Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Có một mùa lá rụng trong ký ức ở Hà Nội

Trí Ninh 16/09/2023 10:47

Sáng nay, khi mải mê với công việc ở văn phòng trong một tòa cao ốc ngột ngạt giữa Sài Gòn, tôi bất ngờ nhận được tấm bưu thiếp nhỏ từ cô bạn thân đang sống ở Hà Nội. Khẽ khàng mở chiếc phong bì chứa tấm bưu thiếp, lòng tôi chợt nao nao khi nhìn thấy hình ảnh cả góc phố ngập tràn lá vàng. Chợt nhớ chỉ cần bước sang tháng 10 cũng chính là thời điểm cuối mùa thu ở Hà Nội, khi thời tiết bắt đầu se sắt lạnh vào những buổi sớm mai, gió heo may lành lạnh phủ đầy khắp ngõ và hương hoa sữa cũng bắt đầu ngạt ngào trên các góc phố.

hinh-anh-mua-thu-.jpg
Chỉ cần một phút dừng chân, chầm chậm ngắm nhìn những tán lá vàng dưới nền trời xanh xám, cảm nhận sắc thu xiên qua từng kẽ lá, cũng đủ khiến lòng ta tĩnh tại đi đôi phần. (ảnh: internet)

Khi nhắc đến mùa thu Hà Nội, người ta thường nhắc nhiều đến kí ức về hoa sữa, mùa cốm làng Vòng, những cơn gió heo may hơn là nhắc đến một mùa vàng lá. Nhưng bản thân tôi lại đặc biệt thích không gian đầy những sắc màu phôi pha ấy của lá. Mà có lẽ chính vẻ đẹp sắc màu đặc biệt của lá vàng, lá đỏ ấy lại khiến cho mùa thu Hà Nội thêm phần lãng mạn và dịu dàng hơn.

Mùa thu Hà Nội vốn dĩ có hẳn hai mùa cây chuyển sắc lá. Thế nhưng mùa vàng lá của những ngày cuối xuân đầu hạ thường được mọi người quan tâm nhiều hơn mùa vàng lá của những tháng cuối thu. Có lẽ bởi những cây bàng thay lá chậm hơn và thời gian lá chuyển màu kéo dài từ cuối thu đến tận mùa đông mới bắt đầu rụng nên ít nhận được sự quan tâm ngắm nhìn của mọi người. Tuy nhiên, mùa lá rụng vào thời điểm cuối thu đầu đông, trong kí ức của bản thân tôi, mới là khoảnh khắc đẹp và trọn vẹn nhất về mùa thu Hà Nội.

Chợt nhớ lần đầu tiên tôi ra Hà Nội là vào năm 18 tuổi, khi vừa tốt nghiệp trung học phổ thông. Thời điểm ấy, nghe theo lời cô bạn quen biết qua thư từ đã nhiều năm, tôi quyết định thực hiện chuyến đi đầu tiên của thời thanh xuân, vượt nghìn dặm đường từ miền Nam xa xôi ra phương Bắc, cốt chỉ để ngắm khoảnh khắc mùa lá rụng giữa trời thu Hà Nội.

Những ngày đầu khi vừa ra Hà Nội, tôi ở nhờ căn nhà trọ sinh viên của đứa em gái họ trên đường Nguyễn Khánh Toàn. Khu trọ của người ngoại tỉnh với những căn phòng nhỏ quanh co giữa phố cổ chật hẹp nhưng vẫn khiến cô bé miền Nam lần đầu ra Hà Nội cảm thấy nao nao. Tôi được cô bạn thân chở đi vòng vèo qua những con đường đẹp nhất để được nhìn thấy rõ sắc thu. Lần đầu tiên tôi được đi trên con đường Phan Đình Phùng, vốn được mệnh danh là cung đường lãng mạn nhất Hà Nội với những hàng sấu già cao vút tán xoè rộng thẳng tắp hai bên đường. Trời Hà Nội chuyển sắc sang thu trong veo, lá sấu rụng rợp một sắc vàng dưới chân, vẳng nghe từ xa tiếng chuông nhà thờ đổ nhịp từng hồi, khiến không gian đơn thuần ấy phút chốc lãng mạn đến dịu dàng.

Thi thoảng, có những ban mai thức giấc giữa lưng chừng giấc mơ, tôi thơ thần đi dạo quanh Hồ Gươm, ngắm những hàng liễu xanh nghiêng mình soi bóng xuống mặt hồ sâu thẳm. Thoáng trong gió, những tán lá bàng, lộc vừng chuyển sắc vàng, đỏ chao nghiêng rồi thong thả rơi xuống hè phố, khiến không gian an tĩnh trước mắt chợt dịu dàng đến kỳ lạ. Chỉ cần đi dọc đoạn đường quanh hồ Hoàn Kiếm, ta sẽ dễ dàng nhìn thấy rõ sắc lá đổi thay theo mùa. Giữa tiếng ồn ã của xe cộ của cuộc sống tấp nập chung quanh, chỉ cần một phút dừng chân, chầm chậm ngắm nhìn những tán lá vàng dưới nền trời xanh xám, cảm nhận sắc thu xiên qua từng kẽ lá, cũng đủ khiến lòng ta tĩnh tại đi đôi phần. Thích nhất vẫn là cảm giác được bước chân trên thảm lá xào xạc ngay nhìn chiếc lá chao lượn rồi từ từ rụng xuống trên vai, trên tóc khiến bất cứ ai cũng thấy nao lòng rồi ngẩn ngơ ngắm phố.

Đôi lần, mải mê ngắm những chiếc lá chao nghiêng trong gió, tôi cứ thế thơ thẩn đi dạo từ chiều đến đêm. Hà Nội về đêm dưới tán lá vàng, bình dị đến không ngờ. Thành phố dường như đã buông xuống hết mọi nhọc nhằn mệt mỏi của mưu sinh, những hào nhoáng khách sáo của phồn hoa đô thị để trở về là chính mình. Chẳng còn tiếng còi xe cùng khói bụi và những tranh cãi hơn thua, nói cười rổn rảng, chỉ còn thành phố bình yên dưới những tán cây đang mùa chuyển sắc. Thoáng trong gió, một chiếc lá vàng xoay vòng hòa lẫn cùng vài tiếng rao của người bán món ăn đêm đi rong: “Xôi lạc… bánh khúc đơi…” loang dài trên phố.

Người ta thường bảo mùa thu đẹp nhất nhưng cũng là mùa buồn nhất ở Thủ đô. Buồn có lẽ vì thời tiết âm u hoặc sắc lá rơi rụng, tạo cảm giác ảm đạm xác xơ. Nhưng với riêng tôi, đó lại là thời điểm đặc biệt đáng để khắc ghi. Chắc cũng vì ấn tượng đặc biệt của tuổi niên thiếu mà mỗi khi có dịp quay lại Hà Nội, tôi thường chọn thời điểm cuối mùa thu.

Đôi khi, chỉ để đi bộ quẩn quanh những con đường có lá vàng rơi hoặc thơ thẩn ghé vào một quán cà phê cổ kính nào đó ngồi ngắm Hà Nội vào thu. Tôi hay loáng thoáng nhớ về khoảng đời niên thiếu đã qua, nhớ những góc phố hay cùng lang thang với cô bạn thân mỗi độ thu về. Nhớ chiều Hồ Tây lộng gió, nhớ quán cà phê nhỏ bên góc nhà thờ cổ, nhớ cả buổi đạp xe ngang qua phố Nguyễn Du nghe thơm lừng mùi hoa sữa. Có một khoảng đời thật đẹp của tôi đã gắn liền với những ký ức về mùa lá rụng ở Hà Nội.

Lại nhớ về một buổi chiều mùa thu, đi lang thang trên con đường đang mùa lá vàng rơi, chợt nhớ câu hát quen thuộc mà mình vẫn nghe của nhạc sĩ Quốc Trụ:

"Chiều thu trôi xác xơ lá rụng

Từng chiếc lá từng điều day dứt

Cảm xúc tràn dâng lối cũ ta về"

(Hà Nội mùa lá rụng)

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trí Ninh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội và tôi
    Có lẽ, trên dải đất hình chữ S này, hiếm có thành phố nào được biết đến nhiều nhất so với những địa điểm khác như Thăng Long - Hà Nội. Các thế hệ nhà văn sinh ra tại Hà Nội hoặc có tâm hồn hướng đến Hà Nội đã nối tiếp nhau ghi nhận đời sống phong phú muôn mặt, cùng với con người trên mảnh đất này. Qua cái nhìn và sự sáng tạo của mỗi nhà văn, Hà Nội đa sắc đa thanh hiện lên theo những phận người, phận đời ở trong thời kỳ phát triển, từ lúc đói nghèo lầm than, khi kiên cường chống giặc, khi vật lộn với kinh tế thị trường; những nếp sống thanh lịch của con người nơi đây...
(0) Bình luận
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Từ một câu chuyện của chiến tranh
    Chiến tranh là một “lát cắt” không bình thường của cuộc sống. Mọi sinh hoạt, mọi dự tính, kể cả những điều riêng tư nhất của con người có thể bị đảo lộn để nhường chỗ cho một trật tự lớn hơn: sự thống nhất hành động vì mục tiêu chiến thắng.
  • Đưa ẩm thực Hà Nội hòa vào dòng chảy công nghiệp văn hóa Thủ đô
    Chương trình hành động số 08-CTr/TU của Thành ủy Hà Nội thực hiện Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị, đã xác lập một tầm nhìn mới để ẩm thực Hà Nội đóng góp xứng đáng, hòa vào dòng chảy phát triển của công nghiệp văn hóa, định vị thương hiệu Thủ đô trên bản đồ toàn cầu.
  • Văn hóa dân gian cần được xem như một nguồn lực phát triển đất nước
    Từ thực tế di sản văn hóa truyền thống của dân tộc, GS.TS Lê Hồng Lý – Chủ tịch Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam cho rằng, chúng ta cần xem xét văn hóa dân gian như một nguồn lực cho sự phát triển kinh tế, xã hội của đất nước trong kỉ nguyên vươn mình của dân tộc, đúng với định hướng phát triển văn hóa Việt Nam mà Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị đã đặt ra.
  • Từ nghỉ dưỡng đến “đảo hội” 24/7: Vì sao Hòn Tre luôn hút khách quanh năm?
    Được ví như “thiên đường giải trí giữa vịnh biển Nha Trang”, Hòn Tre đang bứt phá khỏi hình ảnh một điểm nghỉ dưỡng quen thuộc để vươn mình thành “đảo hội nhiệt đới” không ngủ. Với gần 100 hoạt động giải trí, các show diễn quy mô lớn và hệ sinh thái vận hành 24/7 liên tục được làm mới, điểm đến này mang đến một hành trình trải nghiệm bùng nổ, đa sắc và kéo dài không ngừng từ ngày sang đêm.
  • Hoàn Kiếm – “Đọc sách hôm nay, vững bước ngày mai”: Khơi dậy khát vọng từ những trang sách
    Hòa chung không khí sôi nổi của Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam lần thứ 5 – năm 2026, sáng 17/4, UBND phường Hoàn Kiếm tổ chức khai mạc chuỗi hoạt động mang thông điệp ý nghĩa: “Đọc sách hôm nay, vững bước ngày mai”. Sự kiện không chỉ là ngày hội của những người yêu sách mà còn là hành trình kết nối tri thức, định hướng tương lai cho thế hệ trẻ trong kỷ nguyên số.
Đừng bỏ lỡ
Có một mùa lá rụng trong ký ức ở Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO