Hà Nội và những người bạn

Đặng Thùy Tiên| 20/12/2022 14:58

Sau thời gian học ở Hà Nội tôi về quê, và sau đó vì công việc nên cũng nhiều lần trở lại Hà Nội. Mỗi lần đến với Hà Nội tôi cũng đều có cảm giác quen thuộc, một thứ tình cảm lưu luyến như thương nhớ một quê hương thứ hai, nơi mình đã từng có tháng ngày gắn bó và có những kỉ niệm vui buồn...

103067756_977391452690810_8347901661278423900_o(1).jpg
Ảnh minh hoạ

Nhớ khi trường tôi tổ chức học quân sự ở Xuân Hòa, tôi và các bạn được xe của trường chở tới một khu nhà hai tầng cũ, rêu phong phủ kín. Trước phong cảnh "hữu tình", nhiều bạn nữ không ghìm được mà ôm nhau khóc nức nở. Tôi và K, bạn nữ ở cùng phòng trọ với tôi, học cùng lớp và cũng được phân về chung một tiểu đội được phân công gác đêm. Sáng sớm, hết ca trực, tôi và K xin phép ra ngoài đi bộ thể dục ba mươi phút. Hai đứa tôi đi bộ một đoạn vào thị trấn, giữa lúc trời chớm đông, khá rét. K rủ tôi cùng ăn kem, hai đứa hai cây kem phả ra hơi buốt giá hòa cùng sương sớm, hai đứa ăn ngon lành trước ánh mắt đầy ngạc nhiên và khó hiểu của người đi đường.

Cũng trong đợt tập quân sự, trong lúc tôi và K đi chờ để tắm nước nóng ở nhà dân, tôi làm quen với một anh tên Q, học khoa Kế Toán, cùng quê Nghệ An với K. Anh Q nhỏ người, hiền lành và nói chuyện rất thân thiện. Hai anh em hay nói chuyện và trở nên thân thiết, tôi coi anh Q như một người anh trai. Tới khi học hết năm thứ ba, hai anh em rủ nhau đi làm thêm. Tôi gặp nhiều chuyện vui buồn trong quá trình làm bồi bàn và lúc nào cũng được anh Q khuyên nhủ, động viên.

K là một người bạn khá dị và thân thiết của tôi, ẩn sâu trong người bạn ấy là một cô gái dễ thương và mít ướt, lại hát rất hay. K thích mặc quần áo thể thao của con trai, thích đá bóng, năng nổ trong sinh hoạt đoàn trường. Tôi và K giống nhau vì cùng là sinh viên nghèo. Nhớ ngày còn trọ ở gần khu nhà thờ Phùng Khoang, hai đứa nấu cơm, nấu rau, xào thịt ở cùng một... nồi cơm điện. Có buổi đi học về muộn, gom tất cả tiền của hai đứa còn một đồng mười nghìn là to nhất, tôi đạp xe chở K đi ra quán ăn cạnh nhà thờ mua mười nghìn được dăm miếng thịt lợn kho tàu thái nhỏ, tôi dặn với K nhớ xin họ cho nhiều nước để về chan cơm ăn.

Đêm đến, chuột rủ nhau khiêu vũ ở tấm xốp lót dưới mái ngói xi măng, từng hạt xốp rơi xuống như tuyết lẫn lộn cả bụi, đất cát và các thứ khác mà chúng tha về làm tổ. K được một người bạn tận trong miền Nam gửi tặng một chú gấu bông màu vàng. K yêu quý thú nhồi bông lắm, đi ngủ cũng ôm theo ngủ cùng, tôi hiểu đó là tình cảm mà K dành cho người tặng quà bạn. Một đêm trời vào đông, khá lạnh, chiếc chăn hoa đỏ tôi mang theo từ nhà bình thường khá rộng mà hôm ấy đắp cứ bị hụt. Tôi bị lạnh cộng thêm mùi nước đái chuột khai mù, thi thoảng chúng lại chạy rầm rập khiến tôi ngủ không ngon giấc, cứ lơ mơ thế nào ấy, phát cáu. Sáng dậy thì tôi phát hiện ra K để chú gấu bông bằng nửa người tôi ở giữa, tôi lắc đầu ngán ngẩm mà trách, còn K thì cười như nắc nẻ. Dạo ấy, đúng vào mùa su su, đi chợ chỉ có su su là rẻ nhất, tiền ăn hai đứa gần hết, với trách nhiệm của một người "anh nuôi", tôi mua su su ăn gần một tuần liền hết xào lại luộc. K sợ hãi tuyên bố chia tay "vĩnh viễn" với món su su thần thánh.

Trước lúc về ở cùng K, tôi có trọ ở trong làng tạo nhựa Trung Văn cùng hai bạn học cùng khóa với tôi. Buổi nào đi học thì thôi, cứ về tới nhà trọ là mùi đốt nhựa khét đặc bao quanh làng không thể thở nổi. Ở xóm trọ bên làng Trung Văn được hai tuần thì tôi mắc bệnh sốt xuất huyết, cả người nổi ban đỏ, sốt trên bốn mươi độ. Tôi gọi điện cho mẹ, chỉ khóc vì nhớ nhà vì tủi thân. Bạn cùng phòng tôi sốt sắng nhờ anh tên Bắc làm cơ khí, trọ ở phòng dưới đưa tôi đi khám ở bệnh viện Xây dựng. Tiền mẹ tôi cho tháng này trong túi tôi vừa hết, trong lúc khó khăn, mỗi người trong xóm cho tôi vay một ít, anh con trai chủ nhà trọ biết chuyện cho tôi tiền để đi truyền nước. Những tình cảm tốt đẹp của mọi người tôi vẫn mãi ghi nhớ trong lòng.

Trời Hà Nội sớm nay vào thu trời heo may, đi giữa lòng phố còn đang im lìm ngái ngủ, dòng người đi lại thưa thớt. Tôi đi lướt qua một hàng xôi xéo thơm nức, người bán người mua đều vội vã. Một tiếng "cốm ơ..." thấy sao mà thân thương, cầm gói cốm xanh non bọc trong lá sen ngan ngát hương Hà Nội tôi lại nao nao nhớ về những người bạn thân thiết khi xưa...

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đặng Thuỳ Tiên. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội không của riêng ai
    Nhiều năm sống trong không khí ấm áp của phố thị, tôi chợt nhận ra rằng Hà Nội là một thành phố được dành riêng cho hòa bình. Tôi không hề có ý nói quá lên, chỉ muốn nói rằng Hà Nội có một vị trí trang trọng trong trái tim cả nước.
(0) Bình luận
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
  • Chợ hoa xuân Hà Nội
    Đã thành thông lệ, cứ độ “Tết đến Xuân về” Hà Nội lại mở hàng trăm điểm Chợ Hoa Tết. Thật ra gọi chợ Hoa Xuân, vì sau tết các điểm chợ hoa ấy vẫn bày bán cây cảnh, hoa và những cành đào, mận, lê, nhánh hay khóm phong lan… đẹp nét hoang sơ, hồn hậu và phóng khoáng, cảm nhận khí xuân ấm áp từ núi rừng Việt Bắc ùa về.
  • Lẵng hoa tươi Hồ Gươm
    Hồ Gươm giữa lòng Hà Nội. Hồ như chiếc gương ngọc soi những con phố nhỏ, những ngôi nhà “mái ngói thâm nâu” vừa mộc mạc vừa phóng khoáng nét hào hoa, tao nhã. Khung cảnh Hồ Gươm bốn mùa mắt biếc, thu vào đây cả bầu trời xanh lơ.
  • Tôi đi “nhặt” Hà Nội xưa cùng Nguyễn Công Hoan
    Tôi thuộc thế hệ 8X, gắn bó với Hà Nội khi tiếng còi xe đã át đi nhiều âm thanh của một thời xa vắng. Ký ức về Hà Nội trong tôi là những con phố đã đổi thay tên gọi, những tòa nhà cao tầng vươn mình che khuất bóng cổ thụ, và những câu chuyện về quá khứ chỉ còn là lời kể của ông bà, cha mẹ. Tôi chưa từng hít thở bầu không khí của Hà Nội đầu thế kỷ 20, chưa từng bước chân trên con đường Cổ Ngư còn thắp đèn dầu hỏa năm 1918, hay lắng nghe tiếng "kèn đuổi ma" rờn rợn ở dốc Hàng Gà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội và những người bạn
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO