Miền thương yên tĩnh

Hiên Mai| 16/12/2022 15:48

“Mùa thi” - Hai tiếng ấy cứ dâng lên trong tôi những thổn thức miên man mỗi độ hè về. Như bản tình ca tạm lắng, rồi lại bừng lên diết da, khuấy động trong tôi cả một miền thương yên tĩnh. Miền thương tôi giấu nơi ngực trái - miền thương thiêng liêng ấy là Hà Nội - thủ đô dấu yêu, cùng với một người - một người tôi chưa kịp biết tên, và có thể chẳng bao giờ gặp lại trong đời - Bác chủ nhà Sóc Sơn năm ấy…

diem-du-lich-o-soc-son-viet-phu-thanh-chuong(1).jpg
Con thấy đấy, Hà Nội cũng quê lắm phải không! (ảnh minh hoạ)

Hai mươi năm trước, anh em tôi lẽo đẽo chở nhau đi thi. Tôi thi Đại học Sư phạm tại trường cấp II Phù Lỗ. Cha già, mẹ yếu, hai anh em dắt díu nhau đi bằng chiếc xe tám mốt cũ mèm.

Anh là sinh viên Đại học Y, nhưng cũng chỉ vừa chân ướt chân ráo tới Thủ đô để học. Bạn bè lạ lẫm, phố xá là nỗi ngác ngơ với cậu trai tỉnh lẻ quê mùa.

Sau khi làm thủ tục thi xong, chúng tôi bước chân ra cổng. Hai anh em nhìn nhau, chẳng biết nói gì. Đi đâu? Ở đâu? Tôi thoáng nghĩ, rồi kệ anh lo liệu. Vài bác xe ôm chèo kéo. Dăm bà chủ trọ đon đả mời chào. Anh móc tiền trong túi ra, nhẩm đếm. Những đồng lẻ quăn queo, bạc nhàu. Tôi thở dài, tự nhiên thấy chạnh lòng. Anh bảo, sẽ ở nhờ nhà bác họ của người bạn cách đây vài cây số.

Tôi miễn cưỡng lên xe, nghĩ nơi sắp đến chắc dư thừa hờ hững.

Anh chở tôi đi. Vòng vèo. Cô học sinh Chuyên thở dài, vỡ mộng. Hà Nội hoa lệ của tôi đây ư? Hà Nội trong mơ của tôi đây ư? Càng đi, tôi càng thấy đường sá sập sệ, lởm chởm; rồi đường đất đỏ, ổ voi, ổ gà. Tôi ngước mắt lên, tìm kiếm những ngôi nhà. Thưa thoáng những mái ngói nâu mốc mác, lụp xụp, tồi tàn.

Giờ thì tôi hiểu - Hà Nội cũng chỉ thế mà thôi…

Sau vài ba lần hỏi thăm, qua những khúc cua vắng vẻ, chúng tôi đã tới nơi cần tới. Anh dừng xe, lễ phép hỏi chủ nhà, ngập ngừng trình bày mọi chuyện. Tôi không nghe, chỉ đảo mắt nhìn. Ngôi nhà ba gian cũ càng, sạch sẽ. Vườn cam, cây mít, cây bưởi trĩu cành. Bác chủ nhà luống tuổi, bàn tay đồi mồi, mái tóc đẫm sương, nhưng cái cười nghe chừng hiền hậu.

Bác dừng lại nhìn tôi, tinh ý trấn an: “Các cháu cứ tự nhiên. Bác gái ốm nằm viện, bác ở nhà có một mình. Nhà cửa không rộng, nhưng chỗ ngủ thì thoải mái. Cứ coi như đang ở nhà cháu nhé!”. Tôi thở phào, rồi chợt nghĩ: “Bác là đàn ông thì cơm nước nhờ vả được chi!”.

Bác nói chuyện, rồi mỉm cười cúi xuống xách ba lô cho tôi, bảo đi theo bác. Con bé nhà quê ngại ngùng, lật đật bước sau - vẫn chưa hết lạ lẫm ngắm nhìn.

Bác xếp tôi ở trong căn buồng nhỏ, nhìn ra ô cửa là khóm dạ hương ngan ngát; bên trên là giàn thiên lí trổ những chùm sao vàng mơ thơm mát, những trái tim xanh non xinh xắn, xen giữa những đốm nắng lao xao. Bác bảo, cháu ở đây cho tĩnh, ôn bài để thi cho tốt. Tôi dạ dạ vâng vâng, thấy mọi thứ sao mà thân thương quá.

Rồi bác dẫn chúng tôi đi dạo quanh nhà. Gian giữa, bộ tràng kỷ nghiêm ngắn đã bạc màu. Trên bàn, tích vối ủ trong giỏ mây vàng óng. Những chiếc chén cũ nằm ngoan trong chiếc khay men màu xanh trứng sáo. Bác rót nước mời chúng tôi, trò chuyện như thể quen thân tự bao giờ.

Rồi bác chỉ ra gian bếp, phòng tắm, khu nhà vệ sinh ở góc vườn. Tất cả đều ngăn nắp, sạch sẽ đến ngỡ ngàng.

Trời cũng vừa xâm xẩm tối, bác giục chúng tôi đi tắm gội. Xong đâu đó, tôi bước ra, đã thấy mâm cơm bày sẵn trên bàn. Đậu rán, rau muống luộc dầm sấu, chấm tương. Bữa ăn chỉ có vậy, mà ngon quá đỗi. Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện. Những rụt rè, thất vọng của tôi khi trước đã tiêu tan.

Bác sai tôi bật ti vi bằng chiếc điều khiển dưới ngăn bàn. Tôi cầm lên, lúng túng, quay ngược quay xuôi, ngượng ngùng không biết bật ra sao. Bác cười xòa: “Không sao con, bác cũng mới biết, đứa cháu năm tuổi dạy cho bác đó!”. Tôi chưa hết mắc cỡ, nhưng đủ tinh ý nhận ra tiếng gọi “con” của bác sao mà thương quá!

Tôi trở lại buồng ôn bài theo lời bác. Ngoài kia, tiếng ti vi bật nhỏ, ngả lưng nằm xuống, tôi chỉ nghe dạ hương vương cánh mũi thật ngọt ngào.

Sớm sau, tôi dậy ngó qua tài liệu, đã thấy bóng bác thấp thoáng trong vườn, bên luống mồng tơi, rau dền, rau muống. Sương mỏng mảnh. Hương cau tinh khiết quện vào tiếng lảnh lót chích chòe trên những khóm xoan…

Và thật ấm lòng khi buổi thi nào trở về, tôi cũng thấy mâm cơm chờ sẵn. Chiếc lồng bàn tre, mâm gỗ. Mở ra là bát canh cua ngọt mát, thịt rang cháy cạnh; khi là con cá diếc rán vàng ươm, gọn ghẽ trên chiếc đĩa cổ Bát Tràng, là quả cà pháo trắng ngần trong chiếc bát xinh xinh.

Ba ngày thi kết thúc. Anh tôi xin được gửi bác chút tiền để cảm ơn, bác cứ khăng khăng từ chối. Anh nói mãi, rằng gửi biếu bác gái cân đường, nhưng bác chỉ nhận cho chúng tôi vui rồi trả lại.

Chúng tôi cúi đầu từ tạ. Bác cười thật hiền, bảo tôi: “Nao đỗ rồi báo tin cho bác vui. Mà là sinh viên ở đó, cuối tuần không về thì con xuống bác chơi, đừng ngại con nhé. Con thấy đấy, Hà Nội cũng quê lắm phải không!”.

Tôi dạ dạ vâng vâng rồi cúi chào bác thêm lần nữa. Ngồi sau xe, tôi ngoái lại, đưa tay lên vẫy, vẫy mãi, tới khi bóng bác nhỏ xíu, nhỏ xíu như một dấu chấm than - ở cuối con đường…

Hai mươi năm qua, con bé tôi hời hợt, vô tâm chưa từng báo cho bác một lời và tất nhiên cũng chưa từng để đôi chân mình về thăm chốn cũ - như tôi vẫn biện minh bởi vô số lí do. Nhưng có một điều chắc chắn, hình ảnh bác chủ nhà năm ấy đã trở đi trở lại trong nhiều câu chuyện mà tôi kể cho các con nghe, kể cho các học trò...

Tôi đã ngã vào lòng Hà Nội giản đơn như thế đấy - món nợ nhớ, món nợ thương, mà suốt đời này, tôi có thể nào trả hết được đâu!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hiên Mai. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Ra Hà Nội, đãi bạn món canh cá ngạnh “lờ và lờ vờ”
    Tôi có cậu bạn trong TP. Hồ Chí Minh, thỉnh thoảng ra Thủ đô chơi. Để ghi dấu ấn ẩm thực Hà thành trong dạ dày cậu bạn, tôi đã “chót” tìm đến món canh cá ngạnh nấu với con lờ vờ. Từ đó, mỗi lần chuẩn bị ra đón cái rét xứ Bắc, cậu bạn tôi lại thả cho tôi một tin nhắn nũng nịu: “Lại mời tui món canh lờ vờ, rồi nghe tiếng sóng sông Hồng vỗ vào bờ nghen”.
(0) Bình luận
  • Hà Nội đi qua ký ức đời tôi
    Tôi sinh ra ở mảnh đất Quảng Trị nặng tình hai đầu đất nước trong thời khói lửa chiến tranh. Nhà tôi ở phía nam sông Bến Hải, giới tuyến phân chia hai miền Nam – Bắc lúc bấy giờ.
  • Hà Nội - Ngọt ngào hương vị vượt thời gian
    Kem - một thức đồ ăn có xuất xứ Tây phương thật quen thuộc với tất cả mọi người. Nhưng kem Tràng Tiền là một hiện tượng ẩm thực nơi đất thành đô. Từ một món ăn xuất xứ phương Tây, kem Tràng Tiền mang trong mình hương vị xứ sở, chuyển mình trở thành đặc sản Hà Nội, hấp dẫn, lôi cuốn cả những thực khách khó tính nhất. Đi qua bao năm tháng, kem Tràng Tiền khiến cho bất cứ ai dù sinh ra trên mảnh đất Thủ đô hay chỉ ghé chân tới nơi đây đều nhớ đến!
  • Ký ức không phai về Hà Nội
    Tôi tới Hà Nội lần đầu cách đây hơn 20 năm, khi còn học tiểu học. Tôi nhớ cảm giác háo hức vào đêm trước ngày xuất phát, nằm mãi không thể ngủ. Vì lẽ đó, trên chuyến xe đi Hà Nội, tôi nằm thiếp đi lúc nào không biết.
  • Kỷ niệm một chuyến tham quan
    Ngày xưa, ngôi trường cấp 2 nơi tôi theo học vẫn giành phần thưởng đặc biệt cho các học sinh khá, giỏi khi kết thúc năm học. Đó là những chuyến tham quan du lịch khám phá những vùng đất mới để học sinh hiểu biết thêm về quê hương đất nước như đi tham quan Vườn Quốc gia Cúc Phương (Ninh Bình), nhà máy thủy điện Hòa Bình (Hòa Bình),... Những chuyến đi ấy thật quý giá bởi những năm tháng đó còn nhiều khó khăn, chưa có điều kiện như bây giờ!
  • Hương cốm
    Mỗi khi đến độ thu sang, những cơn gió heo may về, mùi hương cốm lại thoang thoảng khắp ngang cùng ngõ hẻm quê tôi. Từ khi còn thơ bé đã biết mùi thơm của nếp non, của hương cốm mới hòa lẫn với lá sen. Được thưởng thức những hạt cốm non, mỏng dính như lá me trong lòng bàn tay là lũ trẻ con chúng tôi đã sung sướng đến tận cùng. Mùi hương ấy đã theo tôi lớn lên cùng với dòng thời gian chẳng xoay vần.
  • Phố cổ: Hoài niệm và tình yêu
    Cho đến bây giờ, khi tôi bồi hồi nhớ về kỉ niệm phố cổ, tất cả hình ảnh của quá khứ từ mấy chục năm qua lại lung linh trở về sống động như một cuốn phim, tưởng đâu chỉ vừa mới hôm qua. Đất nước trải dài 4000 năm, Hà Nội của tôi từ xa xưa hình thành và lớn dậy trong nền văn minh sông Hồng, cũng xấp xỉ tuổi ấy, còn nếu chỉ tính từ khi được vua Lý Thái Tổ chính thức định đô, thì cũng trên 1000 năm, đã trở thành nơi tụ hội và lan tỏa cho cả nền văn hiến lẫy lừng với thời gian.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bộ Chính trị: Văn hóa là nguồn lực, động lực quan trọng nhất để phát triển Thủ đô
    “Quy hoạch Thủ đô Hà Nội thời kỳ 2021 - 2030, tầm nhìn đến năm 2050” (Quy hoạch Thủ đô) được Thành phố Hà Nội triển khai bài bản, công phu, cùng nhiều điểm mới có tính đột phá mạnh mẽ. Trong đó nhấn mạnh Văn hóa và Di sản là 1 trong 5 trụ cột phát triển Thủ đô. Nội dung này cũng đã được Bộ Chính trị thống nhất trong Kết luận số 80 - KL/TƯ về Quy hoạch Thủ đô thời kỳ 2021 -2030, tầm nhìn đến năm 2050 và Đồ án Điều chỉnh Quy hoạch chung Thủ đô Hà Nội đến năm 2045, tầm nhìn đến năm 2065.
  • Đảm bảo mục tiêu, nguyên tắc để xây dựng Thủ đô “Văn hiến – Văn minh – Hiện đại”
    Dự kiến tại Kỳ họp thứ 7 - Quốc hội Khóa XV, “Quy hoạch Thủ đô Hà Nội thời kỳ 2021 - 2030, tầm nhìn đến năm 2050” và “Đồ án Điều chỉnh Quy hoạch chung Thủ đô Hà Nội đến năm 2045, tầm nhìn đến năm 2065” sẽ được Chính phủ trình Quốc hội để xin ý kiến và thảo luận. Đây là sự kiện quan trọng đối với Hà Nội trong tiến trình xây dựng Thủ đô “Văn hiến – Văn minh – Hiện đại”.
  • Kết luận của Bộ Chính trị về Quy hoạch Thủ đô Hà Nội
    Ngày 24-5, Bộ Chính trị đã ban hành Kết luận số 80-KL/TƯ của Bộ Chính trị về Quy hoạch Thủ đô Hà Nội thời kỳ 2021 - 2030, tầm nhìn đến năm 2050 và Đồ án Điều chỉnh Quy hoạch chung Thủ đô Hà Nội đến năm 2045, tầm nhìn đến năm 2065.
  • Sôi động đêm nhạc hội Thanh niên công nhân năm 2024
    Diễn ra từ ngày 24 - 26/5/2024, Ngày hội “Thanh niên công nhân – Lan tỏa năng lượng tích cực” năm 2024 diễn ra với nhiều hoạt động ý nghĩa, thiết thực dành cho các bạn thanh niên công nhân tại khu công nghiệp VSIP, huyện Thủy Nguyên, TP Hải Phòng.
  • Việt Nam đứng thứ 3 trong top những điểm đến châu Á thu hút khách châu Âu
    Theo Agoda, ba điểm đến tại Việt Nam được du khách châu Âu tìm kiếm nhiều nhất là Thành phố Hồ Chí Minh, Hội An (tỉnh Quảng Nam) và Nha Trang (tỉnh Khánh Hòa).
Đừng bỏ lỡ
Miền thương yên tĩnh
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO