Lần đầu tiên tôi đến Hà Nội

Ngô Đức Quang| 31/10/2022 18:32

Hồi bé, tôi nghe mọi người bảo Hà Nội to đẹp lắm. Tôi ước gì được một lần ra Thủ đô nhưng quá xa xôi nên đành chịu. Dẫu vậy trong lòng thơ ngây luôn ấp ủ một ngày nào đó lớn lên nhất định phải ra nơi ấy cho bằng được để viếng thăm lăng Bác và dạo khắp 36 phố phường thủ đô anh hùng. Một ngày nọ, cuối cùng tôi cũng hiện thực hóa ước mơ vào một buổi thu.

thu-ha-noi-1-.jpg

Mùa thu Hà Nội

Khung cảnh Hà Nội hiện ra trước mắt như bức tranh tuyệt đẹp được tô vẽ bởi hoa tay họa sĩ tài danh khiến trái tim chàng trai xứ Quảng rung rinh xuyến xao. Chao ôi, cảm xúc xiết bao ! Hà Nội cuốn hút tâm hồn tôi ngay lần đầu tiên mất rồi.

Hà Nội mùa nào cũng đẹp. Nhưng có lẽ mùa thu là lãng mạn và dịu dàng nhất. Mùa thu, mùa của ngây ngất hương nồng hoa sữa thoang thoảng trong gió. Chẳng cần rực rỡ như nàng phượng mà chỉ trắng tinh khôi thế là đủ rồi. Bấy nhiêu thôi cũng đánh thức ký ức những người con Thủ đô hoài niệm về những mùa thu đã qua. Ai đang hối hả ngược xuôi bắt gặp những chùm hoa rung rinh trong nắng gió cũng phải sống chậm vài giây thưởng cảm khoảnh khắc tuyệt vời này. Còn tôi, tâm hồn như bỗng dịu nhẹ, bình an khi bàn tay đón cánh hoa rơi...

Mùa thu, mùa của đôi lứa yêu đương đắm say. Chao ôi, còn gì hạnh phúc bằng khi tay trong tay cùng người thương dạo bước trên con đường lá đổ xào xạc dưới gót chân. Hà Nội dù có hai mùa thay lá mỗi mùa một vẻ riêng nhưng điểm chung là không gian cho ta cảm giác yên bình, tĩnh lặng tránh xa nhịp sống xô bồ nơi phồn hoa. Khoảnh khắc ấy, giây phút ấy có hai trai tim khẽ chạm nhau rồi lạc bước vào thế giới yêu đương đắm say. Con tim càng thêm rộn ràng khi nghe ai đó hát :

" Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ.

Em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương.

...

Hai chúng ta sẽ cùng chung lối

Em với anh mơ mùa thu ấy tình ta ngát hương"

Mùa thu, mùa có gió heo may se lạnh gieo đời cơn mưa lất phất vương sợi tóc mềm. Cơn mưa chẳng khiến một người khách lạ như tôi thấy buồn hay nhớ nhà, ngược lại chỉ thấy thơ và mộng thôi.

Mùa thu, mùa cốm xanh non với đủ món ngon bày bán khắp phố. Nào là xôi cốm, chè cốm, cốm xào... mà đặc sắc nhất chính là cốm làng Vòng gây bao lòng thương nhớ. Ai biết cái thức ăn ấy là món quà vô giá trời ưu ái ban tặng cho thủ đô. Dường như chỉ có cốm nơi đây thơm ngon nhất thôi.

Nụ cười người bán rong

Hà Nội đâu chỉ có Hồ Tây mát lạnh những buổi sớm, Hồ Gươm cổ kính dáng uy nghiêm hay văn hiến ngàn năm Quốc Tử Giám. Ở nơi đây, còn một "đặc sản" rất Hà Nội mà dù bánh xe thời gian có lăn nhanh cỡ nào cũng chẳng thể cuốn "đặc sản" ấy chìm vào quên lãng - nụ cười Hà thành rất hiền và lành.

Nụ cười hiếu khách đến nơi đâu trên đất nước hình chữ S tôi cũng bắt gặp và đều thấy yêu mến. Nhưng nụ cười Thủ đô có một nét riêng. Nét riêng ấy được tỏa ra từ những người dân nghèo chân chất bán hoa rong.

Hoa được mua ở chợ đêm Quảng Bá. Bước vào chợ hoa như bước vào khu vườn cổ tích rực rỡ muôn sắc khắp nơi tụ về. Nào là những cái tên quen thuộc như cúc, ly, lan rồi tới mấy nàng hoa xa lạ sa lem, lan môn-ca-da.

Nghề bán hoa là nghề ngủ không tròn giấc. Lúc những chú gà còn mê ngủ, mọi người còn lạc chìm cõi mộng những người trong nghề đã đến chợ hoa rồi. Họ vội chọn mua những đóa hoa tươi tắn còn đọng hơi sương để rồi sáng sớm bắt đầu ngày mới bằng hành trình dâng hương cho đời.

Hà Nội mỗi mùa một loài hoa. Và chỉ cần nhìn vào những xe hoa lặng lẽ giữa phố phường tâm trí biết ngay đất trời đã bước vào tháng mấy.

Tháng 3, hoa bưởi trắng tinh khôi. Tháng 4, hoa loa kèn dịu dàng. Tháng 6, tháng 7 nụ sen hồng tươi len lỏi sắc hương vào nhịp sống sôi động. Mùa thu Hà Nội lại hiện về hoa cúc, hoa hướng dương, hoa sữa. Tháng 10 có cúc họa mi và tháng 12 khoe cải vàng.

Người bán chủ yếu là bậc trung niên. Có lẽ họ đã gắn bó với nghề lâu rồi nên yêu nó đến nỗi không thể rời xa được. Dù nắng hay mưa đôi chân luôn rong ruổi khắp các phố phường với đôi dép cao su và đầu đội chiếc nón cũ màu chở xe hoa như chở cả khung trời Hà Nội.

Không giống hoa bán trong tiệm trông thật sang trọng và được gói giấy khá cầu kỳ. Hoa bán rong bình dị hơn nhiều. Đồ gói đôi khi chỉ là giấy báo cũ, lá chuối hoặc lá sen thôi.

Dẫu vậy người mua rất hài lòng và ít khi trả giá. Bởi đây là thú vui thanh tao và nếp sống quen thuộc. Bởi hiện lên trên khuôn mặt khắc khổ của người bán là nụ cười rạng ngời với đôi tay thô ráp xấu xí nhưng luôn nâng niu từng bó hoa trao cho khách. Tôi đã cảm được cái nét thân thương và gần gũi ấy khi lần đầu tiên mua một bó hoa từ tay người phụ nữ tuổi đã ngoài năm mươi. Khoảnh khắc tay trao tay, nụ cười trao nụ cười sẽ mãi là kỉ niệm lưu dấu trong đời mỗi khi nhớ về thủ đô.

Chao ôi, Hà Nội có một cái nghề tuy bình thường mà thanh cao xiết bao! Nghề bán hoa tuy thu nhập chẳng bao nhưng người trong nghề luôn thấy vui vẻ và hạnh phúc. Vì họ biết nghề mình làm đang góp phần gìn giữ nét đẹp văn hóa xưa cũ giữa lòng thủ đô hiện đại. Vì họ biết bán hoa là bán nụ cười cho mọi người. Thấy hoa con người ta như thấy sức sống và tràn đầy năng lượng.

Lưu luyến phút chia tay

Chuyến đi xa nào rồi cũng kết thúc. Hà Nội và mùa thu vẫn còn đây mà tôi phải rời xa mất rồi. Nhớ thương không biết khi nào có dịp trở lại. Rồi đây tôi sẽ nhớ hoài giây phút ngập tràn hạnh phúc và cảm xúc khi được một lần viếng lăng Bác. Nhớ hoài hình ảnh những chiếc xe đạp chở trời hoa mùa yêu thương . Nhớ cô gánh hàng cốm nhẹ bước trên đường mưu sinh mỗi ngày. Những người hàng rong ấy tuy nghèo nhưng toát lên vẻ đẹp bình dị từ trong tâm hồn nảy nở giữa thủ đô.

Tình cảm tuy nhẹ nhàng mà sâu lắng. Nếp sống tuy giản dị mà thanh cao. Ôi chao, Hà Nội nhớ... thương... yêu biết bao nhiêu buổi ban đầu gặp nhau!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Ngô Đức Quang. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Đê La Thành
    Ngày ấy cách đây hơn hai mươi năm, khi tôi làm hồ sơ đăng ký thi vào trường Đại học Văn hóa Hà Nội, bố mẹ tôi giãy nảy lên vì trường tôi nằm ở trên Đê La Thành “ối giời ơi, ở quê mình còn thiếu đê hay sao mà mày lại phải học đại học trên một con đê hả con?”. Kệ bố mẹ, con không biết, người ta xây trường đại học trên đê thì con phải học trên đê thôi chứ con có biết làm sao đâu?
(0) Bình luận
  • Có một Trường Sa giữa lòng Thủ đô
    Có một nơi mà đã được đánh dấu là chủ quyền biển đảo thuộc về dải đất hình chữ S. Có một nơi mà người dân Việt Nam luôn hướng về như một niềm tự hào. Ở nơi ấy được các người lính hải đảo cầm chắc tay súng bảo vệ và canh giữ. Và cũng đã có một Hoàng Sa và Trường Sa như thế thu nhỏ giữa lòng Thủ Đô.
  • Ký ức Thăng Long dưới mái đình Yên Thái
    Tôi trở lại đình Yên Thái ở số 8 ngõ Tạm Thương, phường Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội, vào một buổi sáng tháng ba âm lịch, khi lễ kỷ niệm ngày sinh Linh Nhân Hoàng Thái hậu Ỷ Lan vừa khép lại. Tấm băng đỏ vẫn còn treo trước cổng đình dưới tán đa cổ thụ, những lá cờ hội khẽ lay trong gió và mùi hương trầm vẫn còn phảng phất. Bước qua cánh cửa gỗ đã sẫm màu thời gian, tôi có cảm giác mình không chỉ bước vào một di tích, mà đang đi vào một lớp ký ức của kinh thành Thăng Long, nơi hình bóng một bậc mẫu nghi tài trí vẫn hiện diện trong sự kính ngưỡng của bao thế hệ.
  • Hà Nội trong tôi đầy màu nhiệm từ những cuốn sách
    Rời phố núi trong cơn mưa rừng tầm tã. Hà Nội đón tôi và mẹ bằng một tiết trời thu se se lạnh của những ngày cuối tháng 8 năm 2023. Đó là ký ức trong tôi về một Thủ đô vừa lạ lẫm lại có dấu ấn phảng phất của sự thân quen. Lạ là bởi vì cũng khá lâu rồi tôi mới được trở lại mảnh đất phồn hoa đô hội. Quen cũng bởi đây không phải lần đầu tôi được đặt chân tới Thủ đô. Chỉ có điều lần trở lại này tôi được mẹ đưa đi tái khám theo lịch hẹn của bác sĩ,…
  • Nơi Hà Nội chạm vào tôi
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, đôi chân tôi dường như lại có một thói quen rất lạ: bỏ mặc những con phố đông vui, những điểm hẹn quen thuộc để lặng lẽ dừng trước cánh cổng Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm. Chiều mùa hạ, năm học đã khép từ lâu, cánh cổng trường khép im lìm dưới những hàng xà cừ già, khoảng sân phía trong vắng đến mức chỉ còn tiếng ve ngân lên trong nắng. Thế nhưng, lạ thay, chính nơi tưởng như lặng im ấy lại luôn là nơi nhiều âm thanh nhất trong ký ức tôi. Chỉ cần đứng lại một chút, tôi như nghe đâu đây tiếng trống tan học, tiếng cười trong veo của những cô cậu học trò và nhìn thấy những tà áo trắng năm nào đang lẫn vào nắng cuối ngày trên phố Hai Bà Trưng.
  • Mùa hè xanh ở Lệ Chi
    Có những miền ký ức chỉ cần một lần đi qua đã đủ theo ta suốt cả cuộc đời. Hai mươi năm đã trôi qua, vậy mà mỗi khi bắt gặp những đoàn sinh viên khoác màu áo xanh tình nguyện trên đường phố, tôi lại thấy lòng mình xốn xang. Trong sắc xanh ấy, tôi như nhìn thấy tuổi hai mươi của mình đang trở về, thấy một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Đuống với những con đường ngập nắng, những vườn nhãn trĩu quả và tiếng cười trong veo của lũ trẻ mỗi buổi chiều hè. Ngôi làng ấy mang tên Lệ Chi.
  • Điều chưa biết về làng cổ Bình Vọng cận kề thành Thăng
    Làng cổ này ngày xưa rất nổi tiếng nhưng thời nay ít người biết đến, đó là làng cổ Bình Vọng, cận kề với kinh thành Thăng Long. Thượng tá Công an Trần Đình Hưng là anh trai làng Bình Vọng, về thăm quê hương đúng vào ngày làng có việc: ngày mồng bảy tháng giêng hàng năm.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Về nhà
    Chị xuất khẩu sang Đài Loan lao động hơn chục năm. Khi chị đi, đứa con trai duy nhất mới tròn bảy tuổi. Năm nay, thằng bé đã mười chín. Nó có cái tên rất bắt tai, vừa nghe thôi cũng đủ khiến người ta tấm tắc bố mẹ nó khéo đặt thế! Hào Kiệt!...
  • "Thép dưới cỏ": Bản anh hùng ca về người lính và lịch sử
    Sau hơn 50 năm cầm bút, nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt bạn đọc cuốn tiểu thuyết đầu tiên mang tên “Thép dưới cỏ”. Không chỉ tái hiện chiến dịch Tà Mây - Làng Vây và trận ra quân đầu tiên của Binh chủng Tăng - Thiết giáp, tác phẩm còn cho thấy một cách nhìn rất Hữu Thỉnh: giàu trải nghiệm trận mạc, nặng nghĩa tình đồng đội, tinh tế trong quan sát con người và luôn hướng tới những giá trị nhân bản phía sau các sự kiện lớn của lịch sử.
  • Phường Việt Hưng ra mắt Trung tâm học tập cộng đồng về PCCC và CNCH
    Sáng 15/8, UBND phường Việt Hưng (Hà Nội) ra mắt Trung tâm học tập cộng đồng về phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ (PCCC và CNCH).
  • Có một Trường Sa giữa lòng Thủ đô
    Có một nơi mà đã được đánh dấu là chủ quyền biển đảo thuộc về dải đất hình chữ S. Có một nơi mà người dân Việt Nam luôn hướng về như một niềm tự hào. Ở nơi ấy được các người lính hải đảo cầm chắc tay súng bảo vệ và canh giữ. Và cũng đã có một Hoàng Sa và Trường Sa như thế thu nhỏ giữa lòng Thủ Đô.
Đừng bỏ lỡ
Lần đầu tiên tôi đến Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO