Rong ruổi nỗi nhớ Hà Nội phố

Hoàng Thị Kiều Trang| 28/12/2022 17:19

Khi ông trời kéo tấm màn mây đi ngủ, những thanh âm của ban ngày tạm lắng xuống. Dòng người thưa dần, tiếng còi xe cũng ngớt, đâu đó vang lên tiếng bước chân vội của những người đi làm về muộn. Giữa thành phố rộng lớn, không cần lắng lòng bạn cũng nghe thấy những tiếng rao đêm vang lên, vang xa, ngân dài từ đầu phố đến cuối phố nhẫn nại và chậm chạp như muốn đếm nhịp thời gian, đo không gian của đêm.

vn(1).jpeg
Ảnh minh hoạ

Những tiếng rao “Bánh khúc. Bánh khúc nóng đây”, “Ai bánh giò”, “Xôi nóng. Xôi nóng nào!”… mỗi lời rao mời lại có một giọng điệu riêng, lúc trầm ấm, lúc thanh cao, có lúc lại biến âm thật lạ và thu hút với nhiều âm sắc khác nhau len lỏi vào mọi ngóc ngách của màn đêm, vút theo ánh đèn vàng vọt bền bỉ chào đón sớm mai như một bản tình ca đặc trưng của Hà Nội phố thân quen mà rất ấm áp.

Tiếng chổi tre xào xạc của những chị lao công trên đường phố gõ vào nhịp thời gian. Hà Nội thức tỉnh với bao bộn bề cảm xúc... Tiếng rao lúc này vắt mình trên những tia nắng tràn khắp không gian hòa vào nhịp sống tất bật và đông đúc. Khoác chiếc áo mỏng xuống phố, tôi đi giữa Hà Nội rực lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió với niềm tự hào kiêu hãnh. Bất giác những trang sử hào hùng như thước phim quay chậm, tôi hòa mình chào đón niềm vui Cách mạng tháng Tám thành công, hồ hởi, xúc động đứng trước Quảng trường Ba Đình lịch sử. Tôi nhắm mắt lắng nghe trong gió tiếng Bác Hồ dõng dạc đọc Tuyên ngôn Độc lập…

Chầm chậm bước đến số 31 Tràng Thi, phường Hàng Trống bạn sẽ được chiêm ngưỡng Thư viện Quốc Gia Việt Nam với không gian tràn ngập cây xanh yên tĩnh, thoáng mát. Bước chân vào khuôn viên bạn nghe rõ tiếng lá chao nghiêng nắng đùa với gió, tiếng chim ríu rít hòa tấu bản tình ca không lời như chào đón mọi người. Không phải chỉ những “mọt sách” mới tìm đến đây mà nhiều người tự tạo cho mình một “cái cớ” đơn giản, đôi khi hình thành cho mình một thói quen đọc để thả mình trong khung cảnh thiên nhiên và cảm nhận được nhịp thở của những trang sách. Đến đây không ai vội vã hay ồn ã, tất cả trầm lắng theo trình tự lần lượt. Những giây phút chờ đợi bạn cũng thả hồn mình theo nắng, gió bên khung cửa sổ, đôi khi ngắm phố phường Hà Nội dịu dàng như một nàng thiếu nữ mơ màng vừa thức giấc. Cầm được cuốn sách trên tay, bạn vui mừng khi được khám phá, lĩnh hội những “khoảng trời kiến thức” mà quên đi khoảnh khắc của thời gian.

Chúng ta mải mê với một Hà Nội xưa qua nhiều cửa hàng với những nghệ nhân làm đồ truyền thống - những con người dù trải qua bao biến cố thời gian vẫn luôn giữ gìn và bảo tồn giá trị lịch sử, văn hóa của Hà Nội như gốm, sứ, bạc, đồng... ở khu phố cổ sôi động, náo nhiệt, tấp nập người mua, kẻ bán xen lẫn tiếng trò chuyện rôm rả, tất cả tạo nên một nhịp điệu cuộc sống rất riêng cho thành phố. Mỗi khi Tết đến xuân về, cả đất trời được đắm mình trong Ngày Thơ Việt Nam được tổ chức thường niên tại Văn Miếu Quốc Tử Giám - trường đại học đầu tiên của Việt Nam và là nơi thờ Khổng Tử. Trong không khí xưa ở Hà Nội, bạn vừa được gặp gỡ các nhà thơ lớn, vừa hiểu được những giá trị nghệ thuật thơ ca trong đời sống…

Hà Nội nhộn nhịp theo dấu chân của sinh viên xuống phố bước vào giảng đường. Tiếng giảng bài ấm áp tràn đầy tâm huyết, nhiệt tình của thầy cô, những ánh mắt đầy trân trọng, tự hào, hạnh phúc khi được tiếp nhận nguồn năng lượng từ tri thức. Đâu đó có những cô cậu mải mê lãng du theo chiếc lá rụng cuốn mình theo gió bên khung cửa sổ trở mình về với đất bị thầy cô phát hiện ngượng ngùng ấp úng trả lời câu hỏi. Đâu đó trên những cung đường “tình yêu” của trường xuất hiện những cô cậu bày tỏ tình cảm e thẹn của tuổi cập kê, hay ngồi tâm sự đến tận chiều tà…

Hà Nội luôn đông đúc, sầm uất nhưng ai cũng thân thiện, dễ mến. Tinh hoa của ẩm thực Hà Nội là sự kết hợp hoàn hảo của nhiều hương vị chua, cay, mặn, ngọt, cuốn hút và hấp dẫn. Bạn có thể nhớ nhất phở Hà Nội ăn kèm với quẩy, nhưng có người lại thèm vị bánh giò, nem rán, chả cá, cốm làng Vòng… hay kem Tràng Tiền, ly café trứng mang đậm nét đặc trưng của Hà Nội.

Tất cả được Hà Nội nâng niu, gói lại cẩn thận trong lớp bọc của thời gian. Dù bạn có quên đi chăng nữa, Hà Nội vẫn nhớ như vừa mới ngày hôm qua. Dù bạn ở nơi nào trên dải đất hình chữ S thiêng liêng hay xa xứ, mỗi khi sang mùa, hay nhìn chiếc lá rơi, ngắm cảnh hoàng hôn hay nghe một tiếng rao quen thuộc… bạn sẽ nhớ về Hà Nội da diết – nơi bạn đã gắn bó vài năm hay chỉ đến vài ngày, cũng có khi là khoảnh khắc ngắn ngủi trong vài giờ đồng hồ.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hoàng Thị Kiều Trang. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Khu Thập Tam Trại dấu tích thành Thăng Long
    Thập Tam Trại quận Ba Đình dấu tích của Thăng Long ngàn xưa. Chúng ta có thể khảo sát qua bản đồ, hiện vật khảo cổ, tục ngữ, ca dao, truyền thuyết và lễ hội.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Rong ruổi nỗi nhớ Hà Nội phố
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO