Đê La Thành

Vũ Như Hoa| 27/10/2022 19:59

Ngày ấy cách đây hơn hai mươi năm, khi tôi làm hồ sơ đăng ký thi vào trường Đại học Văn hóa Hà Nội, bố mẹ tôi giãy nảy lên vì trường tôi nằm ở trên Đê La Thành “ối giời ơi, ở quê mình còn thiếu đê hay sao mà mày lại phải học đại học trên một con đê hả con?”. Kệ bố mẹ, con không biết, người ta xây trường đại học trên đê thì con phải học trên đê thôi chứ con có biết làm sao đâu?

hoa-696x380.jpg
Đại học Văn hoá nằm trên đường Đê La Thành

Và thật bất ngờ, Đê La Thành không hề giống với những con đê ở quê tôi một chút nào. Bởi vì những con đê ở quê tôi đúng là những con đê, người ta dùng đất đắp lên dọc theo các bờ sông hoặc theo các bờ biển để ngăn nước lũ tràn vào, chiều ngang của những con đê rất hẹp, xe cộ không thể đi lại trên đó được, nếu có xe đi trên đê thì chỉ có là xe đạp và người ta thường phải dắt bộ. Lũ trẻ con chúng tôi thì hay được người lớn cho đi thả diều trên đê vào những buổi chiều hè. Vào những ngày trời mưa thì chúng tôi bị cấm không được bén mảng lên đê, nếu dám lên thì về chết đòn.

Đê La Thành là một con đường hẳn hoi, đường trải nhựa, hai bên đường nhà dân xây san sát, xe cộ đi lại thoải mái ở lòng đường, và không chỉ có trường Đại học Văn hóa, mà bên phải là trường Đại học Mỹ thuật công nghiệp, kế đến và lui xuống dưới chân đê một chút là Nhạc viện Âm nhạc quốc gia Việt Nam, hồi đấy chỉ gọi là Nhạc viện Hà Nội; bên trái là cổng sau của Đài Truyền hình Việt Nam. Ôi giời, là một con đê nổi tiếng thế sao? Trên con đê này, tôi rất dễ dàng bắt gặp các ngôi sao thần tượng của mình ở thời điểm đó, họ cũng bình thường như ai, đi ăn sáng, uống cà phê và đi dép lê, lúc nào lên sân khấu biểu diễn hay lên ti vi thì họ mới long lanh lóng lánh mà thôi.

Sau này khi nhập học, nghe thầy cô giới thiệu thì chúng tôi mới được biết cùng với 36 phố phường, những con phố có tên cổ thì Đê La Thành cũng là con đường cổ mang trong mình những giá trị lịch sử xưa cũ. Đoạn đường Đê La Thành được kéo dài từ ngã năm Ô Chợ Dừa đến ngã ba nơi phố Cầu Giấy nối tiếp phố Kim Mã. Thì ra người ta đắp con Đê La Thành là để bảo vệ kinh thành Thăng Long. Đê ngăn không cho nước tràn vào kinh thành, nơi sinh sống của vua và chính quyền đầu não thời phong kiến. Rõ ràng những con đê ở quê tôi thì bên dưới nó phải là sông hoặc biển đằng này xung quanh Đê La Thành có con sông hay biển gì đâu. Thế mới biết sông Hồng rộng lớn và hung dữ đến thế nào mỗi khi nó dâng nước lên. Đê La Thành cùng với rất nhiều con đê khác trong nội thành Hà Nội là những bức tường thành chắn sóng, chắn nước bảo vệ cho kinh thành xưa kia cũng như bảo vệ cho Hà Nội ngày nay.

Và cũng chính trên con đê lịch sử và cổ kính này, tôi và cô bạn thân của mình đã có một kỷ niệm không bao giờ quên. Nó chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc. Bạn tôi chở tôi lao từ trên đê xuống cổng phụ của trường, cổng trường thường được thiết kế cổng chính to ở chính giữa và hai cổng phụ nhỏ ở hai bên. Khi đang lao xuống dốc thì con xe đạp tồng tộc của tôi bị đứt dây phanh, cả hai chúng tôi cùng dùng chân quẹt xuống đất để dừng xe lại và câu đầu tiên mà hai đứa nói với nhau, được bật ra cùng một lúc là “Bạn có bị làm sao không?”. Chúng tôi đều phá lên cười và đều không cần đến câu trả lời. Chúng tôi đều rất quan tâm tới bạn của mình. Đứt dây phanh thì có sao, học đại học trên một con đê thì có sao? Đê La Thành, một con đường không quá dài đã lưu giữ những khoảnh khắc thanh xuân của tôi và của biết bao người. Quê tôi những ngày này đang có bão, bỗng thấy nhớ con Đê La Thành sừng sững đem đến cho tôi cảm giác yên bình, nhớ Hà Nội xiết bao…

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phạm Như Hoa. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hoa sữa rơi, gói thu vào những kỉ niệm mùa xa
    Hà Nội những ngày tháng mười, tiết trời đã thật thu. Heo may ùa vào trong phố, cái lạnh se se dường như làm cho mùi hoa sữa ngọt hơn. Mùi hương ấy vấn vít len vào tận cửa phòng. Đứng bên cửa sổ, cơn gió heo may phả chút hương hoa rất mỏng lướt qua. Chợt bâng khuâng nhớ về những mùa đã cũ. Tôi nhớ mùi hoa sữa lẩn khuất trong làn gió lạnh hanh hao năm nào và chợt nhận ra tuổi thanh xuân của mình cũng vương mùi hoa sữa.
(0) Bình luận
  • Hương cốm Mễ Trì: Níu giữ hồn quê giữa lòng phố thị
    Chủ nhà trọ của tôi lại lục đục đập nhà cũ để xây nhà mới. Nghe đâu lần này họ quyết tâm đầu tư xây hẳn một chung cư mini cao gần chục tầng liền. Người tỉnh lẻ như tôi lại phải đau đầu nghĩ tới cảnh chuyển trọ. Gần chục năm sống ở Hà Nội là cũng chừng ấy lần tôi phải cuốn gói hành lý chuyển đi. Lần thì do chủ nhà đòi mặt bằng, lần khác do an ninh bất ổn, lần nữa lại do tính chất công việc thay đổi quá xa chỗ ở cũ. Giữa những ngày loay hoay lật giở mấy trang rao vặt cho thuê phòng, tôi đáp xe ghé qua đường Đỗ Đức Dục, rẽ vào Miếu Đầm rồi nương theo lối dẫn tới phố Mễ Trì Thượng xem nhà. May mắn thay, tôi đã tìm được một chỗ ở thực sự ưng ý cho bản thân.
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oan
  • Vui, buồn Hà Nội vẫn bao dung
    Mười năm cho một cuộc tình thì dài, nhưng mười năm với một nơi mình gắn bó như Hà Nội thì lại thấy ngắn ngủi biết bao nhiêu. Với tôi, một thập kỷ trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa, như một cái chợp mắt giữa đêm đông lạnh buốt.
  • Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn - Nơi lưu giữ ký ức về một nhân cách lớn của Thủ đô Hà Nội
    Những ngày cuối năm 2025, tôi có dịp đến Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn tại thôn Bặt Chùa, xã Ứng Thiên, thành phố Hà Nội. Giữa cánh đồng rộng mở, trong làn gió nhè nhẹ và sự thanh bình của một miền quê còn đậm nét Bắc Bộ ở phía nam Thủ đô, Khu lưu niệm hiện lên trang nghiêm mà gần gũi. Bước chân tôi chợt chậm lại như đang đi vào một không gian của ký ức, nơi lưu giữ câu chuyện về một nhân cách lớn đã dành trọn cuộc đời phụng sự đất nước và Nhân dân.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Mùa hoa vông nem
    Mỗi lần xe bus dừng lại ngay con dốc để tôi rẽ vào xóm nhỏ, bao giờ cũng vậy tôi thường đi bộ thật chậm, bởi trong mỗi bước đi là cả một vùng trời ký ức. Tôi đi giữa hai hàng vông, đã chứng kiến bao sự đổi thay trên chính cuộc đời của chúng. Ban đầu chúng chỉ là những đoạn thân gỗ được vạt trụi lá rồi cắm dọc theo hai bên con đường nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, được làn mưa phùn tẩm ướt, từng chồi xanh bắt đầu nhú lên. Những chiếc lá kết chụm nhau tạo thành ché xanh mơn mởn.
  • Thơ về người lính: Khi quá khứ và hiện tại cùng soi bóng
    Lịch sử là một chuỗi ký ức. Nói như nhà văn Pháp Marcel Proust, ký ức chính là con đường dẫn đến quá khứ, giúp con người nhận diện cội nguồn, “Đi tìm thời gian đã mất”. Trong tâm thức mỗi người Việt Nam, ký ức về những năm tháng đấu tranh giành độc lập, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là ký ức không thể phai nhòa. Đó không chỉ là ký ức của những cá nhân mà là ký ức chung của cả cộng đồng, dân tộc.
  • Văn học với sứ mệnh bồi đắp hệ giá trị văn hóa và con người Hà Nội
    Văn học không chỉ phản ánh hiện thực mà còn góp phần lưu giữ ký ức dân tộc, kiến tạo hệ giá trị văn hóa và bồi đắp nhân cách con người. Trong bối cảnh đất nước và Thủ đô Hà Nội bước vào giai đoạn phát triển mới, sứ mệnh ấy càng trở nên quan trọng, đòi hỏi văn học tiếp tục đồng hành cùng đời sống, phát huy sức mạnh mềm của văn hóa và góp phần xây dựng hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh trên nền tảng truyền thống và tinh thần sáng tạo.
  • Bồi dưỡng chính trị hè năm 2026: Trang bị kiến thức mới, nâng cao bản lĩnh chính trị cho đội ngũ nhà giáo phường Cửa Nam
    Xác định công tác bồi dưỡng chính trị hè là đợt sinh hoạt chính trị thường niên quan trọng trước khi bước vào năm học mới, Đảng ủy phường Cửa Nam đã tổ chức 02 lớp bồi dưỡng chính trị hè năm 2026 cho gần 800 cán bộ quản lý, giáo viên, nhân viên các cơ sở giáo dục trên địa bàn. Chương trình giúp nâng cao nhận thức, bản lĩnh chính trị và cập nhật kiến thức mới cho đội ngũ nhà giáo.
  • Hương cốm Mễ Trì: Níu giữ hồn quê giữa lòng phố thị
    Chủ nhà trọ của tôi lại lục đục đập nhà cũ để xây nhà mới. Nghe đâu lần này họ quyết tâm đầu tư xây hẳn một chung cư mini cao gần chục tầng liền. Người tỉnh lẻ như tôi lại phải đau đầu nghĩ tới cảnh chuyển trọ. Gần chục năm sống ở Hà Nội là cũng chừng ấy lần tôi phải cuốn gói hành lý chuyển đi. Lần thì do chủ nhà đòi mặt bằng, lần khác do an ninh bất ổn, lần nữa lại do tính chất công việc thay đổi quá xa chỗ ở cũ. Giữa những ngày loay hoay lật giở mấy trang rao vặt cho thuê phòng, tôi đáp xe ghé qua đường Đỗ Đức Dục, rẽ vào Miếu Đầm rồi nương theo lối dẫn tới phố Mễ Trì Thượng xem nhà. May mắn thay, tôi đã tìm được một chỗ ở thực sự ưng ý cho bản thân.
Đừng bỏ lỡ
Đê La Thành
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO