Chôn chân ở ngã ba, ngã năm đường nhưng vẫn ấm lòng đến lạ

Biển| 10/11/2022 10:18

Nếu nói là ngã ba thì không chuẩn mà nói ngã tư cũng không đúng vì chính xác thì đó là một ngã ba, nhưng đối diện là đường vào khu đô thị Nam Đô, thế nên ô tô xe máy qua lại chẳng khác nào một tuyến phố.

nga-3.jpg

Ngã ba, ngã năm Trương Định - Giáp Bát , đoạn qua khu đô thị Nam Đô

Dù đã chuẩn bị trước tâm lý nhưng thực tế vẫn rất phũ phàng. Dòng người rất đông ở cả hai chiều trên phố Trương Định nối đuôi nhích từng chút một, đến đoạn giao với Giáp Bát và Nam Đô thì dừng hẳn.

Phải mất 15 phút tôi mới tới cửa hàng Bitis số 605 Trương Định, dù nó chỉ cách ngã ba, ngã năm chừng 50 mét.

Hôm đó tôi dự định đi mua đôi giày thể thao để tham gia giải chạy của công ty. Trời mưa, lại thêm không khí lạnh về, mọi nẻo đường ở Hà Nội đều chung cảnh: Tắc, tắc không lối thoát.

Trương Định đường khá nhỏ, không có đèn đỏ hay lực lượng công an điều tiết nên cứ mạnh ai nấy đi, bốn luồng giao thông như đan vào nhau. Tiến không được mà lùi cũng không xong vì đằng sau là cả đoàn người cũng đang cố nhích lên từng chút một.

Thế rồi, ngay phía trước tôi là một chiếc Mazda, sau khi tấp vào lề, một anh chừng 30-35 tuổi bước xuống, len nhanh qua dòng người chen chúc như nêm và đi một mạch đến giữa ngã ba, ngã năm.

Đầu tiên anh giơ tay ra hiệu tất cả đứng yên, sau đó ra hiệu cho xe máy và ô tô hướng Nam Đô đi ra nép sang một bên, nhường đường cho luồng xe ngược lại, chiều từ Giáp Bát vào Nam Đô.

Ban đầu một số xe máy không chịu hợp tác, nhưng anh ra hiệu liên tục, thế rồi xe máy hay ô tô cũng phải nép ngay ngắn sang phải.

Tiếp đó , anh lại ra hiệu cho 2 luồng xe trên phố Trương Định di chuyển. Sau khi chiếc xe bus 29 hướng đi Giải Phóng qua được “bó nêm”, ngã ba, ngã năm đỡ ùn đi một nửa.

Quy hoạch chưa đồng bộ, đường nhỏ, thiếu hệ thống điều tiết và đặc biệt là ý thức của người tham gia giao thông là những nguyên nhân hàng đầu gây tắc đường.

Thế nhưng, quy hoạch chưa đồng bộ rồi sau này sẽ đồng bộ, đường nhỏ sau này sẽ được mở rộng, hệ thống đèn giao thông cũng sẽ sớm được bổ sung và ý thức chưa tốt rồi sẽ có ngày văn minh. Những tấm gương như anh thanh niên tốt bụng kia sẽ là hạt nhân thúc đẩy và lan tỏa hành động văn minh khi tham gia giao thông.

Hà Nội sẽ đẹp hơn, Việt Nam sẽ đẹp hơn vì có những hành động đẹp của những con người văn minh.

Và cho tới tận khi bước vào cửa hàng Bitis, trong lúc gửi xe, tôi vẫn cố ngoái lại nhìn, chỉ tiếc không kịp chụp lại ảnh - người thanh niên ấy, mặc áo màu trắng, đầu đội mưa, tay liên tục ra hiệu điều tiết giao thông - một hình ảnh thật đẹp về người Hà Nội.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Biển. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Phố cổ và những bờ tường trông sáng - tối
    1. Va vào đây, một chớm thu Chuyến bay đầu ngày từ TPHCM đặt bánh xuống Nội Bài lúc ngoài trời vừa hửng nắng. Trong chiếc blazer kẻ sọc, sương lạnh chợt co ro bên ngoài lớp vải dày, ướp vài ba cái hít hà đỏ mũi trong lòng kẻ mộ khách.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Chôn chân ở ngã ba, ngã năm đường nhưng vẫn ấm lòng đến lạ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO