Trà sen - quà Hà Nội yêu thương

Vũ Lam Hiền| 06/11/2022 14:08

Hoa sen đã từ lâu được xem như quốc hoa, với câu thơ truyền trong dân gian: Tháp Mười đẹp nhất bông sen Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ

tra-sen-3(1).jpg

Vài nơi, những khu nghỉ dưỡng, du lịch ở Sài Gòn những đầm hoa sen rải rác được kiến tạo, đem lại khung cảnh đẹp cho người tham quan. Thế nhưng, đi chợ hay siêu thị để tìm mua hoa sen về để trưng trong nhà thì quả hiếm nhìn thấy. Ở Hà Nội, cơ hội nhìn thấy hoa sen có nhiều hơn. Hoa sen được bày bán ở nhiều khu chợ. Thỉnh thoảng còn có thể thoáng thấy bóng chiếc xe đạp rong ruổi chở bán những bó hoa sen chậm rãi đi trên những con đường trong phố.

Chị họ tôi ở quận Ba Đình đặc biệt yêu thích hoa sen. Chỉ cần bắt gặp hoa sen với những cánh hồng như chiếc thuyền, thêm màu vàng nhụy hoa thoang thoảng hương thơm dịu dàng là chị họ tôi ngay lập tức sẽ nhoẻn miệng cười, vui vẻ hẳn cả lên. Cứ nghĩ chị ấy đã gần 50 tuổi rồi, thế mà khi rảnh rỗi lại chạy xe ra chợ, tìm mua một bó hoa sen về nhà, ngân nga hát khe khẽ, rồi cắm hoa vào bình, vô lo tự tại. Chị ấy sẽ rộn ràng như chú chim, như cô thiếu nữ, ngồi ngắm bình hoa sen do mình sắp đặt mà đầy tự hào, mãn nguyện. Hoa sen là loài hoa đẹp nhất trong lòng chị họ tôi, cũng như đối với nhiều người Việt Nam khác.

Từ miền Nam, mỗi khi ghé thăm Hà Nội, tôi lại có dịp gặp người chị họ đáng mến này của mình. Tôi thật ngưỡng mộ tình yêu chị dành cho Hà Nội, cho gia đình và cho cả những bông hoa sen. Chị họ tôi còn biết làm cả trà hoa sen. Những bông hoa sen được chị mua về, ủ trà trong từng bông hoa cho kín. Sau đó, chị lấy lá sen to, bọc lại bên ngoài thành từng gói gọn nhỏ. Bông hoa và lá sen sẽ khô đi từ từ, màu sắc không còn tươi nữa nhưng lại ấp ủ cho hương thơm quyện lại với trà. Nước sôi được chế vào trà sen, để chắt ra nước trà có vị thơm ngọt đặc biệt mà chỉ có hoa sen mới đem lại như thế. Mà nghĩ cũng lạ, khi mà cả Sài Gòn hay Hà Nội đều là thành phố đắt đỏ, tất cả mọi thứ đều có, nhưng phải dùng tiền để mua bán. Thì với hoa sen, chị họ tôi lại thường được gửi cho ở quán ăn gần nhà. Họ có cả đầm hoa sen. Mỗi khi ghé quán ăn uống, gặp mặt, sau khi ngắm cảnh, chụp hình với hoa sen, chị họ tôi lại ngỏ ý với chủ quán xin một số hoa sen về ủ trà. Chủ quán luôn vui vẻ gật đầu và cho phép chị ấy thỏa thích lấy bao nhiêu hoa sen về nhà cũng được.

Mỗi khi có dịp đi Sài Gòn, chị họ tôi thường chuẩn bị những gói lá bọc trà sen. Đấy là món quà quý giá mà chị không quản đường xa đem đến. Mỗi gia đình trong họ của tôi ở Sài Gòn sẽ được nhận vài gói trà sen như thế. Món quà quê hương mà tự tay chị họ tôi chuẩn bị làm người xa xứ như chúng tôi đều xúc động, cảm ơn xiết bao. Chúng tôi khi hội tụ từ miền Bắc – miền Nam, vẫn nhớ pha một bình trà hoa sen, ngắm làn hơi nước nóng nghi ngút tỏa ra, hương sen dịu nhẹ và ân cần hàn huyên thăm hỏi lẫn nhau. Đó là khoảnh khắc đáng nhớ trong cả họ chúng tôi.

Trà hoa sen đã được công nhận là một trong những đặc sản của Hà Nội. Tuy có nhiều loại trà, nhưng chỉ duy nhất trà hoa sen là đem tới người thưởng thức hương thơm từ lá xanh lẫn từ hoa sen hồng. Sự tự nhiên, gần gũi mà trà hoa sen chứa đựng, quả là không phải loại trà nào cũng có được.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Vũ Lam Hiền. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Thấy Hà Nội là thấy sách
    Từ hồi còn bé mình đã rất mê đọc sách. Nhưng thế giới sách của mình chỉ gói gọn trong những quyển sách giáo khoa từ lớp một đến lớp mười hai, mà toàn là sách giáo khoa cũ được giữ lại của chị gái mình, quyển nào cũ quá, rách quá thì mẹ mình sẽ xin lại của các anh chị họ hoặc các anh chị trong xóm.
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Trà sen - quà Hà Nội yêu thương
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO