Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Cầu Long Biên

Izerghin 30/04/2023 13:20

Hầu như vào mọi chiều thứ sáu, tôi đều leo lên một chiếc xe công cộng đi lang thang khắp thành phố. Tôi chọn đi buýt, bởi khi không chịu áp lực điều khiển xe, chẳng phải sẽ có nhiều thời gian quan sát cảnh vật qua kính xe, hoặc lúc đi bộ có thể cảm nhận chân thật hơn vẻ đẹp của thành phố hay sao?

bbb.jpg
Cầu Long Biên huyền thoại trong lòng tôi, và trong lòng bao thế hệ khác nữa. (ảnh: internet)

Sáng dậy sớm đi làm đã xỏ sẵn giày thể thao, chỉ ngóng nhanh đến chiều tan ca nên phải nói trong lòng tôi háo hức vô cùng. Tôi xuống từ điểm dừng gần lối vào Văn Miếu và bắt đầu hành trình đi bộ ngó nghiêng khắp ngóc ngách Hà Nội.

Đi dọc đường Hoàng Diệu tới phố Bắc Sơn để ngắm hoa ban mùa này nở trắng hai bên đường, rồi lại băng qua đường Phan Đình Phùng đồ sộ hàng cây cổ thụ. Cứ thế tôi đi, đâm toạc thành phố trên đôi chân quen chạy bộ, vì lẽ yêu đời mà quên cả mỏi mệt. Tới cầu rồi. Cầu Long Biên huyền thoại trong lòng tôi, và trong lòng bao thế hệ khác nữa.

Đứng dưới chân cầu đợi vãn dòng xe cộ đi xiên xẹo không theo làn, “A, hóa ra là thế”, tôi rít khe khẽ trong cổ họng chỉ đủ mình nghe thấy khi nhìn ngắm xung quanh. Cách vài mét đường, bên kia là phố cổ nhộn nhịp, còn phía bên này là những thanh cầu sắt hoen rỉ bởi sự tàn nhẫn của thời gian. Như hai mảng màu của bức vẽ sơn dầu, mỗi vùng sáng, tối lại mang một nét quyến rũ đặc biệt. Có lẽ, không riêng gì tôi, cũng có rất nhiều người thương mến một góc bình dị ở giữa lòng Thủ đô lúc nào cũng đông đúc người và ồn ã như khi nhìn về phía cây cầu lịch sử.

Tôi bước đi chậm rãi, men theo phần đường nhỏ hẹp dành cho người đi bộ để tránh xe máy dưới lòng đường đang chen chúc trên chiếc cầu già nua, cũ kỹ đứng đó đã nghìn năm lịch sử, chứng kiến mọi nỗi buồn vui của bao thế hệ người. Đợi khi hoàng hôn buông xuống, cũng là lúc đẹp nhất để đứng ngắm cảnh trên cầu, tôi lấy chiếc điện thoại đã sạc đầy pin từ sau ba lô ra để chụp lại những khoảnh khắc quý giá hiện ra trước mặt.

Từ góc đường tàu chạy qua, cho đến những áng mây phớt hồng trên đầu và cả những gợn sóng lấp lánh dưới chân chiếc cầu cũ đều được lưu lại trong chiếc di động nhỏ bằng bàn tay. Cũng có những phút tôi muốn đứng lặng im, lắng nghe hơi thở của đất trời, xa xăm, mênh mang mà trầm lặng.

Đầu cầu phía giáp thành phố là ga tàu cho người đi chợ lên xuống. Mỗi lần tàu vào ga lại nghe tiếng còi hú và những bánh chạy sình sịch mà nỗi thương nhớ trong lòng cứ dâng lên đầy vơi. Tôi như cô bé Liên trong truyện “Hai đứa trẻ”, đếm những đêm tăm tối ngóng đợi đoàn tàu chạy qua để tạm quên đi cái nghèo, cái đói thuở bấy giờ.

cau-long-bien-anh-lqp.jpg
Hà Nội sống về đêm, cầu Long Biên cũng trằn trọc không ngủ.

Tôi quá trẻ để thấm thía những đói khổ thời cha ông, chỉ nghe thuật lại qua truyền miệng, sách báo, qua những chương trình phát thanh ở huyện, xã vào dịp kỷ niệm Ngày Giải phóng Thủ đô hay Ngày thương binh - liệt sĩ. Nghĩ lại thời đã xa, vừa đưa tay lên ray phần sống mũi thấy hình như mắt mũi đã cay xè.

Đợi khi đêm xuống, đứng trên cầu nghe xóm chợ bên dưới nhộn nhịp mua bán. Hà Nội sống về đêm, cầu Long Biên cũng trằn trọc không ngủ. Vịn tay trên thành cầu, bao cặp trai gái đứng tự tình bên nhau, ngắm nhìn thành phố qua những cây cầu xa tít tắp, cùng nhau ôn lại những kỷ niệm buồn vui và đợi chuyến tàu đêm.

Nhắc đến tàu hỏa trên cầu Long Biên, cũng không sao nói hết những chiều tắc đường nên tới trễ, chỉ kịp thấy bóng tàu chạy vụt qua. Tôi đứng ngẩn ngơ nhìn theo sau đuôi tàu lạnh lùng khuất bóng mà trong lòng tiếc hùi hụi. Lại đứng đợi chuyến sau phải cách chuyến vừa chạy chừng vài giờ đồng hồ.

Nếu được hỏi ở đâu bán chuối cả buồng, râu ngô cả bao tải thì tôi chắc chắn sẽ giới thiệu ra đây. Có lúc vì quá đắm say vẻ bình dị của cây cầu, của những rặng chuối phía dưới chạy dài ra sát mép sông Hồng mà tôi đã ao ước: Sau này về già, khi tóc bạc phai sương, đồi mồi lấm tấm trên má, tay và cả ống đồng dưới chân, lưng còng rạp, tôi sẽ là bà lão bán chuối và râu ngô phúc hậu nhất cây cầu lịch sử.

Hôm nay trời báo gió mùa về, nghĩ đến thôi lòng vừa tái tê lại vừa náo nức. Ước gì buổi tối có ai đó tình nguyện chở đi dạo lòng vòng quanh thành phố, kiểu gì cũng nũng nịu đòi đưa lên cầu Long Biên gặm một bắp ngô nướng, ngồi huơ huơ tay dưới những đốm than hồng, thỉnh thoảng nhìn tàn lửa bay theo gió trời xa xăm...

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Izerghin. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội – niềm tin và hy vọng
    Trong suốt chiều dài lịch sử hơn 1000 năm của mình, Hà Nội – Thăng Long – là đất địa linh nhân kiệt, nơi lắng đọng hồn thiêng sông núi, hội tụ nhân tài bốn phương, nơi kết tinh và tỏa sáng những giá trị ngàn đời của văn hóa dân tộc.
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Khơi dậy khát vọng làm chủ và tinh thần xung kích của thế hệ trẻ
    Nhân kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật xuất bản cuốn sách “Tiền đồ rực rỡ của Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa nằm trong tay thế hệ trẻ”. Cuốn sách giúp người đọc hiểu rõ hơn về tư tưởng của Tổng Bí thư Lê Duẩn, đồng thời đúc kết những bài học thực tiễn quý báu cho thế hệ trẻ Việt Nam trong kỷ nguyên mới, qua đó khơi dậy khát vọng cống hiến, bản lĩnh và ý chí tự lực, tự cường.
  • Động lực mới cho phát triển văn hóa Thủ đô
    Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, ban hành ngày 7/1/2026 là văn kiện có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, thể hiện bước phát triển mới trong tư duy lý luận của Đảng về vai trò, vị trí của văn hóa trong phát triển đất nước. Với tầm nhìn dài hạn và tư duy đổi mới sâu sắc, Nghị quyết số 80-NQ/TW đã trở thành “kim chỉ nam” cho phát triển văn hóa của mỗi địa phương. Với riêng Thủ đô Hà Nội - trung tâm chính trị văn hóa kinh tế văn hóa của cả nước, Nghị quyết đã tạo động lực mới để Thủ đô phát huy vai trò trung tâm, dẫn dắt trong phát triển văn hóa.
  • Nâng cao hiệu quả triển khai cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật ở Việt Nam
    Việc thực hiện cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật công lập đang đặt ra nhiều vấn đề cả về lý luận và thực tiễn. Tại hội thảo khoa học “Nghiên cứu cơ chế tự chủ của các đoàn nghệ thuật” do Viện Văn hóa, Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam tổ chức mới đây, bên cạnh việc nhìn nhận lại thực trạng, các ý kiến, tham luận cũng đã đề xuất nhiều giải pháp nhằm gỡ nút thắt cho việc thực hiện cơ chế tự chủ hiện nay của các đoàn nghệ thuật.
  • Beauty Summit 2026 chính thức khởi động tại Hà Nội
    Chiều 25/3, Triển lãm thương mại quốc tế ngành làm đẹp đã được công bố với sự tham dự của đại diện Liên đoàn Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI), HBR Holdings, tổ chức KL Global & ISO 17024, Weaving Korea, cùng các chuyên gia trong lĩnh vực làm đẹp và cộng đồng doanh nghiệp liên quan.
  • Đổi tên Trung tâm Chuyển đổi số và Đào tạo thông tin truyền thông thành Trung tâm Chuyển đổi số thành phố Hà Nội
    UBND Thành phố Hà Nội đã ban hành Quyết định 1262/QĐ-UBND ngày 23/3/2026 về việc tổ chức lại và đổi tên Trung tâm Chuyển đổi số và Đào tạo thông tin truyền thông thành Trung tâm Chuyển đổi số thành phố Hà Nội thuộc Sở Khoa học và Công nghệ thành phố Hà Nội.
Đừng bỏ lỡ
Cầu Long Biên
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO