Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Yêu say mùa thu Hà Nội

Phạm Thị Hồng Thu 28/09/2023 14:03

Có lẽ trong bốn mùa, mùa thu để lại trong lòng người nhiều cảm xúc nhất. Cũng là tiết trời thu miền Bắc nhưng thu Hà Nội khác hẳn với những nơi khác, thu Hà Nội rất riêng, rất độc đáo. Thu Hà Nội khiến cho lòng ta lâng lâng, xao xuyến, say đắm khôn nguôi.

hoa-sua-7.gif
Có loài hoa nào mùi hương tỏa lan cả một vùng thơm nức như hoa sữa... (ảnh: internet)

Mùa thu sang, ông mặt trời không vội vã dậy sớm và cũng không cáu kỉnh như mùa hạ. Vẫn nắng vàng rót mật vào vạn vật nhưng không còn cảm thấy ngột ngạt, oi nồng. Gió heo may đã làm cho không khí mát mẻ, dễ chịu. Gió heo may về gọi mời những chiếc lá vàng xuộm trên các cành sấu cao bên đường Phan Đình Phùng sà xuống nhảy vũ điệu van xoay xoay, xoay xoay rồi kết thành những tấm thảm vàng trên hè phố, tạo nên một con đường thơ mộng như trong cổ tích, thật mê. Đi trên con đường này ta như lạc vào rừng cổ thụ nguyên sinh rợp mát. Con đường là điểm đến yêu thích của người dân Thủ đô và du khách khi về Hà Nội.

Cứ mỗi độ thu sang, trên các con phố cổ và các khu chợ ở Hà Nội như thơm hơn, đẹp hơn nhờ sắc và hương của hoa và thị. Những quả thị vàng ươm tròn căng mây mẩy tỏa hương ngọt ngào, thơm mát, thanh tao. Các bà, các chị chở xe quả đi bán rong ngoài đường mà trong nhà cũng thoang thoảng hương thơm. Cầm quả thị trên tay cứ muốn hít mãi, hít mãi không hề chán cái mùi thơm quyến rũ ấy. Mua một đĩa thị dâng lên Tổ tiên lòng ta cảm thấy thanh thản lạ. Mùa thị lại nhớ về kỷ niệm thuở thiếu thời đi sơ tán ở một vùng quê xa, gần trường có một cây thị cổ thụ. Ngày ấy đói khổ lắm, sáng bụng rỗng đến trường, tiết cuối mong hết giờ để leo cây thị. Bà cụ trong truyện Tấm Cám xin thị rơi để về ngửi, còn lũ trẻ bụng đang réo tranh nhau leo cây, giành nhau hái cả những quả chưa kịp chín. Chúng nắn thật kỹ mà vẫn chát, nhựa dính sít cả răng miệng, vậy mà vẫn hái, vẫn ăn, vẫn thích. Mới đầu quả còn sai chỉ vài ngày thưa dần, buộc phải leo lên cao, leo ra những cành nhỏ mới có quả. Đứng dưới gốc nhìn lên trông bé như những chú khỉ con vậy mà không sợ, cành thị dai không giòn như cành khế.

Yêu mùa thu Hà Nội là yêu cốm làng Vòng. Cũng là hạt ngọc của trời ban tặng nhưng cốm Vòng khác hẳn với cốm Tú Lệ và các nơi khác. Cốm Tú Lệ xanh đậm nhưng ít dẻo, ít thơm. Cốm Vòng màu nhạt hơn nhưng rất dẻo và rất thơm. Không hiểu do chất đất ở đây hay do bàn tay tài ba khéo léo của người nghệ nhân mà cốm Vòng đã trở thành đặc sản của mùa thu Hà Nội. Cốm Vòng phải được gói trong lá sen mới giữ được mùi thơm, hương cốm quyện với hương sen càng hấp dẫn. Cốm Vòng ăn với chuối trứng cuốc thật ngon, hoặc chỉ dúm vài hạt bỏ vào miệng nhai từ từ mới cảm nhận hết cái vị dẻo, sánh, ngọt, thơm khó lẫn của cốm Làng Vòng. Nhâm nhi từng hạt cốm với cốc nước chè ướp sen Hồ Tây, trong những ngày thu gió heo may quyện vào cốm, vào trà, gieo vào lòng ta cái cảm giác thư thái, lâng lâng hạnh phúc khôn cùng. Cốm Vòng - một thức quà dân dã nhưng rất tinh túy của mùa thu Hà Nội dâng tặng con người.

Yêu mùa thu Hà Nội, tôi yêu các loài hoa, đặc biệt là hoa sữa. Có người chê hoa sữa nồng nặc khó thở nhưng tôi lại say cái mùi nồng nàn quyến rũ đến lạ. Từng chùm hoa xanh chi chít trên cành đến khi bung nở thì trắng muốt, thơm lừng. Có loài hoa nào mùi hương tỏa lan cả một vùng thơm nức như hoa sữa. Khi ông mặt trời díp mắt chuẩn bị đi ngủ là hương hoa tỏa lan. Hương hoa sữa đã ướp cho giấc ngủ của ta thêm nồng, thêm say. Câu hát “Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm” trong bài hát Hoa sữa của nhạc sĩ Hồng Đăng như thúc giục bao người con về với Hà Nội để được hít hà cái mùi đặc trưng ấy. Và có lẽ nó quyến luyến quá để nhiều người đã đem giống hoa này về trồng ở quê mình, để giờ đây hoa sữa đã có mặt gần như khắp nơi trên đất nước ta.

Mùa thu Hà Nội là mùa của niềm tin và hi vọng, của mừng vui khôn tả, nhớ thương vơi đầy. Mùa thu năm 1945, đã cách đây 78 năm, mà sao thấy như vừa hôm qua, trên quảng trường Ba Đình lịch sử, giọng Bác âm vang, gần gũi, thân thương: “Tôi nói đồng bào nghe rõ không?” Cả triệu người con đồng thanh đáp lời Bác, đi theo con đường Bác chọn để gìn giữ và dựng xây nước Việt ta độc lập, tự do, hạnh phúc, hùng cường. Những người con ấy ở khắp các miền Tổ quốc cứ mong đến mùa thu lại về dâng nén hương lên vị cha già kính yêu. Mong muốn “Ta bên Người, Người tỏa sáng trong ta/ Ta bỗng lớn ở bên Người một chút” (Tố Hữu). Vâng chỉ một chút thôi cho ta nhìn lại mình, cho ta lại là ta, con cháu của Người.

Mùa thu Hà Nội, mùa thu đất nước đã đi vào thơ, ca, nhạc, họa, đã in đậm trong tâm hồn người dân Việt. Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội, tôi đã say Hà Nội, say mùa thu Hà Nội, nó như gắn vào máu vào thịt, vào tâm hồn tôi. Có lẽ không chỉ riêng tôi, mà những người dân Hà Nội và những người yêu Hà Nội đều yêu quý thu Hà Nội như thế, đều say thu Hà Nội đến thế!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Phạm Thị Hồng Thu. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Sơn Đồng - Nơi thổi hồn vào gỗ
    Xã Sơn Đồng, huyện Hoài Đức nằm ở ngoại thành Hà Nội, cách trung tâm thủ đô khoảng chừng gần hai chục cây số về phía Tây, không chỉ nổi tiếng là đất khoa bảng mà còn được nhiều người trong và ngoài nước biết đến là một làng nghề làm đồ thờ và tượng gỗ, đặc biệt là tượng phật, tượng thánh.
(0) Bình luận
  • Hà Nội không chờ tôi lớn
    Ngày đầu tiên đặt chân đến Hà Nội với tư cách một sinh viên, tôi mang theo nhiều thứ hơn một chiếc balo. Trong đó có sự háo hức, một chút tự tin non nớt và rất nhiều bỡ ngỡ. Hà Nội trong trí tưởng tượng của tôi từng là những con phố cổ yên bình, những hàng cây xanh và nhịp sống chậm... rồi tôi thấy mình nhỏ bé giữa một thành phố quá rộng.
  • Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp
    Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.
  • Những người Hà Nội tôi gặp khi đã quen áp lực
    Khi đã đi làm vài năm, tôi không còn nhìn con người bằng ánh mắt háo hức như thời còn đi học. Những va chạm trong công việc, những áp lực về thời gian, trách nhiệm và hiệu quả khiến tôi trở nên dè dặt hơn trong cách quan sát và đánh giá người khác. Tôi quen với việc giữ khoảng cách, quen với những mối quan hệ vừa đủ, không thân quá cũng không xa quá.
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Lan tỏa văn hóa đọc, nâng cao hiệu quả hoạt động xuất bản trong tình hình mới
    Thành ủy Hà Nội yêu cầu các cấp ủy, cơ quan, đơn vị tăng cường nghiên cứu, quán triệt Chỉ thị số 04-CT/TW của Ban Bí thư về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới; đồng thời đẩy mạnh tuyên truyền Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam, góp phần phát triển văn hóa đọc, xây dựng đời sống văn hóa lành mạnh trong cộng đồng.
  • Khi văn học được “đánh thức” bằng sân khấu hóa học đường
    Khi văn học rời trang sách để bước lên sân khấu, những giá trị nghệ thuật không còn xa cách mà trở thành trải nghiệm sống động, giàu cảm xúc đối với học sinh. Những nhân vật, tình huống và thông điệp từng được tiếp nhận qua con chữ nay được tái hiện bằng hình thể, âm thanh và ánh sáng, giúp người học không chỉ “hiểu” mà còn “cảm” sâu sắc hơn giá trị của tác phẩm.
  • Tư duy kinh tế trong Nghị quyết số 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam
    “Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị đã thể hiện rõ tư duy kinh tế đối với phát triển văn hóa: đó là việc áp dụng các quy luật, nguyên tắc kinh tế để tối ưu hóa và tăng cường nguồn lực cho văn hóa, giúp văn hóa không còn phụ thuộc hoàn toàn vào ngân sách Nhà nước mà có thể tạo ra giá trị góp phần phục vụ phát triển kinh tế, xã hội của đất nước” - PGS.TS Nguyễn Thành Nam, Trưởng khoa Xuất bản - Phát hành, Trường Đại học Văn hóa Hà Nội chia sẻ.
  • [Video] Festival Thăng Long 2026 “Dòng chảy di sản” sẽ diễn ra đầu tháng 9
    Với chủ đề “Dòng chảy di sản - Heritage Flow”, Festival Thăng Long - Hà Nội lần II, năm 2026 được định hướng như một hành trình kết nối liên tục giữa truyền thống và hiện đại. Trong đó, di sản không còn được nhìn nhận như những giá trị tĩnh, mà trở thành một dòng chảy sống động trong đời sống đô thị, gắn liền với trải nghiệm và sự tham gia của cộng đồng. Sự kiện diễn ra từ ngày 11 - 20/9 tại nhiều không gian văn hóa - di sản tiêu biểu của Thủ đô.
  • Ra quân toàn quốc: Quyết liệt đấu tranh, ngăn chặn và xử lý vi phạm sở hữu trí tuệ
    Thủ tướng Chính phủ Lê Minh Hưng vừa ban hành Công điện số 38/CĐ-TTg về tập trung chỉ đạo thực hiện quyết liệt các giải pháp đấu tranh, ngăn chặn, xử lý hành vi xâm phạm, quyền sở hữu trí tuệ.
Đừng bỏ lỡ
Yêu say mùa thu Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO