Hoa sữa rơi, gói thu vào những kỉ niệm mùa xa

Nguyễn Lan Hương| 26/10/2022 15:38

Hà Nội những ngày tháng mười, tiết trời đã thật thu. Heo may ùa vào trong phố, cái lạnh se se dường như làm cho mùi hoa sữa ngọt hơn. Mùi hương ấy vấn vít len vào tận cửa phòng. Đứng bên cửa sổ, cơn gió heo may phả chút hương hoa rất mỏng lướt qua. Chợt bâng khuâng nhớ về những mùa đã cũ. Tôi nhớ mùi hoa sữa lẩn khuất trong làn gió lạnh hanh hao năm nào và chợt nhận ra tuổi thanh xuân của mình cũng vương mùi hoa sữa.

hoa-sua2.jpg

Hoa Sữa nhắc nhớ kỉ niệm ngọt ngào

Những ngày này, tháng mười rung lên theo từng nhịp chân đi, vạt nắng hanh hao cuối ngày như trong hơn, những tia nắng ve vuốt nỗi nhớ về những kỉ niệm xa xôi, đánh thức trong tôi những mùa thu Hà Nội ngọt ngào. Tôi nhớ Hà Nội những ngày đầu đông, sương giăng bồng bềnh nhẹ như hơi thở. Những đôi lứa đi bên nhau trên đường Nguyễn Du, hoa sữa rơi đầy trên áo và trên tóc. Tôi nhớ mùi hương toả ra từ cây hoa sữa đầu phố đêm đêm. Cho dù mẹ tôi đã đóng chặt các ô cửa sổ mà cái mùi hương ấy vẫn cứ len vào phòng. Và tôi nhớ cây hoa sữa ngay cửa sổ lớp tôi năm nào. Ngày đó cứ mỗi độ thu về, không ít đứa bạn ngồi trong lớp mà hồn thì cứ mơ màng bay theo mùi hương hoa sữa, rồi giật mình khi bị thầy cô bắt gặp. Hồi đó chúng tôi ai cũng thuộc lòng mấy câu thơ của nhà thơ Nguyễn Phan Hách:

“Tuổi mười lăm em lớn từng ngày

Một buổi sáng bỗng biến thành thiếu nữ

Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ

Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ”…

Và cứ thế hoa sữa theo chúng tôi đi suốt tuổi thanh xuân.

Loài hoa đặc sản của mùa thu Hà Nội

Không biết từ bao giờ hoa sữa trở thành một đặc sản của mùa thu Hà Nội. Gọi là đặc sản không phải vì chỉ Hà Nội mới có hoa sữa, ngày nay hoa sữa được trồng ở khắp các tỉnh thành, mà bởi vì không ở đâu, cái mùi hương nồng nồng của những chùm hoa trăng trắng nhỏ xinh ấy lại khiến người ta nao lòng đến vậy. Hoa sữa đã làm nên một nửa mùa thu Hà Nội. Là tinh tuý của gió heo may, mưa phùn và nắng thu. Dạo qua con đường Nguyễn Du, những bông hoa rụng đầy vai áo. Hương thơm như níu lòng người đi xa. Để rồi mùi hương ấy, màu hoa ấy luôn luôn nhắc nhớ. Bất cứ người con nào của Hà Nội khi đi xa, mỗi dịp thu về lại nôn nao nhớ những bông hoa sữa thơm hoài niệm.

Những ngày gió về

Tháng mười đến như một vòng tuần hoàn không lỡ hẹn, vẫn còn đó chút nắng nhẹ của những ngày cuối thu. Rồi bất chợt gió về kéo theo những cơn mưa phùn đầu đông. Những cơn mưa tháng mười chợt đến, mang theo cái lành lạnh của tiết cuối thu, không gian mềm hơn sau chuỗi ngày hanh hao nắng hạ. Những giọt mưa nhẹ lăn trên lá, rơi đùa trên tóc. Phố thênh thang hơn, trầm mặc hơn trong màn mưa. Những hạt mưa bé xíu như những viên ngọc li ti đậu lại trên những cánh hoa sữa trắng rơi đầy quanh những gốc cây trên phố. Cái lạnh về như cột chặt thêm hoa sữa vào mùa thu Hà Nội. Cái mùi hương ấy cứ theo gió mà bay đi tới mọi ngóc ngách, đánh thức các giác quan và chảy trôi theo dòng đời bao la bất tận. Hoà vào kí ức, hoà vào hiện tại quyện vào hương cốm, hương sen mà hoá thành hương thu bát ngát.

Hà Nội thơ mộng và ấm áp trong đêm thu tháng mười

Đi dưới trời thu Hà Nội, hít hà hương hoa sữa, thấy cái gì cũng đẹp, cũng đáng yêu đến lạ. Hoa sữa đưa hương và thơm nhất vào ban đêm. Khi những dãy phố chìm trong ánh đèn khuya, đường phố thưa người lơ mơ chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại những cây hoa sữa là còn thao thức. Cành cây thưa lá, từng chiếc lá buông rơi, xoay tròn trong gió, thì thào kể về những mảnh đời mưu sinh ngược xuôi. Mùi ngô khoai nướng từ các quán ăn đêm, mùi hoa cỏ, hương hoa sữa thơm nồng quyện vào nhau trong không gian cuối thu, đầu đông cũng đủ gợi lên một tháng mười thơ mộng và ấm áp trong lòng người.

Tháng mười về, hoa sữa rơi, gói thu vào những kỉ niệm mùa xa…

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Lan Hương. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
(0) Bình luận
  • Hương cốm Mễ Trì: Níu giữ hồn quê giữa lòng phố thị
    Chủ nhà trọ của tôi lại lục đục đập nhà cũ để xây nhà mới. Nghe đâu lần này họ quyết tâm đầu tư xây hẳn một chung cư mini cao gần chục tầng liền. Người tỉnh lẻ như tôi lại phải đau đầu nghĩ tới cảnh chuyển trọ. Gần chục năm sống ở Hà Nội là cũng chừng ấy lần tôi phải cuốn gói hành lý chuyển đi. Lần thì do chủ nhà đòi mặt bằng, lần khác do an ninh bất ổn, lần nữa lại do tính chất công việc thay đổi quá xa chỗ ở cũ. Giữa những ngày loay hoay lật giở mấy trang rao vặt cho thuê phòng, tôi đáp xe ghé qua đường Đỗ Đức Dục, rẽ vào Miếu Đầm rồi nương theo lối dẫn tới phố Mễ Trì Thượng xem nhà. May mắn thay, tôi đã tìm được một chỗ ở thực sự ưng ý cho bản thân.
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oan
  • Vui, buồn Hà Nội vẫn bao dung
    Mười năm cho một cuộc tình thì dài, nhưng mười năm với một nơi mình gắn bó như Hà Nội thì lại thấy ngắn ngủi biết bao nhiêu. Với tôi, một thập kỷ trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa, như một cái chợp mắt giữa đêm đông lạnh buốt.
  • Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn - Nơi lưu giữ ký ức về một nhân cách lớn của Thủ đô Hà Nội
    Những ngày cuối năm 2025, tôi có dịp đến Khu lưu niệm Trưởng ban Thường trực Quốc hội Bùi Bằng Đoàn tại thôn Bặt Chùa, xã Ứng Thiên, thành phố Hà Nội. Giữa cánh đồng rộng mở, trong làn gió nhè nhẹ và sự thanh bình của một miền quê còn đậm nét Bắc Bộ ở phía nam Thủ đô, Khu lưu niệm hiện lên trang nghiêm mà gần gũi. Bước chân tôi chợt chậm lại như đang đi vào một không gian của ký ức, nơi lưu giữ câu chuyện về một nhân cách lớn đã dành trọn cuộc đời phụng sự đất nước và Nhân dân.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Mùa hoa vông nem
    Mỗi lần xe bus dừng lại ngay con dốc để tôi rẽ vào xóm nhỏ, bao giờ cũng vậy tôi thường đi bộ thật chậm, bởi trong mỗi bước đi là cả một vùng trời ký ức. Tôi đi giữa hai hàng vông, đã chứng kiến bao sự đổi thay trên chính cuộc đời của chúng. Ban đầu chúng chỉ là những đoạn thân gỗ được vạt trụi lá rồi cắm dọc theo hai bên con đường nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, được làn mưa phùn tẩm ướt, từng chồi xanh bắt đầu nhú lên. Những chiếc lá kết chụm nhau tạo thành ché xanh mơn mởn.
  • Thơ về người lính: Khi quá khứ và hiện tại cùng soi bóng
    Lịch sử là một chuỗi ký ức. Nói như nhà văn Pháp Marcel Proust, ký ức chính là con đường dẫn đến quá khứ, giúp con người nhận diện cội nguồn, “Đi tìm thời gian đã mất”. Trong tâm thức mỗi người Việt Nam, ký ức về những năm tháng đấu tranh giành độc lập, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là ký ức không thể phai nhòa. Đó không chỉ là ký ức của những cá nhân mà là ký ức chung của cả cộng đồng, dân tộc.
  • Văn học với sứ mệnh bồi đắp hệ giá trị văn hóa và con người Hà Nội
    Văn học không chỉ phản ánh hiện thực mà còn góp phần lưu giữ ký ức dân tộc, kiến tạo hệ giá trị văn hóa và bồi đắp nhân cách con người. Trong bối cảnh đất nước và Thủ đô Hà Nội bước vào giai đoạn phát triển mới, sứ mệnh ấy càng trở nên quan trọng, đòi hỏi văn học tiếp tục đồng hành cùng đời sống, phát huy sức mạnh mềm của văn hóa và góp phần xây dựng hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh trên nền tảng truyền thống và tinh thần sáng tạo.
  • Bồi dưỡng chính trị hè năm 2026: Trang bị kiến thức mới, nâng cao bản lĩnh chính trị cho đội ngũ nhà giáo phường Cửa Nam
    Xác định công tác bồi dưỡng chính trị hè là đợt sinh hoạt chính trị thường niên quan trọng trước khi bước vào năm học mới, Đảng ủy phường Cửa Nam đã tổ chức 02 lớp bồi dưỡng chính trị hè năm 2026 cho gần 800 cán bộ quản lý, giáo viên, nhân viên các cơ sở giáo dục trên địa bàn. Chương trình giúp nâng cao nhận thức, bản lĩnh chính trị và cập nhật kiến thức mới cho đội ngũ nhà giáo.
  • Hương cốm Mễ Trì: Níu giữ hồn quê giữa lòng phố thị
    Chủ nhà trọ của tôi lại lục đục đập nhà cũ để xây nhà mới. Nghe đâu lần này họ quyết tâm đầu tư xây hẳn một chung cư mini cao gần chục tầng liền. Người tỉnh lẻ như tôi lại phải đau đầu nghĩ tới cảnh chuyển trọ. Gần chục năm sống ở Hà Nội là cũng chừng ấy lần tôi phải cuốn gói hành lý chuyển đi. Lần thì do chủ nhà đòi mặt bằng, lần khác do an ninh bất ổn, lần nữa lại do tính chất công việc thay đổi quá xa chỗ ở cũ. Giữa những ngày loay hoay lật giở mấy trang rao vặt cho thuê phòng, tôi đáp xe ghé qua đường Đỗ Đức Dục, rẽ vào Miếu Đầm rồi nương theo lối dẫn tới phố Mễ Trì Thượng xem nhà. May mắn thay, tôi đã tìm được một chỗ ở thực sự ưng ý cho bản thân.
Đừng bỏ lỡ
Hoa sữa rơi, gói thu vào những kỉ niệm mùa xa
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO