Hà Nội và những người bạn

Đặng Thùy Tiên| 20/12/2022 14:58

Sau thời gian học ở Hà Nội tôi về quê, và sau đó vì công việc nên cũng nhiều lần trở lại Hà Nội. Mỗi lần đến với Hà Nội tôi cũng đều có cảm giác quen thuộc, một thứ tình cảm lưu luyến như thương nhớ một quê hương thứ hai, nơi mình đã từng có tháng ngày gắn bó và có những kỉ niệm vui buồn...

103067756_977391452690810_8347901661278423900_o(1).jpg
Ảnh minh hoạ

Nhớ khi trường tôi tổ chức học quân sự ở Xuân Hòa, tôi và các bạn được xe của trường chở tới một khu nhà hai tầng cũ, rêu phong phủ kín. Trước phong cảnh "hữu tình", nhiều bạn nữ không ghìm được mà ôm nhau khóc nức nở. Tôi và K, bạn nữ ở cùng phòng trọ với tôi, học cùng lớp và cũng được phân về chung một tiểu đội được phân công gác đêm. Sáng sớm, hết ca trực, tôi và K xin phép ra ngoài đi bộ thể dục ba mươi phút. Hai đứa tôi đi bộ một đoạn vào thị trấn, giữa lúc trời chớm đông, khá rét. K rủ tôi cùng ăn kem, hai đứa hai cây kem phả ra hơi buốt giá hòa cùng sương sớm, hai đứa ăn ngon lành trước ánh mắt đầy ngạc nhiên và khó hiểu của người đi đường.

Cũng trong đợt tập quân sự, trong lúc tôi và K đi chờ để tắm nước nóng ở nhà dân, tôi làm quen với một anh tên Q, học khoa Kế Toán, cùng quê Nghệ An với K. Anh Q nhỏ người, hiền lành và nói chuyện rất thân thiện. Hai anh em hay nói chuyện và trở nên thân thiết, tôi coi anh Q như một người anh trai. Tới khi học hết năm thứ ba, hai anh em rủ nhau đi làm thêm. Tôi gặp nhiều chuyện vui buồn trong quá trình làm bồi bàn và lúc nào cũng được anh Q khuyên nhủ, động viên.

K là một người bạn khá dị và thân thiết của tôi, ẩn sâu trong người bạn ấy là một cô gái dễ thương và mít ướt, lại hát rất hay. K thích mặc quần áo thể thao của con trai, thích đá bóng, năng nổ trong sinh hoạt đoàn trường. Tôi và K giống nhau vì cùng là sinh viên nghèo. Nhớ ngày còn trọ ở gần khu nhà thờ Phùng Khoang, hai đứa nấu cơm, nấu rau, xào thịt ở cùng một... nồi cơm điện. Có buổi đi học về muộn, gom tất cả tiền của hai đứa còn một đồng mười nghìn là to nhất, tôi đạp xe chở K đi ra quán ăn cạnh nhà thờ mua mười nghìn được dăm miếng thịt lợn kho tàu thái nhỏ, tôi dặn với K nhớ xin họ cho nhiều nước để về chan cơm ăn.

Đêm đến, chuột rủ nhau khiêu vũ ở tấm xốp lót dưới mái ngói xi măng, từng hạt xốp rơi xuống như tuyết lẫn lộn cả bụi, đất cát và các thứ khác mà chúng tha về làm tổ. K được một người bạn tận trong miền Nam gửi tặng một chú gấu bông màu vàng. K yêu quý thú nhồi bông lắm, đi ngủ cũng ôm theo ngủ cùng, tôi hiểu đó là tình cảm mà K dành cho người tặng quà bạn. Một đêm trời vào đông, khá lạnh, chiếc chăn hoa đỏ tôi mang theo từ nhà bình thường khá rộng mà hôm ấy đắp cứ bị hụt. Tôi bị lạnh cộng thêm mùi nước đái chuột khai mù, thi thoảng chúng lại chạy rầm rập khiến tôi ngủ không ngon giấc, cứ lơ mơ thế nào ấy, phát cáu. Sáng dậy thì tôi phát hiện ra K để chú gấu bông bằng nửa người tôi ở giữa, tôi lắc đầu ngán ngẩm mà trách, còn K thì cười như nắc nẻ. Dạo ấy, đúng vào mùa su su, đi chợ chỉ có su su là rẻ nhất, tiền ăn hai đứa gần hết, với trách nhiệm của một người "anh nuôi", tôi mua su su ăn gần một tuần liền hết xào lại luộc. K sợ hãi tuyên bố chia tay "vĩnh viễn" với món su su thần thánh.

Trước lúc về ở cùng K, tôi có trọ ở trong làng tạo nhựa Trung Văn cùng hai bạn học cùng khóa với tôi. Buổi nào đi học thì thôi, cứ về tới nhà trọ là mùi đốt nhựa khét đặc bao quanh làng không thể thở nổi. Ở xóm trọ bên làng Trung Văn được hai tuần thì tôi mắc bệnh sốt xuất huyết, cả người nổi ban đỏ, sốt trên bốn mươi độ. Tôi gọi điện cho mẹ, chỉ khóc vì nhớ nhà vì tủi thân. Bạn cùng phòng tôi sốt sắng nhờ anh tên Bắc làm cơ khí, trọ ở phòng dưới đưa tôi đi khám ở bệnh viện Xây dựng. Tiền mẹ tôi cho tháng này trong túi tôi vừa hết, trong lúc khó khăn, mỗi người trong xóm cho tôi vay một ít, anh con trai chủ nhà trọ biết chuyện cho tôi tiền để đi truyền nước. Những tình cảm tốt đẹp của mọi người tôi vẫn mãi ghi nhớ trong lòng.

Trời Hà Nội sớm nay vào thu trời heo may, đi giữa lòng phố còn đang im lìm ngái ngủ, dòng người đi lại thưa thớt. Tôi đi lướt qua một hàng xôi xéo thơm nức, người bán người mua đều vội vã. Một tiếng "cốm ơ..." thấy sao mà thân thương, cầm gói cốm xanh non bọc trong lá sen ngan ngát hương Hà Nội tôi lại nao nao nhớ về những người bạn thân thiết khi xưa...

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đặng Thuỳ Tiên. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội không của riêng ai
    Nhiều năm sống trong không khí ấm áp của phố thị, tôi chợt nhận ra rằng Hà Nội là một thành phố được dành riêng cho hòa bình. Tôi không hề có ý nói quá lên, chỉ muốn nói rằng Hà Nội có một vị trí trang trọng trong trái tim cả nước.
(0) Bình luận
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
  • Dáng hình lịch sử giữa nhịp sống
    Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Giữ “miền sáng” của văn chương
    Những năm gần đây, văn học thiếu nhi Việt Nam đã có nhiều khởi sắc với sự nhập cuộc của các cây bút trẻ, sự đồng hành của các cơ sở giáo dục, các đơn vị xuất bản... Tuy nhiên, để “miền sáng” văn chương này thực sự phát triển tương xứng với tiềm năng thì vẫn cần thêm những cơ chế hỗ trợ, những môi trường sáng tạo thuận lợi và trên hết là những tác phẩm đủ sức chạm tới trái tim bạn đọc...
  • Người dân “trẩy hội” tại Bảo tàng Hà Nội xem triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô tầm nhìn 100 năm
    Hàng ngàn người dân và du khách chiều 29/6 đã đến với Bảo tàng Hà Nội thưởng lãm triển lãm Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Đây là sự kiện thuộc khuôn khổ Hội nghị Công bố Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư do UBND Thành phố Hà Nội tổ chức đã thành công tốt đẹp vào sáng cùng ngày.
  • Động lực đột phá mở ra giai đoạn phát triển mới của Thủ đô Hà Nội
    Nhấn mạnh trong bài phát biểu tại Hội nghị công bố quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm và xúc tiến đầu tư năm 2026 diễn ra sáng 29/6, Ủy viên Bộ Chính trị - Bí thư Thành ủy Hà Nội Trần Đức Thắng khẳng định: “Động lực đột phá từ thể chế, không gian mới từ quy hoạch sẽ là bệ phóng hiện thực hóa khát vọng xây dựng Thủ đô trở thành nơi hội tụ tri thức và công nghệ. Người dân được sống trong môi trường văn minh, an toàn và hạnh phúc”.
  • Hà Nội phân loại 5 mức độ chuyển đổi số đối với chính quyền cấp xã
    Bộ tiêu chí tập trung vào hai nhóm nội dung chính là Chính quyền số và Kinh tế số - Xã hội số, được phân chia thành 5 mức độ từ khởi động đến toàn diện. Quy trình đánh giá hằng năm được thực hiện từ bước đăng ký, tự đánh giá đến thẩm định và công nhận, trong đó ưu tiên sử dụng dữ liệu số trực tuyến và theo thời gian thực.
  • [Video] Phát huy giá trị sen Tây Hồ thúc đẩy phát triển công nghiệp văn hoá Thủ đô
    Trong không khí rộn ràng, phấn khởi, tại đình Quảng Bá, phường Tây Hồ, các nghệ nhân, người làm nghề ướp trà sen làng Quảng Bá, đã long trọng tổ chức Lễ đón nhận Bằng công nhận danh hiệu Làng nghề truyền thống “Làng nghề ướp trà sen Quảng Bá” và Nghề truyền thống “Nghề ướp trà sen Quảng An”. Sự kiện là cột mốc có ý nghĩa đặc biệt, không chỉ tôn vinh giá trị văn hóa hoa sen của vùng đất Tây Hồ mà còn khẳng định sức sống mãnh liệt của một nghề truyền thống giữa nhịp sống hối hả của Thủ đô, góp sức phát triển công nghiệp văn hoá Hà Nội theo mục tiêu Chương trình hành động số 08-Ctr/TU của Thành ủy Hà Nội về thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội và những người bạn
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO