Ôi Thủ đô bắt đầu từ đâu

Vũ Minh Phúc| 22/12/2022 09:45

Việt Nam nơi đâu chẳng có những kinh đô. Những kinh đô được cha ông dựng nghiệp bao đời, qua năm tháng thăng trầm rồi lại hợp nhất là một. Gần bốn kinh đô được định tên trên bản đồ đất Việt, có những kinh đô thành huyền thoại như Phong Châu, Cổ Loa; có kinh đô duyên dáng bí ẩn như Huế, có kinh đô cổ kính như Hoa Lư, có kinh đô ấn tượng như Thăng Long - Hà Nội. Nhưng nơi vùng đất đế đô, phía những miền đất định đô, những kinh đô chẳng bao giờ hết những câu chuyện dã sử huyền thoại cuốn hút.

co-do-hoa-lu.jpg
Cố đô Hoa Lư - nơi vua Lý Công Uẩn rời đô ra Hà Nội

Ngã ba thương nhớ

Ngày xưa, hình như chẳng có con đường nào từ cố đô Hoa Lư đến thành Đại La dễ dàng. Đường sông có mấy cung đường ngoằn ngoèo, có khả năng làm mềm bất kỳ ý chí của người lái đó nào, thì hầu hết là những con đường đến với ngã ba sông. Từ những đoạn đá hộc đá sỏi Sào Khê (Tràng An, Ninh Bình) sang nơi con sông Hoàng Long ngạo nghễ, đến cung đường dài đằng đẵng miên man mịt mùng từ đông về ngã ba Gián Khẩu, Gián Khuất hay luồn mình vào đá, len lỏi qua những ngọn thác dữ dằn mà tiến như đến nơi sông Đáy (Phủ Lý) rồi ác mộng với những chiếc xe như vào Châu Giang, Thiên Phù, Hàm Tân.

Chúng tôi qua Trác Văn (Duy Tiên, Hà Nam) đúng ngày cuối cùng năm 2019. Đi từ Phù Vân qua Châu Sơn - Tắc Giang - Lỗ Hà, đến Bình Nghĩa thì trong người cảm thấy mệt bơ phờ. Đường xấu đến nỗi, xe máy cứ gầm gừ ọc ạch lao qua những tảng đá to như chân voi. Chỉ độ ba năm trở lại, đường đi Châu Giang vẫn xứng đáng là cung đường "bão tố", vẫn trong hành trình hoàn thiện của tuyến đường liên thôn liên xã. Hồ Khẩu là nơi vua Lý đi thuyền vào Hà Nội, nơi vua nhìn thấy rồng cuộn sóng bay lên cao. Từ phía ngoài ngã ba sông đầy khói sóng, thuyền bè cũng ngoằn ngoèo mỏi tay chèo mới vào được kinh thành Hà Nội. Cái màu xanh ngút mắt của mấy rặng tre, rặng duối, của lúa, của hoa trái, chẳng thể làm chúng tôi quên cảm giác chạy xe qua những ổ voi ổ gà. Ngã ba sông Sào Khê - Hoàng Long - sông Đáy nơi giáp ranh Ninh Bình - Hà Nam, kỳ lạ bởi dòng chảy nửa đỏ nửa xanh chia đôi con sông.

Một thượng nguồn khác, cũng nhiều huyền thoại không kém, là nơi chào đón đoàn thuyền của vua Lý tiến vào Hà Nội. Để vào được kinh thành Hà Nội, cột mốc đánh dấu công cuộc chuyển đô kỳ vĩ, phải di chuyển từ sông Đáy đến Phủ Lý, rồi rẽ vào ngã ba sông Châu Giang - Sông Nhuệ, ngược sông Nhuệ đến Chèm, ra sông Cái xuôi về Thăng Long. Những cột mốc đáng nhớ phía thượng nguồn nằm trên đoạn sông ngắn xuyên thác ghềnh về nguồn. Con đường ấy có độ dài 130 km, nằm cách kinh thành Hà Nội cả trăm cây số. Chỉ một quãng mười mấy cây số, chúng tôi phải mất gần hai tiếng vượt qua đoạn sông không giống đường ấy. Cứ đi trong nỗi phập phồng và thấp thỏm, phía dưới là sông Hồng cứ ngạo nghễ, bên kia là núi đá nhô ra thách thức, dưới bánh xe, đường nát tơi tả. Một người bạn trẻ mới 30, kể mỗi lần về thăm Hà Nội, đi 90 cây số theo đường chim bay từ Ninh Bình tới Hà Nội, đến cửa nhà bụi bám kín người, vợ bảo "trông như người thợ hồ mến thương". Nhà văn hóa Nguyễn Văn Trò, nguyên Chủ tịch Hội văn nghệ dân gian tỉnh Ninh Bình, bảo nghìn năm trước, phương tiện tiện duy nhất mà vua Lý đi vào Hà Nội là thuyền, vì chưa có đường bộ. Thuyền qua những ghềnh đá dữ dội, thấy mình cũng chẳng khác người lái đò sông Đà năm xưa nắm lấy bờm sóng mà tiến.

Sông Hoàng Long, con sông thơ mộng với nhiều truyền thuyết độc đáo từ nghìn năm trước, rồi đến hôm nay, nó vẫn thơ mộng, vẫn như một chứng tích văn hóa không thể phai mờ. Sông Hoàng Long cùng với sông Sào Khê, sông Lãng, sông Bôi, sông Đáy tạo thành một hệ thống giao thông đường thủy quan trọng trong đời sống kinh tế, văn hóa. Và cũng chính trên dòng sông này, nơi vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư đến thành Đại La vào năm 1010. Có thể nói, sông Hoàng Long thanh bình là nơi khắc đậm dấu ấn của một nghìn năm chống Hán hóa, một kinh đô trên bến, dưới thuyền, là không gian du lịch nên thơ với hai bên bờ là những thắng cảnh tuyệt bích, di tích có giá trị hầu như vẫn trường tồn qua hàng nghìn năm nay.

Linh thiêng hào hoa

Chẳng biết làm sao, mà cuộc chuyển đô nào cũng lãng mạn dịu dàng khi về nguồn cội ấy, lãng mạn dịu dàng trong cả bài hát. Nhưng Hà Nội và Ninh Bình, được xếp vào hai kinh đô đẹp nhất trong số gần 4 kinh đô nước Việt.

Trạm kiểm soát đường thủy nằm trên một cái chòi cao. Từ chỗ cột mốc RG - La 411, nhìn ra ngã ba sông Hồng, mùa lũ về, thấy rõ sự phân chia đôi dòng rõ rệt. Mấy cuộc gặp gỡ của chúng tôi với những người làm di sản đều ngắn ngủi. Cuối năm 2019, chúng tôi chỉ kịp bắt tay chào hỏi mọi người trước khi họ bắt đầu làm nhiệm vụ bảo tồn di sản. Một năm sau, nghe tin trục di sản mới đã hình thành trong năm 2020, một quần thể ngay giữa cố đô Hoa Lư, chúng tôi rất sửng sốt, tự hỏi "đất nước chúng ta có bao giờ tươi đẹp như hôm nay". Những di sản ấy là gì mà góp phần làm nên những thắng cảnh tráng lệ non nước mây ngàn? Một năm sau chúng tôi trở lại Hoa Lư, giữa mùa lúa vàng mướt, đi qua những hang động tuyệt bích ở Tràng An, núi ôm trọn cả mình, bao bọc mình giữa vùng đồi núi. Hoa Lư giờ khác hẳn. Anh hướng dẫn viên Hùng lần này biết chúng tôi đến, phóng xe máy chạy từ thành phố Ninh Bình về, mất nửa ngày phép. Từ trung tâm di sản thành phố, đến vùng quê ngã ba sông heo hút này, là một sự khác biệt rõ rệt. Nhưng cái khác với nhiều người, là một nhiệm vụ hiển nhiên với người làm văn hóa. Mỗi khi có phép, tranh thủ phóng xe qua gần bảy mươi cây số, cứ men theo đường xuôi dòng sông Hoàng Long về thăm vợ con ở TP. Hà Nội, rồi lại tất tưởi trở lại khu du lịch. Thế rồi cũng gần ba năm, cũng quen với hành trình xuôi ngược, dù mỗi bận về nhà cũng mất chừng bốn tiếng nếu phóng nhanh. Hùng nheo mắt "Ở đây, chỗ nào cũng nổi tiếng vì di sản", cuối năm Hùng và những người bạn chắc đang bận với các đoàn khách du lịch. Nhưng con nước mùa này vẫn chẳng hiền lành nơi ngã ba sông mịt mùng khói sóng.

Ngã ba sông Sào Khê - sông Đáy - sông Hồng ngạo nghễ "độc bắc lưu" mùa mưa tháng 8, dòng nối dòng. Nơi ngã ba sông mà Vua Lý với tầm nhìn chiến lược, nghĩ cho muôn đời con cháu đã quyết rời đô về nơi "trung tâm trời đất, được thế rồng cuộn hổ ngồi, chính giữa nam bắc đông tây, tiện nghi núi sông sau trước". Cứ nhìn Hà Nội hôm nay đổi mới, thì mường tượng ra minh triết sáng suốt mà vua Lý rời đô "Vùng này đất rộng mà bằng phẳng, thế đất cao mà sáng sủa, dân cư không khổ thấp trũng tối tăm, muôn vật hết sức tươi tốt phồn thịnh". Hà Nội thời kỳ này gọi là Đại La. Đường vào hun hút, vẫn thấy những người dân thấp thoáng qua lại, ngước nhìn thấy gương mặt đầy thân thương. Ngay cả lúc dẫn chúng tôi đi thăm những dấu tích, ánh mắt nhà văn hóa Nguyễn Văn Trò vẫn thường trực nhìn về những con thuyền ở ngã ba sông. Đây là phản xạ của người làm văn hóa lâu năm nơi vùng đất đế đô. Tôi nói để tôi chụp cho ông một tấm hình với dấu tích. Gần 40 năm nghiên cứu những di sản Tràng An (Hoa Lư) thường xuyên, chưa một lần ông chụp ảnh cùng chúng. Miền di sản thơ mộng qua nghìn thế kỷ ngoài kia, chẳng phải vì lúc nào cũng có những tấm lòng như thế này hướng về nguồn cội sao?

Trong hành trình của chúng tôi, luôn tự hào từ những kinh đô, về những miền đất văn hiến trên cái nền trời cũng rất đẹp văn hóa. Chúng tôi cứ náo nức về nơi bắt đầu của Thủ đô, mỗi cuối năm, về những quãng đường đằng đẵng hàng năm, hàng trăm cây số từ thành phố đến những miền ngoại ô heo hút. Những người yêu văn hóa, gắn mình với các di sản, đơn giản và hiển nhiên, để giữ những gì thân thương máu thịt, chẳng có lịch sử nào có thể thay đổi được. Phía kinh đô, phía thượng nguồn những dòng chảy văn hóa, hình Thủ đô được vẽ từ những người rất thật:

"Đây Thăng Long sắp tròn nghìn năm tuổi

Rồng bay lên ngày tháng tốt tâu vua

Lý Công Uẩn mắt thần nhìn nước non mở hội

Bốn Phương trời Đại Việt lập kinh đô"

(Huy Cận)

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Vũ Minh Phúc. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội thương một đời, đâu phải... tạm thương!
    Tôi đã phải lòng câu nói “Thương một đời đâu phải tạm thương”. Ấy là lần đầu bước chân đến ngõ Tạm Thương trong một sớm mùa Xuân lây phây mưa bụi, không gian bảng lảng sương mờ giăng kín. Dường như ngõ Tạm Thương vẫn còn ngái ngủ, đang trầm vào hơi thở. Bóng thời gian sẫm màu in lên ngõ nhỏ, tôi ngỡ mình cảm nhận được những trầm tích yêu thương.
(0) Bình luận
  • Hà Nội và cơn mưa đầu mùa
    Một buổi chiều quên nắng, bầu trời gánh gồng những đụn mây xám nặng trĩu trên cao, tôi bắt chuyến xe bus cuối cùng lên Hà Nội cho kịp ngày hôm sau lên giảng đường. Bắt gặp cơn mưa đầu mùa, mưa hối hả giọt rơi, lắc rắc trên mái xe bus những viên đá long lanh như thủy tinh trong suốt. Cả đoàn xe háo hức vì mưa đá, reo hò cùng tiếng mưa. Còn tôi - cô sinh viên ngồi buồn xo cho lòng chùng xuống, ngắm những giọt mưa đầu mùa. Hà Nội ngày hôm ấy, có điều gì thật mênh mang nhớ…
  • Sự thanh lịch bắt đầu từ một lời nói nhẹ nhàng
    Giữa những đổi thay không ngừng của một đô thị hiện đại, Hà Nội vẫn giữ cho mình những nét riêng rất khó trộn lẫn. Người ta nhớ về Thủ đô qua màu thời gian trên mái phố cổ, qua tiếng leng keng tàu điện trong ký ức hay hương hoa sữa mỗi độ thu về. Nhưng có một điều âm thầm làm nên cốt cách Hà Nội suốt bao năm qua, ấy là cách người Hà Nội nói chuyện - nhẹ nhàng, có đầu có cuối, sâu sắc mà điềm đạm như chính con người nơi đây.
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
  • Nốt trầm ngân lên giữa lòng thành phố
    Sống ở Hà Nội, sau những ngày bận rộn, tận tụy với công việc, để tâm hồn thư giãn tôi thường đến bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam để mãn nhãn với những bộ sưu tập nghệ thuật đồ sộ. Có thể là những bộ trang phục thời trang các dân tộc xanh chàm hay rực rỡ với bản sắc riêng. Cũng có thể là những bức tranh dân gian cổ, những bức tượng gỗ điêu khắc kỳ công, tỉ mỉ… Hiện vật ở đây toát nên những giá trị điển hình của văn hóa dân tộc Việt Nam qua các thời kỳ.
  • Hà Nội, một nỗi nhớ không có điểm dừng
    Có những thành phố ta đi qua, để lại vài bức ảnh vài dòng trạng thái, rồi quên. Nhưng Hà Nội thì không, không phải vì nó quá đặc biệt mà vì nó không cho người ta quên theo cách dễ dàng. Hà Nội không nằm lại trong ký ức như một kỷ niệm đã xếp gọn, nó tồn tại như một phần đời, lặng lẽ, bền bỉ và đôi khi đau đáu đến mức chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ làm lòng chùng xuống, dù đang ở rất xa.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ của tôi
    Tôi gặp lại Hà Nội trong cái rét tháng ba, trời không quá lạnh, thời tiết buổi sáng trong lành, dễ chịu. Trở lại Hà Nội không biết bao nhiêu lần, nhưng trong tôi Hà Nội vẫn là điều gì đó khiến tôi mỗi lần nhắc tới đều thấy thương nhớ vô cùng. Để viết về Hà Nội, với tôi là nguồn cảm hứng vô tận, có lẽ Hà Nội với tôi đã "hóa tâm hồn" như ý thơ của nhà thơ Chế Lan Viên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Ra mắt bộ sách kỹ năng giúp cha mẹ thấu hiểu và đồng hành cùng con
    Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật vừa ra mắt bạn đọc ba bộ sách: “Kỹ năng sinh tồn thông minh của trẻ”, “Tâm lý thiếu niên” và “Kỹ năng làm cha mẹ”. Mỗi bộ sách mang đến những kiến thức thiết thực, góp phần bồi đắp nhân cách, kỹ năng sống và xây dựng môi trường gia đình hạnh phúc.
  • Trao 3 giải Nhất tại Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh
    Tối 8/6, lễ bế mạc và trao giải Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh lần thứ 2 đã khép lại chuỗi hoạt động sôi nổi với sự tham gia của đông đảo nhà làm phim trẻ.
  • Xây dựng Hà Nội xanh hơn, thông minh hơn, hiện đại hơn
    Chiều 8/6 tại Hà Nội, UBND Thành phố Hà Nội đã long trọng tổ chức Hội nghị lãnh đạo các thành phố ASEAN năm 2026. Đây là sự kiện nằm trong khuôn khổ Diễn đàn Tương lai ASEAN 2026 do Việt Nam chủ trì tổ chức.
  • Những thanh âm làm giàu bản sắc Hà Nội
    Trong hơn một giờ đồng hồ, những giai điệu jazz quốc tế hòa quyện cùng các ca khúc Việt Nam quen thuộc đã tạo nên một không gian nghệ thuật mở đầy cảm xúc giữa trung tâm Thủ đô.
  • Phong Nha - Kẻ Bàng được UNESCO vinh danh là Khu Dự trữ sinh quyển thế giới
    Trong khuôn khổ Kỳ họp lần thứ 38 của Hội đồng Điều phối quốc tế Chương trình Con người và Sinh quyển thuộc UNESCO diễn ra tại thành phố Hernandarias, Cộng hòa Paraguay, Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng đã chính thức được UNESCO vinh danh là Khu Dự trữ sinh quyển thế giới.
  • Khai mạc Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh lần thứ 2 năm 2026
    Liên hoan phim ngắn Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ II năm 2026 với chủ đề "Vươn mình tỏa sáng" không chỉ là sân chơi dành cho các nhà làm phim trẻ mà còn đánh dấu bước tiến quan trọng trong chiến lược phát triển công nghiệp điện ảnh, hiện thực hóa các cam kết của Thành phố sau khi gia nhập Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO trong lĩnh vực điện ảnh.
  • Có một Hà Nội đầy thi vị trong những ngày đầu tháng 6
    Chiều 7/6, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club thực hiện sẽ mang đến một cuộc gặp gỡ đầy cảm xúc giữa Jazz và những ca khúc về Hà Nội. Điều đặc biệt là chương trình lần này gợi mở hình ảnh Thủ đô qua những dấu ấn của các mùa trong năm, từ “Có phải em mùa thu Hà Nội”, “Hà Nội mùa vắng những cơn mưa” đến “Hà Nội 12 mùa hoa”.
  • Công bố xếp hạng đình Liễu Cốc Thượng là Di tích cấp TP Huế
    Bảo tồn nhiều tư liệu, sắc phong cùng các giá trị văn hóa gắn với đời sống tâm linh, phong tục tập quán của người dân đã trải qua hơn 500 năm nên đình Liễu Cốc Thượng được xếp hạng Di tích cấp TP Huế.
  • Hà Nội tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt” cho 17 cá nhân
    Chủ tịch UBND Thành phố Vũ Đại Thắng đã ký ban hành Quyết định số 2822/QĐ-UBND ngày 5/6/2026 về việc tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt”.
  • Ra mắt tủ sách Hồ Chí Minh và không gian văn hóa số về Bác
    Nhân kỷ niệm 115 năm Ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước (05/6/1911-05/6/2026), NXB Tổng hợp TP.HCM giới thiệu tới độc giả tủ sách “Vinh quang Hồ Chí Minh”, nhằm tiếp tục phát huy vai trò của công tác xuất bản trong việc bảo tồn và lan tỏa di sản tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Ôi Thủ đô bắt đầu từ đâu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO