Chiều Hồ Tây

Phan Ngọc Anh| 18/11/2022 14:24

Tan họp. Về ngay thì đường tắc. Và cũng đã lâu rồi chưa được ngắm hồ Tây trong buổi hoàng hôn của cái tiết trời vừa khi chớm đông với cái lạnh còn như thể mới mơn man trên da thịt xen lẫn những màn khói sương huyền thoại đang dần buông trên mặt nước hồ mênh mang nên chúng tôi dễ dàng nhất loạt đồng tâm hướng về phía cửa hàng Bánh tôm Tây Hồ.

hotay(1).jpg
Chiều Hồ Tây (ảnh minh hoạ)

Vậy là “let's go” (đi nào). Chúng tôi thẳng tiến theo hướng “đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về”. Từ Ủy ban Nhân dân quận Tây Hồ trên đường Lạc Long Quân, men theo con đường vòng cung bên hồ trong cảnh “heo may tan nhòa”, “nhạt phai sắc nắng”, giữa bốn bề xôn xao gió thoảng làm cho một vùng trời nước bao la không ngừng xao động với hàng trăm ngàn con sóng lăn tăn nối đuôi nhau đuổi bắt; khiến cho cây lá bên hồ không thể lặng yên soi mình trong bóng nước hồ xanh để mặc sức gây thương nhớ. Trái lại cái chuyển mình của tiết trời giao mùa cứ tưởng êm như ru giữa biển trời sương khói kia vẫn có sóng ngầm làm cho người ta không khỏi ngỡ ngàng như thể đang được xem một cuộc vật lộn thầm lặng của tự nhiên khiến cơn chuyển mình cũng nghiêng ngả trong những cơn nóng lạnh thất thường. Cứ thế, chiếc xe chậm chậm nhích chuyển dần từng tí một trên con đường đúng giờ tan tầm, chật ních người xe làm cho chúng tôi cứ tưởng mình đang được quay chậm qua một miền đất huyền sử với biết bao đình, đền, chùa, miếu của vùng đầm Xác Cáo – Lãng Bạc – Dâm Đàm – Kim Ngưu nổi tiếng bao đời. Cuối cùng rồi cũng đến, khi màn đêm vừa buông, chúng tôi cũng kịp ngược lên phía Bách Thảo rồi ngang qua đền Quán Thánh, đến ngồi bên đối diện với chùa Trấn Quốc trên đường Thanh Niên mà nhẩn nha ngồi hóng gió trời từ hồ Trúc Bạch thoang thoảng đưa sang và lặng ngắm “mặt nước vàng lay, bờ xa mời gọi” để chờ xem “bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời”… trong hương vị của bánh tôm nức tiếng Hà thành.

Có lẽ điểm trừ duy nhất trong chuyến vãn cảnh “bất đắc dĩ” vì sự cố đường sá muôn thủa của Thủ đô này của chúng tôi là phải ngắm nhìn “mênh mông hồ, sương thu tan trong gió” trên xe bốn bánh. Bởi vậy, cái cảnh “Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng” cùng tiếng “sóng vỗ bờ, âm thanh tan trong gió” của Hồ Tây kia chỉ hiện lên trong trí tưởng tượng của mọi người qua tiếng hát như “điên” như “tỉnh” đầy bản năng, phảng phất nét ả đào duyên dáng của người đàn bà hát Thanh Lam đang vọng ra từ những chiếc loa pionneer. Bù lại, qua lớp cửa kính của ô tô, tất cả chúng tôi đều tránh được phần nào những tiếng nổ ồn ào cùng mùi khói, xăng của các loại ô tô xe máy đang thi nhau “điền vào chỗ trống” trên các ngả đường và cũng được mãn nhãn với cảnh trời nước bao la giữa những màn sương mờ ảo đang nhẹ nhàng buông rơi, lan phủ trên mặt hồ một cách thơ mộng để chuẩn bị cho khung cảnh “bát ngát trăng ngân một khoảng trời” hiện ra cùng muôn vàn sắc màu đang thi nhau nhấp nháy, lung linh trên mặt nước mênh mang, được phản chiếu từ trăm ngàn ánh đèn trên những tầng cao tầng thấp của các tòa nhà trập trùng ở bốn phía bên hồ mờ xa. Tất cả hiện lên nửa thực nửa mơ tựa như những thước phim diễm lệ đang quay chậm mà thâu hết vào trong tầm mắt khiến ai đó ngang qua không khỏi nao lòng, thổn thức.

Phải nói rằng, ở Hà Nội có nhiều điểm lý tưởng để ngắm hoàng hôn. Tôi đã từng đứng ngắm khối tinh cầu đỏ rực lụi tắt trên cây cầu Long Biên cổ kính – cây cầu được gọi là chứng nhân của lịch sử, nhấp nhô, uốn lượn tựa như dáng rồng bay trên dòng sông đang rực lên sắc đỏ cuồn cuộn phù sa trong thanh âm xình xịch xen lẫn hồi còi tu tu của đoàn tàu ngược lên mạn Bắc khiến cho không ít người liên tưởng đến hình ảnh con tàu đang bị nuốt dần trong bóng hoàng hôn. Và, còn nữa, hoàng hôn buông trên hồ Gươm cũng rất lãng mạng, thơ mộng. Khi ánh chiều cuối ngày xuyên qua những tán lá tỏa xuống mặt nước xanh lục, hồ Gươm bỗng ngời lên một màu sáng huyền diệu, rực rỡ, lung linh như thể mặt nước vừa được dát vàng làm mê mẩn những bước chân bộ hành. Nhưng có lẽ, ngắm hoàng hôn ở đất Hà thành không đâu có thể đẹp bằng ở Hồ Tây. Bất kể mùa, lúc nào cũng vậy, ngay cả những khi chiều đông tê tái, dù nắng chiều có yếu ớt buông xuống thì mặt nước màu lam vẫn ánh lên những sắc đỏ lấp lánh trên mặt hồ yên ả khiến người qua không khỏi nao lòng, thích thú.

Chiều buông trên mặt nước Hồ Tây có lẽ không phải bây giờ mới có. Hàng ngàn năm qua dường như chiều nào cũng vậy, nếu không có bóng chiều rực rỡ để tạo lên những khoảnh khắc hư thực của đất trời thì Hồ Tây vẫn quyến rũ người ta bởi những màn sương giăng mắc mờ ảo trong khắp các khoảng không của buổi chiều đông ảm đạm. Chợt nhớ ngày xưa có lần ngang qua đường Cổ Ngư trong mùa sương giăng mắc, liễu rủ trong màu sương tựa như tóc huyền buông xuống soi gương bên hồ. Bây giờ dáng liễu lơ thơ, buông mành yểu điệu trên mặt nước của những ngày xưa ấy đã đi đâu. Và chẳng hiểu sao cứ nghĩ đến liễu rủ trên đường Cổ Ngư là ta lại nhớ đến cây liễu của Thạch Lam cho dù chẳng phải là cây liễu ấy: “Tây Hồ có danh sĩ/ Nhà thì ở nhà tranh/ Cửa trúc cài phên gió/ Trước thềm bóng liễu xanh...”(Huyền Kiêu). Con đường tình yêu (tên gọi của mọi người về đường Thanh Niên hay còn gọi là đường Cổ Ngư) cong cong, duyên dáng, uốn lượn giữa hai hồ nước làm hiện bát ngát một màu xanh mát. Cái màu xanh của lá lồng trong màu xanh của nước cùng hàng phượng vĩ trổ mã khoe sắc bên những nàng ban Tây Bắc yêu kiều thay thế cho những gốc liễu thủa xưa hình như cũng khiến cho chiều đông bớt thắm. Ngồi bên mép nước, nhìn về Tây phương ta trông thấy rõ mặt trời đang chầm chậm rơi xuống và khuất dần sau những tòa nhà cao tầng ở phía đối diện bên kia hồ nước lai láng, mờ xa. Dường như, đây cũng chính là cái khoảnh khắc huyền diệu nhất của một ngày sắp tàn. Hàng ngàn tia sáng lung linh đang giỡn sóng; nhảy nhót, lấp lánh trên khắp mặt hồ khiến màu nước xanh lam bỗng chuyển mình loang lổ thành một màu đỏ rực, rồi lặng lẽ chìm dần vào màn đêm theo ánh mặt trời lặng khuất để chìm vào màn đêm tối sẫm một màu trong hằng hà xa số ánh điện lung linh trên khắp những hàng cây, cao ốc; giữa dòng xe xuôi ngược nhộn nhịp, bất tận.

Bây giờ, tên gọi đường Thanh Niên đã trở thành phổ biến. Cái tên đường Cổ Ngư dường như chỉ còn trong câu hát. Chẳng hiểu sao tôi vẫn thích cái tên gọi của ngày xưa hơn. Cái tên gọi ấy không chỉ gợi lên sự trầm tư, trang nhã mà như còn rắt réo kể lại lai lịch một cung đường huyền thoại. Có người bảo, Cổ Ngư là cách đọc chệch của từ Cố Ngự (đọc nhiều thành quen). Cố Ngự có nghĩa là giữ cho vững. Chẳng là Hồ Tây và hồ Trúc Bạch vốn xưa là một. Đến thế kỷ XVII, để khỏi phải đi vòng từ Yên Ninh đến Yên Hoa, người ta cho đắp một con đường nhỏ để làm lối đi. Cái con đường nhỏ ấy liên tục bị những sóng nước hai hồ xô lở. Để giữ được con đường đi tắt ấy, người ta thường xuyên phải gia cố, bồi đắp cho vững. Bởi vậy mới có cái tên Cố Ngự. Thế rồi đến đầu thập niên sáu mươi của thế kỷ trước, Bác Hồ đã cho Đoàn Thanh niên cộng sản mở rộng, làm đẹp lại con đường và chính thức đổi tên đường Cổ Ngư thành đường Thanh Niên.

Con đường Cổ Ngư là con đường “số hưởng”. Một con đường “ăn chơi” nổi tiếng. Chẳng phải bây giờ mới thế, từ hàng ngàn năm trước, bao đời vua chúa đã đặt các hành cung quanh hồ để làm nơi vui chơi, thưởng lãm. Cung đường Cổ Ngư khi xưa cũng là một trong những hành cung uy tín của nhà Trần với điện Hàm Nguyên (chùa Trấn Quốc) hay nhà Lê với điện Thụy Chương (Khu trường THPT Chu Văn An). Không chỉ là nơi vui thú của thời xưa, cái hồi thuộc Pháp, đầu thế kỷ XX, cung đường nổi tiếng ấy cũng đã được Vũ Trọng Phụng nhắc tên trong “Số đỏ”: “Về phía tây thành Hà Nội có một cái hồ mà người ta đã chịu khó ngăn đôi ra bằng một con đường để cho nó thành ra hai cái hồ. Con đường ấy là con đường Cổ Ngư, nổi tiếng khắp xứ”. Con đường nổi tiếng ấy chính là nơi ông vua phóng sự đất Bắc đã tưởng tượng ra cái khách sạn Bồng Lai để cho cô Tuyết tiểu thư hẹn hò với chàng Xuân Tóc Đỏ: “Bởi vậy, hôm nay Tuyết và Xuân rủ nhau lên đây, cô thì vì tư tưởng giải phóng, muốn bị mang tiếng là hư hỏng, cậu thì vì cái trách nhiệm nặng nề muốn làm hại một đời một tiểu thư khuê các. Khi vượt qua cái cổng xi-măng xây theo lối Nhật, Tuyết bảo Xuân: Chúng ta sẽ thuê chung một gian phòng! Chúng ta sẽ ăn uống chung với nhau, khiêu vũ với nhau, đánh ping-pong với nhau, tắm với nhau, chèo thuyền với nhau, cái gì cũng với nhau. Tôi cần phải tất cả mọi ngưòi được trông thấy là đi với mình, mình ạ”. Chỉ là tưởng tượng thôi nhưng phần nào cũng thể hiện chất chơi lãng mạn của một vùng đất ven hồ. Bây giờ con đường ấy vẫn là điểm hẹn của biết bao nam thanh nữ tú mỗi khi chiều buông.

Đến đường Cổ Ngư không thể không ăn bánh tôm trong nhà hàng Bánh tôm Hồ Tây. Bánh tôm nhà hàng ấy bây giờ chẳng được như xưa nhưng không ăn thì cũng có lỗi với cảnh sắc nơi này. Nghe kể, ngày xưa người ta bán bánh tôm trên những gánh hàng rong. Gánh hàng bánh tôm có một bên để hỏa lò nho nhỏ làm bằng đất cùng ít củi khô trên có chiếc chảo gang nho nhỏ (khi đun, củi được cho vào, đốt lên, đun nhỏ lửa) và một bên để nguyên liệu gồm có bột mì trộn khoai lang thái con chì, khi nhào bột người ta cho thêm ít bột nở, tôm tươi của Hồ Tây, nước chấm (nước mắm, đường, dấm, ớt, hạt tiêu – hòa đủ một lượng nước đun sôi vào nước mắm để giảm độ mặn, rồi thêm các gia vị cho dậy mùi), rau sống: rau muống chẻ nhỏ, hung láng, tía tô, kinh giới, rau ngổ, rau mùi, rau xà lách, rau diếp. Người bán hàng trộn bột mì, bột nở vừa đủ cùng khoai lang với nước sạch thành một hỗn hợp sột sệt. Sau đó múc ra một chiếc khuôn có tay cầm hình tròn hình tròn, mỏng, to gần bằng miệng bát ăn cơm và nhúm vào chảo mỡ đã đun nóng, rồi để ba bốn con tôm tươi vừa đánh từ hồ Tây lên, rửa sạch, cắt bỏ râu, đuôi. Khi rán con tôm chín đỏ, cong lại như hình một dấu hỏi. Khi bột mì trộn gặp mỡ nóng sẽ bong ra khỏi chiếc khuôn. Khi bánh vừa chín tới thì nhấc ra, cắt làm tư, nhúng vào nước chấm ăn kèm rau sống … Ăn bánh tôm ta thấy cái giòn, cái dai, cái dẻo của bột rán, chất ngon ngọt của thịt tôm tươi Hồ Tây, mùi thơm, vị bùi, vị ngọt của khoai lang hòa trong vị ngọt, mặn, chua, cay của nước chấm. Ăn bánh tôm Hồ Tây càng nóng càng ngon. Vừa ăn vừa xuýt xuýt xoa xoa càng thích. Ai đã ăn bánh tôm một lần hẳn sẽ còn nhớ mãi. Người ta ăn bánh tôm không phải ăn lấy no mà là ăn cho thích, cho vui. Đó là một thức quà sáng tạo cực kỳ dân dã của người dân lao động quanh hồ, khởi thủy là những hàng rong, rồi vô tình đã trở thành một đặc sản mang tính thương hiệu gây thương nhớ của Hồ Tây thương luyến. Bánh tôm từ nguyên liệu cho đến cách làm không khó, có ở khắp nơi, ngoại trừ tôm tươi đánh lên từ Hồ Tây nhưng có thể thay bang tôm nơi khác nhưng người ta vẫn chỉ thấy ngon khi ăn ở chính Hồ Tây mà trung tâm là đường Cổ Ngư. Thì ra ẩm thực chỉ ngon khi phù hợp với ngoại cảnh. Ngồi ăn bánh tôm ở đường Cổ Ngư ta sẽ thấy nó cực kỳ ngon trong buổi hoàng hôn, nhất là cuối thu đầu đông để đưởng thưởng thức hương vị bánh tôm trong cái se se lạnh và nhìn màn sương bao phủ mờ ảo trên mặt nước bao la, được co ro trong cơn gió dịu nhẹ thổi từ hồ Trúc Bạch đưa sang. Và khi màn đêm buông xuống vừa ăn bánh tôm ngừa ngắm trăng thanh hòa trong màn đêm lung linh điện sáng với sao trời thì càng thú vị. Chưa kể ăn bánh tôm trên đường Cổ Ngư ta như được hòa mình vào sự dập dìu của những nam thanh nữ tú khiến cho tâm hồn cũng trở nên tươi trẻ. Bao nỗi ưu phiền, bụi trần dường như được rũ bỏ cho tâm hồn được thanh lọc nhẹ nhàng. Bây giờ bánh tôm Tây Hồ không còn trên những gánh hàng rong tòng teng trên con đường Cổ Ngư nữa. Nó được sản xuất theo thời đại công nghiệp. Muốn ăn bánh tôm ta vào nhà hàng bánh tôm Hồ Tây đối diện cổng chùa Trấn Quốc. Bánh tôm nhà hàng có đấy, gọi bao nhiêu cũng được nhưng vị và hương xưa đã bay đi ít nhiều. Nhớ và cũng tiếc thay.

Bây giờ Hồ Tây không còn hồng hoang như thủa nào của chúng tôi nữa, phố xá dọc bên hồ đã hiện đại và sang trọng hơn rất nhiều so với hơn ba chục năm trước đây, cái thủa tôi còn là học sinh phổ thông thi thoảng trốn học đua theo chúng bạn vác cần đi câu. Đường bên hồ không còn là những con đường đất như những ngày xưa. Bây giờ là những con đường trải nhựa át phan đen bóng, êm ru mở ra rộng dài bao quanh hồ nước mênh mông dễ đến gần hai chục cây số; đêm đêm, những điện đèn rực sáng, lung linh giữa trời cao át cả muôn ngàn trăng sao khiến hồ Tây giờ đây cũng không còn cái thanh tĩnh của thủa xa xưa. Những thanh âm, khói bụi dường như không ngừng, không ngớt được phả ra từ ống khói của hàng trăm ngàn loại xe đang lối đuôi nhau, ngược xuôi như mắc cửi, gầm rú, ì ạch, lê nhích từng bước của bao kiếp mưu sinh giữa hàng trăm tòa nhà cao ốc trọc trời đan xen, bủa vây tứ phía ... Ấy vậy chẳng hiểu sao trong tôi Hồ Tây và con đường Cổ Ngư của những buổi “ngày xưa” vẫn khắc khoải vọng về cùng với “phố cũ rêu phong”, với những con đường xào xạc lá vàng bay trong tiêt heo may dịu dàng, ngạt ngào hương sữa thơm nồng tỏa ra từ những chum hoa trắng li ti. Và, trong bao nỗi niềm nhớ thương da diết của ngày xưa ấy, ký ức của tôi không khỏi hiện về một Tây Hồ mênh mang “lao xao hoài con sóng” giữa ánh chiều lấp loáng với đủ sắc màu rực rỡ trong những buổi hoàng hôn khi cuối thu, đầu đông trước cảnh bầy “sâm cầm, vịt trời, le le bay rợp trời như trấu vãi”.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phan Ngọc Anh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Bên lề Hà Nội
    Thi thoảng, trong câu chuyện trà dư tửu hậu, người bạn của tôi hay nói rằng, cuộc đời chị phải nhiều lần cảm ơn Hà Nội. Từ một thiếu nữ tỉnh lẻ, lên thành phố lập nghiệp với hai bàn tay trắng, sau một thời gian, Hà Nội đã đem lại cho chị mọi điều như chị hằng mơ ước: một công việc tốt, một người chồng tốt, một cơ ngơi xinh xắn cùng hai đứa con ngoan. Với người bình thường thì hẳn là trọn vẹn đủ đầy. Vì thế, chị yêu Hà Nội bằng thứ tình nồng nhiệt, yêu và biết ơn!
(0) Bình luận
  • Hà Nội đổi thay và trăn trở
    Trong dịp Hà Nội kỷ niệm tròn 1.000 năm vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư về thành Đại La, rồi sau đó đổi tên thành Thăng Long, tôi, dù ở một phương trời xa cách nửa vòng trái đất, vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động xen lẫn niềm tự hào khi dõi theo đại lễ qua màn ảnh nhỏ. Và mới đó thôi, đã hơn 16 năm tôi rời xa Hà Nội của mình, mang những kiến thức học được đi dựng xây các công trình trên khắp mọi miền Tổ quốc. Mỗi dịp được trở về Thủ đô, dù có khi chỉ thoáng qua vài giờ ngắn ngủi, trong tôi vẫn luôn dâng lên cảm giác trở về một nơi thân thuộc và dấu yêu.
  • Mùa thu Hồ Gươm
    Chiều dần buông nắng, mặt nước hồ thu bỗng trở lên huyền diệu. Ngắm nhìn bầu trời trong vắt hiền hòa, lung linh mây trắng lãng du trên muôn ngàn sóng biếc lấp lánh, bất chợt tôi nhận ra một điều: gần gũi và gắn bó với Hà Nội hơn nửa đời người, đã bao lần đến thăm đền vua Lê, đã bao lần dạo quanh bên Tháp Rùa nhưng thú thực, chưa bao giờ tôi lại thấy trái tim của Thủ đô đẹp hơn trong buổi hoàng hôn mùa thu.
  • Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố
    Có những mối duyên đến rất khẽ, như một buổi sớm Hà Nội vừa tỉnh giấc. Không gõ cửa, không hẹn trước, không cần lời giới thiệu, chỉ lặng lẽ hiện diện trong đời ta như làn gió mỏng đi qua hiên nhà cũ, mang theo mùi hoa bưởi cuối mùa và tiếng lá xào xạc rất quen. Chỉ đến khi ngoảnh lại, người ta mới chợt nhận ra: à, hóa ra mối duyên ấy đã ở bên mình từ rất lâu rồi.
  • Hàng sấu già và chuyện nhặt phía sau tay lái
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, lời bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp làm cho tôi mỗi khi xa Thủ đô lại thường hay liên tưởng về Hà Nội với hình ảnh một thành phố đẹp đẽ, thơ mộng. Điều ấn tượng nhất với tôi là những hàng cây giữa tiết trời cuối hạ, đầu thu. Và con người nơi phố phường Thủ đô thì luôn cởi mở, chân thành và đằm thắm…
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chủ tịch Hồ Chí Minh với non sông đất nước và tình yêu đặc biệt dành cho Thủ đô Hà Nội
    Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026) là dịp để toàn Đảng, toàn dân và toàn quân thành kính tưởng nhớ, tri ân công lao trời biển của vị lãnh tụ thiên tài của dân tộc Việt Nam. Cuộc đời và sự nghiệp cách mạng của Người gắn liền với hành trình tìm đường cứu nước, giải phóng dân tộc, xây dựng Nhà nước của dân, do dân, vì dân; đồng thời để lại dấu ấn sâu đậm đối với Đảng bộ và nhân dân Thủ đô Hà Nội – nơi luôn nhận được sự quan tâm đặc biệt, những tình cảm sâu nặng và những lời căn dặn tâm huyết của Người.
  • 3 ấn phẩm giúp người trẻ hiểu đúng và làm chủ AI
    Chào mừng Ngày Khoa học, Công nghệ và Đổi mới sáng tạo Việt Nam 18/5, Nhà xuất bản Kim Đồng ra mắt bạn đọc 3 ấn phẩm về trí tuệ nhân tạo, khoa học và tâm lí học hiện đại, gồm: “Lược sử trí khôn - Từ giun biển đến ChatGPT”, “Sống thư thái trong thời đại AI” và “Trí tuệ nhân tạo dưới lăng kính tâm lí học”.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 2)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Xe máy điện đổi pin VinFast thu hút người dùng nhờ lợi thế “vạn tủ đổi pin”
    Sự bùng nổ của mạng lưới tủ đổi pin VinFast đang tạo nên bước ngoặt trong thói quen di chuyển của người dân đô thị. Không còn cảnh chờ đợi tại trạm xăng giờ cao điểm, hàng chục ngàn tủ đổi pin trên các tuyến phố đang giúp người dùng xe điện dễ dàng nạp năng lượng chỉ trong vài phút.
  • Lan tỏa tình yêu quê hương đất nước bằng nghệ thuật truyền thống bên hồ Hoàn Kiếm
    Tối 17/5, tại Nhà Bát Giác, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” tiếp tục mang nghệ thuật đến gần công chúng bằng một đêm diễn đậm màu sắc cải lương truyền thống do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện. Không gian bên hồ Hoàn Kiếm tối cuối tuần trở nên đặc biệt hơn khi những làn điệu vọng cổ, những câu ca về quê hương, đất nước và hào khí dân tộc vang lên giữa dòng người náo nhiệt.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội thành lập Ban Chỉ đạo về phát triển văn hóa Thủ đô
    Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Quyết định số 1857-QĐ/TU ngày 13/5/2026 về việc thành lập Ban Chỉ đạo về phát triển văn hóa Thủ đô Hà Nội. Việc thành lập Ban Chỉ đạo nhằm tăng cường công tác lãnh đạo, chỉ đạo, điều phối triển khai các chủ trương, nhiệm vụ, giải pháp phát triển văn hóa Thủ đô trong giai đoạn mới.
  • Hát Môn lan tỏa tinh thần học và làm theo Bác từ những điều giản dị
    Hướng tới kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), cuộc thi “Tôi kể về tôi trong học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh” lần thứ nhất, năm 2025-2026 do Đảng bộ xã Hát Môn tổ chức đã trở thành hoạt động chính trị, tư tưởng có ý nghĩa thiết thực và sâu sắc. Không chỉ tạo sức lan tỏa trong cán bộ, đảng viên và nhân dân, cuộc thi còn góp phần đưa việc học và làm theo Bác đi vào chiều sâu bằng những việc làm cụ thể, gần gũi trong đời sống hằng ngày.
  • Những bản tình ca vang lên giữa không gian văn hóa hồ Gươm
    Vào mỗi cuối tuần, khu vực hồ Hoàn Kiếm luôn đón lượng lớn người dân và du khách đến tham quan, dạo phố. Giữa nhịp chuyển động ấy, những chương trình nghệ thuật ngoài trời đang dần “bồi đắp” thêm diện mạo cho không gian công cộng của Thủ đô, nơi công chúng không chỉ tham gia các hoạt động vui chơi, giải trí mà còn có cơ hội tiếp cận nghệ thuật theo cách gần gũi hơn.
  • Chính phủ phê duyệt chuyển giao Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam cho Hà Nội quản lý
    Chính phủ vừa ban hành Nghị quyết số 126/NQ-CP ngày 11/5/2026 về việc chuyển giao quyền quản lý Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam cho Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội. Quyết định được xây dựng dựa trên cơ sở các văn bản pháp lý hiện hành và đề nghị của các bộ ngành liên quan.
  • "Xoan mở hội": Thanh âm đất tổ tại Bảo tàng Hà Nội
    Vào ngày 23/5 tới đây, tại Bảo tàng Hà Nội, sự kiện "Xoan mở hội" sẽ mang đến không gian trải nghiệm độc đáo cho người yêu văn hóa, đặc biệt là giới trẻ, với chủ đề khám phá nghệ thuật hát Xoan Phú Thọ.
  • Trải nghiệm boardgame "Phú Hộ Làng Nghề": Khám phá những giá trị đặc sắc của các làng nghề truyền thống Bắc Bộ
    Bảo tàng Hà Nội, phối hợp cùng dự án Cổ Nghệ Tân Giao, sẽ mang đến một trải nghiệm văn hóa độc đáo với boardgame "Phú Hộ Làng Nghề" vào Chủ nhật, ngày 17/5/2026, từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều.
  • Chiếu phim chuyên đề “Trường Sơn - Những năm tháng không quên”
    Nhân kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh và 67 năm Ngày mở đường Hồ Chí Minh - Ngày truyền thống Bộ đội Trường Sơn (19/5/1959 - 19/5/2026), Viện phim Việt Nam sẽ tổ chức đợt chiếu phim chuyên đề “Trường Sơn - Những năm tháng không quên” nhằm giới thiệu với khán giả nhiều tác phẩm điện ảnh đặc sắc.
  • Ngắm nhìn một Hồ Tây trầm mặc trong ánh hoàng hôn
    Với không gian thoáng đãng, hồ Tây là một địa điểm được nhiều người tìm đến để tận hưởng những phút giây bình yên và chiêm ngưỡng vẻ đẹp mê đắm của thiên nhiên khi hoàng hôn buông xuống.
  • "Duyên kiếp Bạch Trà" trở lại với khán giả Thủ đô
    "Duyên kiếp Bạch Trà" hứa hẹn mang đến cho khán giả một không gian nghệ thuật giàu cảm xúc, kết hợp giữa chiều sâu lịch sử, vẻ đẹp sân khấu truyền thống và ngôn ngữ cải lương đầy da diết. Vở diễn diễn ra vào 20h ngày 30/5/2026 tại Rạp Chuông Vàng, số 72 Hàng Bạc, Hoàn Kiếm, Hà Nội.
  • Cuộc thi Tài năng Diễn viên Cải lương toàn quốc 2026: Nơi hội tụ những nhịp phách di sản
    Nhân dịp kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890-19/5/2026) Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch giao Cục Nghệ thuật biểu diễn chủ trì, phối hợp với Sở Văn hóa và Thể thao thành phố Hồ Chí Minh, Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam và các đơn vị có liên quan tổ chức Cuộc thi Tài năng Diễn viên Cải lương toàn quốc năm 2026.
Chiều Hồ Tây
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO