Mong một lần trở lại Hà Nội

Phạm Thị Thu Hạnh| 14/11/2022 14:38

Nhiều người nói rằng bây giờ chỉ cần trong ví có tiền, đặt một chuyến bay là có thể đi đến bất cứ nơi nào mà ta muốn. Thế nhưng đối với tôi, việc đặt chân đến một nơi nào đó chưa bao giờ là dễ dàng.

Cuộc sống bộn bề với quá nhiều điều phải quan tâm và mỗi chúng ta dường như bị cuốn vào dòng xoáy hối hả đó. Giữa việc chọn lựa sống cho thực tế và theo đuổi ước mơ luôn có một giới hạn rõ ràng. Giống như việc bạn dành tình yêu cho một miền đất, thành phố nào đó nhưng chưa thể có cơ hội để gắn bó được với nó.

anh-nhn.jpg
Tôi vẫn nhớ như in vị sấu Hà Nội lần đầu được nếm thử

Năm tôi 10 tuổi, tôi chỉ là một cô bé nhỏ đi cùng mẹ trong chuyến du lịch ra Hà Nội. Đó cũng là lần đầu đặt chân đến Thủ đô – thành phố hòa bình và cho đến tận bây giờ đoạn ký ức ấy muốn tiếp diễn ra sao cũng chỉ có thể cảm nhận qua ca từ trong những bài hát viết về Hà Nội, qua câu chuyện, bức ảnh mà người bạn, người anh, người chị tôi đến Hà Nội chụp lại làm kỉ niệm. Mỗi lần nhắc đến Hà Nội, tôi chẳng ngần ngại đem kí ức ấy ra khoe, tôi diễn tả rõ mồn một những gì về Thủ đô trong chuyến đi ngắn cách đây 18 năm ấy, đó là một niềm tự hào của một đứa con gái tỉnh lẻ lần đầu được ra thăm lăng Bác, lần đầu được ăn quả sấu ngâm chua ngọt, được ăn kem Tràng Tiền giữa thủ đô hay không quên nếm thử vị ô mai, cốm làng Vòng của Hà Nội.

4.jpg
Nhất định phải ăn kem Tràng Tiền khi đi Hà Nội

“Bây giờ Hà Nội khác xưa rồi! Nếu có dịp em hãy ghé Hà Nội vào mùa thu, ra để cảm nhận nhé!.” chính là lời gợi ý của anh bạn miền Trung đã chọn Hà Nội là nơi học tập và lập nghiệp sau khi nghe tôi kể về một Hà Nội 18 năm về trước của tôi. Hay đơn giản chỉ là câu nói của chị gái người Hà Nội “Khi nào em ra Hà Nội chơi đi, nếu không có chị ở đó thì chị sẽ nhắn em trai chị chở em đi chơi” tôi tình cờ quen trong mùa dịch Covid-19 trải dài. Ban đầu chị là khách hàng của tôi nhưng sau đó cả tôi và chị đều rất trân trọng mối quan hệ này. Tôi từng nói với chị: “Nếu sau này nhắc đến Hà Nội, người đầu tiên em nghĩ đến sẽ là chị vì chị là một phần của khái niệm Hà Nội trong em”.

Nhất định trong tương lai, tôi sẽ cố gắng dành riêng cho mình một chuyến đi Hà Nội, khi đó tôi sẽ cố gắng cảm nhận thật sâu sắc nhất về Hà Nội rồi trả lời chính câu hỏi mà tôi đã từng boăn khoăn rằng thành phố này có còn giống như đoạn ký ức của một đứa con gái 10 tuổi từng lưu giữ nữa không?

Hà Nội có giống với những lời ca sâu lắng đi vào lòng người, trong bài vè cùng tên Hà Nội 36 phố phường:

“Rủ nhau chơi khắp Long Thành

Ba mươi sáu phố rành rành chẳng sai”

Tôi muốn ghé phố Hàng Mã, đơn giản chỉ vì nghe nói đây là khu phố nổi tiếng mỗi mùa mỗi kiểu đẹp riêng như là mùa nào sẽ được trang trí đậm văn hóa mùa đó, Hàng Mã tập trung những cửa hàng lộng lẫy như lồng đèn, đèn ngôi sao,... nhìn như một bức tranh truyền thống kết hợp với hiện đại giữa lòng thành phố. Tôi muốn được đến và ngắm những cửa hàng văn phòng phẩm, bưu thiếp, đồ chơi hiện đại,... mà những người đam mê thủ công như tôi đã truyền tai nhau về con phố này.

5.jpg
Với tôi gánh hoa rong ẩn chứa một nét đẹp mộc mạc

Có lần tôi thấy bức ảnh cô bạn tôi đang vòng tay ôm một bó hoa cúc họa mi được mua trực tiếp tại một gánh xe đạp trên đường phố, nhìn nụ cười của cô, nhìn sự xinh đẹp của bó cúc họa mi được nâng niu trước bụng cũng làm cho tôi rung động theo. Hay trong một hành trình của một người bạn khác đến Hà Nội, cô ấy cũng không thể im lặng trước vẻ đẹp của thành phố này. Từng ngóc ngách, khung cảnh, từng món ăn và rất nhiều câu chuyện giữa cô và Hà Nội đã được cô chỉnh chu ghi lại, chia sẻ như một trải nghiệm để nhớ lại sau này. Và dĩ nhiên một đứa con gái yêu cái đẹp như tôi đã kịp ghi nhớ “một Hà Nội của một ai đó” giản đơn như vậy, dù không thể đến nhưng vẫn có thể cất dành những cảm nhận riêng cho mình.

Hay Hoàng Ngân - cô bạn thân của tôi đã viết về Hà Nội trong chuyến đi đầy ắp những kỉ niệm: “Hà Nội và cái rét nàng Bân. Ra Hà Nội vào dịp rét cuối xuân, trước đó trời nắng nóng nhưng may sao, mấy hôm ở Hà Nội là mấy ngày trời trở lạnh. Trời se lạnh càng làm nổi bật vẻ đẹp và những nét đặt trưng của vùng đất nghìn năm văn hiến. Mang tâm trạng háo hức của một người con phương Nam ra thăm Bác và những di tích lịch sử chỉ được nghe qua những bài học thuở bé, chuyến đi dường như ý nghĩa hơn khi được tự mình mắt thấy tai nghe, khi những bài văn miêu tả từ năm cấp 1 trở thành hiện thực.”.

Những cảm xúc chân thành đó, hình ảnh Cầu Long Biên – minh chứng lịch sử, hình ảnh Nhà thờ Lớn Hà Nội, Hồ Tây, Cầu Thê Húc của bạn cộng với dòng ký ức về những bình đỗi, giản dị của Hà Nội mà tôi cất giữ cách đây 18 năm làm tôi càng thêm yêu mến Thủ đô này.

nhn.png
Bức tranh tự tay tôi thêu (giữa) và những kỉ niệm về Hà Nội được lưu giữ cẩn thận.

Tôi đã tự tay vẽ ra những gì rất đỗi bình dị của Hà Nội, tự tay thêu nên một bức tranh thu nhỏ của Hà Nội. Vẫn sẽ có một Hà Nội như thế trong trái tim một người ở một nơi khác, cũng chẳng được gắn bó với thành phố ấy như tôi. Nhưng may sao vẫn có thể đong đầy những xúc cảm để cảm nhận một vẻ đẹp riêng của Thủ đô, của thành phố tượng trưng cho hòa bình này. Tôi ấn tượng với những chiếc xe, gánh rong chở đầy hoa, người phụ nữ gánh cốm dẹp rong ruổi các nẻo đường đã tạo nên một bức tranh thật đẹp. Và tôi chắc chắn rằng Hà Nội còn nhiều điều thú vị và đẹp đẽ hơn nữa.

Mong một lần trở lại Hà Nội, vào một dịp nào đó thật đẹp trời. Rong ruổi hết một ngày hoặc nhiều ngày chỉ để ngắm dòng người qua lại để cảm nhận, ghi lại rồi lưu giữ những điều nhỏ bé giản đơn của thành phố này.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phạm Thị Thu Hạnh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội Phú Quang
    Đêm đã hồng lên đôi môi em loài sen một thủa. Mùa hạ hối hả chào đời bằng tiếng mưa xanh non, tơ non, chồi non. Đêm hoàng lan cài vào trời khuya, gài vào đêm khuya, tôi khuya, em khuya, ai kia còn khuya? Búp mưa song thưa, đường thưa, phố xưa. Hà Nội đã Phú Quang trên những phiến vui buồn đại lộ, khi tôi yêu em, khi ai thương em, khi đêm nay đêm mai ngõ nhỏ phố nhỏ. Hà Nội dương cầm.
(0) Bình luận
  • Từ một lần lạc đường đến một tình yêu Hà Nội
    Tôi nhớ Hà Nội không phải bởi những danh thắng nổi tiếng hay những con phố cổ rêu phong, mà bởi một lần lạc đường của tuổi sinh viên. Ngày ấy, giữa thành phố xa lạ, khi loay hoay tìm lối đi, tôi đã gặp những con người bình dị với cách ứng xử nhẹ nhàng, lịch thiệp và đầy thiện ý. Chính những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp một cậu sinh viên miền Trung hiểu rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc mà còn hiện hữu trong sự tử tế của những người đang sống nơi đây.
  • Hương vị mùa hè Hà Nội
    Những ngày giữa mùa hè, tôi tạm gác lại việc giảng dạy, theo bạn bè đi du ngoạn Cửu Trại Câu. Vùng đất này khi bước vào hè đẹp như một thế giới cổ tích giữa núi rừng Tây Tứ Xuyên. Bản thân tôi vốn yêu thiên nhiên nên cứ thế đi miên man giữa những hồ nước xanh ngọc bích trong veo phản chiếu bầu trời, thác nước trắng xóa đổ xuống giữa rừng nguyên sinh, phảng phất không khí mát lạnh của cao nguyên. Đi giữa Cửu Trại Câu mùa này, cảm giác như đang bước vào một bức tranh thiên nhiên khổng lồ. Chắc đó là lí do khiến nơi đây trở thành một trong những điểm đến đẹp nhất mùa hè ở Trung Quốc.
  • Hương cốm Mễ Trì: Níu giữ hồn quê giữa lòng phố thị
    Chủ nhà trọ của tôi lại lục đục đập nhà cũ để xây nhà mới. Nghe đâu lần này họ quyết tâm đầu tư xây hẳn một chung cư mini cao gần chục tầng liền. Người tỉnh lẻ như tôi lại phải đau đầu nghĩ tới cảnh chuyển trọ. Gần chục năm sống ở Hà Nội là cũng chừng ấy lần tôi phải cuốn gói hành lý chuyển đi. Lần thì do chủ nhà đòi mặt bằng, lần khác do an ninh bất ổn, lần nữa lại do tính chất công việc thay đổi quá xa chỗ ở cũ. Giữa những ngày loay hoay lật giở mấy trang rao vặt cho thuê phòng, tôi đáp xe ghé qua đường Đỗ Đức Dục, rẽ vào Miếu Đầm rồi nương theo lối dẫn tới phố Mễ Trì Thượng xem nhà. May mắn thay, tôi đã tìm được một chỗ ở thực sự ưng ý cho bản thân.
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
  • Hà Nội trong tôi những ngày tháng 6
    Tôi trở lại “thăm” Hà Nội vào những ngày giữa tháng 6. Cũng hơn một năm rồi tôi mới có dịp ghé thăm “cố nhân” của mình. Tôi coi Hà Nội như người bạn cũ, bạn tri âm tri kỷ. Bởi vậy, đêm trước khi lên xe xuôi về trái tim của dải đất cong cong hình chữ S xinh đẹp lòng tôi có chút bồi hồi cộng thêm sự háo hức. Lần nào cũng vậy cái cảm xúc ấy vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu đôi khi chẳng gọi được thành tên. Chỉ biết rằng sớm mai thôi tôi và “bạn” sẽ gặp lại với bao điều muốn nói,…
  • Ở phố Khương Trung có mẹ Oanh
    Tôi gặp lại P. trong một quán cà phê nhỏ vào một chiều Hà Nội bảng lảng sương giăng, khi cậu có chuyến công tác từ phương Nam ra. P. là đứa em, cũng là người đã chung lưng đấu cật với tôi suốt sáu năm trời trong một căn gác trọ nằm sâu nơi ngõ ngách Khương Trung. Đã lâu lắm rồi hai đứa mới có dịp ngồi lại, khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi qua lớp cửa kính. Giữa những câu chuyện không đầu không cuối về áp lực cơm áo gạo tiền, P. bỗng lặng đi một chút rồi hỏi: “Anh ơi, anh có nhớ mẹ Oan
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Văn học nghệ thuật góp phần bồi đắp hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Hà Nội tự hào là nơi hội tụ, kết tinh và tỏa sáng của vùng đất địa linh nhân kiệt, hội tụ nhân tài của đất nước, một "Thủ đô của lương tri và phẩm giá con người" và là "Thành phố anh hùng, Thành phố vì hòa bình". Đây chính là nguồn sức mạnh nội sinh, động lực tinh thần to lớn để phát triển Thủ đô hôm nay và thời gian tới. Từ ngàn xưa, nơi đây luôn luôn khơi dậy tinh thần tự hào, tình yêu, trách nhiệm; xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh, hiện đại, tôn trọng pháp luật và lối sống nhân ái, nghĩa tình, trong sáng: "Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An".
  • [Podcast] Tản văn: Mùa hoa vông nem
    Mỗi lần xe bus dừng lại ngay con dốc để tôi rẽ vào xóm nhỏ, bao giờ cũng vậy tôi thường đi bộ thật chậm, bởi trong mỗi bước đi là cả một vùng trời ký ức. Tôi đi giữa hai hàng vông, đã chứng kiến bao sự đổi thay trên chính cuộc đời của chúng. Ban đầu chúng chỉ là những đoạn thân gỗ được vạt trụi lá rồi cắm dọc theo hai bên con đường nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, được làn mưa phùn tẩm ướt, từng chồi xanh bắt đầu nhú lên. Những chiếc lá kết chụm nhau tạo thành ché xanh mơn mởn.
  • Thơ về người lính: Khi quá khứ và hiện tại cùng soi bóng
    Lịch sử là một chuỗi ký ức. Nói như nhà văn Pháp Marcel Proust, ký ức chính là con đường dẫn đến quá khứ, giúp con người nhận diện cội nguồn, “Đi tìm thời gian đã mất”. Trong tâm thức mỗi người Việt Nam, ký ức về những năm tháng đấu tranh giành độc lập, bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là ký ức không thể phai nhòa. Đó không chỉ là ký ức của những cá nhân mà là ký ức chung của cả cộng đồng, dân tộc.
  • Từ một lần lạc đường đến một tình yêu Hà Nội
    Tôi nhớ Hà Nội không phải bởi những danh thắng nổi tiếng hay những con phố cổ rêu phong, mà bởi một lần lạc đường của tuổi sinh viên. Ngày ấy, giữa thành phố xa lạ, khi loay hoay tìm lối đi, tôi đã gặp những con người bình dị với cách ứng xử nhẹ nhàng, lịch thiệp và đầy thiện ý. Chính những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp một cậu sinh viên miền Trung hiểu rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc mà còn hiện hữu trong sự tử tế của những người đang sống nơi đây.
  • Hương vị mùa hè Hà Nội
    Những ngày giữa mùa hè, tôi tạm gác lại việc giảng dạy, theo bạn bè đi du ngoạn Cửu Trại Câu. Vùng đất này khi bước vào hè đẹp như một thế giới cổ tích giữa núi rừng Tây Tứ Xuyên. Bản thân tôi vốn yêu thiên nhiên nên cứ thế đi miên man giữa những hồ nước xanh ngọc bích trong veo phản chiếu bầu trời, thác nước trắng xóa đổ xuống giữa rừng nguyên sinh, phảng phất không khí mát lạnh của cao nguyên. Đi giữa Cửu Trại Câu mùa này, cảm giác như đang bước vào một bức tranh thiên nhiên khổng lồ. Chắc đó là lí do khiến nơi đây trở thành một trong những điểm đến đẹp nhất mùa hè ở Trung Quốc.
Đừng bỏ lỡ
Mong một lần trở lại Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO