Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hoài niệm Phớớ ơơơ!!!

Nguyễn Cẩm Tú 15:01 19/09/2023

Hà Nội rực rỡ sang xuân, dịu dàng mùa thu gió heo may, tĩnh lặng trước trời đông buốt giá để rồi lại bừng lên nắng vàng gay gắt đón hè về. Thủ đô bốn mùa đều mang vẻ đẹp và thức quà riêng cho những con người biết tận hưởng và nâng niu. Những tháng hè oi ả đã ghé thăm thành phố mà tôi yêu, chốn Hà thành vốn yên bình giờ đây căng mình trước vòng xoáy cuộc sống và sự khắc nghiệt của thời tiết.

nn.jpg
Tôi vẫn nhớ như cái gánh hàng nhỏ bé đơn sơ chỉ với một cái nồi lớn,
một cái âu nhựa cùng vào cái bát, chiếc thìa được xếp gọn gàng hai bên đòn gánh (ảnh: internet)

Ban ngày không khí hầm hập đến mức khó thở nhưng đến tận khi mặt trời khuất bóng cái oi ả vẫn không buông tha người dân Hà Nội. Ăn cơm xong, bố rủ chị em tôi ra ngoài đường dạo phố tiện ăn món gì đó man mát. Ngồi trên xe máy vi vu một vòng Hồ Tây, tôi hít thật sâu để từng làn gió tràn vào buồng phổi, xoa dịu đi những căng thẳng và mệt mỏi. Mùi gió thoảng chút hương cây cỏ mới thanh bình làm sao! Tôi còn đang mải mê chìm vào bầu không khí của tự nhiên, em trai tôi đã luôn miệng bảo thèm quán chè quen mà lâu lắm rồi chưa được ăn. Thấy thằng bé ỉ ôi mãi, cả nhà tôi lại chuyển hướng theo nguyện vọng của nó.

Quán chè đông nghịt khách, có lẽ cũng nhiều người thèm chút gì đó ngọt ngào cho cuộc sống. Tôi nhìn vào tờ menu dài dằng dặc, bên tai nghe bố cảm thán: “Thời này các con nhiều thứ ăn thật đấy!”, miệng khẽ cười khì. Tôi và em đứa thì gọi chè, đứa gọi sữa chua dầm nhưng bố tôi đặc biệt hơn một chút, bố gọi tào phớ.

Tào phớ thì chẳng cần phải giới thiệu thêm nữa vì nó đã là thức quà vặt quá đỗi quen thuộc với người dân Hà thành. Bát tào phớ của bố tôi được mang ra, vẫn tên gọi ấy nhưng đã khác xưa nhiều. Trước kia, tào phớ mà các thế hệ của bố hay ông bà tôi quen là phần phớ trắng chan thêm chút nước đường giản dị, nhưng tào phớ ngày nay sắc màu hơn nhiều. Nó có thể dễ dàng thêm đủ loại thạch, trân châu khác nhau, nước cũng có thể biến tấu thành nước cốt dừa. Bố tôi cảm thán rằng: “Hóa ra tào phớ bây giờ lạ như thế này à, ngày xưa lấy đâu ra thạch chỉ chan nước đường thôi cũng ngon lắm rồi”. Lời bố nói khiến tôi chợt ngẫm nghĩ, trong ký ức của tôi, tào phớ ra làm sao?

Ấy là đứa trẻ con bảy tuổi mặc cho cả nhà ngồi quây quần xem tivi giữa trưa hè vẫn chăm chú nhìn ra ngoài hiên nhà, ngóng trông mãi một thanh âm, một bóng hình. Để đến khi câu rao “Phớớ ơơơ” mới chỉ văng vẳng ngoài đầu ngõ, tôi đã lật đật chạy ra trước cổng. Trong ký ức của tôi, câu rao ấy thật sự rất thân thuộc, nó vang lên, rồi len lỏi vào từng con phố lớn nhỏ của Hà Nội, khơi dậy niềm vui nhỏ bé của những đứa trẻ thèm quà và cả những người lớn mệt mỏi vì cái nóng. Thủa ấy làm gì có có đủ loại nước uống có ga hay các loại trà đào, trà sữa như bây giờ nên tào phớ dường như là một niềm hạnh phúc cực kỳ to lớn đối với tôi mỗi khi hạ về. Thứ hạnh phúc ấy gói gọn trong câu rao thân thuộc, trong gánh đòn nhỏ xinh.

Tôi vẫn nhớ như cái gánh hàng nhỏ bé đơn sơ chỉ với một cái nồi lớn, một cái âu nhựa cùng vào cái bát, chiếc thìa được xếp gọn gàng hai bên đòn gánh. So với các hàng rong bây giờ, nó có thể rất nhạt nhòa nhưng khi xưa nó có sức hút diệu kỳ lắm. Cô bán hàng là một người phụ nữ nhỏ nhắn đậm nét đồng nội nhưng khỏe khoắn và dẻo dai lắm. Cô gánh cả kế sinh nhai trên vai, thong dong khắp nẻo đường, con phố.

Gánh rong được an vị ngay cổng nhà tôi. Mấy đứa trẻ con cùng xóm nghe hơi chạy ngồi xổm lại trước cái nồi nhôm sờn cũ đứa nào cũng dành một ánh nhìn thật đắm đuối vào nồi tào phớ cho đến khi cô bán hàng mở nắp vung thì niềm vui bật ra một tiếng “Woa” thật to.

Nồi tào phớ tỏa mùi thơm của đậu nành, mịn màng màu sữa, núng nính đến nỗi tôi tưởng chỉ cần vỗ nhẹ nó cũng đủ đong đưa. Từng lát tào phớ mềm mại được cô tạo ra bằng vỏ con trai to với viền đã được mài thật mỏng mà cũng vừa đủ sắc. Đôi bàn tay nhỏ bé cứ thoăn thoắt điều khiển vỏ trai lả lướt trên bề mặt nồi, gạt ra từng miếng phớ mỏng manh không một chút vỡ nát rồi thả vào bát. Khi đó tôi mê cái cảnh xúc tào phớ này lắm, cứ dán mắt nhìn chằm chằm theo từng động tác tay nhẹ nhàng của cô. Phần phớ trắng mượt mà được đặt vào cái bát sứ nho nhỏ khiến tôi liên tưởng đến món bánh đúc nóng nhưng thay vì chan nước mắm thì món ăn này được tắm trong từng môi nước đường ngọt lịm. Nước đường có màu vàng nhẹ, được đựng trong một âu nhựa lớn trên bề mặt còn được thả vài bông hoa nhài nên tỏa ra mùi hương rất thanh dịu. Từng môi nước sóng sánh chảy vào bát khiến tôi xuýt xoa vì vẻ ngọt lịm.

Bát tào phớ đến tay, ôi cái hương vị tôi mãi ngóng trông ấy. Phần phớ mềm mại có chút beo béo từ đậu nành vừa mới chạm lưỡi đã vội tan ra quyện cùng nước đường thanh nhẹ. Hai thứ ấy quyện vào nhau chảy xuống cuống họng tựa dòng nước mát lành tràn lên mảnh đất khô cằn. Nhưng thứ khiến tôi thích nhất chắc chắn là cái hương hoa nhài có trong nước đường còn lưu lại mùi thơm nhè nhẹ nơi đầu lưỡi. Nhấm nháp bát tào phớ đã hết sạch, mới để ý khung cảnh xung quanh, mấy đứa háu ăn như tôi đã chén sạch mà vẫn lộ vẻ thòm thèm, mấy đứa nhỏ hơn thì vẫn đang múc tới tấp. Ngược lại với lũ trẻ chúng tôi, người lớn nhẹ nhàng từ tốn ngồi trên hiên nhà, bàn luận chuyện đời, chuyện người… Nhớ lại mới thấy cảnh tượng khi ấy mới hoài niệm làm sao! Trên đầu trời vẫn nắng chang chang mà cả người lớn lẫn trẻ em cùng tụ tập quanh gánh rong nhỏ, trên tay ai cũng cầm một bát tào phớ, thìa tào phớ mát lạnh đi đến đâu, câu chuyện lại càng thêm rôm rả như thể cái nóng kia đã rời xa từ rất lâu rồi.

Bát tào phớ của bố tôi giờ đây tuy lạ nhưng cũng thật quen. Quả thực từ ngày lên cấp 3, tôi chẳng có dịp ăn lại tào phớ nữa. Bỡi có lẽ xung quanh tôi có nhiều món hấp dẫn quá, bắt mắt quá. Nhưng đến ngày hôm nay được nhìn, được nếm, được nhớ lại thức quà xưa, dù đã ít nhiều đổi thay nhưng hương vị nằm sâu trong ký ức thì vẫn còn nguyên vẹn.

Gánh tào phớ đơn sơ giữa lòng Hà Nội hồi ấy mang theo cơn gió mơn man thổi cho thủ đô đang gồng mình trong “biển” nắng dữ dội chút buông mình mềm mại.

Dáng hình cao gầy đứng dậy trong ký ức của tôi, cắp đòn gánh lên vai chuẩn bị đến hành trình tiếp theo. Bao năm trôi qua rồi, đời người nhiều đổi thay nhưng tôi tin âm thanh “Phớớ ơơơ” vẫn mãi còn đó. Nó chọn cho mình một góc khuất lặng yên trong ký ức chờ đợi những trái tim muốn tìm về với dòng kỷ niệm xưa bên bát tào phớ ngọt lành.

Tôi của hiện tại có thể nếm nhiều, thử đủ loại tào phớ mới, nhưng cái hương vị mộc mạc xưa kia lại đong đầy hơn tất cả. Hương vị ngọt lịm phảng mùi hương nhài thanh khiết dắt ta về những tháng năm ngây ngô nhất của cuộc đời, khi ánh mắt còn hồn nhiên say sưa ôm ấp hình ảnh gánh tào phớ bình dị dưới trưa hè Hà Nội. Cảm ơn nắng hạ xứ kinh kỳ đã ban tặng tôi một thức quà đáng quý như thế này!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Cẩm Tú. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • "Hoa" trong Hà Nội
    Từ bé, tôi ấp ôm giấc mộng được sinh sống và học tập ở Thủ đô Hà Nội mặc dù tôi chỉ biết đến Hà Nội qua ti vi và những mùa hoa bà kể. Hà Nội 12 mùa hoa, bà đều đưa tôi lạc vào những khung trời nên thơ, cổ tích. Tôi cũng mang trong mình nỗi bâng khuâng, bồi hồi xao xuyến như kiểu mình là đứa con xa quê vọng nhớ về cố hương của mình vậy. Mặc dù từ nhỏ tới lớn, tôi chưa hề được đặt chân đến Hà Nội để chiêm ngưỡng trực tiếp vẻ dịu dàng đằm thắm, đường phố nên thơ với những cánh hoa rụng rơi phủ khắp lối về.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Một buổi chiều đi qua nghìn năm
    Buổi chiều ấy, tôi đang học thì nhận được tin nhắn. Bạn đã ở chùa Trấn Quốc. Đợi tôi. Tôi nhìn đồng hồ. Buổi học vẫn chưa hết. Ngoài kia là một chiều Hà Nội tháng Tám còn lòng tôi đã chạy trước đến Hồ Tây. May sao gần bốn giờ, cô cho nghỉ sớm. Tôi thu vội sách vở. Ở tuổi ngoài bốn mươi, vẫn có những phút được tan học sớm khiến người ta vui như một cô học trò nhỏ.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Dịu dàng thu qua phố
    Hà Nội vào thu với những con đường đẹp như mơ, sắc vàng rực rỡ nhuộm cả khung trời. Những chiếc lá nhẹ rơi, bay bay trong gió, xào xạc theo bước chân như níu giữ người đi. Con đường Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu với những hàng cây cổ thụ rợp bóng, là nơi mà giới trẻ hay thích chụp ảnh, check in. Nơi đây cũng là nơi mà có rất nhiều những chiếc xe đạp của các mẹ, các chị chở đầy các loài hoa đến bán. Với bó hoa cúc Hoạ Mi trên tay, các cô gái trẻ hay cả những phụ nữ trong tà áo dài duyên dáng đang thả sức tạo kiểu để có bộ ảnh kỷ niệm. Một khung cảnh nên thơ, để ai đó đi ngang qua cũng không khỏi thốt lên: "Ôi sao thu dịu dàng, yên bình đến thế!".
  • Ngồi trên tầng hai đi qua Hà Nội
    Trưa ấy, một người bạn xứ Bắc hẹn tôi ra Hàm Cá Mập. Bạn chỉ bảo muốn tôi có thêm một trải nghiệm riêng có của Hà Nội khi thành phố vừa chớm thu. Khi tôi đến, bạn đã nhẫn nại đợi ở đó, bên mình là chiếc máy ảnh cơ to và nặng. Bạn đã đi nhiều nơi, biết nhiều miền đất nước, lại khá tường tận Hà Nội. Nhưng hôm ấy, bạn không đưa tôi vào một di tích nào. Chỉ cùng tôi bước lên tầng hai của một chiếc xe buýt.
  • Có người gọi tên tôi giữa Hà Nội
    Không phải tiếng rao khuya, tiếng chuông tàu hay một câu hát cũ. Chỉ là giữa một buổi sáng ở Cát Linh, khi tôi đang lủi thủi theo dòng người, phía sau bỗng vang lên: - Chị Tâm ơi, lên xe nào!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Kiến tạo hệ sinh thái công nghiệp văn hóa Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026 với chủ đề “Dòng chảy di sản - Heritage Flow” (từ 11 - 20/9) mở rộng cả về nội dung, không gian và phương thức tổ chức, là sự khẳng định tầm nhìn, hành động thiết thực thúc đẩy quá trình phát triển của công nghiệp văn hóa Thủ đô trong giai đoạn mới.
  • Từ những trang sách đến không gian văn hóa tri thức của Thủ đô
    Thành ủy Hà Nội ban hành Chương trình hành động số 16-CTr/TU ngày 24/8/2026 thực hiện Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới. Đây không chỉ là định hướng phát triển một lĩnh vực thuộc đời sống tư tưởng, văn hóa, mà còn đặt ra yêu cầu xây dựng hệ sinh thái xuất bản, thư viện và văn hóa đọc hiện đại, qua đó bồi đắp đời sống tinh thần, khơi mở tri thức và góp phần làm sâu sắc thêm bản sắc văn hóa Thăng Long – Hà Nội.
  • Bảo tàng Hà Nội hòa dòng chảy sáng tạo, phát triển công nghiệp văn hóa
    Là thiết chế văn hóa quan trọng của Thủ đô, cùng với việc lưu giữ và phát huy giá trị di sản, Bảo tàng Hà Nội đã, đang trở thành điểm đến của các sự kiện văn hóa nghệ thuật góp phần phát triển công nghiệp văn hóa Hà Nội trong thời kỳ mới. Đáng chú ý, Bảo tàng Hà Nội sẽ là nơi gặp gỡ giữa di sản, nghệ thuật, sáng tạo và cộng đồng, đưa những giá trị văn hóa của Thủ đô đến gần hơn với công chúng qua các hoạt động thuộc Festival Thăng Long – Hà Nội lần thứ II năm 2026 vào tháng 9 này.
  • Tây Hồ lấy ý kiến người dân về quy hoạch tuyến đường giao thông cảnh quan ven hồ Tây
    Ngày 7/9, UBND phường Tây Hồ phối hợp với Viện Quy hoạch và Kiến trúc đô thị - Trường Đại học Xây dựng cùng Công ty TNHH Thành phố Mặt Trời tổ chức Hội nghị báo cáo, xin ý kiến cộng đồng dân cư đối với Quy hoạch phương án tuyến, vị trí công trình theo tuyến đường giao thông cảnh quan ven hồ Tây và Quy hoạch chi tiết tỷ lệ 1/500 Dự án đầu tư, cải tạo phát huy giá trị khu vực hồ Tây và tuyến đường giao thông cảnh quan ven hồ theo phương thức đối tác công tư (PPP), loại hợp đồng xây dựng - chuyển giao (BT).
  • Hà Nội lấy ý kiến người dân về điều chỉnh quy hoạch khu vực hồ Hoàn Kiếm và phụ cận
    Từ ngày 7/9 đến hết ngày 26/9/2026, UBND phường Hoàn Kiếm chủ trì phối hợp UBND phường Cửa Nam tổ chức lấy ý kiến cộng đồng dân cư về Điều chỉnh cục bộ Quy hoạch phân khu đô thị H1-1B (khu vực hồ Hoàn Kiếm và phụ cận), tỷ lệ 1/2.000 và một phần Quy hoạch phân khu đô thị H1-1C, tỷ lệ 1/2.000 kết hợp giải pháp Quy hoạch chi tiết, tỷ lệ 1/500 cải tạo, chỉnh trang, tái thiết, tái cấu trúc không gian khu vực hồ Hoàn Kiếm và vùng phụ cận.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội: Khi văn hóa trở thành nguồn lực kiến tạo tương lai
    Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 100-KH/TU ngày 28/8/2026 về chỉ đạo triển khai “Ngày Văn hóa Việt Nam” trên địa bàn thành phố Hà Nội giai đoạn 2026-2030. Không chỉ là một hoạt động văn hóa thường niên, Kế hoạch đặt “Ngày Văn hóa Việt Nam” trong một tầm nhìn rộng hơn: trở thành điểm hội tụ để tôn vinh, lan tỏa các giá trị văn hóa, khơi dậy sức sáng tạo và từng bước đưa văn hóa trở thành nguồn lực nội sinh cho sự phát triển của Thủ đô.
  • Hà Nội lấy ý kiến người dân về điều chỉnh tổng thể Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng
    Hà Nội chuẩn bị lấy ý kiến người dân, chuyên gia và các cơ quan liên quan về điều chỉnh tổng thể quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng, đoạn từ cầu Hồng Hà đến cầu Mễ Sở.
  • Nhà thơ Cao Ngọc Thắng: Cần mẫn cày ải trên cánh đồng chữ…
    Tôi biết Cao Ngọc Thắng khá sớm, quãng những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ XX. Lần đầu tôi gặp ông tại 58 Quán Sứ, Hà Nội, trụ sở của Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV). Khi ấy, ông mới vào cuộc đời làm báo, còn tôi cũng vậy. Cao Ngọc Thắng nguyên là giảng viên Trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2, đóng chân ở Xuân Hòa (Vĩnh Phú cũ), còn tôi thì nguyên là kỹ sư canh nông ở mãi vùng biên giới Tây Nam, Bảy Núi, An Giang. Vì những duyên do khác nhau, cả hai đều bỏ nghề chuyên môn, chọn Thủ đô để theo nghề báo chuyên nghiệp.
  • “Những lớp phù sa” kể chuyện văn hóa Bắc Bộ trên sân khấu đương đại
    Từ hình tượng một giọt nước bắt đầu hành trình theo dòng sông Hồng, “Những lớp phù sa” mở ra câu chuyện về đất, người và những lớp ký ức văn hóa Bắc Bộ. Kết hợp múa dân gian đương đại với âm nhạc truyền thống, nghệ thuật thị giác và công nghệ đa phương tiện, chương trình hướng tới một cách kể mới về những giá trị văn hóa đã được bồi đắp qua nhiều thế hệ.
  • "Lễ hội Văn hóa Thế giới tại Hà Nội lần thứ hai" 2026: Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai
    Lễ hội mang chủ đề "Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai", dự kiến chính thức diễn ra từ ngày 01/10 đến ngày 04/10/2026 tại không gian Hoàng thành Thăng Long. Sự kiện quy tụ nhiều hoạt động phong phú như Lễ hội âm nhạc “Hòa nhạc năm châu”, Làng Văn hóa Thế giới, Lễ hội đường phố “Sắc màu năm châu”, Lễ hội “Ẩm thực năm châu”, chương trình chiếu phim, cùng khu vực trải nghiệm sáng tạo từ di sản với Festival Games Quốc tế...
  • [Podcast] Tản văn: Quán cóc
    Gọi là “quán trà/ quán cóc” theo thói quen chứ thực ra hầu hết là các hàng trà chén ngồi ghé đầu hè, đầu ngách, nép bên cột điện, gốc cây..., chứ chẳng có lều có quán gì! Không nhẽ gọi là “quán trà - không quán”!
  • Trao giải cuộc thi “Thiết kế trang phục từ cảm hứng Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Khoa phục Việt Nam”
    Vào 19h30, ngày 4/9 tại Thái Học, Văn Miếu – Quốc Tử Giám sẽ diễn ra Đêm Chung kết và Lễ trao giải Cuộc thi “Thiết kế trang phục từ cảm hứng Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Khoa phục Việt Nam”.
  • Chương trình nghệ thuật “Giai điệu Tổ quốc” lan tỏa tình yêu quê hương, đất nước
    Tối 31/8, tại xã Bát Tràng, Nhà hát Cải lương Hà Nội tổ chức chương trình nghệ thuật đặc biệt với chủ đề "Giai điệu Tổ Quốc", chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (02/9/1945 - 02/9/2026).
  • Cận cảnh lăng mộ vị vua thứ 6 triều Nguyễn trị vì 130 ngày
    Trị vì được 130 ngày thì mất, vị vua thứ 6 triều Nguyễn có lăng mộ nằm giữa rừng thông khá khiêm tốn nhưng vẫn đảm bảo tính uy nghiêm về khu lăng mộ của một bậc hoàng đế.
  • Hà Nội cấp gần 55 tấn gạo hỗ trợ học sinh dân tộc nội trú năm học 2026- 2027
    Thành phố Hà Nội đã phê duyệt cấp 54.960 kg gạo từ nguồn dự trữ quốc gia hỗ trợ cho 916 học sinh Trường Phổ thông Dân tộc nội trú trong học kỳ I năm học 2026-2027 (bao gồm cả bổ sung học kỳ trước). Chính sách đảm bảo mức 15 kg/học sinh/tháng trong 4 tháng, nhằm chia sẻ khó khăn và chăm lo cho học sinh vùng dân tộc thiểu số.
Hoài niệm Phớớ ơơơ!!!
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO