Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

"Hoa" trong Hà Nội

Nguyễn Thị Hồng 18/09/2023 08:37

Từ bé, tôi ấp ôm giấc mộng được sinh sống và học tập ở Thủ đô Hà Nội mặc dù tôi chỉ biết đến Hà Nội qua ti vi và những mùa hoa bà kể. Hà Nội 12 mùa hoa, bà đều đưa tôi lạc vào những khung trời nên thơ, cổ tích. Tôi cũng mang trong mình nỗi bâng khuâng, bồi hồi xao xuyến như kiểu mình là đứa con xa quê vọng nhớ về cố hương của mình vậy. Mặc dù từ nhỏ tới lớn, tôi chưa hề được đặt chân đến Hà Nội để chiêm ngưỡng trực tiếp vẻ dịu dàng đằm thắm, đường phố nên thơ với những cánh hoa rụng rơi phủ khắp lối về.

thanhhuong-162916082956-hoa.jpg
Hình ảnh những gánh hàng hoa bán rong trong hồi ức của bà còn ướt át hạt sương đêm và lấm lem đất vườn cứ tự nhiên ngấm vào tôi... (ảnh: internet)

Quê tôi cách Hà Nội hơn trăm cây số, bà tôi ngày trẻ cũng chọn Hà Nội làm mảnh đất mưu sinh. Trong dòng hồi ức của bà, tôi bắt gặp hình ảnh những gánh hàng hoa bán rong thân thuộc, những chiếc xe đạp chở đầy hoa với những vòng quay đều trên phố. Tôi thích nghe bà kể chuyện bởi tôi cảm giác được những nét riêng tạo nên một Hà Nội không trộn lẫn với bất kỳ nơi nào cả. Đó là những gì bình dị, xưa cũ và rất đỗi tự nhiên giống như việc để sống thì con người ta cần hơi thở vậy. Hình ảnh những gánh hàng hoa bán rong trong hồi ức của bà còn ướt át hạt sương đêm và lấm lem đất vườn cứ tự nhiên ngấm vào tôi. Khiến tôi yêu và có một niềm ước ao có thể coi là cố chấp đối với mảnh đất này.

Đáng tiếc là cha mẹ tôi vào đất Tây Nguyên khai hoang lập nghiệp khi tôi còn chưa kịp chào đời. Oái oăm ở chỗ bà vun đắp tình yêu Hà Nội cho tôi khi bà đã quyết tâm rời phố xá đi theo con cháu về rừng cho gia đình được sum họp. Và tôi cũng không khác gì những bạn đồng trang lứa, học xong cấp 3 ở nhà phụ cha mẹ vỡ đất trồng ngô, cuốc cỏ mì và làm sạch những rẫy cà phê bạt ngàn heo hút rồi lấy chồng, sinh con đẻ cái. Tôi ngỡ từ giây phút ấy đời mình đã rẽ sang trang khác, những ước ao, vọng tưởng hồn nhiên ngây thơ về Hà Nội xếp mình lặng lẽ trong những quyển nhật kí úa màu thời gian và nhòe hoen vết mực.

Cho đến khi con tôi một trai một gái lần lượt lên sáu và tám tuổi. Tôi dùng hết sự cố chấp và thứ nhiệt huyết mình chắt chiu suốt những năm tháng trẻ dại thành một sự quyết tâm có thể gọi là điên rồ. Tôi tự làm khó mình bằng việc đăng ký thi đại học vào một ngành học chỉ Hà Nội mới có, đó là ngành sáng tác văn học ở khoa viết văn báo chí, trường Đại học Văn hóa Hà Nội. Ngày tôi khăn gói lên đường đi thi, có những lời động viên nhưng cũng không thiếu những điều ngăn cản bởi con đường tôi đi thật sự chưa hề giống một ai ở mảnh đất mà tôi đang sống. Nơi những người phụ nữ được dạy dỗ việc đồng áng bếp núc và “lấy chồng theo chồng”.

Trước ngày đi, cha luôn miệng cảnh báo tôi về những cạm bẫy ở có thể sẽ gặp phải nơi đất khách, cuộc sống khó như một guồng quay chộp giật, vội vã. Còn mẹ cũng không kém cạnh khi dặn tôi đi giày ba ta và tiền để dưới đế. Trước những lời căn dặn tôi đề cao cảnh giác khi đặt chân đến nơi phố phường náo nhiệt, mà tôi lại là đứa cả đời chưa ra khỏi lũy tre làng nên cũng hoang mang lắm. Khi vừa đến bến xe Giáp Bát, tôi hoảng thật. Từ trong lòng bến xe để ra đến ngoài đường đợi cậu em họ tới đón khoảng vài chục mét nhưng tôi gặp khó khăn khi phải lách mình ra khỏi mấy chục ông xe ôm và taxi dù. Người mời gọi bằng lời nói, người chèo kéo, đụng chạm cả vào chân tay tôi để gây sự chú ý. Không còn cách nào khác, tôi bực dọc quay lại nhấm nhẳn “Đã nói không đi mà”. Vậy là đám đông mới tản dần ra.

Ngồi trên xe cậu em chở đi tìm nhà nghỉ trọ để ở trước hôm thi, nó cũng cảnh báo tôi trước những mánh khóe, chiêu trò lừa lọc của kẻ xấu. Cho đến khi em chở tôi đi tìm bốn năm nơi vẫn không được một chỗ nghỉ bởi chỗ nào cũng hét giá trên trời. Đến lượt thứ sáu, tôi tìm được một chỗ khá ưng ý và hợp túi tiền trên mặt đường Đê La Thành với giá 300 nghìn một ngày đêm. Bà chủ rất già, mái tóc bạc phơ nhưng nụ nười vô cùng hồn hậu khiến tôi an tâm phần nào. Lúc chia tay tôi để quay về trường Đại học Xây dựng, em có dặn tôi thi xong có kết quả, nếu may mắn đậu thì phải liên hệ tìm nhà trọ luôn khi sinh viên chưa bước vào năm học mới. Chứ đợi nước đến chân mới nhảy thì một chủ nhà trọ nhưng có đến năm sáu ông làm trung gian chèo kéo, giá đẩy lên trời. Tôi lắng nghe và cũng run thật bởi vừa đến đây thôi nhưng Hà Nội xô bồ vội vã quá, nó khác xa với những gì mà tôi tưởng tượng.

Trước hôm thi một ngày, tôi phải lên trường để làm thủ tục tham gia thi. Tôi vật vờ đứng trước một nhà xưởng làm đồ gỗ thì bắt được một chú chạy grab trung tuổi, nhìn mặt khá hiền lành. Quãng đường từ chỗ tôi trọ đến trường là 1,5 cây số và được chú ra giá 20 nghìn một lần đi. Tôi vui vẻ đồng ý và có xin chú sẵn số điện thoại để tiện liên lạc bởi tôi đi đi về về nhiều. Trên đường đi, chú hỏi chuyện, tôi cũng rất thành thật trả lời mình là người Đăk Lăk ra đây thi đại học. Chú à lên một tiếng “Ồ! Chứ cháu không phải người ở đây hả?”.

Cho đến khi chú chở tôi đến trước cổng trường Đại học Văn hóa, tôi xuống xe và móc ví đưa cho chú 100 nghìn, chú loay hoay sờ túi trước túi sau để tìm tiền thối nhưng chú bảo không có. Và không để tôi kịp bất ngờ, chú nói mấy câu vội vàng là còn 80 nghìn tiền thừa trưa hoặc ngày mai chú ghé đón chứ không có tiền trả lại. Chú nói vậy rồi rồ ga đi mất trước sự ngỡ ngàng của tôi, khi kịp định thần lại thì tôi hối hận bởi chắc chắn mình bị lừa rồi.

Vào đến hội trường nhà văn hóa, tôi vẫn chưa thoát khỏi dòng suy nghĩ là sao mình có thể để bị lừa một cách buồn cười đến thế. Sau rồi lại tặc lưỡi cho qua rằng “Biết đâu đến trưa ra cổng thì chú ấy quay lại đón thật”.

Và rồi đến trưa thì chú xe ôm tôi đợi vẫn bóng chim tăm cá, tôi gọi, chuông đổ rõ dài cũng không có người nghe máy. Tôi thất thểu cuốc bộ 1 cây rưỡi về nhà trọ bởi đi đường ngược trở về vừa khó bắt xe và tôi cũng vừa sợ “lại bị lừa”.

Sớm hôm sau, tôi bắt một chiếc grab khác và chuẩn bị sẵn tiền lẻ. Sau ba tiếng miệt mài trong phòng thi sáng tác, khi ra khỏi cổng, tôi bất ngờ vì chú xe ôm ấy đứng đợi từ bao giờ, chú xin lỗi tôi rối rít bởi hôm qua đứa cháu trai ốm đột ngột nên không thể đến đón tôi. Còn tôi thì cảm động lắm, lẽ ra chú có thể chọn cách không quay lại nhưng lương tâm đã không cho phép chú làm thế mặc dù 80 nghìn cũng không phải số tiền lớn.

Thi xong, tôi quay lại Đăk lăk và trong vài ngày đã có kết quả. Tôi đậu với số điểm rất cao. Tôi vừa vui vừa rối, nhìn hai đứa con đang say sưa ngủ, tim tôi nghẹn lại. Bố mẹ tôi vừa an ủi vừa động viên, hai đứa con đã có ông bà và chồng tôi chăm sóc, mong tôi hãy nghĩ đến tương lai mà cố gắng.

Sau khi tinh thần được vực dậy, tôi bắt đầu mò lên mạng, tham gia nhiều hội nhóm nhà trọ giá rẻ khu vực Đống Đa, Hoàng Mai... để tìm phòng. Một ma trận nhà trọ đưa tôi vào thế bí, cùng một hình ảnh phòng đó mà chỗ 2 triệu, chỗ 2 triệu 6 đến ba triệu một tháng khiến tôi mờ mắt. Loay hoay mãi, tôi bị một bài đăng chú ý bởi căn phòng người này đưa ra giá chưa đến 2 triệu, lại nằm ngay ngã tư Giảng Võ cách trường tôi học chỉ 500m. Tôi nhắn tin ngay để hỏi và rất nhanh được trả lời. Mặc dù đã được nghe cảnh báo nhiều rằng trước khi thuê trọ cần đến tận nơi xem phòng, đặt cọc rồi kí hợp đồng các kiểu. Nhưng mà tôi ở xa, ra sớm thì không được, chần chừ nữa cũng sẽ chẳng còn phòng nên tôi đánh liều hỏi người kia cho mình đặt cọc trước. Và mọi việc ngoài sức tưởng tượng của tôi khi anh chủ đó hồi đáp vô cùng ngắn gọn và dứt khoát “Em chưa biết gì về anh thì đừng có chuyển tiền”.

Tôi ban đầu là ngạc nhiên, sau đến biết ơn và cảm động. Nếu anh ta là người xấu thì tiền của tôi rơi vào túi anh ngon ơ rồi, chưa đợi anh lừa, tôi đã tự đem tiền dâng biếu. Trao đổi thêm một lúc nữa, anh chủ trọ khuyên tôi khi nào có giấy báo nhập học rồi hãy tìm trọ, tôi có facebook anh, xác định chắc chắn thời điểm ra thì nhắn anh, giúp được gì anh sẽ hết lòng hỗ trợ.

Lần đầu trải nghiệm một vùng đất mới, nhưng tôi cảm giác được rằng mọi việc đến với mình khá may mắn và suôn sẻ. Vẫn biết rằng nơi nào cũng có kẻ tốt người xấu. Nhưng tôi tin những gì mình được trải nghiệm và nhiều câu chuyện tuổi thơ được bà vun đắp, những xúc cảm thiêng liêng hồn hậu tôi nhen nhóm trong lòng về Hà Nội từ những ngày thơ bé thì Hà Nội đối với tôi quả thực là nơi đáng sống. Chẳng thế mà tự dưng tôi đi yêu Hà Nội dù chưa được “gặp mặt” bao giờ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Thị Hồng. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Có một mùa lá rụng trong ký ức ở Hà Nội
    Sáng nay, khi mải mê với công việc ở văn phòng trong một tòa cao ốc ngột ngạt giữa Sài Gòn, tôi bất ngờ nhận được tấm bưu thiếp nhỏ từ cô bạn thân đang sống ở Hà Nội. Khẽ khàng mở chiếc phong bì chứa tấm bưu thiếp, lòng tôi chợt nao nao khi nhìn thấy hình ảnh cả góc phố ngập tràn lá vàng. Chợt nhớ chỉ cần bước sang tháng 10 cũng chính là thời điểm cuối mùa thu ở Hà Nội, khi thời tiết bắt đầu se sắt lạnh vào những buổi sớm mai, gió heo may lành lạnh phủ đầy khắp ngõ và hương hoa sữa cũng bắt đầu ngạt ngào t
(0) Bình luận
  • Lần đầu ăn phở xếp hàng
    Dù đã nhiều lần đến Hà Nội nhưng do công tác, tôi không có thời gian dành cho thăm thú. Về quê lại lăn xả vào công việc, đến một sáng tháng Mười năm 2022, từ Quảng Bình tôi có công chuyện trở lại Thủ đô. Lúc này, ông bạn đồng hương sốt sắng dùng xe máy chở tôi dạo quanh một vòng, chiêm ngưỡng các danh thắng. Chừng thấm mệt và thấm cả sự cồn cào của dạ dày, bạn gây cho tôi sự tò mò, bảo “Tôi đưa ông đi ăn phở xếp hàng!”. Con AirBlade tiếp tục lao đi giữa phố phường tấp nập, bạn đưa tôi đến một quán phở, không lấy gì làm to tát ở phường Cửa Đông, quận Hoàn Kiếm. Quán phở gia truyền số 49 Bát Đàn!
  • Lời ru từ hồn thiêng xứ sở
    Một buổi sáng nắng dịu dàng ôm ấp những hàng cây, tôi lang thang từ chùa Trấn Quốc dọc theo bờ Hồ Tây chừng quãng ngắn rồi ghé vào thăm ngôi đền Quán Thánh trầm mặc, nơi lưu giữ cả ngàn năm lịch sử của Thủ đô.
  • Nỗi niềm vào thu
    Vào mùa thu này, Hạ đã bước vào tuổi 39. Ba mươi chín tuổi với một người đàn bà mà chưa có chồng, ta thường gọi là gái ế, gái lỡ thì, là kịch khung của nhỡ nhàng.
  • Cái ngày tôi chia xa Hà Nội
    Tôi dừng xe chống chân đợi trong dòng người hối hả giờ tan tầm. Đường tắc. Tháng sáu, hơn năm giờ chiều, trời vẫn còn nóng hầm hập. Mồ hôi chảy thành dòng và bụi bám dính lấy da người. Mồ hồi ướt đẫm manh áo sơ mi mỏng và hơi nóng từ mặt đường nhựa bốc lên bỏng rát mặt. Khói từ những ống bô xả xám xịt, khét mùi, đậm đặc. Còi xe inh ỏi, ngột ngạt quá, tôi thấy như mình đang khó thở.
  • Một thời gác trọ Thủ đô
    Trời về sáng, mưa lộp độp trên mái tôn. Mưa rộn ràng như tiếng trống khai hội. Khoan thai rồi dồn dập liên hồi như pháo trận. Ngủ thế nào được bây giờ.
  • Giọng nói người Hà Nội
    Giọng nói người Hà Nội nghe như tiếng gió thoảng nhưng lại tròn vành rõ chữ, dịu dàng, mềm mại, thân thiện, chân thật...
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Dự thảo Luật Di sản văn hóa (sửa đổi): Mở lối để cổ vật, di vật hồi hương
    Điểm mới tại Dự thảo Luật Di sản văn hóa (sửa đổi), đó là Dự thảo Luật đã có các quy định, điều khoản khuyến khích các tổ chức, cá nhân đưa cổ vật hồi hương, cũng như không để “chảy máu” cổ vật, di vật. Những quy định này góp phần xây dựng, phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.
  • Chuyển đổi số tại Hà Nội: Tư duy sáng tạo - Hiệu quả thực chất
    Với sự chỉ đạo sát sao của Thành ủy, UBND Thành phố Hà Nội về chuyển đổi số để xây dựng thành phố thông minh theo mục tiêu Thành ủy đặt ra tại Nghị quyết số 18-NQ/TU; các quận, huyện, thị xã trên địa bàn Hà Nội đã hành động quyết liệt, đẩy mạnh chuyển đổi số và đạt được nhiều kết quả tích cực.
  • Người trồng sen hồ Tây vào mùa thu hoạch
    Hoa sen trồng ở hồ Tây từ lâu đã nổi tiếng bởi cả màu sắc lẫn hương thơm. Trong đời sống văn hóa, tinh thần của người Hà Nội, hoa sen ở hồ Tây thuộc quận Tây Hồ luôn có một vị trí trang trọng, góp phần không nhỏ tạo nên cái "chất" rất riêng của Hà Nội mỗi độ tháng 6 về.
  • Phê duyệt Quy hoạch hệ thống du lịch thời kỳ 2021-2030, tầm nhìn đến năm 2045
    Chính phủ vừa ban hành Quyết định số 509/QĐ-TTg về phê duyệt Quy hoạch hệ thống du lịch thời kỳ 2021-2030, tầm nhìn đến năm 2045.
  • Ra mắt Bảo tàng Trang sức 54 dân tộc Việt Nam và Bảo tàng Hoàng cung triều Nguyễn
    Bảo tàng Trang sức 54 dân tộc Việt Nam và Bảo tàng Hoàng cung triều Nguyễn là hai bảo tàng tư nhân nằm trong hệ thống Bảo tàng Đỗ Hùng, tọa lạc tại số 68 Nguyễn Huệ, Quận 1, TP.HCM.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bến đợi
    Truyện ngắn Bến đợi là tác phẩm đầu tay của tác giả Bùi Duy Phong. Tác phẩm Bến đợi là câu chuyện cảm động kể về sự yêu thương, đùm bọc của người dân làng chài nghèo dành cho cô giáo Linh, từ xa tới đây dạy học và tình cảm, sự cưu mang, đùm bọc của bác sĩ Toàn dành cho cô giáo cũ của mình cùng với đứa cháu ngoại bệnh tật khi họ gặp lại nhau trong bệnh viện sau nhiều năm bặt tin.
  • Triển lãm nghệ thuật 1001 rùa biển bằng gốm với tên gọi “Phiêu” đến với công chúng
    Sáng 15/6, tại Hà Nội, Triển lãm "1001 rùa biển bằng gốm" của nghệ sĩ Cao Thanh Thà đã gây ấn tượng đặc biệt với người xem bởi mỗi tác phẩm của chị đều là độc bản.
  • Lật Mặt 7 ra mắt ở Mỹ, chiếu tại 270 cụm rạp ở nước ngoài
    "Lật mặt 7: Một điều ước" vừa tổ chức buổi họp báo đặc biệt, chính thức khởi chiếu tại Mỹ. Trước đó, thông tin "Lật mặt 7" chiếu tại thị trường quốc tế khiến khán giả vô cùng háo hức. Đây cũng là phim Việt đầu tiên chiếu cùng lúc tại 3 châu lục Bắc Mỹ, Châu Âu và Châu Úc, mở chiếu 40/50 tiểu bang ở Mỹ và mở bán vé trên 270 cụm rạp tại 12 quốc gia trên thế giới.
  • Quận Ba Đình: Lan tỏa sâu rộng phong trào thi đua "Dân vận khéo"
    Ngay sau khi Quận ủy Ba Đình có kế hoạch tổ chức Hội thi “Dân vận khéo” quận Ba Đình năm 2024, Đảng ủy 14 phường trên địa bàn đã triển khai hội thi đến các chi bộ, Mặt trận Tổ quốc (MTTQ), các tổ chức chính trị - xã hội, tạo thành đợt sinh hoạt chính trị rộng khắp trong quận về công tác dân vận.
  • Việt Nam thu hút du khách từ khắp nơi trên thế giới nhờ ẩm thực tuyệt vời và sự thân thiện
    Theo trang web tài chính Insider Monkey của Mỹ, Việt Nam đứng thứ 13 trong danh sách 20 điểm đến được yêu thích nhất ở châu Á nhờ giá cả phải chăng, sự thân thiện, ẩm thực tuyệt vời và tỉ lệ chấp nhận thị thực cao.
"Hoa" trong Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO