Hà Nội tập thể dục

Phạm Như Hoa| 02/11/2022 11:24

Tập thể dục trong ký ức của tôi là câu hát “một, hai, ba…hít thở, hít thở” khi tôi học mầm non, còn những năm tháng là học sinh phổ thông thì ấn tượng về việc tập thể dục là những bài tập khởi động “lắc lư cái đầu này, ồ sao bé không lắc”.

tap-the-duc_adry(1).jpg
Ảnh minh hoạ

Xung quanh tôi chẳng thấy có ai tập thể dục, ông bà bố mẹ tôi đều đi làm đồng từ sáng đến tối mịt, làm việc tay chân rất mệt rồi thì còn tập thể dục làm gì nữa. Ấy vậy mà lên Hà Nội thì khác hẳn, người người tập thể dục, nhà nhà tập thể dục, đâu đâu cũng có thể tập thể dục, tôi có cảm tưởng như những người sống ở Hà Nội không ai ngủ, người ta chỉ chờ trời sáng để đi tập thể dục hay sao? Sáng sớm, bốn năm giờ sáng mà lò dò quanh Lăng Bác thì chao ôi, có cơ man nào là người ra đây tập thể dục, người đánh cầu lông, người đá cầu, người nhảy dây, người lắc vòng, chỗ này là chỗ các bà tập dưỡng sinh múa quạt, chỗ kia là chỗ các ông tập thái cực quyền múa gậy. Tôi nghe ông nội tôi kể rằng lúc sinh thời Bác Hồ là người có tinh thần tự tập thể dục để rèn luyện cơ thể, để giữ sức khỏe rất cao. Bác đã từng nói: “Mỗi một người dân yếu ớt, tức là cả nước yếu ớt, mỗi một người dân khỏe mạnh tức là cả nước mạnh khỏe. Dân cường thì quốc thịnh. Tôi mong đồng bào ai cũng gắng tập thể dục. Tôi ngày nào cũng tự tập”. Có lẽ là do học tập theo tấm gương của Bác nên người dân Thủ đô ai ai cũng có ý thức tự tập thể dục. Một ngày mới ai cũng muốn báo công với Bác nên tinh thần thể dục của Bác lúc nào cũng rộn ràng mỗi sớm tinh sương quanh Lăng Bác. Không chỉ ở quanh Lăng Bác, Hà Nội có rất nhiều công viên và vườn hoa để mọi người ra đó tập thể dục, có một dạo ở gần khu Đại học Bách Khoa, sáng trưa chiều tối tôi đều thấy có người đi tập thể dục ở công viên Thống Nhất, vườn hoa Lê-nin. Rồi các bờ hồ vào sáng sớm không khí trong lành, gió hiu hiu thổi hơi mát tinh khiết lên từ các mặt hồ, người đi tập thể dục hàng hà sa số hít hà sương sớm để lấy tinh thần bước vào một ngày làm việc đầy hối hả. Hà Nội có rất nhiều trung tâm huấn luyện thể thao và nhiều vận động viên cũng bắt nguồn từ phong trào tự tập thể dục, tự rèn luyện thể thao mà nên. Có một điều lạ kỳ dù Hà Nội không có biển nhưng lại có rất nhiều bể bơi, có vẻ như đó là sự bù đắp cho người dân thủ đô nỗi khao khát được bơi lội, vẫy vùng.

Những người con ở khắp muôn nơi trên đất nước Việt Nam về Hà Nội học đại học, sinh sống, học tập và lập nghiệp đã mang theo tinh thần tập thể dục của người dân thủ đô trở về quê hương của mình nên đi đến đâu ta cũng bắt gặp người người nhà nhà tự tập thể dục bằng nhiều hình thức khác nhau, làm cho không khí chào ngày mới đầy phấn chấn và tràn đầy năng lượng.

Viết xong bài viết này, tôi cũng phải vội vã đi ngủ để sáng mai còn dậy sớm để tham gia vào CLB nhảy hiện đại của các bà, các chị, các cô, các bạn cùng khu phố. Nghĩ đến thôi mà lòng đã thấy rộn ràng, lại nhớ đến những buổi sáng sớm tinh sương trên Hà Nội năm nào, vừa đạp xe vừa nghe thấy tiếng nhạc chát xình chát xình trên đường Thanh Niên, các chị các cô vừa dìu nhau những bước nhảy vừa cười nói râm ran hết cả một quãng đường.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phạm Như Hoa. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Lần đầu tiên tôi đến Hà Nội
    Hồi bé, tôi nghe mọi người bảo Hà Nội to đẹp lắm. Tôi ước gì được một lần ra Thủ đô nhưng quá xa xôi nên đành chịu. Dẫu vậy trong lòng thơ ngây luôn ấp ủ một ngày nào đó lớn lên nhất định phải ra nơi ấy cho bằng được để viếng thăm lăng Bác và dạo khắp 36 phố phường thủ đô anh hùng. Một ngày nọ, cuối cùng tôi cũng hiện thực hóa ước mơ vào một buổi thu.
(0) Bình luận
  • "Giấc mơ Hà Nội" của những đứa trẻ miền quê
    Năm lớp 2, lần đầu tiên mình được ra Hà Nội một tuần dịp nghỉ hè, được người nhà dẫn đi thăm Lăng Bác, thăm Chùa Một Cột, công viên Thủ Lệ, ăn kem Tràng Tiền... tất cả đều là trải nghiệm mới lạ đầy thích thú. Từ đó, mình luôn ao ước lớn thật nhanh để “đi Hà Nội”, để trải nghiệm tất cả những điều thú vị ở Thủ đô.
  • Hà Nội mùa xưa
    Người ta hay ấn tượng với Hà Nội khi vào thu còn tôi không hiểu sao cứ nhung nhớ những mùa đông Hà Nội...
  • Hà Nội vun đắp ước mơ tôi
    Ngày còn bé, tôi thường xuyên được mẹ kể cho nghe những chuyện về quê hương. Trong ý thức non nớt của tôi thì quê tôi đẹp vô vàn với ruộng lúa thẳng cánh cò bay, với những con đường uốn lượn như dải lụa đào, với những địa danh và các vị anh tài đi vào lịch sử như bản hùng ca của dân tộc. Quê hương tôi là mảng đất Hà Tây kiên cường “cô gái suối Hai, chàng trai cầu Rẽ” (Hà Tây quê lụa – Nhật Lai). Trong những câu chuyện mẹ kể về quê, đâu đó có hình bóng người Hà Nội thanh lịch tao nhã. Hai tiếng Hà Nội là niềm mơ ước của tôi từ thuở ấu thơ.
  • Hà Nội mùa sắp xuân
    Đó chưa hẳn là mùa xuân, chỉ là cữ cuối năm, khi trời còn vương chút gió đông ngòn ngọt, nắng tãi đều trên những tàng cây và thi thoảng mưa rắc như gieo bụi ngọc. Tôi thích lang thang trên những quãng đường, con phố của Hà Nội mỗi khi có dịp ngang qua.
  • Ấm tình người Hà Nội
    Tôi sinh ra tại một làng quê đã đi vào huyền tích trong tâm thức nhiều thế hệ với bài hát dịu ngọt, nơi đó là “Cửa ngõ Thủ đô/ Áo giáp chở che ngàn năm bền vững/Ngăn bầy giặc Mỹ vẩn đục bầu trời” (Hà Tây quê lụa – Nhật Lai). Nơi đó đã từng được coi là “Vọng gác Thủ đô” trong những năm đế quốc Mỹ ném bom bắn phá miền Bắc.
  • Một nét nâu trầm
    Tôi yêu Hà Nội, yêu cảnh sắc, không khí, hồn cốt và dáng vẻ thanh lịch, sâu lắng của mảnh đất này. Yêu bốn mùa, cả những thời điểm không tên và những góc nhỏ lặng thầm, thân thương, thú vị! Có biết bao điều nhỏ bé đã níu giữ tâm tình của một kẻ nỡ nặng lòng với chốn nghìn năm.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội tập thể dục
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO