Hà Nội tập thể dục

Phạm Như Hoa| 02/11/2022 11:24

Tập thể dục trong ký ức của tôi là câu hát “một, hai, ba…hít thở, hít thở” khi tôi học mầm non, còn những năm tháng là học sinh phổ thông thì ấn tượng về việc tập thể dục là những bài tập khởi động “lắc lư cái đầu này, ồ sao bé không lắc”.

tap-the-duc_adry(1).jpg
Ảnh minh hoạ

Xung quanh tôi chẳng thấy có ai tập thể dục, ông bà bố mẹ tôi đều đi làm đồng từ sáng đến tối mịt, làm việc tay chân rất mệt rồi thì còn tập thể dục làm gì nữa. Ấy vậy mà lên Hà Nội thì khác hẳn, người người tập thể dục, nhà nhà tập thể dục, đâu đâu cũng có thể tập thể dục, tôi có cảm tưởng như những người sống ở Hà Nội không ai ngủ, người ta chỉ chờ trời sáng để đi tập thể dục hay sao? Sáng sớm, bốn năm giờ sáng mà lò dò quanh Lăng Bác thì chao ôi, có cơ man nào là người ra đây tập thể dục, người đánh cầu lông, người đá cầu, người nhảy dây, người lắc vòng, chỗ này là chỗ các bà tập dưỡng sinh múa quạt, chỗ kia là chỗ các ông tập thái cực quyền múa gậy. Tôi nghe ông nội tôi kể rằng lúc sinh thời Bác Hồ là người có tinh thần tự tập thể dục để rèn luyện cơ thể, để giữ sức khỏe rất cao. Bác đã từng nói: “Mỗi một người dân yếu ớt, tức là cả nước yếu ớt, mỗi một người dân khỏe mạnh tức là cả nước mạnh khỏe. Dân cường thì quốc thịnh. Tôi mong đồng bào ai cũng gắng tập thể dục. Tôi ngày nào cũng tự tập”. Có lẽ là do học tập theo tấm gương của Bác nên người dân Thủ đô ai ai cũng có ý thức tự tập thể dục. Một ngày mới ai cũng muốn báo công với Bác nên tinh thần thể dục của Bác lúc nào cũng rộn ràng mỗi sớm tinh sương quanh Lăng Bác. Không chỉ ở quanh Lăng Bác, Hà Nội có rất nhiều công viên và vườn hoa để mọi người ra đó tập thể dục, có một dạo ở gần khu Đại học Bách Khoa, sáng trưa chiều tối tôi đều thấy có người đi tập thể dục ở công viên Thống Nhất, vườn hoa Lê-nin. Rồi các bờ hồ vào sáng sớm không khí trong lành, gió hiu hiu thổi hơi mát tinh khiết lên từ các mặt hồ, người đi tập thể dục hàng hà sa số hít hà sương sớm để lấy tinh thần bước vào một ngày làm việc đầy hối hả. Hà Nội có rất nhiều trung tâm huấn luyện thể thao và nhiều vận động viên cũng bắt nguồn từ phong trào tự tập thể dục, tự rèn luyện thể thao mà nên. Có một điều lạ kỳ dù Hà Nội không có biển nhưng lại có rất nhiều bể bơi, có vẻ như đó là sự bù đắp cho người dân thủ đô nỗi khao khát được bơi lội, vẫy vùng.

Những người con ở khắp muôn nơi trên đất nước Việt Nam về Hà Nội học đại học, sinh sống, học tập và lập nghiệp đã mang theo tinh thần tập thể dục của người dân thủ đô trở về quê hương của mình nên đi đến đâu ta cũng bắt gặp người người nhà nhà tự tập thể dục bằng nhiều hình thức khác nhau, làm cho không khí chào ngày mới đầy phấn chấn và tràn đầy năng lượng.

Viết xong bài viết này, tôi cũng phải vội vã đi ngủ để sáng mai còn dậy sớm để tham gia vào CLB nhảy hiện đại của các bà, các chị, các cô, các bạn cùng khu phố. Nghĩ đến thôi mà lòng đã thấy rộn ràng, lại nhớ đến những buổi sáng sớm tinh sương trên Hà Nội năm nào, vừa đạp xe vừa nghe thấy tiếng nhạc chát xình chát xình trên đường Thanh Niên, các chị các cô vừa dìu nhau những bước nhảy vừa cười nói râm ran hết cả một quãng đường.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phạm Như Hoa. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Lần đầu tiên tôi đến Hà Nội
    Hồi bé, tôi nghe mọi người bảo Hà Nội to đẹp lắm. Tôi ước gì được một lần ra Thủ đô nhưng quá xa xôi nên đành chịu. Dẫu vậy trong lòng thơ ngây luôn ấp ủ một ngày nào đó lớn lên nhất định phải ra nơi ấy cho bằng được để viếng thăm lăng Bác và dạo khắp 36 phố phường thủ đô anh hùng. Một ngày nọ, cuối cùng tôi cũng hiện thực hóa ước mơ vào một buổi thu.
(0) Bình luận
  • Hương vị bún riêu Hà thành của mẹ
    Tại mẹ mà tôi trở thành người rất khó tính khi nói đến bún riêu chuẩn vị Hà Nội. Cũng tại mẹ mà tôi yêu ẩm thực quê hương mình đến vậy.
  • Văn Miếu ngày Nguyên tiêu
    Người yêu thơ ai cũng mong mỏi cho nhanh đến ngày Tết Nguyên tiêu để gặp gỡ bạn bè cùng sở thích, cùng lòng đam mê sáng tạo nghệ thuật. Tôi tha thiết mong đến với Văn Miếu – Quốc Tử Giám, nơi tổ chức Ngày Thơ để nghe thơ, chiêm ngưỡng những câu thơ tài hoa bay lên bầu trời thơ ngợp trong khí xuân mát lành.
  • Thành phố và tôi
    Tôi được sinh ra ở Nghệ An mười chín tuổi, tôi ra Hà Nội thực hiện đam mê dang dở hồi học cấp hai, tôi học yêu một thành phố mà tôi tương tư suốt thời thơ ấu.
  • Làng cổ Đường Lâm: Dòng chảy hòa quyện giữa lịch sử và hiện tại
    Nằm cách chừng hơn 40 km về phía tây của trung tâm thành phố Hà Nội, có một ngôi làng cổ dường như nằm ngoài cuộc sống hiện đại, đô thị hóa diễn ra hàng ngày của Hà Nội cũng như các thành phố lớn khác. Đó là làng cổ Đường Lâm, thuộc thị xã Sơn Tây, Hà Nội.
  • Hà Nội và tôi - một tình yêu trọn vẹn
    Hà Nội chính là tri kỷ khi cùng tôi đi qua những năm tháng thanh xuân vừa vô tư vừa dữ dội, là người thầy dạy cho tôi bài học về cách sống, cách ta kiêu hãnh bước qua mọi khó khăn với trái tim dịu dàng, nhân hậu.
  • Những người gieo hạt âm thầm
    Tôi đến Thành ủy Hà Nội học lớp Bồi dưỡng đảng viên mới K48 khi đất trời Hà Nội đã sang thu, khắp phố phường vương đầy hoa sữa. Vượt qua chặng đường ùn tắc và khét lẹt khói bụi, tôi đi học với tâm thế của một cô học trò nhỏ dại đến từ Trường Đại học Dược Hà Nội, vừa hồi hộp vừa vui sướng vì mình có cơ hội học để tâm hồn được lớn lên. Tôi không biết rằng lớp học ấy sẽ thay đổi tôi rất nhiều, từ nhận thức đến hành động, giúp tôi nhận ra chính mình trong tình yêu quê hương đất nước thiết tha.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội tập thể dục
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO