Hà Nội hai tiếng thân thương

Nguyễn Thanh Nga| 20/11/2022 09:25

Trời xanh biêng biếc nơi Thủ đô, cái xanh như tự ngàn năm còn đó. Có khi nào sắc vàng trời thu còn bỏ ngỏ, ngỡ ngàng reo trên cột cờ, một sắc đỏ in vào nền trời xanh. Để rồi mùa thu ấy long lanh, để một tôi nhỏ bé nhớ, một Hà Nội nồng nàn gợi mở, Hà Nội sâu thẳm và bao dung, vẫn ấp ủ tôi thao thức bao đêm say giấc nồng, thủ thỉ lời tự tình rất ngọt.

4a(1).jpg
Ảnh minh hoạ

Ngày tôi còn nhỏ xíu ở quê, mỗi đận bác tôi công tác từ Hà Nội trở về, bác mang theo bao nhiêu món quà Hà Nội. Mùa đông là chiếc áo len ủ ấm ngày rét buốt, mùa xuân chấm phá một cành đào, mùa hè từng trái sấu nhỏ xoay tròn nao nao, tới mùa thu bác mua về lao xao hương cốm. Những món quà ngọt ngào nơi tuổi thơ ngủ vùi ngày ấy, bác gói mang về với cả tình yêu, những chắt chiu đọng lại nơi Thủ đô rất nhiều, Hà Nội có gì đó thật rực sáng, long lanh rơi như những vì sao miệt mài trên bầu trời đêm thắp nến. Hà Nội như đoàn tàu chạy qua mang theo bao khao khát về Thủ đô văn hiến. Chúng tôi cũng giống như chị em Liên và An trong truyện ngắn Hai đứa trẻ của Thạch Lam, vẫn cố thao thức chờ đợi chuyến tàu muộn đi qua. Để rồi chẳng làm gì, chỉ nhìn ngắm, mãn nguyện buông một nụ cười, thời gian kịp trôi khép lại một ngày tàn cho sớm hôm sau bình minh rực sáng, nơi Hà thành trong mát một buổi sáng mùa thu.

Hà Nội có Hồ Gươm một buổi chiều êm như ru, bầy sâm cầm chao nghiêng bay về phía mặt trời tìm chốn ngủ. Chiếc đồng hồ đếm ngược thời gian dập dềnh sóng vỗ, hồi sắp kỷ niệm ngày 1000 năm Thăng Long - ngày vua Lý Công Uẩn dời kinh đô cũ về nơi giấc mơ có rồng bay. Từng đám mây ngũ sắc cuộn mình trong chiều cả gió hây hây, bước chân xa đi qua, ngước lên vẻ đẹp thủ đô bên mặt hồ vây quanh những con sóng nhẹ lăn lăn chỉ đủ làm gợi nhớ. Người lữ khách co mình bước về nơi con phố, cả ngõ nhỏ heo may đón người bạn già phương trời nao lưu lạc. Hà Nội chẳng bao giờ khác, vẫn ôm ấp điều gì sâu lắng nhất, một Hà Nội rưng rưng trong lòng ai.

Trời Hà Nội lại mưa bay, từng dòng người tiến vào lễ đài trang nghiêm tưởng niệm. Tiếng bác Hồ trong trời thu tô điểm, lăng Bác uy nghi dáng điệu lịch sử hào hùng. Những người con hàng nối hàng hướng về lăng Bác rưng rưng, một niềm thương vị cha già dân tộc. Lá cỏ đỏ bay trong ngày độc lập, hôm nay cũng là ngày hơn bảy mươi năm về trước, Người đứng trên đài cao đọc tuyên ngôn. Một buổi sáng mồng 2 tháng 9, nơi Thủ đô hoa vàng nắng Ba Đình. Tiếng hát ân tình người xưa đâu đây còn vang? Ta lại nhớ về một sáng tháng Năm, những người lính áo trắng đứng lặng lẽ uy nghiêm bên cạnh lăng. Vinh quanh còn đó lòng bồi hồi, để canh giấc ngủ cho Người. Chiều nghiêng nắng đám mây bồng bềnh trôi, những bé em nô đùa trong từng ô cỏ quanh khu lăng Bác, ai đó gom từng chiều nhớ, nhẹ nhàng thả từng vạt nắng ấm vào tim.

Ta lạc vào nơi Hoàng Thành Thăng Long, những dấu tích xưa còn đây trong màu nâu trầm quá khứ. Con đường thẳng lối, cây cổ thụ đổ bóng dài rớt chiếc lá xuống bờ vai trần của ai? Thả rơi nét gầy hao hao màu thanh xuân tươi đẹp. Chuyển mùa rồi lá còn vương chất diệp lục xanh ngắt xanh, lá còn chưa muốn thu qua độ tàn phai rụng xuống. Buông một nét cười, ta theo đám bạn bước vào dấu tích xưa. Gặp lại cơn mưa của mùa xưa đã cũ. Đi qua mỗi bức rèm trong làn khói hương trầm ấp ủ, những câu chuyện níu lớp đổi thay chất chồng. Lòng tôi nao nao vén bức rèm vương tình cố nhân còn đó. Biết bao cuộc chiến tranh qua, biết bao câu chuyện nắng xoa mắt cười. Những người làm nên lịch sử muôn nơi, hầm địa đạo thông gió cùng nhau ngồi họp. Trận ném bom giặc mỹ mùa đông năm 1972, bức ảnh đen trắng trên tường còn treo nguyên thời khắc, chiếc bàn gỗ có vết nứt của thời gian, vẫn nằm sâu dưới lòng đất mênh mang kể câu chuyện lịch sử mới đó đã nửa thế kỷ vụt trôi.

Hà Nội còn xanh trong tôi, cả những điều nhỏ nhoi nhưng rất thật. Chiều đứng bóng nắng xiên qua quán quen khẽ chật, ai hẹn hò ai, lối thu xưa lá khởi vàng câu hỏi. Chỉ nỗi nhớ âm thầm mong mỏi, từng chiều đưa đón nhau thanh mát một ly kem Tràng Tiền. Lòng vương chút gió điềm nhiên, lá me bay xanh cả thanh xuân thả xuống áo em gầy, áo em biêng biếc nhuốm màu xanh kỷ niệm. Chiều thổn thức trong em, mùa thu ấy, anh còn nhớ hay anh đã quên? Những con phố vẹn nguyên một chuyện tình chưa kể. Có hai người xưa đã từng yêu, chỉ hai người đó biết. À không, cả những con phố dài, những chuyến xe vội vã lách qua nhau, khúc giao mùa hương hoa sữa nồng nàn có nhắc. Một chuyện tình ngày xưa! Muốn nói bao nhiêu, muốn nhớ bao nhiêu, những nghẹn ngào chúng ta nào đã quên được. Phố Chùa Bộc vội vã lên đèn, để anh mua áo cho em. Qua hiệu sách Thái Hà trời tối đã lem nhem, chỉ để biết chúng ta nghĩ gì trong từng trang chữ. Phố Tây Sơn tư lự, dòng người tấp nập nối đuôi nhau, sẽ nên đi về phía nào để tránh ngược chia hai lối? Ai yêu thương tôi và tôi còn mong ai, nếu tuổi xuân có đôi lần thắm lại? Có phải thế không mà những con đường Hà Nội còn vang mãi, một tiếng chuông chùa Trấn Quốc, lọt thỏm phía đằng xa.

Phố cổ ai qua? Ba mươi sáu phố phường còn nguyên vẹn trên mái ngói ngôi nhà đổ màu rêu xanh xám. Vệt rêu nào vừa phủ bóng thời gian? Những hàng Bạc, hàng Đào, hàng Than, tên vẫn còn đây mà thứ hàng bán nay đã khác. Chỉ có hồn cốt Hà thành như hương chiều bảng lảng, thứ màu quá khứ, sáng cùng ánh đèn, treo trên cột điện, lấp lánh ánh vàng khoe. Những quán cóc vẫn đậu trên vỉa hè, thức quà đủ loại thanh mát cả tuổi thơ. Ai ăn bánh cuốn Thanh Trì chỉ một lần rồi nhớ, hương cốm làng Vòng, xanh mướt và thơm ngon. Cây bàng già chuyển lá theo mùa cũng ghé bên cửa sổ nhà ai miên man, mùa đông rồi lá đỏ chưa hay còn xanh xao mãi? Cả bước chân người nghệ sĩ lặng lẽ đi trong hiện tại, lang thang hoài con phố, lục tung quá khứ, liệu có còn nhớ nổi một con đường?

Hà Nội hai tiếng thân thương, vẫn đâu đây xoay quanh một miền nhớ. Ai đã đến Hà Nội dù một lần cũng chẳng thể quên. Ai đã sống Hà Nội hàng bao thập niên chẳng nỡ dời đi đâu xa cho được. Bởi trong mảnh đất ấy có rất nhiều mối duyên níu lòng người không
ai biết trước, cứ nhẹ nhàng mà thấm rất sâu. Những loài hoa trên từng con phố mưa ngâu, phố vẫn nhắc màu hoa gọi mùi hương kỷ niệm. Dòng sông Hồng nhịp chảy phía thượng nguồn, phù sa miệt mài bồi đắp, tiếng con sông vẫn hát bốn nghìn năm.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Thanh Nga. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Chiều Hồ Tây
    Tan họp. Về ngay thì đường tắc. Và cũng đã lâu rồi chưa được ngắm hồ Tây trong buổi hoàng hôn của cái tiết trời vừa khi chớm đông với cái lạnh còn như thể mới mơn man trên da thịt xen lẫn những màn khói sương huyền thoại đang dần buông trên mặt nước hồ mênh mang nên chúng tôi dễ dàng nhất loạt đồng tâm hướng về phía cửa hàng Bánh tôm Tây Hồ.
(0) Bình luận
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
  • Nốt trầm ngân lên giữa lòng thành phố
    Sống ở Hà Nội, sau những ngày bận rộn, tận tụy với công việc, để tâm hồn thư giãn tôi thường đến bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam để mãn nhãn với những bộ sưu tập nghệ thuật đồ sộ. Có thể là những bộ trang phục thời trang các dân tộc xanh chàm hay rực rỡ với bản sắc riêng. Cũng có thể là những bức tranh dân gian cổ, những bức tượng gỗ điêu khắc kỳ công, tỉ mỉ… Hiện vật ở đây toát nên những giá trị điển hình của văn hóa dân tộc Việt Nam qua các thời kỳ.
  • Hà Nội, một nỗi nhớ không có điểm dừng
    Có những thành phố ta đi qua, để lại vài bức ảnh vài dòng trạng thái, rồi quên. Nhưng Hà Nội thì không, không phải vì nó quá đặc biệt mà vì nó không cho người ta quên theo cách dễ dàng. Hà Nội không nằm lại trong ký ức như một kỷ niệm đã xếp gọn, nó tồn tại như một phần đời, lặng lẽ, bền bỉ và đôi khi đau đáu đến mức chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ làm lòng chùng xuống, dù đang ở rất xa.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ của tôi
    Tôi gặp lại Hà Nội trong cái rét tháng ba, trời không quá lạnh, thời tiết buổi sáng trong lành, dễ chịu. Trở lại Hà Nội không biết bao nhiêu lần, nhưng trong tôi Hà Nội vẫn là điều gì đó khiến tôi mỗi lần nhắc tới đều thấy thương nhớ vô cùng. Để viết về Hà Nội, với tôi là nguồn cảm hứng vô tận, có lẽ Hà Nội với tôi đã "hóa tâm hồn" như ý thơ của nhà thơ Chế Lan Viên.
  • Đá ong, hồn quê xứ Đoài
    Mỗi lần lang thang về “miền mây trắng”, đi dọc dải đất từ Quốc Oai, Thạch Thất lên Sơn Tây rồi đến Ba Vì, ấn tượng trong tôi không chỉ có những ngôi đình vững chãi, bề thế; những ngôi chùa cổ kính, rêu phong với những mái ngói, đầu đao uốn lượn như rồng bay, phượng múa mà còn có cả những ngôi nhà, những bức tường rào nhuốm màu thời gian được cất lên từ những viên gạch đá ong xù xì, thô ráp trong sắc màu nâu đỏ (còn gọi là màu vàng thổ) trải qua năm tháng phơi nắng, dầm mưa.
  • Anh mãi tìm em giữa lòng Hà Nội
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Càng đi qua năm tháng, chúng không mờ đi mà chỉ lắng sâu hơn, như một thứ trầm tích của tâm hồn con người, càng chạm vào càng đau, càng nhớ lại càng thấy lòng mình bâng khuâng, xao xuyến. Hà Nội trong tôi không chỉ là phố, là hồ, là mùa mà Hà Nội còn có cả em. Và em là cả một thời tuổi trẻ tôi đã sống, đã yêu thương, đã đợi chờ, và đã mất em!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bản sắc thiên nhiên và ký ức quê hương trong thơ Đinh Xuân Trường
    Trong đời sống thơ Việt hôm nay, nơi nhiều tìm tòi hình thức, đổi mới diễn ngôn, những tiếng thơ đi từ mạch đất, từ đời sống bình dị lại có sức lay động lạ lùng, và tập thơ “Một phần mười giây” (NXB Hội Nhà văn, 2025) của tác giả Đinh Xuân Trường là một tập thơ như thế.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Mùa ổi trên cao nguyên
    Tôi còn nhớ, ngày nhỏ, trên cao nguyên toàn đất cằn và đá, mỗi mùa thật riêng. Nhất là những ngày giáp hạt, mỗi thứ quả như một món quà của thiên nhiên, sâu lắng một thứ tình đất đai với những gì ta đã gửi vào lòng đất mẹ.
  • NSNA Vũ Anh Tuấn: Tôi luôn cố gắng giữ sự chân thật, tự nhiên trong từng bức ảnh
    Trung tuần tháng 4 vừa qua, tại không gian triển lãm 45 Tràng Tiền (Hà Nội), nhà báo, nghệ sĩ nhiếp ảnh Vũ Anh Tuấn giới thiệu tới công chúng bộ ảnh chân dung đen trắng mang tên “Những người ta gặp”. 61 tác phẩm được chọn lọc từ hàng trăm khuôn hình trong suốt hành trình làm báo và sáng tác của ông đã mang đến cho người xem nhiều cảm xúc. Mỗi bức ảnh là một cuộc gặp gỡ, một lát cắt đời sống, ở đó con người hiện lên thật dung dị, chân thật qua góc nhìn tinh tế của người cầm máy. Cùng Tạp chí Người Hà Nội lắng nghe những chia sẻ của tác giả về những “đứa con tinh thần” này để hiểu rõ hơn về hành trình sáng tác của ông.
  • Diễn đàn "Xây dựng hệ sinh thái bền vững phát triển kinh tế tư nhân năm 2026"
    Tăng cường hợp tác nhằm hỗ trợ khu vực tư nhân tiếp cận tài chính, ứng dụng, chuyển giao và đột phá phát triển khoa học - công nghệ, đổi mới sáng tạo. Cục Phát triển doanh nghiệp tư nhân và kinh tế tập thể - Bộ Tài chính chủ trì tổ chức Diễn đàn: "Xây dựng hệ sinh thái bền vững hỗ trợ và phát triển kinh tế tư nhân năm 2026" với sự phối hợp của Cục Đổi mới sáng tạo và Ủy ban Tiêu chuẩn đo lường chất lượng Quốc gia, Bộ Khoa học công nghệ, Viện Khoa học và công nghệ sức khoẻ, Đại học Bách Khoa Hà Nội.
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội hai tiếng thân thương
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO