Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội, Phú Quang và tôi...

Nguyễn Ánh Nguyệt 11:45 23/05/2023

Tôi nhớ như in buổi sáng u ám ấy, buổi sáng nghe tin Phú Quang mất. Lòng tôi nặng trĩu. Nhạc Phú Quang đã cùng tôi đi suốt thanh xuân. Tôi thần tượng ông, như bao bạn bè cùng trang lứa.

anh-2-mb.jpg
Tôi yêu nhạc Phú Quang và yêu Hà Nội bằng thứ tình yêu không thể lý giải, nó mơ hồ như sương khói mà vô cùng bền chặt. 

18 tuổi, lên Hà Nội học đại học với hành trang là đôi mắt to tròn ngơ ngác, tôi yêu và thất vọng với mối tình đầu. 18 tuổi, lần đầu tiên tôi tìm đến Phú Quang, vịn vào âm nhạc của ông mà đứng dậy...

Những năm 1990, đường Xuân Thủy, quận Cầu Giấy, Hà Nội chưa san sát nhà cửa, rộn ràng hàng quán và nhộn nhịp người xe như bây giờ. Trường Đại học Sư phạm đã 45 năm tuổi đời, trang nghiêm ẩn mình giữa bạt ngàn cây cối. Ký túc xá của trường đẹp như một bài thơ với những khuôn cửa hình ô vuông ngập nắng. Thật tiếc, tôi không đủ tiêu chuẩn để ở ký túc. Tôi thuê một căn phòng nhỏ trong khu trọ bình dân gần trường.

Hè năm ấy, cả khu trọ chỉ còn mình tôi, không dám về quê, không dám nhìn thẳng vào sự thật, không dám đối diện với người đàn ông đã phản bội mình. Đêm lạnh, tôi ngồi bó gối trong căn phòng nhỏ, vừa khóc vừa lẩm nhẩm những ca từ cứ xoáy vào tim tôi, vò xé tâm hồn tôi, làm tôi thêm xa xót: Chỉ còn mùi hoa sữa nồng nàn trong căn phòng nhỏ. Đêm cuối thu trăng lạnh mờ sương. Chỉ còn nỗi im lặng phố khuya không gian dạ hương sâu thẳm. Từng tiếng chim đêm khắc khoải vọng về. Chỉ còn mênh mông gương hồ. Từng hàng cây góc phố ngây ngô nhìn nhau. Chỉ còn hơi ấm mối tình đầu. Anh đi có đôi lần nhìn lại. Chỉ còn em còn em, im lặng đến tê người... Phú Quang đã cùng tôi, dìu tôi đi qua nỗi đau đầu tiên như thế...

Tôi yêu nhạc Phú Quang và yêu Hà Nội bằng thứ tình yêu không thể lý giải, nó mơ hồ như sương khói mà vô cùng bền chặt. 4 năm sống ở Hà Nội, chưa từng một lần tôi muốn rời khỏi nơi đây. Những ngày nghỉ dài, trong khi các bạn cùng lứa về quê, thì tôi chọn ở lại Hà Nội. Sinh viên rời đi, Thủ đô vắng và buồn. Chiều đến, khi nhà nhà thổi lửa, tôi lặng lẽ đạp xe trên những con phố rộng dài thênh thang, hít hà mùi hương khắc khoải và thanh nhã của Hà thành. Mùi hương ấy thật lạ. Không phải hương hoa sữa mỗi độ thu về, không phải hương mùi già dịp xuân sang Tết đến… Nó là thứ hương vô cùng đặc biệt, thứ hương gợi nhớ ký ức và những nét cổ kính, trầm mặc của Hà Nội xưa...

Đến tận bây giờ, mỗi lần về Thủ đô, chạy xe chầm chậm trên những con phố thân quen vào đêm khuya muộn, tôi vẫn cảm nhận rõ mồn một mùi hương thân thuộc ấy, mùi hương sẽ ám ảnh và lôi cuốn tôi suốt cả cuộc đời...

Tuổi 40, tôi sống mờ nhạt như bao phụ nữ bình thường khác. Bảo tôi từng hạnh phúc không? Có! Bảo tôi từng bất hạnh không? Có! Làm gì có ai trên đời chỉ toàn hạnh phúc hoặc toàn bất hạnh. Nhưng tôi không còn hoài bão, không còn ước mơ, tôi nhàn nhạt và vô vị như chính trái tim tôi!

Rồi Hà Nội với những ngày dịch dã, với lo sợ bệnh tật và cái chết ám ảnh. Con trai tôi, em trai tôi, những người yêu thương nhất của tôi đều ở Hà Nội. Có lúc với tôi, thế giới chỉ thu nhỏ bằng thủ đô yêu dấu. Trái tim tôi hướng về thủ đô. Nhớ lắm mà không thể gặp mặt, không thể trở về. Tôi lại tìm đến Phú Quang, đắm chìm trong âm nhạc ngọt ngào của ông, nghe từng giai điệu vuốt ve, an ủi: Ôi nỗi nhớ muôn đời vẫn thế. Như dòng sông Hồng cuộn đỏ mãi trong tôi!

Dịch tạm yên, tôi về Hà Nội. Tôi nhỏ bé, gầy guộc như cây bàng già khẳng khiu qua mùa rụng lá. Hành trang mang theo là trái tim xác xơ sau cuộc hôn nhân đổ vỡ. Hà Nội ùa vào tôi, đón tôi bằng một chút bóng đêm trên đường phố quen, bằng một chiều sương giăng lối cũ. Tôi lại đi bộ dọc cầu Long Biên, nghe tiếng còi tàu u u với những vòng quay xình xịch; nghe các thanh sắt tuổi đời hơn trăm năm thổn thức với nhau về tình yêu và nỗi nhớ. Gió sông Hồng mơn man trên tóc tôi, òa xuống vai tôi. Cơ thể tôi mềm ra, những căng thẳng trên mắt, trên môi và trong tim như được vuốt ve, xoa dịu. Lại đi trong đêm bình yên, bình yên. Cơn gió lang thang về chốn quê nhà. Lại ghé con sông từng đêm, từng đêm. Rì rào bên ta nỗi nhớ khơi xa… Ca từ của Phú Quang, âm nhạc của Phú Quang cứ ngân nga, ngân nga trong tôi như thế…

Hà Nội ơi, vẫn còn đây không gian cổ kính với nóc cũ rêu phong, mái ngói xô nghiêng và cây bàng mùa đông xơ xác. Vẫn còn đây Văn miếu Quốc Tử Giám uy nghiêm, Tháp Rùa Hồ Gươm cây xanh rợp bóng, cầu Thê Húc cong cong dẫn vào đền Ngọc Sơn, chùa Trấn Quốc thâm nghiêm và chùa Một Cột như đóa sen nở ngàn năm trong lòng Hà Nội… Nhưng thủ đô bây giờ đã khác xưa, hiện đại hơn, khang trang hơn, ngày một thay da đổi thịt. Những dãy phố sầm uất hàng quán và rực rỡ ánh đèn; những cao ốc vút tận trời xanh, người và xe nối đuôi nhau vô tận… Tôi bỗng thấy nhỏ bé như một dấu chấm ngân nga giữa mảnh đất nghìn năm văn hiến mà tôi luôn khắc khoải ngóng về.

Nhiều người nói với tôi: Nhắc đến Hà Nội không thể không nhắc đến Phú Quang, và nghĩ về Phú Quang là nghĩ về Hà Nội. Những bản tình ca da diết, sâu lắng của ông được nhiều người yêu thích, đã trở thành một phần không thể thiếu của thủ đô thân yêu.

Phú Quang ơi, nơi kia xa lắm, hẳn ông biết trời hôm nay xanh như mắt biếc, có một Hà Nội đang ngây ngất nắng và run run heo may...

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Ánh Nguyệt. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hà Nội ngày trở gió
    Hà Nội những ngày trở gió như mang đến chút hanh hao không phải của nắng, cũng không phải của gió, mà là của lòng người, của những vụng dại thuở mới yêu.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Một buổi chiều đi qua nghìn năm
    Buổi chiều ấy, tôi đang học thì nhận được tin nhắn. Bạn đã ở chùa Trấn Quốc. Đợi tôi. Tôi nhìn đồng hồ. Buổi học vẫn chưa hết. Ngoài kia là một chiều Hà Nội tháng Tám còn lòng tôi đã chạy trước đến Hồ Tây. May sao gần bốn giờ, cô cho nghỉ sớm. Tôi thu vội sách vở. Ở tuổi ngoài bốn mươi, vẫn có những phút được tan học sớm khiến người ta vui như một cô học trò nhỏ.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Dịu dàng thu qua phố
    Hà Nội vào thu với những con đường đẹp như mơ, sắc vàng rực rỡ nhuộm cả khung trời. Những chiếc lá nhẹ rơi, bay bay trong gió, xào xạc theo bước chân như níu giữ người đi. Con đường Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu với những hàng cây cổ thụ rợp bóng, là nơi mà giới trẻ hay thích chụp ảnh, check in. Nơi đây cũng là nơi mà có rất nhiều những chiếc xe đạp của các mẹ, các chị chở đầy các loài hoa đến bán. Với bó hoa cúc Hoạ Mi trên tay, các cô gái trẻ hay cả những phụ nữ trong tà áo dài duyên dáng đang thả sức tạo kiểu để có bộ ảnh kỷ niệm. Một khung cảnh nên thơ, để ai đó đi ngang qua cũng không khỏi thốt lên: "Ôi sao thu dịu dàng, yên bình đến thế!".
  • Ngồi trên tầng hai đi qua Hà Nội
    Trưa ấy, một người bạn xứ Bắc hẹn tôi ra Hàm Cá Mập. Bạn chỉ bảo muốn tôi có thêm một trải nghiệm riêng có của Hà Nội khi thành phố vừa chớm thu. Khi tôi đến, bạn đã nhẫn nại đợi ở đó, bên mình là chiếc máy ảnh cơ to và nặng. Bạn đã đi nhiều nơi, biết nhiều miền đất nước, lại khá tường tận Hà Nội. Nhưng hôm ấy, bạn không đưa tôi vào một di tích nào. Chỉ cùng tôi bước lên tầng hai của một chiếc xe buýt.
  • Có người gọi tên tôi giữa Hà Nội
    Không phải tiếng rao khuya, tiếng chuông tàu hay một câu hát cũ. Chỉ là giữa một buổi sáng ở Cát Linh, khi tôi đang lủi thủi theo dòng người, phía sau bỗng vang lên: - Chị Tâm ơi, lên xe nào!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Truyện ngắn: Màu của gió (Kỳ 2)
    ⁠Gói bưu phẩm nhân viên bưu điện chuyển đến nhà tôi là cuốn tiểu thuyết có tên: Màu của gió, của tác giả Lam Thùy. Bức tranh trang trí bìa vẽ theo trường phái lập thể khá hiện đại, nhìn bắt mắt. Tôi mở Facebook, vào trang của Thùy, nhắn tin hộp thư messenger: “Cảm ơn em đã tặng sách. Tôi rất vui vì em vẫn tâm huyết với văn chương. Em đang ở đâu?”...
  • Phát huy nguồn lực, vai trò của công nghiệp văn hóa gắn với phát triển kinh tế - xã hội
    Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương làm việc với các cơ quan, đơn vị về phát huy nguồn lực văn hóa và trao đổi những kết quả đạt được, hạn chế, điểm nghẽn, đề xuất các giải pháp nâng cao đóng góp của văn hóa vào tăng trưởng kinh tế - xã hội trong giai đoạn mới.
  • 13 tác phẩm xuất sắc được trao giải tại cuộc thi phim ngắn “Hiền tài hôm nay”
    Trải qua chặng đường tìm kiếm sôi nổi từ hơn 200 tác phẩm dự thi, 23 phim ngắn xuất sắc thuộc các loại hình tài liệu, phim truyện ngắn và hoạt hình đã tiến vào Vòng Chung khảo. Các tác phẩm không chỉ thể hiện sự phong phú về thế hệ sáng tác, cách kể chuyện cùng ngôn ngữ thể hiện hiện đại mà còn mở rộng góc nhìn về chủ đề “hiền tài”.
  • Hà Nội tiếp thu ý kiến Nhân dân về quy hoạch Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng
    Ngày 17/9, Sở Xây dựng Hà Nội tổ chức hội nghị lấy ý kiến Nhân dân về Quy hoạch phân khu sông Hồng, Đồ án quy hoạch tỷ lệ 1/5.000 và hướng tuyến giao thông tỷ lệ 1/500 thuộc dự án Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng.
  • [Podcast] Người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Trong dòng chảy nghìn năm của Thăng Long - Hà Nội, có những giá trị được lưu giữ trong các di tích, những mái đình, làng nghề; cũng có những giá trị hiện diện trong chính đời sống thường ngày. Khi nói về Hà Nội, bên cạnh một thành phố với hơn nghìn năm văn hiến, người ta còn nhớ đến một nếp sống được hun đúc qua nhiều thế hệ: thanh lịch, tinh tế, trọng nghĩa tình.
  • Khai mạc triển lãm “Jazz & Phố”: Kết nối di sản, kiến tạo tương lai
    Sáng 17/9, triển lãm "Jazz & Phố - Giao thoa không biên giới” chính thức khai mạc tại Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long 31-33 Lương Văn Can (Hoàn Kiếm, Hà Nội) mở đầu chuỗi hoạt động trong khuôn khổ "Hanoi Jazztival 2026".
  • Chùm thơ của tác giả Mai Hoàng Hanh
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Mai Hoàng Hanh.
  • Hà Nội khen thưởng danh hiệu “Người tốt, việc tốt” cho 4 cá nhân
    Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Vũ Đại Thắng vừa ký ban hành Quyết định về việc tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt” nhằm ghi nhận và biểu dương những đóng góp tích cực của các cá nhân cho sự phát triển của thành phố.
  • [Podcast] Tản văn: Cô barista của tôi
    Người ta ngồi cà phê đôi khi không phải chỉ để uống cà phê! Nên nhiều khi ba lô trên vai, lòng đương dạt dào bên cung đường xa xôi đã thấy nôn nao một nỗi nhớ hình hài không rõ rệt về phố Hà Nội - về hàng cà phê có cái tên giản dị nằm ở ngã tư, đối diện một vườn hoa...
  • Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội Vũ Đại Thắng thăm, động viên gia đình vụ cháy tại phường Tây Hồ
    Hồi 02h06’ ngày 16/9, Trung tâm Thông tin chỉ huy Công an Thành phố Hà Nội nhận được tin báo xảy ra cháy tại ngôi nhà số 2 ngõ 2B Văn Cao, phường Tây Hồ, thành phố Hà Nội.
Hà Nội, Phú Quang và tôi...
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO