Ký ức trận lụt lịch sử 2008

Đinh Thành Trung| 26/10/2022 14:42

1 Tháng 8 năm 2022. Cơn bão đi qua khiến mưa như trút nước. Đường Thụy Khuê nhà tôi đã ngập. Bên cạnh đó, đường Trích Sài cũng chịu chung số phận. Đâu đó có tiếng cười to “Chỉ là muỗi so với trận lụt lịch sử năm 2008 bà con nhỉ”.

8-1533191742-width650height447.jpg
Sống chung với "lũ" trong mùa cưới, người dân Thủ đô đã sáng tạo ra rất nhiều cách để di chuyển. Bắc ghế vào đám cưới trên đường Hồ Đắc Di (Nam Đồng, Đống Đa, Hà Nội). (Ảnh: VOVnews)

Ký ức trong tôi bỗng trỗi dậy với những hình ảnh khó quên. Cách đây 14 năm, không ai nghĩ Hà Nội sẽ đối mặt với biển nước như thế. Xe máy và ô tô. Tất cả chẳng là gì khi đối mặt với sức mạnh của thiên nhiên. Đường phố ngập chìm trong nước. Xui rủi nếu ai đang bước trong biển nước ấy thì chắc không còn nhìn thấy mặt người.

Tôi nhớ lại trên cung đường Thái Hà - Nguyễn Chí Thanh, một vài chiếc ô tô đã chìm sâu, để lại tiếc nuối trên mạng xã hội. Khi cơn lụt đến và ở lại quá lâu, không ai còn có thể cười được. Tất cả mọi người khi ấy đều cùng chung một suy nghĩ là mong sao Hà Nội thoát ngập. Thế và chỉ thế thôi.

Khi ấy có nhiều câu chuyện xảy ra lắm. Nhiều nhất vẫn là không đi làm được. Thời đó vẫn còn ít người làm công việc online nên thiệt hại về kinh tế là rất đáng kể. Tôi có may mắn là nhà ở chỗ cao nên không bị ngập, nhưng chỉ cần dắt xe ra đường là không biết đi hướng nào để đến chỗ làm. Nhiều người cũng chịu tình cảnh tương tự. Thế mới biết trận lụt đó khủng khiếp như thế nào.

Nhớ lại, nhiều nhà cửa ngay giữa lòng thành phố bị ngập, điều chưa từng xảy ra từ khi họ sống trong căn nhà đó. Do không ai nghĩ nhà mình sẽ bị ngập nên họ lúng túng trong sơ tán người và đồ đạc. Nhà cao tầng thì đỡ, còn nhà cấp 4 coi như phải sơ tán. Người Hà Nội trong nội thành, những người ít phải đối mặt với sức mạnh của thiên nhiên đã có những ngày khốn khó.

2. Lụt nặng mới thấy người Hà Nội tương thân tương ái. Hình ảnh gặp nhiều nhất lúc đó là dịch vụ sấy xe, khởi động lại xe. Có người thu được lợi từ trận lụt nhưng cũng có người làm miễn phí với cái tâm giúp người khác vượt qua tình cảnh khó khăn. Một anh chàng với nụ cười tươi rói trên môi đã “đốn tim” mọi người khi có nghĩa cử cao đẹp ấy.

Rồi dịch vụ chở thuyền miễn phí. Thuyền giữa lòng đường Thủ đô, nghe thật kỳ lạ và bi hài nhưng chính những chiếc thuyền ấy đã giải cứu không ít người mắc kẹt. Hà Nội thành sông. Trên các cung đường lớn như Giáp Bát, Giải Phóng… người dân tự chế ra những chiếc thuyền, bè có hình thù kỳ lạ từ các vật dụng gia đình như lốp cao su, ván gỗ, hay hộp xốp. Cái khó ló cái khôn, nhiều người chèo những chiếc thuyền tự chế ấy đi giúp người khác, chở người và đồ đạc đến nơi an toàn. Khi bến xe buýt trở thành bến đò, người dân thủ đô mới cảm nhận rõ ràng tình người trong nguy khốn. Chèo đò vài lần rồi cũng quen, người thủ đô xốc lại tinh thần rất nhanh và mau chóng tổ chức giúp người. Các lực lượng chức năng cứu hộ cứu nạn hoạt động hết công suất, giảm thiểu tối đa thiệt hại về người.

Khi ấy, câu “lá lành đùm lá rách” mang nhiều ý nghĩa hơn. Bà con quyên góp rồi san sẻ, giúp đỡ nhau, đặc biệt là giúp những người khó khăn do không thể đi làm nuôi sống bản thân và gia đình hay những người mất trắng phương tiện làm ăn. Dù ít dù nhiều, mỗi người cũng cố gắng đối phó với khó khăn của chính mình rồi giúp người khác. Đó chính là tấm lòng của người Hà Nội, thứ mà chúng ta tưởng như không thấy nhiều trong thời đại ngày nay.

Rồi các chiến dịch “giải cứu” nông sản, giải cứu rau xanh cũng được tổ chức, vừa đảm bảo bữa ăn của các gia đình vừa góp phần giúp bà con nông dân tiêu thụ được sản phẩm. Khi nước bắt đầu rút đi, mọi người cũng đẩy mạnh mua hàng hóa thiết yếu vì lo sợ trận lụt chưa kết thúc. Dường như lúc đó họ không quá tiếc tiền, sẵn sàng mua ủng hộ người còn tồn hàng.

3. Có thể coi trận lụt năm 2008 là sự kiện lịch sử. Ký ức về nó vẫn còn đọng lại trong tâm trí người Hà Nội, nhất là những người chịu ảnh hưởng nặng nề từ trận lụt ấy. Sau đó, Hà Nội đã có giải pháp và cố gắng không để tình trạng ngập lụt tái diễn. Đó là việc cần phải làm của những người có trách nhiệm và cần cả sự chung tay của nhân dân Thủ đô.

Nói một cách tích cực, trận lụt lịch sử ấy cũng là một biến cố để chúng ta có bản lĩnh hơn trong cuộc sống, có sự sãn sàng đối phó với khó khăn khách quan ập đến. Nước ta cũng đã vượt qua đại dịch Covid-19 và Hà Nội là một trong những nơi chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Tôi lại được thấy tinh thần vượt khó, tương thân tương ái của người dân thủ đô như kỷ niệm 14 năm về trước.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đinh Thành Trung. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hoa sữa rơi, gói thu vào những kỉ niệm mùa xa
    Hà Nội những ngày tháng mười, tiết trời đã thật thu. Heo may ùa vào trong phố, cái lạnh se se dường như làm cho mùi hoa sữa ngọt hơn. Mùi hương ấy vấn vít len vào tận cửa phòng. Đứng bên cửa sổ, cơn gió heo may phả chút hương hoa rất mỏng lướt qua. Chợt bâng khuâng nhớ về những mùa đã cũ. Tôi nhớ mùi hoa sữa lẩn khuất trong làn gió lạnh hanh hao năm nào và chợt nhận ra tuổi thanh xuân của mình cũng vương mùi hoa sữa.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Một buổi chiều đi qua nghìn năm
    Buổi chiều ấy, tôi đang học thì nhận được tin nhắn. Bạn đã ở chùa Trấn Quốc. Đợi tôi. Tôi nhìn đồng hồ. Buổi học vẫn chưa hết. Ngoài kia là một chiều Hà Nội tháng Tám còn lòng tôi đã chạy trước đến Hồ Tây. May sao gần bốn giờ, cô cho nghỉ sớm. Tôi thu vội sách vở. Ở tuổi ngoài bốn mươi, vẫn có những phút được tan học sớm khiến người ta vui như một cô học trò nhỏ.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Dịu dàng thu qua phố
    Hà Nội vào thu với những con đường đẹp như mơ, sắc vàng rực rỡ nhuộm cả khung trời. Những chiếc lá nhẹ rơi, bay bay trong gió, xào xạc theo bước chân như níu giữ người đi. Con đường Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu với những hàng cây cổ thụ rợp bóng, là nơi mà giới trẻ hay thích chụp ảnh, check in. Nơi đây cũng là nơi mà có rất nhiều những chiếc xe đạp của các mẹ, các chị chở đầy các loài hoa đến bán. Với bó hoa cúc Hoạ Mi trên tay, các cô gái trẻ hay cả những phụ nữ trong tà áo dài duyên dáng đang thả sức tạo kiểu để có bộ ảnh kỷ niệm. Một khung cảnh nên thơ, để ai đó đi ngang qua cũng không khỏi thốt lên: "Ôi sao thu dịu dàng, yên bình đến thế!".
  • Ngồi trên tầng hai đi qua Hà Nội
    Trưa ấy, một người bạn xứ Bắc hẹn tôi ra Hàm Cá Mập. Bạn chỉ bảo muốn tôi có thêm một trải nghiệm riêng có của Hà Nội khi thành phố vừa chớm thu. Khi tôi đến, bạn đã nhẫn nại đợi ở đó, bên mình là chiếc máy ảnh cơ to và nặng. Bạn đã đi nhiều nơi, biết nhiều miền đất nước, lại khá tường tận Hà Nội. Nhưng hôm ấy, bạn không đưa tôi vào một di tích nào. Chỉ cùng tôi bước lên tầng hai của một chiếc xe buýt.
  • Có người gọi tên tôi giữa Hà Nội
    Không phải tiếng rao khuya, tiếng chuông tàu hay một câu hát cũ. Chỉ là giữa một buổi sáng ở Cát Linh, khi tôi đang lủi thủi theo dòng người, phía sau bỗng vang lên: - Chị Tâm ơi, lên xe nào!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Ký ức trận lụt lịch sử 2008
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO