Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hoài niệm Phớớ ơơơ!!!

Nguyễn Cẩm Tú 15:01 19/09/2023

Hà Nội rực rỡ sang xuân, dịu dàng mùa thu gió heo may, tĩnh lặng trước trời đông buốt giá để rồi lại bừng lên nắng vàng gay gắt đón hè về. Thủ đô bốn mùa đều mang vẻ đẹp và thức quà riêng cho những con người biết tận hưởng và nâng niu. Những tháng hè oi ả đã ghé thăm thành phố mà tôi yêu, chốn Hà thành vốn yên bình giờ đây căng mình trước vòng xoáy cuộc sống và sự khắc nghiệt của thời tiết.

nn.jpg
Tôi vẫn nhớ như cái gánh hàng nhỏ bé đơn sơ chỉ với một cái nồi lớn,
một cái âu nhựa cùng vào cái bát, chiếc thìa được xếp gọn gàng hai bên đòn gánh (ảnh: internet)

Ban ngày không khí hầm hập đến mức khó thở nhưng đến tận khi mặt trời khuất bóng cái oi ả vẫn không buông tha người dân Hà Nội. Ăn cơm xong, bố rủ chị em tôi ra ngoài đường dạo phố tiện ăn món gì đó man mát. Ngồi trên xe máy vi vu một vòng Hồ Tây, tôi hít thật sâu để từng làn gió tràn vào buồng phổi, xoa dịu đi những căng thẳng và mệt mỏi. Mùi gió thoảng chút hương cây cỏ mới thanh bình làm sao! Tôi còn đang mải mê chìm vào bầu không khí của tự nhiên, em trai tôi đã luôn miệng bảo thèm quán chè quen mà lâu lắm rồi chưa được ăn. Thấy thằng bé ỉ ôi mãi, cả nhà tôi lại chuyển hướng theo nguyện vọng của nó.

Quán chè đông nghịt khách, có lẽ cũng nhiều người thèm chút gì đó ngọt ngào cho cuộc sống. Tôi nhìn vào tờ menu dài dằng dặc, bên tai nghe bố cảm thán: “Thời này các con nhiều thứ ăn thật đấy!”, miệng khẽ cười khì. Tôi và em đứa thì gọi chè, đứa gọi sữa chua dầm nhưng bố tôi đặc biệt hơn một chút, bố gọi tào phớ.

Tào phớ thì chẳng cần phải giới thiệu thêm nữa vì nó đã là thức quà vặt quá đỗi quen thuộc với người dân Hà thành. Bát tào phớ của bố tôi được mang ra, vẫn tên gọi ấy nhưng đã khác xưa nhiều. Trước kia, tào phớ mà các thế hệ của bố hay ông bà tôi quen là phần phớ trắng chan thêm chút nước đường giản dị, nhưng tào phớ ngày nay sắc màu hơn nhiều. Nó có thể dễ dàng thêm đủ loại thạch, trân châu khác nhau, nước cũng có thể biến tấu thành nước cốt dừa. Bố tôi cảm thán rằng: “Hóa ra tào phớ bây giờ lạ như thế này à, ngày xưa lấy đâu ra thạch chỉ chan nước đường thôi cũng ngon lắm rồi”. Lời bố nói khiến tôi chợt ngẫm nghĩ, trong ký ức của tôi, tào phớ ra làm sao?

Ấy là đứa trẻ con bảy tuổi mặc cho cả nhà ngồi quây quần xem tivi giữa trưa hè vẫn chăm chú nhìn ra ngoài hiên nhà, ngóng trông mãi một thanh âm, một bóng hình. Để đến khi câu rao “Phớớ ơơơ” mới chỉ văng vẳng ngoài đầu ngõ, tôi đã lật đật chạy ra trước cổng. Trong ký ức của tôi, câu rao ấy thật sự rất thân thuộc, nó vang lên, rồi len lỏi vào từng con phố lớn nhỏ của Hà Nội, khơi dậy niềm vui nhỏ bé của những đứa trẻ thèm quà và cả những người lớn mệt mỏi vì cái nóng. Thủa ấy làm gì có có đủ loại nước uống có ga hay các loại trà đào, trà sữa như bây giờ nên tào phớ dường như là một niềm hạnh phúc cực kỳ to lớn đối với tôi mỗi khi hạ về. Thứ hạnh phúc ấy gói gọn trong câu rao thân thuộc, trong gánh đòn nhỏ xinh.

Tôi vẫn nhớ như cái gánh hàng nhỏ bé đơn sơ chỉ với một cái nồi lớn, một cái âu nhựa cùng vào cái bát, chiếc thìa được xếp gọn gàng hai bên đòn gánh. So với các hàng rong bây giờ, nó có thể rất nhạt nhòa nhưng khi xưa nó có sức hút diệu kỳ lắm. Cô bán hàng là một người phụ nữ nhỏ nhắn đậm nét đồng nội nhưng khỏe khoắn và dẻo dai lắm. Cô gánh cả kế sinh nhai trên vai, thong dong khắp nẻo đường, con phố.

Gánh rong được an vị ngay cổng nhà tôi. Mấy đứa trẻ con cùng xóm nghe hơi chạy ngồi xổm lại trước cái nồi nhôm sờn cũ đứa nào cũng dành một ánh nhìn thật đắm đuối vào nồi tào phớ cho đến khi cô bán hàng mở nắp vung thì niềm vui bật ra một tiếng “Woa” thật to.

Nồi tào phớ tỏa mùi thơm của đậu nành, mịn màng màu sữa, núng nính đến nỗi tôi tưởng chỉ cần vỗ nhẹ nó cũng đủ đong đưa. Từng lát tào phớ mềm mại được cô tạo ra bằng vỏ con trai to với viền đã được mài thật mỏng mà cũng vừa đủ sắc. Đôi bàn tay nhỏ bé cứ thoăn thoắt điều khiển vỏ trai lả lướt trên bề mặt nồi, gạt ra từng miếng phớ mỏng manh không một chút vỡ nát rồi thả vào bát. Khi đó tôi mê cái cảnh xúc tào phớ này lắm, cứ dán mắt nhìn chằm chằm theo từng động tác tay nhẹ nhàng của cô. Phần phớ trắng mượt mà được đặt vào cái bát sứ nho nhỏ khiến tôi liên tưởng đến món bánh đúc nóng nhưng thay vì chan nước mắm thì món ăn này được tắm trong từng môi nước đường ngọt lịm. Nước đường có màu vàng nhẹ, được đựng trong một âu nhựa lớn trên bề mặt còn được thả vài bông hoa nhài nên tỏa ra mùi hương rất thanh dịu. Từng môi nước sóng sánh chảy vào bát khiến tôi xuýt xoa vì vẻ ngọt lịm.

Bát tào phớ đến tay, ôi cái hương vị tôi mãi ngóng trông ấy. Phần phớ mềm mại có chút beo béo từ đậu nành vừa mới chạm lưỡi đã vội tan ra quyện cùng nước đường thanh nhẹ. Hai thứ ấy quyện vào nhau chảy xuống cuống họng tựa dòng nước mát lành tràn lên mảnh đất khô cằn. Nhưng thứ khiến tôi thích nhất chắc chắn là cái hương hoa nhài có trong nước đường còn lưu lại mùi thơm nhè nhẹ nơi đầu lưỡi. Nhấm nháp bát tào phớ đã hết sạch, mới để ý khung cảnh xung quanh, mấy đứa háu ăn như tôi đã chén sạch mà vẫn lộ vẻ thòm thèm, mấy đứa nhỏ hơn thì vẫn đang múc tới tấp. Ngược lại với lũ trẻ chúng tôi, người lớn nhẹ nhàng từ tốn ngồi trên hiên nhà, bàn luận chuyện đời, chuyện người… Nhớ lại mới thấy cảnh tượng khi ấy mới hoài niệm làm sao! Trên đầu trời vẫn nắng chang chang mà cả người lớn lẫn trẻ em cùng tụ tập quanh gánh rong nhỏ, trên tay ai cũng cầm một bát tào phớ, thìa tào phớ mát lạnh đi đến đâu, câu chuyện lại càng thêm rôm rả như thể cái nóng kia đã rời xa từ rất lâu rồi.

Bát tào phớ của bố tôi giờ đây tuy lạ nhưng cũng thật quen. Quả thực từ ngày lên cấp 3, tôi chẳng có dịp ăn lại tào phớ nữa. Bỡi có lẽ xung quanh tôi có nhiều món hấp dẫn quá, bắt mắt quá. Nhưng đến ngày hôm nay được nhìn, được nếm, được nhớ lại thức quà xưa, dù đã ít nhiều đổi thay nhưng hương vị nằm sâu trong ký ức thì vẫn còn nguyên vẹn.

Gánh tào phớ đơn sơ giữa lòng Hà Nội hồi ấy mang theo cơn gió mơn man thổi cho thủ đô đang gồng mình trong “biển” nắng dữ dội chút buông mình mềm mại.

Dáng hình cao gầy đứng dậy trong ký ức của tôi, cắp đòn gánh lên vai chuẩn bị đến hành trình tiếp theo. Bao năm trôi qua rồi, đời người nhiều đổi thay nhưng tôi tin âm thanh “Phớớ ơơơ” vẫn mãi còn đó. Nó chọn cho mình một góc khuất lặng yên trong ký ức chờ đợi những trái tim muốn tìm về với dòng kỷ niệm xưa bên bát tào phớ ngọt lành.

Tôi của hiện tại có thể nếm nhiều, thử đủ loại tào phớ mới, nhưng cái hương vị mộc mạc xưa kia lại đong đầy hơn tất cả. Hương vị ngọt lịm phảng mùi hương nhài thanh khiết dắt ta về những tháng năm ngây ngô nhất của cuộc đời, khi ánh mắt còn hồn nhiên say sưa ôm ấp hình ảnh gánh tào phớ bình dị dưới trưa hè Hà Nội. Cảm ơn nắng hạ xứ kinh kỳ đã ban tặng tôi một thức quà đáng quý như thế này!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Cẩm Tú. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • "Hoa" trong Hà Nội
    Từ bé, tôi ấp ôm giấc mộng được sinh sống và học tập ở Thủ đô Hà Nội mặc dù tôi chỉ biết đến Hà Nội qua ti vi và những mùa hoa bà kể. Hà Nội 12 mùa hoa, bà đều đưa tôi lạc vào những khung trời nên thơ, cổ tích. Tôi cũng mang trong mình nỗi bâng khuâng, bồi hồi xao xuyến như kiểu mình là đứa con xa quê vọng nhớ về cố hương của mình vậy. Mặc dù từ nhỏ tới lớn, tôi chưa hề được đặt chân đến Hà Nội để chiêm ngưỡng trực tiếp vẻ dịu dàng đằm thắm, đường phố nên thơ với những cánh hoa rụng rơi phủ khắp lối về.
(0) Bình luận
  • Sự thanh lịch bắt đầu từ một lời nói nhẹ nhàng
    Giữa những đổi thay không ngừng của một đô thị hiện đại, Hà Nội vẫn giữ cho mình những nét riêng rất khó trộn lẫn. Người ta nhớ về Thủ đô qua màu thời gian trên mái phố cổ, qua tiếng leng keng tàu điện trong ký ức hay hương hoa sữa mỗi độ thu về. Nhưng có một điều âm thầm làm nên cốt cách Hà Nội suốt bao năm qua, ấy là cách người Hà Nội nói chuyện - nhẹ nhàng, có đầu có cuối, sâu sắc mà điềm đạm như chính con người nơi đây.
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
  • Nốt trầm ngân lên giữa lòng thành phố
    Sống ở Hà Nội, sau những ngày bận rộn, tận tụy với công việc, để tâm hồn thư giãn tôi thường đến bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam để mãn nhãn với những bộ sưu tập nghệ thuật đồ sộ. Có thể là những bộ trang phục thời trang các dân tộc xanh chàm hay rực rỡ với bản sắc riêng. Cũng có thể là những bức tranh dân gian cổ, những bức tượng gỗ điêu khắc kỳ công, tỉ mỉ… Hiện vật ở đây toát nên những giá trị điển hình của văn hóa dân tộc Việt Nam qua các thời kỳ.
  • Hà Nội, một nỗi nhớ không có điểm dừng
    Có những thành phố ta đi qua, để lại vài bức ảnh vài dòng trạng thái, rồi quên. Nhưng Hà Nội thì không, không phải vì nó quá đặc biệt mà vì nó không cho người ta quên theo cách dễ dàng. Hà Nội không nằm lại trong ký ức như một kỷ niệm đã xếp gọn, nó tồn tại như một phần đời, lặng lẽ, bền bỉ và đôi khi đau đáu đến mức chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ làm lòng chùng xuống, dù đang ở rất xa.
  • Hà Nội trong nỗi nhớ của tôi
    Tôi gặp lại Hà Nội trong cái rét tháng ba, trời không quá lạnh, thời tiết buổi sáng trong lành, dễ chịu. Trở lại Hà Nội không biết bao nhiêu lần, nhưng trong tôi Hà Nội vẫn là điều gì đó khiến tôi mỗi lần nhắc tới đều thấy thương nhớ vô cùng. Để viết về Hà Nội, với tôi là nguồn cảm hứng vô tận, có lẽ Hà Nội với tôi đã "hóa tâm hồn" như ý thơ của nhà thơ Chế Lan Viên.
  • Đá ong, hồn quê xứ Đoài
    Mỗi lần lang thang về “miền mây trắng”, đi dọc dải đất từ Quốc Oai, Thạch Thất lên Sơn Tây rồi đến Ba Vì, ấn tượng trong tôi không chỉ có những ngôi đình vững chãi, bề thế; những ngôi chùa cổ kính, rêu phong với những mái ngói, đầu đao uốn lượn như rồng bay, phượng múa mà còn có cả những ngôi nhà, những bức tường rào nhuốm màu thời gian được cất lên từ những viên gạch đá ong xù xì, thô ráp trong sắc màu nâu đỏ (còn gọi là màu vàng thổ) trải qua năm tháng phơi nắng, dầm mưa.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Nhận diện thách thức, củng cố trận địa tư tưởng trên không gian mạng
    Nhằm làm rõ những vấn đề lý luận và thực tiễn của cuộc đấu tranh bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng trên môi trường mạng xã hội, Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương phối hợp với Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật xuất bản lần thứ hai (có sửa chữa, bổ sung) cuốn sách “Đấu tranh bảo vệ nền tảng tư tưởng, bảo vệ Đảng, Nhà nước, Nhân dân và chế độ trên môi trường mạng xã hội”.
  • Bản sắc thiên nhiên và ký ức quê hương trong thơ Đinh Xuân Trường
    Trong đời sống thơ Việt hôm nay, nơi nhiều tìm tòi hình thức, đổi mới diễn ngôn, những tiếng thơ đi từ mạch đất, từ đời sống bình dị lại có sức lay động lạ lùng, và tập thơ “Một phần mười giây” (NXB Hội Nhà văn, 2025) của tác giả Đinh Xuân Trường là một tập thơ như thế.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Mùa ổi trên cao nguyên
    Tôi còn nhớ, ngày nhỏ, trên cao nguyên toàn đất cằn và đá, mỗi mùa thật riêng. Nhất là những ngày giáp hạt, mỗi thứ quả như một món quà của thiên nhiên, sâu lắng một thứ tình đất đai với những gì ta đã gửi vào lòng đất mẹ.
  • Hà Nội ban hành quy chế mới về phối hợp quản lý cư trú và hoạt động của người nước ngoài
    Nhằm tăng cường hiệu lực quản lý nhà nước trong lĩnh vực xuất nhập cảnh, Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố Hà Nội Đỗ Anh Tuấn đã ký ban hành Quyết định số 63/2026/QĐ-UBND vào ngày 2 tháng 6 năm 2026. Quyết định này đi kèm với bản Quy chế phối hợp chi tiết, quy định về công tác quản lý cư trú, hoạt động của người nước ngoài cũng như việc đưa công dân Việt Nam ra nước ngoài trên địa bàn Thủ đô.
  • Hà Nội thành lập Tổ công tác thông tin, tuyên truyền Dự án Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng
    Theo đề nghị của Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội, Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội Vũ Đại Thắng vừa ký ban hành Quyết định về việc “Thành lập Tổ công tác triển khai thực hiện thông tin, tuyên truyền Dự án đầu tư xây dựng Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng”.
Đừng bỏ lỡ
  • Những thanh âm làm giàu bản sắc Hà Nội
    Trong hơn một giờ đồng hồ, những giai điệu jazz quốc tế hòa quyện cùng các ca khúc Việt Nam quen thuộc đã tạo nên một không gian nghệ thuật mở đầy cảm xúc giữa trung tâm Thủ đô.
  • Phong Nha - Kẻ Bàng được UNESCO vinh danh là Khu Dự trữ sinh quyển thế giới
    Trong khuôn khổ Kỳ họp lần thứ 38 của Hội đồng Điều phối quốc tế Chương trình Con người và Sinh quyển thuộc UNESCO diễn ra tại thành phố Hernandarias, Cộng hòa Paraguay, Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng đã chính thức được UNESCO vinh danh là Khu Dự trữ sinh quyển thế giới.
  • Khai mạc Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh lần thứ 2 năm 2026
    Liên hoan phim ngắn Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ II năm 2026 với chủ đề "Vươn mình tỏa sáng" không chỉ là sân chơi dành cho các nhà làm phim trẻ mà còn đánh dấu bước tiến quan trọng trong chiến lược phát triển công nghiệp điện ảnh, hiện thực hóa các cam kết của Thành phố sau khi gia nhập Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO trong lĩnh vực điện ảnh.
  • Có một Hà Nội đầy thi vị trong những ngày đầu tháng 6
    Chiều 7/6, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club thực hiện sẽ mang đến một cuộc gặp gỡ đầy cảm xúc giữa Jazz và những ca khúc về Hà Nội. Điều đặc biệt là chương trình lần này gợi mở hình ảnh Thủ đô qua những dấu ấn của các mùa trong năm, từ “Có phải em mùa thu Hà Nội”, “Hà Nội mùa vắng những cơn mưa” đến “Hà Nội 12 mùa hoa”.
  • Công bố xếp hạng đình Liễu Cốc Thượng là Di tích cấp TP Huế
    Bảo tồn nhiều tư liệu, sắc phong cùng các giá trị văn hóa gắn với đời sống tâm linh, phong tục tập quán của người dân đã trải qua hơn 500 năm nên đình Liễu Cốc Thượng được xếp hạng Di tích cấp TP Huế.
  • Hà Nội tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt” cho 17 cá nhân
    Chủ tịch UBND Thành phố Vũ Đại Thắng đã ký ban hành Quyết định số 2822/QĐ-UBND ngày 5/6/2026 về việc tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt”.
  • Ra mắt tủ sách Hồ Chí Minh và không gian văn hóa số về Bác
    Nhân kỷ niệm 115 năm Ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước (05/6/1911-05/6/2026), NXB Tổng hợp TP.HCM giới thiệu tới độc giả tủ sách “Vinh quang Hồ Chí Minh”, nhằm tiếp tục phát huy vai trò của công tác xuất bản trong việc bảo tồn và lan tỏa di sản tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
  • Chính phủ quy định về phát hành, phổ biến phim phục vụ nhiệm vụ chính trị
    Chính phủ vừa ban hành Nghị định 189/2026/NĐ-CP quy định chi tiết về hoạt động phát hành và phổ biến phim phục vụ nhiệm vụ chính trị, bắt đầu có hiệu lực thi hành từ ngày 15/7/2026.
  • Ra mắt phần 3 phim tài liệu “Hồ Chí Minh: Con đường phía trước”
    Hành trình tìm đường cứu nước và xây dựng tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp tục được tái hiện một cách sống động và chân thực trong phần 3 của loạt phim tài liệu "Hồ Chí Minh - Con đường phía trước".
  • Khai mạc Tuần phim Thiếu nhi Việt Nam - Thụy Điển: Cánh cửa kỳ diệu mở ra thế giới tuổi thơ
    Ngày 1/6, tại Hà Nội, Viện Phim Việt Nam (Bộ VHTTDL) phối hợp với Đại sứ quán Thụy Điển tại Việt Nam tổ chức lễ khai mạc Tuần phim Thiếu nhi Việt Nam - Thụy Điển nhằm mang đến cho khán giả nhỏ tuổi những tác phẩm điện ảnh đặc sắc của hai quốc gia nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1/6.
Hoài niệm Phớớ ơơơ!!!
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO