Mong một lần trở lại Hà Nội

Phạm Thị Thu Hạnh| 14/11/2022 14:38

Nhiều người nói rằng bây giờ chỉ cần trong ví có tiền, đặt một chuyến bay là có thể đi đến bất cứ nơi nào mà ta muốn. Thế nhưng đối với tôi, việc đặt chân đến một nơi nào đó chưa bao giờ là dễ dàng.

Cuộc sống bộn bề với quá nhiều điều phải quan tâm và mỗi chúng ta dường như bị cuốn vào dòng xoáy hối hả đó. Giữa việc chọn lựa sống cho thực tế và theo đuổi ước mơ luôn có một giới hạn rõ ràng. Giống như việc bạn dành tình yêu cho một miền đất, thành phố nào đó nhưng chưa thể có cơ hội để gắn bó được với nó.

anh-nhn.jpg
Tôi vẫn nhớ như in vị sấu Hà Nội lần đầu được nếm thử

Năm tôi 10 tuổi, tôi chỉ là một cô bé nhỏ đi cùng mẹ trong chuyến du lịch ra Hà Nội. Đó cũng là lần đầu đặt chân đến Thủ đô – thành phố hòa bình và cho đến tận bây giờ đoạn ký ức ấy muốn tiếp diễn ra sao cũng chỉ có thể cảm nhận qua ca từ trong những bài hát viết về Hà Nội, qua câu chuyện, bức ảnh mà người bạn, người anh, người chị tôi đến Hà Nội chụp lại làm kỉ niệm. Mỗi lần nhắc đến Hà Nội, tôi chẳng ngần ngại đem kí ức ấy ra khoe, tôi diễn tả rõ mồn một những gì về Thủ đô trong chuyến đi ngắn cách đây 18 năm ấy, đó là một niềm tự hào của một đứa con gái tỉnh lẻ lần đầu được ra thăm lăng Bác, lần đầu được ăn quả sấu ngâm chua ngọt, được ăn kem Tràng Tiền giữa thủ đô hay không quên nếm thử vị ô mai, cốm làng Vòng của Hà Nội.

4.jpg
Nhất định phải ăn kem Tràng Tiền khi đi Hà Nội

“Bây giờ Hà Nội khác xưa rồi! Nếu có dịp em hãy ghé Hà Nội vào mùa thu, ra để cảm nhận nhé!.” chính là lời gợi ý của anh bạn miền Trung đã chọn Hà Nội là nơi học tập và lập nghiệp sau khi nghe tôi kể về một Hà Nội 18 năm về trước của tôi. Hay đơn giản chỉ là câu nói của chị gái người Hà Nội “Khi nào em ra Hà Nội chơi đi, nếu không có chị ở đó thì chị sẽ nhắn em trai chị chở em đi chơi” tôi tình cờ quen trong mùa dịch Covid-19 trải dài. Ban đầu chị là khách hàng của tôi nhưng sau đó cả tôi và chị đều rất trân trọng mối quan hệ này. Tôi từng nói với chị: “Nếu sau này nhắc đến Hà Nội, người đầu tiên em nghĩ đến sẽ là chị vì chị là một phần của khái niệm Hà Nội trong em”.

Nhất định trong tương lai, tôi sẽ cố gắng dành riêng cho mình một chuyến đi Hà Nội, khi đó tôi sẽ cố gắng cảm nhận thật sâu sắc nhất về Hà Nội rồi trả lời chính câu hỏi mà tôi đã từng boăn khoăn rằng thành phố này có còn giống như đoạn ký ức của một đứa con gái 10 tuổi từng lưu giữ nữa không?

Hà Nội có giống với những lời ca sâu lắng đi vào lòng người, trong bài vè cùng tên Hà Nội 36 phố phường:

“Rủ nhau chơi khắp Long Thành

Ba mươi sáu phố rành rành chẳng sai”

Tôi muốn ghé phố Hàng Mã, đơn giản chỉ vì nghe nói đây là khu phố nổi tiếng mỗi mùa mỗi kiểu đẹp riêng như là mùa nào sẽ được trang trí đậm văn hóa mùa đó, Hàng Mã tập trung những cửa hàng lộng lẫy như lồng đèn, đèn ngôi sao,... nhìn như một bức tranh truyền thống kết hợp với hiện đại giữa lòng thành phố. Tôi muốn được đến và ngắm những cửa hàng văn phòng phẩm, bưu thiếp, đồ chơi hiện đại,... mà những người đam mê thủ công như tôi đã truyền tai nhau về con phố này.

5.jpg
Với tôi gánh hoa rong ẩn chứa một nét đẹp mộc mạc

Có lần tôi thấy bức ảnh cô bạn tôi đang vòng tay ôm một bó hoa cúc họa mi được mua trực tiếp tại một gánh xe đạp trên đường phố, nhìn nụ cười của cô, nhìn sự xinh đẹp của bó cúc họa mi được nâng niu trước bụng cũng làm cho tôi rung động theo. Hay trong một hành trình của một người bạn khác đến Hà Nội, cô ấy cũng không thể im lặng trước vẻ đẹp của thành phố này. Từng ngóc ngách, khung cảnh, từng món ăn và rất nhiều câu chuyện giữa cô và Hà Nội đã được cô chỉnh chu ghi lại, chia sẻ như một trải nghiệm để nhớ lại sau này. Và dĩ nhiên một đứa con gái yêu cái đẹp như tôi đã kịp ghi nhớ “một Hà Nội của một ai đó” giản đơn như vậy, dù không thể đến nhưng vẫn có thể cất dành những cảm nhận riêng cho mình.

Hay Hoàng Ngân - cô bạn thân của tôi đã viết về Hà Nội trong chuyến đi đầy ắp những kỉ niệm: “Hà Nội và cái rét nàng Bân. Ra Hà Nội vào dịp rét cuối xuân, trước đó trời nắng nóng nhưng may sao, mấy hôm ở Hà Nội là mấy ngày trời trở lạnh. Trời se lạnh càng làm nổi bật vẻ đẹp và những nét đặt trưng của vùng đất nghìn năm văn hiến. Mang tâm trạng háo hức của một người con phương Nam ra thăm Bác và những di tích lịch sử chỉ được nghe qua những bài học thuở bé, chuyến đi dường như ý nghĩa hơn khi được tự mình mắt thấy tai nghe, khi những bài văn miêu tả từ năm cấp 1 trở thành hiện thực.”.

Những cảm xúc chân thành đó, hình ảnh Cầu Long Biên – minh chứng lịch sử, hình ảnh Nhà thờ Lớn Hà Nội, Hồ Tây, Cầu Thê Húc của bạn cộng với dòng ký ức về những bình đỗi, giản dị của Hà Nội mà tôi cất giữ cách đây 18 năm làm tôi càng thêm yêu mến Thủ đô này.

nhn.png
Bức tranh tự tay tôi thêu (giữa) và những kỉ niệm về Hà Nội được lưu giữ cẩn thận.

Tôi đã tự tay vẽ ra những gì rất đỗi bình dị của Hà Nội, tự tay thêu nên một bức tranh thu nhỏ của Hà Nội. Vẫn sẽ có một Hà Nội như thế trong trái tim một người ở một nơi khác, cũng chẳng được gắn bó với thành phố ấy như tôi. Nhưng may sao vẫn có thể đong đầy những xúc cảm để cảm nhận một vẻ đẹp riêng của Thủ đô, của thành phố tượng trưng cho hòa bình này. Tôi ấn tượng với những chiếc xe, gánh rong chở đầy hoa, người phụ nữ gánh cốm dẹp rong ruổi các nẻo đường đã tạo nên một bức tranh thật đẹp. Và tôi chắc chắn rằng Hà Nội còn nhiều điều thú vị và đẹp đẽ hơn nữa.

Mong một lần trở lại Hà Nội, vào một dịp nào đó thật đẹp trời. Rong ruổi hết một ngày hoặc nhiều ngày chỉ để ngắm dòng người qua lại để cảm nhận, ghi lại rồi lưu giữ những điều nhỏ bé giản đơn của thành phố này.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phạm Thị Thu Hạnh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội Phú Quang
    Đêm đã hồng lên đôi môi em loài sen một thủa. Mùa hạ hối hả chào đời bằng tiếng mưa xanh non, tơ non, chồi non. Đêm hoàng lan cài vào trời khuya, gài vào đêm khuya, tôi khuya, em khuya, ai kia còn khuya? Búp mưa song thưa, đường thưa, phố xưa. Hà Nội đã Phú Quang trên những phiến vui buồn đại lộ, khi tôi yêu em, khi ai thương em, khi đêm nay đêm mai ngõ nhỏ phố nhỏ. Hà Nội dương cầm.
(0) Bình luận
  • Đào Nhật Tân - Hoa Tết của người Hà Nội
    Không phải ngẫu nhiên mà Hà Nội được người đời trìu mến gọi là thành phố của những mùa hoa. Mười hai tháng ở nơi đây là mười hai sắc hoa đặc trưng, từ thanh tao dịu nhẹ đến rực rỡ nồng nàn. Chúng luân phiên tô điểm cho từng tuyến phố, biến những con đường ở đất kinh kỳ vốn trầm mặc, rêu phong trở thành những bức tranh tuyệt sắc, sống động, khiến cho lòng người không khỏi xốn xang, say đắm.
  • Điểm tâm sáng ở Hà Nội
    Một người bạn Hàn Quốc vừa quen tôi qua hội thảo khoa học toàn cầu, khi nghe giới thiệu mình là người Hà Nội, đã xuýt xoa: “Tôi muốn đặt chân đến Hà Nội từ lâu rồi mà chẳng có dịp. Vài năm trước, khi xem chương trình quảng cáo du lịch tại nước bạn, tôi đã mong muốn đến thủ đô của nước bạn để chạm vào nhịp sống rất riêng của thành phố này qua từng bữa ăn, đặc biệt là những bữa điểm tâm vào buổi sáng, khi mặt trời vừa hửng nắng”. Mấy lời giản đơn của bạn nhưng đánh thức trong tôi biết bao kí ức đặc biệt đã qua.
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Sẵn sàng cho đêm hòa nhạc ngoài trời “Crescendo - Giao hưởng kết nối”
    Trước thời khắc diễn ra chương trình hòa nhạc ngoài trời “Crescendo - Giao hưởng kết nối”, vào lúc 18h30-20h30 ngày 4/7 tại khu vực Nhà Bát Giác (phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm), công tác chuẩn bị đang được khẩn trương hoàn thiện. Ngay trong buổi sáng cùng ngày, BTC cùng các nghệ sĩ tham gia biểu diễn đã có buổi tổng duyệt cho chương trình nghệ thuật đặc biệt này.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Người cha
    Viễn ngồi trên bờ biển nhìn ra xa xăm, ngọn hải đăng lấp lóa trước mắt. Sóng dịu êm vỗ nhẹ bờ cát, xa xa những con thuyền ra khơi tiếp tục bám biển, nhỏ dần, nhỏ dần trước mắt anh. Cảm giác như biển cả bao la rộng lớn này sẽ nuốt chửng những con thuyền bé nhỏ kia chỉ sau một cơn bão. Lòng đầy lo âu, ngày thứ bảy ở vùng này, anh không thấy cha trở về...
  • Chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng.
  • Đối thoại bằng âm nhạc
    Vào 17h00 Chủ nhật, ngày 5/7, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” sẽ trở lại tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ với hành trình âm nhạc giàu tính kết nối. Không chỉ là một chương trình biểu diễn, các nghệ sĩ của Bình Minh Jazz Club còn mở ra không gian để công chúng cảm nhận một Hà Nội cởi mở, sáng tạo và năng động trong thời kỳ hội nhập.
  • Nhà thơ Hữu Thỉnh ra mắt tiểu thuyết “Thép dưới cỏ”
    Nhà thơ Hữu Thỉnh vừa ra mắt độc giả tiểu thuyết đầu tay có tên "Thép dưới cỏ". Đây là cuốn sách viết về sự kiện Tà Mây - Làng Vây của binh chủng Tăng thiết giáp. Cuốn tiểu thuyết ra mắt đầu tháng 7, như món quà tri ân không chỉ độc giả, mà còn dành tặng cho những người lính đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ, cùng những cựu chiến binh, những thương bệnh binh đã có một thời thanh xuân “hoa lửa” đáng tự hào của mình.
Đừng bỏ lỡ
Mong một lần trở lại Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO