Hoa sữa rơi, gói thu vào những kỉ niệm mùa xa

Nguyễn Lan Hương| 26/10/2022 15:38

Hà Nội những ngày tháng mười, tiết trời đã thật thu. Heo may ùa vào trong phố, cái lạnh se se dường như làm cho mùi hoa sữa ngọt hơn. Mùi hương ấy vấn vít len vào tận cửa phòng. Đứng bên cửa sổ, cơn gió heo may phả chút hương hoa rất mỏng lướt qua. Chợt bâng khuâng nhớ về những mùa đã cũ. Tôi nhớ mùi hoa sữa lẩn khuất trong làn gió lạnh hanh hao năm nào và chợt nhận ra tuổi thanh xuân của mình cũng vương mùi hoa sữa.

hoa-sua2.jpg

Hoa Sữa nhắc nhớ kỉ niệm ngọt ngào

Những ngày này, tháng mười rung lên theo từng nhịp chân đi, vạt nắng hanh hao cuối ngày như trong hơn, những tia nắng ve vuốt nỗi nhớ về những kỉ niệm xa xôi, đánh thức trong tôi những mùa thu Hà Nội ngọt ngào. Tôi nhớ Hà Nội những ngày đầu đông, sương giăng bồng bềnh nhẹ như hơi thở. Những đôi lứa đi bên nhau trên đường Nguyễn Du, hoa sữa rơi đầy trên áo và trên tóc. Tôi nhớ mùi hương toả ra từ cây hoa sữa đầu phố đêm đêm. Cho dù mẹ tôi đã đóng chặt các ô cửa sổ mà cái mùi hương ấy vẫn cứ len vào phòng. Và tôi nhớ cây hoa sữa ngay cửa sổ lớp tôi năm nào. Ngày đó cứ mỗi độ thu về, không ít đứa bạn ngồi trong lớp mà hồn thì cứ mơ màng bay theo mùi hương hoa sữa, rồi giật mình khi bị thầy cô bắt gặp. Hồi đó chúng tôi ai cũng thuộc lòng mấy câu thơ của nhà thơ Nguyễn Phan Hách:

“Tuổi mười lăm em lớn từng ngày

Một buổi sáng bỗng biến thành thiếu nữ

Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ

Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ”…

Và cứ thế hoa sữa theo chúng tôi đi suốt tuổi thanh xuân.

Loài hoa đặc sản của mùa thu Hà Nội

Không biết từ bao giờ hoa sữa trở thành một đặc sản của mùa thu Hà Nội. Gọi là đặc sản không phải vì chỉ Hà Nội mới có hoa sữa, ngày nay hoa sữa được trồng ở khắp các tỉnh thành, mà bởi vì không ở đâu, cái mùi hương nồng nồng của những chùm hoa trăng trắng nhỏ xinh ấy lại khiến người ta nao lòng đến vậy. Hoa sữa đã làm nên một nửa mùa thu Hà Nội. Là tinh tuý của gió heo may, mưa phùn và nắng thu. Dạo qua con đường Nguyễn Du, những bông hoa rụng đầy vai áo. Hương thơm như níu lòng người đi xa. Để rồi mùi hương ấy, màu hoa ấy luôn luôn nhắc nhớ. Bất cứ người con nào của Hà Nội khi đi xa, mỗi dịp thu về lại nôn nao nhớ những bông hoa sữa thơm hoài niệm.

Những ngày gió về

Tháng mười đến như một vòng tuần hoàn không lỡ hẹn, vẫn còn đó chút nắng nhẹ của những ngày cuối thu. Rồi bất chợt gió về kéo theo những cơn mưa phùn đầu đông. Những cơn mưa tháng mười chợt đến, mang theo cái lành lạnh của tiết cuối thu, không gian mềm hơn sau chuỗi ngày hanh hao nắng hạ. Những giọt mưa nhẹ lăn trên lá, rơi đùa trên tóc. Phố thênh thang hơn, trầm mặc hơn trong màn mưa. Những hạt mưa bé xíu như những viên ngọc li ti đậu lại trên những cánh hoa sữa trắng rơi đầy quanh những gốc cây trên phố. Cái lạnh về như cột chặt thêm hoa sữa vào mùa thu Hà Nội. Cái mùi hương ấy cứ theo gió mà bay đi tới mọi ngóc ngách, đánh thức các giác quan và chảy trôi theo dòng đời bao la bất tận. Hoà vào kí ức, hoà vào hiện tại quyện vào hương cốm, hương sen mà hoá thành hương thu bát ngát.

Hà Nội thơ mộng và ấm áp trong đêm thu tháng mười

Đi dưới trời thu Hà Nội, hít hà hương hoa sữa, thấy cái gì cũng đẹp, cũng đáng yêu đến lạ. Hoa sữa đưa hương và thơm nhất vào ban đêm. Khi những dãy phố chìm trong ánh đèn khuya, đường phố thưa người lơ mơ chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại những cây hoa sữa là còn thao thức. Cành cây thưa lá, từng chiếc lá buông rơi, xoay tròn trong gió, thì thào kể về những mảnh đời mưu sinh ngược xuôi. Mùi ngô khoai nướng từ các quán ăn đêm, mùi hoa cỏ, hương hoa sữa thơm nồng quyện vào nhau trong không gian cuối thu, đầu đông cũng đủ gợi lên một tháng mười thơ mộng và ấm áp trong lòng người.

Tháng mười về, hoa sữa rơi, gói thu vào những kỉ niệm mùa xa…

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Lan Hương. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
(0) Bình luận
  • Hà Nội - Ngọt ngào hương vị vượt thời gian
    Kem - một thức đồ ăn có xuất xứ Tây phương thật quen thuộc với tất cả mọi người. Nhưng kem Tràng Tiền là một hiện tượng ẩm thực nơi đất thành đô. Từ một món ăn xuất xứ phương Tây, kem Tràng Tiền mang trong mình hương vị xứ sở, chuyển mình trở thành đặc sản Hà Nội, hấp dẫn, lôi cuốn cả những thực khách khó tính nhất. Đi qua bao năm tháng, kem Tràng Tiền khiến cho bất cứ ai dù sinh ra trên mảnh đất Thủ đô hay chỉ ghé chân tới nơi đây đều nhớ đến!
  • Ký ức không phai về Hà Nội
    Tôi tới Hà Nội lần đầu cách đây hơn 20 năm, khi còn học tiểu học. Tôi nhớ cảm giác háo hức vào đêm trước ngày xuất phát, nằm mãi không thể ngủ. Vì lẽ đó, trên chuyến xe đi Hà Nội, tôi nằm thiếp đi lúc nào không biết.
  • Kỷ niệm một chuyến tham quan
    Ngày xưa, ngôi trường cấp 2 nơi tôi theo học vẫn giành phần thưởng đặc biệt cho các học sinh khá, giỏi khi kết thúc năm học. Đó là những chuyến tham quan du lịch khám phá những vùng đất mới để học sinh hiểu biết thêm về quê hương đất nước như đi tham quan Vườn Quốc gia Cúc Phương (Ninh Bình), nhà máy thủy điện Hòa Bình (Hòa Bình),... Những chuyến đi ấy thật quý giá bởi những năm tháng đó còn nhiều khó khăn, chưa có điều kiện như bây giờ!
  • Hương cốm
    Mỗi khi đến độ thu sang, những cơn gió heo may về, mùi hương cốm lại thoang thoảng khắp ngang cùng ngõ hẻm quê tôi. Từ khi còn thơ bé đã biết mùi thơm của nếp non, của hương cốm mới hòa lẫn với lá sen. Được thưởng thức những hạt cốm non, mỏng dính như lá me trong lòng bàn tay là lũ trẻ con chúng tôi đã sung sướng đến tận cùng. Mùi hương ấy đã theo tôi lớn lên cùng với dòng thời gian chẳng xoay vần.
  • Phố cổ: Hoài niệm và tình yêu
    Cho đến bây giờ, khi tôi bồi hồi nhớ về kỉ niệm phố cổ, tất cả hình ảnh của quá khứ từ mấy chục năm qua lại lung linh trở về sống động như một cuốn phim, tưởng đâu chỉ vừa mới hôm qua. Đất nước trải dài 4000 năm, Hà Nội của tôi từ xa xưa hình thành và lớn dậy trong nền văn minh sông Hồng, cũng xấp xỉ tuổi ấy, còn nếu chỉ tính từ khi được vua Lý Thái Tổ chính thức định đô, thì cũng trên 1000 năm, đã trở thành nơi tụ hội và lan tỏa cho cả nền văn hiến lẫy lừng với thời gian.
  • Có một Hà Nội rất khác trong tôi
    Đó là một con ngõ cụt có gần hai chục hộ, nằm san sát đối mặt vào nhau qua một con đường ngõ lát gạch đỏ rộng hơn hai mét. Cư dân phần lớn đều còn trẻ hoặc trung tuổi, chỉ có vài cụ ông, cụ bà sống với con cháu. Lớp trẻ ban ngày mải miết đi làm ăn, tối về mới tập trung đông đủ. Nhưng cũng có người vì công việc mà quanh năm suốt tháng xa nhà. Thi thoảng lại về dăm bữa nửa tháng cho con cái đừng quên mặt, cho vợ đừng quên hơi rồi lại ra đi. Đứng tần ngần trước cửa, hôn nựng nịu con yêu rồi thở dài rảo bước v
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Hoa sữa rơi, gói thu vào những kỉ niệm mùa xa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO