Chôn chân ở ngã ba, ngã năm đường nhưng vẫn ấm lòng đến lạ

Biển| 10/11/2022 10:18

Nếu nói là ngã ba thì không chuẩn mà nói ngã tư cũng không đúng vì chính xác thì đó là một ngã ba, nhưng đối diện là đường vào khu đô thị Nam Đô, thế nên ô tô xe máy qua lại chẳng khác nào một tuyến phố.

nga-3.jpg

Ngã ba, ngã năm Trương Định - Giáp Bát , đoạn qua khu đô thị Nam Đô

Dù đã chuẩn bị trước tâm lý nhưng thực tế vẫn rất phũ phàng. Dòng người rất đông ở cả hai chiều trên phố Trương Định nối đuôi nhích từng chút một, đến đoạn giao với Giáp Bát và Nam Đô thì dừng hẳn.

Phải mất 15 phút tôi mới tới cửa hàng Bitis số 605 Trương Định, dù nó chỉ cách ngã ba, ngã năm chừng 50 mét.

Hôm đó tôi dự định đi mua đôi giày thể thao để tham gia giải chạy của công ty. Trời mưa, lại thêm không khí lạnh về, mọi nẻo đường ở Hà Nội đều chung cảnh: Tắc, tắc không lối thoát.

Trương Định đường khá nhỏ, không có đèn đỏ hay lực lượng công an điều tiết nên cứ mạnh ai nấy đi, bốn luồng giao thông như đan vào nhau. Tiến không được mà lùi cũng không xong vì đằng sau là cả đoàn người cũng đang cố nhích lên từng chút một.

Thế rồi, ngay phía trước tôi là một chiếc Mazda, sau khi tấp vào lề, một anh chừng 30-35 tuổi bước xuống, len nhanh qua dòng người chen chúc như nêm và đi một mạch đến giữa ngã ba, ngã năm.

Đầu tiên anh giơ tay ra hiệu tất cả đứng yên, sau đó ra hiệu cho xe máy và ô tô hướng Nam Đô đi ra nép sang một bên, nhường đường cho luồng xe ngược lại, chiều từ Giáp Bát vào Nam Đô.

Ban đầu một số xe máy không chịu hợp tác, nhưng anh ra hiệu liên tục, thế rồi xe máy hay ô tô cũng phải nép ngay ngắn sang phải.

Tiếp đó , anh lại ra hiệu cho 2 luồng xe trên phố Trương Định di chuyển. Sau khi chiếc xe bus 29 hướng đi Giải Phóng qua được “bó nêm”, ngã ba, ngã năm đỡ ùn đi một nửa.

Quy hoạch chưa đồng bộ, đường nhỏ, thiếu hệ thống điều tiết và đặc biệt là ý thức của người tham gia giao thông là những nguyên nhân hàng đầu gây tắc đường.

Thế nhưng, quy hoạch chưa đồng bộ rồi sau này sẽ đồng bộ, đường nhỏ sau này sẽ được mở rộng, hệ thống đèn giao thông cũng sẽ sớm được bổ sung và ý thức chưa tốt rồi sẽ có ngày văn minh. Những tấm gương như anh thanh niên tốt bụng kia sẽ là hạt nhân thúc đẩy và lan tỏa hành động văn minh khi tham gia giao thông.

Hà Nội sẽ đẹp hơn, Việt Nam sẽ đẹp hơn vì có những hành động đẹp của những con người văn minh.

Và cho tới tận khi bước vào cửa hàng Bitis, trong lúc gửi xe, tôi vẫn cố ngoái lại nhìn, chỉ tiếc không kịp chụp lại ảnh - người thanh niên ấy, mặc áo màu trắng, đầu đội mưa, tay liên tục ra hiệu điều tiết giao thông - một hình ảnh thật đẹp về người Hà Nội.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Biển. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Phố cổ và những bờ tường trông sáng - tối
    1. Va vào đây, một chớm thu Chuyến bay đầu ngày từ TPHCM đặt bánh xuống Nội Bài lúc ngoài trời vừa hửng nắng. Trong chiếc blazer kẻ sọc, sương lạnh chợt co ro bên ngoài lớp vải dày, ướp vài ba cái hít hà đỏ mũi trong lòng kẻ mộ khách.
(0) Bình luận
  • "Giấc mơ Hà Nội" của những đứa trẻ miền quê
    Năm lớp 2, lần đầu tiên mình được ra Hà Nội một tuần dịp nghỉ hè, được người nhà dẫn đi thăm Lăng Bác, thăm Chùa Một Cột, công viên Thủ Lệ, ăn kem Tràng Tiền... tất cả đều là trải nghiệm mới lạ đầy thích thú. Từ đó, mình luôn ao ước lớn thật nhanh để “đi Hà Nội”, để trải nghiệm tất cả những điều thú vị ở Thủ đô.
  • Hà Nội mùa xưa
    Người ta hay ấn tượng với Hà Nội khi vào thu còn tôi không hiểu sao cứ nhung nhớ những mùa đông Hà Nội...
  • Hà Nội vun đắp ước mơ tôi
    Ngày còn bé, tôi thường xuyên được mẹ kể cho nghe những chuyện về quê hương. Trong ý thức non nớt của tôi thì quê tôi đẹp vô vàn với ruộng lúa thẳng cánh cò bay, với những con đường uốn lượn như dải lụa đào, với những địa danh và các vị anh tài đi vào lịch sử như bản hùng ca của dân tộc. Quê hương tôi là mảng đất Hà Tây kiên cường “cô gái suối Hai, chàng trai cầu Rẽ” (Hà Tây quê lụa – Nhật Lai). Trong những câu chuyện mẹ kể về quê, đâu đó có hình bóng người Hà Nội thanh lịch tao nhã. Hai tiếng Hà Nội là niềm mơ ước của tôi từ thuở ấu thơ.
  • Hà Nội mùa sắp xuân
    Đó chưa hẳn là mùa xuân, chỉ là cữ cuối năm, khi trời còn vương chút gió đông ngòn ngọt, nắng tãi đều trên những tàng cây và thi thoảng mưa rắc như gieo bụi ngọc. Tôi thích lang thang trên những quãng đường, con phố của Hà Nội mỗi khi có dịp ngang qua.
  • Ấm tình người Hà Nội
    Tôi sinh ra tại một làng quê đã đi vào huyền tích trong tâm thức nhiều thế hệ với bài hát dịu ngọt, nơi đó là “Cửa ngõ Thủ đô/ Áo giáp chở che ngàn năm bền vững/Ngăn bầy giặc Mỹ vẩn đục bầu trời” (Hà Tây quê lụa – Nhật Lai). Nơi đó đã từng được coi là “Vọng gác Thủ đô” trong những năm đế quốc Mỹ ném bom bắn phá miền Bắc.
  • Một nét nâu trầm
    Tôi yêu Hà Nội, yêu cảnh sắc, không khí, hồn cốt và dáng vẻ thanh lịch, sâu lắng của mảnh đất này. Yêu bốn mùa, cả những thời điểm không tên và những góc nhỏ lặng thầm, thân thương, thú vị! Có biết bao điều nhỏ bé đã níu giữ tâm tình của một kẻ nỡ nặng lòng với chốn nghìn năm.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Chôn chân ở ngã ba, ngã năm đường nhưng vẫn ấm lòng đến lạ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO