Chôn chân ở ngã ba, ngã năm đường nhưng vẫn ấm lòng đến lạ

Biển| 10/11/2022 10:18

Nếu nói là ngã ba thì không chuẩn mà nói ngã tư cũng không đúng vì chính xác thì đó là một ngã ba, nhưng đối diện là đường vào khu đô thị Nam Đô, thế nên ô tô xe máy qua lại chẳng khác nào một tuyến phố.

nga-3.jpg

Ngã ba, ngã năm Trương Định - Giáp Bát , đoạn qua khu đô thị Nam Đô

Dù đã chuẩn bị trước tâm lý nhưng thực tế vẫn rất phũ phàng. Dòng người rất đông ở cả hai chiều trên phố Trương Định nối đuôi nhích từng chút một, đến đoạn giao với Giáp Bát và Nam Đô thì dừng hẳn.

Phải mất 15 phút tôi mới tới cửa hàng Bitis số 605 Trương Định, dù nó chỉ cách ngã ba, ngã năm chừng 50 mét.

Hôm đó tôi dự định đi mua đôi giày thể thao để tham gia giải chạy của công ty. Trời mưa, lại thêm không khí lạnh về, mọi nẻo đường ở Hà Nội đều chung cảnh: Tắc, tắc không lối thoát.

Trương Định đường khá nhỏ, không có đèn đỏ hay lực lượng công an điều tiết nên cứ mạnh ai nấy đi, bốn luồng giao thông như đan vào nhau. Tiến không được mà lùi cũng không xong vì đằng sau là cả đoàn người cũng đang cố nhích lên từng chút một.

Thế rồi, ngay phía trước tôi là một chiếc Mazda, sau khi tấp vào lề, một anh chừng 30-35 tuổi bước xuống, len nhanh qua dòng người chen chúc như nêm và đi một mạch đến giữa ngã ba, ngã năm.

Đầu tiên anh giơ tay ra hiệu tất cả đứng yên, sau đó ra hiệu cho xe máy và ô tô hướng Nam Đô đi ra nép sang một bên, nhường đường cho luồng xe ngược lại, chiều từ Giáp Bát vào Nam Đô.

Ban đầu một số xe máy không chịu hợp tác, nhưng anh ra hiệu liên tục, thế rồi xe máy hay ô tô cũng phải nép ngay ngắn sang phải.

Tiếp đó , anh lại ra hiệu cho 2 luồng xe trên phố Trương Định di chuyển. Sau khi chiếc xe bus 29 hướng đi Giải Phóng qua được “bó nêm”, ngã ba, ngã năm đỡ ùn đi một nửa.

Quy hoạch chưa đồng bộ, đường nhỏ, thiếu hệ thống điều tiết và đặc biệt là ý thức của người tham gia giao thông là những nguyên nhân hàng đầu gây tắc đường.

Thế nhưng, quy hoạch chưa đồng bộ rồi sau này sẽ đồng bộ, đường nhỏ sau này sẽ được mở rộng, hệ thống đèn giao thông cũng sẽ sớm được bổ sung và ý thức chưa tốt rồi sẽ có ngày văn minh. Những tấm gương như anh thanh niên tốt bụng kia sẽ là hạt nhân thúc đẩy và lan tỏa hành động văn minh khi tham gia giao thông.

Hà Nội sẽ đẹp hơn, Việt Nam sẽ đẹp hơn vì có những hành động đẹp của những con người văn minh.

Và cho tới tận khi bước vào cửa hàng Bitis, trong lúc gửi xe, tôi vẫn cố ngoái lại nhìn, chỉ tiếc không kịp chụp lại ảnh - người thanh niên ấy, mặc áo màu trắng, đầu đội mưa, tay liên tục ra hiệu điều tiết giao thông - một hình ảnh thật đẹp về người Hà Nội.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Biển. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Phố cổ và những bờ tường trông sáng - tối
    1. Va vào đây, một chớm thu Chuyến bay đầu ngày từ TPHCM đặt bánh xuống Nội Bài lúc ngoài trời vừa hửng nắng. Trong chiếc blazer kẻ sọc, sương lạnh chợt co ro bên ngoài lớp vải dày, ướp vài ba cái hít hà đỏ mũi trong lòng kẻ mộ khách.
(0) Bình luận
  • Hồ Gươm chiều hạ
    Lang thang trong một ngày bình yên. Ngồi trên ghế đá ven hồ cầm trên tay cốc Americano nước dừa nhấp từng ngụm. Vị café hoà lẫn với vị dừa thanh mát khiến đầu óc tôi tỉnh táo và sảng khoái. Lật từng trang đầu tiên của cuốn sách mà tôi mua đã lâu chưa có dịp đọc. Tôi miên man chìm đắm trong từng dòng của cuốn sách. Thi thoảng nhấp ngụm café hơi mát qua khoang miệng chảy xuống cổ họng. Cảm nhận từng chút từng chút của vị café yêu thích.
  • Hồn cây, tình người
    Chiều tắt nắng. Tôi vừa kịp đặt chân đến Thủ đô trong chuyến công tác dài ngày. Sau một ngày tỏa nhiệt bức bối của tiết Hạ Chí thì mây đen ùn ùn kéo đến, kèm theo mưa bay rào rạt. Cơn dông bất chợt khiến quán nước nhỏ ven đường Đinh Lễ phải gồng mình chống đỡ. Một vài cành cây non bị cuốn phăng bởi đợt gió mạnh rơi ngay trước mặt tôi. Những ký ức về trận cuồng phong năm Giáp Thìn ngót 2 năm trước, lại ùa về trong tâm hồn của kẻ lữ thứ...
  • Từ một lần lạc đường đến một tình yêu Hà Nội
    Tôi nhớ Hà Nội không phải bởi những danh thắng nổi tiếng hay những con phố cổ rêu phong, mà bởi một lần lạc đường của tuổi sinh viên. Ngày ấy, giữa thành phố xa lạ, khi loay hoay tìm lối đi, tôi đã gặp những con người bình dị với cách ứng xử nhẹ nhàng, lịch thiệp và đầy thiện ý. Chính những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp một cậu sinh viên miền Trung hiểu rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc mà còn hiện hữu trong sự tử tế của những người đang sống nơi đây.
  • Hương vị mùa hè Hà Nội
    Những ngày giữa mùa hè, tôi tạm gác lại việc giảng dạy, theo bạn bè đi du ngoạn Cửu Trại Câu. Vùng đất này khi bước vào hè đẹp như một thế giới cổ tích giữa núi rừng Tây Tứ Xuyên. Bản thân tôi vốn yêu thiên nhiên nên cứ thế đi miên man giữa những hồ nước xanh ngọc bích trong veo phản chiếu bầu trời, thác nước trắng xóa đổ xuống giữa rừng nguyên sinh, phảng phất không khí mát lạnh của cao nguyên. Đi giữa Cửu Trại Câu mùa này, cảm giác như đang bước vào một bức tranh thiên nhiên khổng lồ. Chắc đó là lí do khiến nơi đây trở thành một trong những điểm đến đẹp nhất mùa hè ở Trung Quốc.
  • Hương cốm Mễ Trì: Níu giữ hồn quê giữa lòng phố thị
    Chủ nhà trọ của tôi lại lục đục đập nhà cũ để xây nhà mới. Nghe đâu lần này họ quyết tâm đầu tư xây hẳn một chung cư mini cao gần chục tầng liền. Người tỉnh lẻ như tôi lại phải đau đầu nghĩ tới cảnh chuyển trọ. Gần chục năm sống ở Hà Nội là cũng chừng ấy lần tôi phải cuốn gói hành lý chuyển đi. Lần thì do chủ nhà đòi mặt bằng, lần khác do an ninh bất ổn, lần nữa lại do tính chất công việc thay đổi quá xa chỗ ở cũ. Giữa những ngày loay hoay lật giở mấy trang rao vặt cho thuê phòng, tôi đáp xe ghé qua đường Đỗ Đức Dục, rẽ vào Miếu Đầm rồi nương theo lối dẫn tới phố Mễ Trì Thượng xem nhà. May mắn thay, tôi đã tìm được một chỗ ở thực sự ưng ý cho bản thân.
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Chôn chân ở ngã ba, ngã năm đường nhưng vẫn ấm lòng đến lạ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO