Có một Hà Nội như thế trong tôi

Đoàn Thị Hạnh| 05/01/2023 11:08

Tôi biết đến Hà Nội từ khi còn rất nhỏ. Hà Nội trong tôi khi ấy là lăng Bác Hồ uy nghi giữa quảng trường Ba Đình đầy nắng, là thân thương nhà sàn, ao cá, vườn cây - nơi Bác từng sống và làm việc lâu nhất trong cuộc đời hoạt động cách mạng của mình.

10013756-10202936579789688-105-2763-3263-1436934732.jpg
Và chắc hẳn rồi, tôi cũng như bạn sẽ cùng lưu lại khoảnh khắc tuyệt vời về Hà Nội mến thương (ảnh: internet)

Một cô bé học sinh tiểu học như tôi lúc đó háo hức vô cùng khi được bố mẹ cho về Thủ đô thăm lăng Bác. Tôi vẫn nhớ sự ngây ngô, hồn nhiên của mình khi ngồi trên ô tô mà cứ thắc mắc tại sao nhìn qua kính xe, hai hàng cây xanh bên đường lao vun vút như chạy ngược lại đằng sau. Về Thủ đô, mọi thứ đều mới mẻ, lạ lẫm. Nhưng điều tôi nâng niu, ấp ủ nhất nơi trái tim bé nhỏ là hình ảnh vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc mà tôi thường được nghe cô giáo ngợi ca với niềm tự hào ngời sáng qua mỗi bài thơ, mỗi câu chuyện kể.

Sau này lớn hơn, học cấp hai, tôi được đến Hồ Gươm là “Lẵng hoa xinh xắn giữa lòng Thủ đô Hà Nội”. Thích thú ngắm nhìn tận mắt khung cảnh nên thơ, tuyệt đẹp mà trước đó tôi chỉ biết hình dung, tưởng tượng qua đọc những câu thơ của nhà thơ Trần Đăng Khoa: “ Hà Nội có Hồ Gươm/ Nước xanh như pha mực/ Bên hồ ngọn Tháp Bút/ Viết thơ lên trời cao” và những câu văn đã thuộc lòng từ lâu: “...Cầu Thê Húc màu son, cong như con tôm, dẫn vào đền Ngọc Sơn...” (Theo Ngô Quân Miện). Đứng bên hồ, nhìn làn nước xanh trong vắt soi bóng những hàng cây, phía xa giữa hồ là Tháp Rùa cổ kính, rêu phong, nghe vọng về từ lịch sử xa xưa hình ảnh vua Lê Lợi trao trả gươm thần cho Rùa vàng sau khi đánh tan giặc Minh.

Hồ Gươm là nơi không thể bỏ qua mỗi dịp tôi trở về Thủ đô. Vẻ đẹp dịu dàng, duyên dáng, thanh lịch như nàng thiếu nữ Hà thành đã gây thương nhớ, mê hoặc bất cứ ai đã từng đến nơi này. Tôi thích được thả bộ dạo bước quanh hồ, tận hưởng cảm giác bình yên, ngọt ngào đầy thi vị của thắng cảnh nơi đây. Mùa hè, lòng bạn sẽ xốn xang, bâng khuâng khi đi dưới sắc hoa phượng rực đỏ, sắc tím bằng lăng gợi nhắc tuổi học trò, ngồi trên ghế đá bờ hồ nhấm nháp que kem Thủy Tạ hay kem Tràng Tiền mát rượi, thơm ngon để rồi luyến nhớ, mong sớm được trở lại. Những thảm lá vàng rơi lãng đãng sương thu như mê hoặc, như dụ dẫn. Xanh xanh liễu rủ thướt tha, soi bóng mặt hồ êm ả với tiết trời dìu dịu, bạn sẽ cảm thấy thật dễ chịu, tâm hồn lâng lâng, mơ mộng, lãng mạn, trẻ trung biết nhường nào. Và chắc hẳn rồi, tôi cũng như bạn sẽ cùng lưu lại khoảnh khắc tuyệt vời về Hà Nội mến thương.

Có ai về Hà Nội mà không biết đến Hồ Tây? Tôi đã từng mở căng lồng ngực hít hà hương sen dịu ngọt bên Tây Hồ lộng gió. Ngắm bình minh lấp lánh, thuần khiết cùng ánh chiều hoài niệm gợi bao xúc cảm. Hồ Tây đẹp như một bức tranh thủy mặc. Có lẽ vì thế mà các thi nhân hay chọn nơi đây làm địa điểm đàm đạo văn chương. Tôi hạnh phúc vì đã được cùng những người bạn văn thơ thỏa chí du ngoạn, cất cao thi hứng. Không gian trong lành, thoáng mát, ngồi uống trà, thưởng thức bánh tôm, đặc sản Tây Hồ trên đường Thanh Niên thì còn gì bằng.

Con gái gửi cho mẹ tấm hình qua mesenger chụp cảnh đứng bên bờ Hồ Tây. Hà Nội bảng lảng khói sương. Hà Nội như bài thơ tình tứ. Bó cúc họa mi dịu dàng trên tay như muốn ôm cả Hà Nội vào lòng mà thầm thì yêu thương, mà đắm say, quyến luyến.

Hà Nội nên thơ, Hà Nội thân thương là thế! Hà Nội trong tôi còn là niềm tự hào của mảnh đất ngàn năm văn hiến. Mỗi lần đưa học sinh về tham quan, dâng hương báo công tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám, lời tiền nhân như vang vọng, hào quang lịch sử bừng sáng. Di tích Văn Miếu gợi nhắc truyền thống hiếu học của dân tộc Việt Nam, là nơi đến của bao thế hệ học trò với lòng tôn kính, ngưỡng mộ các bậc tiền bối đã làm rạng danh non sông đất Việt. Hàng năm, Ngày thơ Việt Nam diễn ra tại Văn Miếu trong không khí trang trọng mà ấm áp, thân tình. Vẻ đẹp của thơ ca góp phần tô thêm nét đẹp văn hóa dân tộc. Chầm chậm chiêm ngưỡng những cuốn sách được trưng bày tại các lều thơ, tôi thấy một Hà Nội lấp lánh, lung linh. Chộn rộn niềm vui. Hà Nội đẹp quá. Hà Nội tỏa sáng vẻ đẹp của trí tuệ Việt Nam.

Gặp gỡ những người bác, người chú, những người anh, người chị vô cùng thân thiện, nụ cười luôn nở trên môi. Ngồi bên nhau nhâm nhi tách cà phê trên phố Văn Miếu mà ấm nồng Hà Nội.

Hà Nội gần gũi, giản dị từ những gánh hàng rong của bà, của mẹ. Mỗi sớm mai khi hạt sương còn ngủ trên búp lá, những gánh hàng như mang cả hồn quê vào đất Hà thành. Mùi thơm xôi nếp đỗ đen, đỗ xanh, bánh khúc; vị thơm bùi của muối lạc, vừng hay cả gánh hàng bún mọc, bún đậu nước dùng tỏa khói thơm phức,... những món quà sáng đậm đà hương quê. Tôi thấy hình ảnh bà tôi từ giọng nói ấm áp, cử chỉ ân cần của người bán hàng. Tôi thấy người mẹ, người chị chân tình, mộc mạc chở mùa thu vào Hà Nội trong sắc màu muôn hoa rực rỡ.

Tôi thích sự đơn giản, thoải mái khi ngồi cùng mấy đứa bạn bên những quán cóc vỉa hè. Vài cốc trà đá, gói hướng dương tí tách, chuyện trò rôm rả. Thời sinh viên, mấy ai không có những lần xôm tụ như thế! Và Hà Nội cũng là quê hương của biết bao người dân tỉnh lẻ đến sống, học tập, làm việc và gắn bó với mảnh đất này.

Sáng, trưa, tối trên các dãy hành lang bệnh viện, những phiếu phát cơm, phát cháo miễn phí được chia cho người nhà chăm nom bệnh nhân. Người Hà Nội là thế! Yêu thương bằng cả tấm lòng. Tôi rưng rưng xúc động tình người Hà Nội.

Phải rồi, có ai mà không yêu Hà Nội kia chứ! Cả những người chưa từng đến Thủ đô cũng ấp ủ một tình yêu sâu lắng dành cho Hà Nội. Trái tim của Tổ quốc đập nhịp đập non sông gấm vóc. Hà Nội là tình yêu, nỗi nhớ trong tôi. Không sinh ra ở Hà Nội, không có nhiều ngày ở Hà Nội nhưng Hà Nội như người bạn chỉ gặp một lần là nhớ mãi và luôn khao khát ngày tương ngộ. Có biết bao điều muốn nói cùng Hà Nội. Bao con đường, ngõ phố mong có dịp đặt chân. Đây Hoàng Thành Thăng Long, kia phố cổ; đây làng gốm Bát Tràng, kia làng đào Nhật Tân; đây làng giấy Yên Thái, kia làng Vòng xanh sắc cốm ,...những nét văn hóa đậm chất Hà thành neo đậu với muôn thuở thời gian. Có đến rồi mới thấy Hà Nội thật khó cưỡng. Hà Nội níu chân muôn người.

Sao có thể nói hết tình yêu Hà Nội? Mai ai về Hà Nội, cho tôi gửi nhớ, gửi thương, cho tôi tìm lại thanh xuân nụ tình sóng sánh, nơi có bóng dáng đôi ta trên con đường nồng nàn hoa sữa, lao xao nắng gió, xôn xao kỉ niệm. Hà Nội lắng sâu, bện thắm mối duyên đầu.

Tôi lắng nghe dòng chảy Hà Nội. Lòng rộn ràng nở hoa khi thấy Hà Nội ngày một hiện đại, phong cách, trẻ trung mà vẫn thật dịu dàng, mê đắm, lắng sâu, đậm đà bản sắc. “Hà Nội ơi, nhớ mãi không quên”.

Có một Hà Nội như thế trong tôi!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đoàn Thị Hạnh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Yêu Hồ Tây
    Có ai đến Hồ Tây mà không yêu Hồ Tây? Yêu Hồ Tây, tìm hiểu về Hồ Tây, ta càng yêu, càng quý, càng trân trọng và hạnh phúc biết nhường nào!
(0) Bình luận
  • Mùa thu Hồ Gươm
    Chiều dần buông nắng, mặt nước hồ thu bỗng trở lên huyền diệu. Ngắm nhìn bầu trời trong vắt hiền hòa, lung linh mây trắng lãng du trên muôn ngàn sóng biếc lấp lánh, bất chợt tôi nhận ra một điều: gần gũi và gắn bó với Hà Nội hơn nửa đời người, đã bao lần đến thăm đền vua Lê, đã bao lần dạo quanh bên Tháp Rùa nhưng thú thực, chưa bao giờ tôi lại thấy trái tim của Thủ đô đẹp hơn trong buổi hoàng hôn mùa thu.
  • Hà Nội và tôi: Nhịp cầu nối những bờ vui từ làng ra phố
    Có những mối duyên đến rất khẽ, như một buổi sớm Hà Nội vừa tỉnh giấc. Không gõ cửa, không hẹn trước, không cần lời giới thiệu, chỉ lặng lẽ hiện diện trong đời ta như làn gió mỏng đi qua hiên nhà cũ, mang theo mùi hoa bưởi cuối mùa và tiếng lá xào xạc rất quen. Chỉ đến khi ngoảnh lại, người ta mới chợt nhận ra: à, hóa ra mối duyên ấy đã ở bên mình từ rất lâu rồi.
  • Hàng sấu già và chuyện nhặt phía sau tay lái
    “Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội”, lời bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp làm cho tôi mỗi khi xa Thủ đô lại thường hay liên tưởng về Hà Nội với hình ảnh một thành phố đẹp đẽ, thơ mộng. Điều ấn tượng nhất với tôi là những hàng cây giữa tiết trời cuối hạ, đầu thu. Và con người nơi phố phường Thủ đô thì luôn cởi mở, chân thành và đằm thắm…
  • Đường Láng tôi yêu
    Hai mươi năm sống trong con ngõ nhỏ ở đường Láng nên đường Láng đã trở thành người bạn đồng hành, yêu quý của tôi. Tôi đã chứng kiến và sẻ chia những vui buồn cùng nó. Đó là những tình cảm thân thương khó có thể phai mờ.
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • 3 ấn phẩm giúp người trẻ hiểu đúng và làm chủ AI
    Chào mừng Ngày Khoa học, Công nghệ và Đổi mới sáng tạo Việt Nam 18/5, Nhà xuất bản Kim Đồng ra mắt bạn đọc 3 ấn phẩm về trí tuệ nhân tạo, khoa học và tâm lí học hiện đại, gồm: “Lược sử trí khôn - Từ giun biển đến ChatGPT”, “Sống thư thái trong thời đại AI” và “Trí tuệ nhân tạo dưới lăng kính tâm lí học”.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 2)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Triển lãm 80 năm Ngày Bác Hồ ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến
    Trong khuôn khổ Lễ hội Làng Sen năm 2026, Triển lãm chuyên đề “80 năm Bác Hồ ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến” (19/12/1946 - 19/12/2026) sẽ diễn ra từ ngày 19/5 đến 23/5/2026 tại Bảo tàng Nghệ An - Xô Viết Nghệ Tĩnh. Lễ khai mạc được tổ chức lúc 8h ngày 19/5/2026.
  • [Podcast] Âm nhạc cuối tuần - Số 14
    Để hiện thực hóa mục tiêu “Hạnh phúc” được đặt ra trong Nghị quyết Đại hội XVIII Đảng bộ Thành phố Hà Nội, thời gian gần đây, Hà Nội đã mở rộng những không gian văn hóa công cộng, nơi nghệ thuật hiện diện gần hơn với đời sống thường nhật, góp phần tăng chiều sâu cho diện mạo một thành phố sáng tạo và giàu bản sắc. Trong dòng chảy ấy, “Âm nhạc cuối tuần” tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ không chỉ là một chương trình biểu diễn định kỳ, mà còn là nơi những giai điệu đã đi cùng năm tháng tìm lại sự đồng điệu với công chúng hôm nay.
  • Tiếp tục phát động cuộc thi Samsung Solve for Tomorrow 2026 tới học sinh THCS, THPT tại khu vực miền Trung
    Ngày 15/5/2026 tại Đà Nẵng, Sam Sung Việt Nam phối hợp cùng Trung tâm Đổi mới sáng tạo Quốc gia (NIC) tổ chức Lễ phát động cuộc thi Samsung Solve for Tomorrow 2026 tại khu vực miền Trung với mục tiêu thúc đẩy việc ứng dụng giáo dục STEM vào nghiên cứu và xây dựng các giải pháp nhằm giải quyết các vấn đề thực tiễn của xã hội và địa phương.
Đừng bỏ lỡ
Có một Hà Nội như thế trong tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO