Lần đầu tiên tôi đến Hà Nội

Ngô Đức Quang| 31/10/2022 18:32

Hồi bé, tôi nghe mọi người bảo Hà Nội to đẹp lắm. Tôi ước gì được một lần ra Thủ đô nhưng quá xa xôi nên đành chịu. Dẫu vậy trong lòng thơ ngây luôn ấp ủ một ngày nào đó lớn lên nhất định phải ra nơi ấy cho bằng được để viếng thăm lăng Bác và dạo khắp 36 phố phường thủ đô anh hùng. Một ngày nọ, cuối cùng tôi cũng hiện thực hóa ước mơ vào một buổi thu.

thu-ha-noi-1-.jpg

Mùa thu Hà Nội

Khung cảnh Hà Nội hiện ra trước mắt như bức tranh tuyệt đẹp được tô vẽ bởi hoa tay họa sĩ tài danh khiến trái tim chàng trai xứ Quảng rung rinh xuyến xao. Chao ôi, cảm xúc xiết bao ! Hà Nội cuốn hút tâm hồn tôi ngay lần đầu tiên mất rồi.

Hà Nội mùa nào cũng đẹp. Nhưng có lẽ mùa thu là lãng mạn và dịu dàng nhất. Mùa thu, mùa của ngây ngất hương nồng hoa sữa thoang thoảng trong gió. Chẳng cần rực rỡ như nàng phượng mà chỉ trắng tinh khôi thế là đủ rồi. Bấy nhiêu thôi cũng đánh thức ký ức những người con Thủ đô hoài niệm về những mùa thu đã qua. Ai đang hối hả ngược xuôi bắt gặp những chùm hoa rung rinh trong nắng gió cũng phải sống chậm vài giây thưởng cảm khoảnh khắc tuyệt vời này. Còn tôi, tâm hồn như bỗng dịu nhẹ, bình an khi bàn tay đón cánh hoa rơi...

Mùa thu, mùa của đôi lứa yêu đương đắm say. Chao ôi, còn gì hạnh phúc bằng khi tay trong tay cùng người thương dạo bước trên con đường lá đổ xào xạc dưới gót chân. Hà Nội dù có hai mùa thay lá mỗi mùa một vẻ riêng nhưng điểm chung là không gian cho ta cảm giác yên bình, tĩnh lặng tránh xa nhịp sống xô bồ nơi phồn hoa. Khoảnh khắc ấy, giây phút ấy có hai trai tim khẽ chạm nhau rồi lạc bước vào thế giới yêu đương đắm say. Con tim càng thêm rộn ràng khi nghe ai đó hát :

" Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ.

Em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương.

...

Hai chúng ta sẽ cùng chung lối

Em với anh mơ mùa thu ấy tình ta ngát hương"

Mùa thu, mùa có gió heo may se lạnh gieo đời cơn mưa lất phất vương sợi tóc mềm. Cơn mưa chẳng khiến một người khách lạ như tôi thấy buồn hay nhớ nhà, ngược lại chỉ thấy thơ và mộng thôi.

Mùa thu, mùa cốm xanh non với đủ món ngon bày bán khắp phố. Nào là xôi cốm, chè cốm, cốm xào... mà đặc sắc nhất chính là cốm làng Vòng gây bao lòng thương nhớ. Ai biết cái thức ăn ấy là món quà vô giá trời ưu ái ban tặng cho thủ đô. Dường như chỉ có cốm nơi đây thơm ngon nhất thôi.

Nụ cười người bán rong

Hà Nội đâu chỉ có Hồ Tây mát lạnh những buổi sớm, Hồ Gươm cổ kính dáng uy nghiêm hay văn hiến ngàn năm Quốc Tử Giám. Ở nơi đây, còn một "đặc sản" rất Hà Nội mà dù bánh xe thời gian có lăn nhanh cỡ nào cũng chẳng thể cuốn "đặc sản" ấy chìm vào quên lãng - nụ cười Hà thành rất hiền và lành.

Nụ cười hiếu khách đến nơi đâu trên đất nước hình chữ S tôi cũng bắt gặp và đều thấy yêu mến. Nhưng nụ cười Thủ đô có một nét riêng. Nét riêng ấy được tỏa ra từ những người dân nghèo chân chất bán hoa rong.

Hoa được mua ở chợ đêm Quảng Bá. Bước vào chợ hoa như bước vào khu vườn cổ tích rực rỡ muôn sắc khắp nơi tụ về. Nào là những cái tên quen thuộc như cúc, ly, lan rồi tới mấy nàng hoa xa lạ sa lem, lan môn-ca-da.

Nghề bán hoa là nghề ngủ không tròn giấc. Lúc những chú gà còn mê ngủ, mọi người còn lạc chìm cõi mộng những người trong nghề đã đến chợ hoa rồi. Họ vội chọn mua những đóa hoa tươi tắn còn đọng hơi sương để rồi sáng sớm bắt đầu ngày mới bằng hành trình dâng hương cho đời.

Hà Nội mỗi mùa một loài hoa. Và chỉ cần nhìn vào những xe hoa lặng lẽ giữa phố phường tâm trí biết ngay đất trời đã bước vào tháng mấy.

Tháng 3, hoa bưởi trắng tinh khôi. Tháng 4, hoa loa kèn dịu dàng. Tháng 6, tháng 7 nụ sen hồng tươi len lỏi sắc hương vào nhịp sống sôi động. Mùa thu Hà Nội lại hiện về hoa cúc, hoa hướng dương, hoa sữa. Tháng 10 có cúc họa mi và tháng 12 khoe cải vàng.

Người bán chủ yếu là bậc trung niên. Có lẽ họ đã gắn bó với nghề lâu rồi nên yêu nó đến nỗi không thể rời xa được. Dù nắng hay mưa đôi chân luôn rong ruổi khắp các phố phường với đôi dép cao su và đầu đội chiếc nón cũ màu chở xe hoa như chở cả khung trời Hà Nội.

Không giống hoa bán trong tiệm trông thật sang trọng và được gói giấy khá cầu kỳ. Hoa bán rong bình dị hơn nhiều. Đồ gói đôi khi chỉ là giấy báo cũ, lá chuối hoặc lá sen thôi.

Dẫu vậy người mua rất hài lòng và ít khi trả giá. Bởi đây là thú vui thanh tao và nếp sống quen thuộc. Bởi hiện lên trên khuôn mặt khắc khổ của người bán là nụ cười rạng ngời với đôi tay thô ráp xấu xí nhưng luôn nâng niu từng bó hoa trao cho khách. Tôi đã cảm được cái nét thân thương và gần gũi ấy khi lần đầu tiên mua một bó hoa từ tay người phụ nữ tuổi đã ngoài năm mươi. Khoảnh khắc tay trao tay, nụ cười trao nụ cười sẽ mãi là kỉ niệm lưu dấu trong đời mỗi khi nhớ về thủ đô.

Chao ôi, Hà Nội có một cái nghề tuy bình thường mà thanh cao xiết bao! Nghề bán hoa tuy thu nhập chẳng bao nhưng người trong nghề luôn thấy vui vẻ và hạnh phúc. Vì họ biết nghề mình làm đang góp phần gìn giữ nét đẹp văn hóa xưa cũ giữa lòng thủ đô hiện đại. Vì họ biết bán hoa là bán nụ cười cho mọi người. Thấy hoa con người ta như thấy sức sống và tràn đầy năng lượng.

Lưu luyến phút chia tay

Chuyến đi xa nào rồi cũng kết thúc. Hà Nội và mùa thu vẫn còn đây mà tôi phải rời xa mất rồi. Nhớ thương không biết khi nào có dịp trở lại. Rồi đây tôi sẽ nhớ hoài giây phút ngập tràn hạnh phúc và cảm xúc khi được một lần viếng lăng Bác. Nhớ hoài hình ảnh những chiếc xe đạp chở trời hoa mùa yêu thương . Nhớ cô gánh hàng cốm nhẹ bước trên đường mưu sinh mỗi ngày. Những người hàng rong ấy tuy nghèo nhưng toát lên vẻ đẹp bình dị từ trong tâm hồn nảy nở giữa thủ đô.

Tình cảm tuy nhẹ nhàng mà sâu lắng. Nếp sống tuy giản dị mà thanh cao. Ôi chao, Hà Nội nhớ... thương... yêu biết bao nhiêu buổi ban đầu gặp nhau!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Ngô Đức Quang. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Đê La Thành
    Ngày ấy cách đây hơn hai mươi năm, khi tôi làm hồ sơ đăng ký thi vào trường Đại học Văn hóa Hà Nội, bố mẹ tôi giãy nảy lên vì trường tôi nằm ở trên Đê La Thành “ối giời ơi, ở quê mình còn thiếu đê hay sao mà mày lại phải học đại học trên một con đê hả con?”. Kệ bố mẹ, con không biết, người ta xây trường đại học trên đê thì con phải học trên đê thôi chứ con có biết làm sao đâu?
(0) Bình luận
  • Hà Nội và cơn mưa đầu mùa
    Một buổi chiều quên nắng, bầu trời gánh gồng những đụn mây xám nặng trĩu trên cao, tôi bắt chuyến xe bus cuối cùng lên Hà Nội cho kịp ngày hôm sau lên giảng đường. Bắt gặp cơn mưa đầu mùa, mưa hối hả giọt rơi, lắc rắc trên mái xe bus những viên đá long lanh như thủy tinh trong suốt. Cả đoàn xe háo hức vì mưa đá, reo hò cùng tiếng mưa. Còn tôi - cô sinh viên ngồi buồn xo cho lòng chùng xuống, ngắm những giọt mưa đầu mùa. Hà Nội ngày hôm ấy, có điều gì thật mênh mang nhớ…
  • Sự thanh lịch bắt đầu từ một lời nói nhẹ nhàng
    Giữa những đổi thay không ngừng của một đô thị hiện đại, Hà Nội vẫn giữ cho mình những nét riêng rất khó trộn lẫn. Người ta nhớ về Thủ đô qua màu thời gian trên mái phố cổ, qua tiếng leng keng tàu điện trong ký ức hay hương hoa sữa mỗi độ thu về. Nhưng có một điều âm thầm làm nên cốt cách Hà Nội suốt bao năm qua, ấy là cách người Hà Nội nói chuyện - nhẹ nhàng, có đầu có cuối, sâu sắc mà điềm đạm như chính con người nơi đây.
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
  • Nốt trầm ngân lên giữa lòng thành phố
    Sống ở Hà Nội, sau những ngày bận rộn, tận tụy với công việc, để tâm hồn thư giãn tôi thường đến bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam để mãn nhãn với những bộ sưu tập nghệ thuật đồ sộ. Có thể là những bộ trang phục thời trang các dân tộc xanh chàm hay rực rỡ với bản sắc riêng. Cũng có thể là những bức tranh dân gian cổ, những bức tượng gỗ điêu khắc kỳ công, tỉ mỉ… Hiện vật ở đây toát nên những giá trị điển hình của văn hóa dân tộc Việt Nam qua các thời kỳ.
  • Hà Nội, một nỗi nhớ không có điểm dừng
    Có những thành phố ta đi qua, để lại vài bức ảnh vài dòng trạng thái, rồi quên. Nhưng Hà Nội thì không, không phải vì nó quá đặc biệt mà vì nó không cho người ta quên theo cách dễ dàng. Hà Nội không nằm lại trong ký ức như một kỷ niệm đã xếp gọn, nó tồn tại như một phần đời, lặng lẽ, bền bỉ và đôi khi đau đáu đến mức chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ làm lòng chùng xuống, dù đang ở rất xa.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ của tôi
    Tôi gặp lại Hà Nội trong cái rét tháng ba, trời không quá lạnh, thời tiết buổi sáng trong lành, dễ chịu. Trở lại Hà Nội không biết bao nhiêu lần, nhưng trong tôi Hà Nội vẫn là điều gì đó khiến tôi mỗi lần nhắc tới đều thấy thương nhớ vô cùng. Để viết về Hà Nội, với tôi là nguồn cảm hứng vô tận, có lẽ Hà Nội với tôi đã "hóa tâm hồn" như ý thơ của nhà thơ Chế Lan Viên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Ra mắt bộ sách kỹ năng giúp cha mẹ thấu hiểu và đồng hành cùng con
    Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật vừa ra mắt bạn đọc ba bộ sách: “Kỹ năng sinh tồn thông minh của trẻ”, “Tâm lý thiếu niên” và “Kỹ năng làm cha mẹ”. Mỗi bộ sách mang đến những kiến thức thiết thực, góp phần bồi đắp nhân cách, kỹ năng sống và xây dựng môi trường gia đình hạnh phúc.
  • Trao 3 giải Nhất tại Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh
    Tối 8/6, lễ bế mạc và trao giải Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh lần thứ 2 đã khép lại chuỗi hoạt động sôi nổi với sự tham gia của đông đảo nhà làm phim trẻ.
  • Xây dựng Hà Nội xanh hơn, thông minh hơn, hiện đại hơn
    Chiều 8/6 tại Hà Nội, UBND Thành phố Hà Nội đã long trọng tổ chức Hội nghị lãnh đạo các thành phố ASEAN năm 2026. Đây là sự kiện nằm trong khuôn khổ Diễn đàn Tương lai ASEAN 2026 do Việt Nam chủ trì tổ chức.
  • Những thanh âm làm giàu bản sắc Hà Nội
    Trong hơn một giờ đồng hồ, những giai điệu jazz quốc tế hòa quyện cùng các ca khúc Việt Nam quen thuộc đã tạo nên một không gian nghệ thuật mở đầy cảm xúc giữa trung tâm Thủ đô.
  • Phong Nha - Kẻ Bàng được UNESCO vinh danh là Khu Dự trữ sinh quyển thế giới
    Trong khuôn khổ Kỳ họp lần thứ 38 của Hội đồng Điều phối quốc tế Chương trình Con người và Sinh quyển thuộc UNESCO diễn ra tại thành phố Hernandarias, Cộng hòa Paraguay, Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng đã chính thức được UNESCO vinh danh là Khu Dự trữ sinh quyển thế giới.
  • Khai mạc Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh lần thứ 2 năm 2026
    Liên hoan phim ngắn Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ II năm 2026 với chủ đề "Vươn mình tỏa sáng" không chỉ là sân chơi dành cho các nhà làm phim trẻ mà còn đánh dấu bước tiến quan trọng trong chiến lược phát triển công nghiệp điện ảnh, hiện thực hóa các cam kết của Thành phố sau khi gia nhập Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO trong lĩnh vực điện ảnh.
  • Có một Hà Nội đầy thi vị trong những ngày đầu tháng 6
    Chiều 7/6, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club thực hiện sẽ mang đến một cuộc gặp gỡ đầy cảm xúc giữa Jazz và những ca khúc về Hà Nội. Điều đặc biệt là chương trình lần này gợi mở hình ảnh Thủ đô qua những dấu ấn của các mùa trong năm, từ “Có phải em mùa thu Hà Nội”, “Hà Nội mùa vắng những cơn mưa” đến “Hà Nội 12 mùa hoa”.
  • Công bố xếp hạng đình Liễu Cốc Thượng là Di tích cấp TP Huế
    Bảo tồn nhiều tư liệu, sắc phong cùng các giá trị văn hóa gắn với đời sống tâm linh, phong tục tập quán của người dân đã trải qua hơn 500 năm nên đình Liễu Cốc Thượng được xếp hạng Di tích cấp TP Huế.
  • Hà Nội tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt” cho 17 cá nhân
    Chủ tịch UBND Thành phố Vũ Đại Thắng đã ký ban hành Quyết định số 2822/QĐ-UBND ngày 5/6/2026 về việc tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt”.
  • Ra mắt tủ sách Hồ Chí Minh và không gian văn hóa số về Bác
    Nhân kỷ niệm 115 năm Ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước (05/6/1911-05/6/2026), NXB Tổng hợp TP.HCM giới thiệu tới độc giả tủ sách “Vinh quang Hồ Chí Minh”, nhằm tiếp tục phát huy vai trò của công tác xuất bản trong việc bảo tồn và lan tỏa di sản tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Lần đầu tiên tôi đến Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO