Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Loa kèn Hà Nội, gọi mùa hạ sang

Tặng Vũ 14/04/2023 10:00

Hà Nội - trái tim của đất nước, nơi lưu giữ những hồn cốt thiêng liêng của dân tộc, những dư vị ngọt ngào từ đất, từ người, từ những điều bình dị thoáng qua nhưng làm say đắm bao trái tim thổn thức lưu luyến nhớ thương không muốn rời.

mat-ho-guom-lan-tan-song-gon-song-phan-chieu-mat-ngot-rot-xuongchenh-choang-day-voi.jpg
Mặt Hồ Gươm lăn tăn sóng gợn sóng phản chiếu mật ngọt rót xuống chếnh choáng, đầy vơi...

Biết bao văn nghệ sĩ đã phải lòng trước vẻ đẹp, nét đặc trưng của Hà Nội. Như “cô gái” dịu dàng, đa xúc cảm luôn biết cách làm mới mình 12 tháng trong năm khi khoác lên mình những bộ xiêm y lộng lẫy, đa sắc màu nhất. Nếu như nhà văn Vũ Bằng thể hiện tình yêu da diết ở miền ký ức đẹp đến nao lòng trong “Thương nhớ mười hai” thì nhạc sĩ Giáng Son lại cho thấy sự cảm nhận tinh tế của người con gái đất Hà thành với nét đẹp bâng khuâng từng giai điệu trong “Hà Nội 12 mùa hoa”.

hoa-loa-loa-ken-dau-mua-ha-noi-06.jpg

Thế nhưng, có lẽ “cô gái” đang độ xuân thì đẹp nhất khi mộng mơ tinh khôi hoa loa kèn tỏa hương thơm ngát, dịu dàng e ấp ở cuối xuân đang qua mà chớm hạ còn dùng dằng chưa tới. Và cũng bởi khoảnh khắc giao mùa năm ấy, trái tim tôi loạn nhịp khi gặp em. Cảnh sắc giao mùa nơi phố phường Hà Nội khiến con người ta chậm lại một chút để cảm nhận những dòng chảy nhẹ nhàng giữa tấp nập, vội vàng của công việc xoay vần, ồn ã đang qua.

Trở về Hà Nội sau bao ngày cách xa, lang thang một mình trên từng tuyến phố Thụy Khuê, Yên Phụ. Tôi bắt gặp những cô bán hàng bên cạnh chiếc xe đạp hoen gỉ, tróc sơn nhưng chở cả những mùa hoa rực rỡ như một nét chấm phá đặc trưng nơi phố cổ Hà Nội. Dưới vạt nắng hao gầy chiếu qua tán cây cổ thụ đang cố gắng xua tan chút nồm ẩm còn xót lại của dư vị mùa xuân. Những bông hoa vươn mình khoe sắc thắm. Không đa sắc màu như hoa cúc, cũng chẳng ngát hương thơm nồng như hoa hồng, màu trắng tinh khôi của những bó hoa loa kèn như một điểm nhấn riêng biệt cho ta cảm giác an nhiên đến lạ thường.

hoa-loa-ken-1648203960.jpg

Hà Nội - mỗi loài hoa có nét đặc trưng riêng biệt cho từng mùa và giữa nhịp sống tất bật nơi đô thị, khi ta bắt gặp vẻ đẹp tinh khiết của hoa loa kèn - ấy chính là khoảnh khắc viên gạch tiếp nối giữa mùa xuân qua mùa hạ để xây đắp lên những cảm xúc xốn xang trong lòng. Mặt Hồ Gươm lăn tăn gợn sóng phản chiếu mật ngọt chếnh choáng rót xuống đầy vơi. Ánh mắt tôi chợt dừng lại trước thiếu nữ trong tà áo dài trắng trên hàng ghế đá bên đường, ánh mắt nhìn xa xăm dưới làn tóc bay bối rối...

Cuộc sống nghĩ cũng lạ! Luôn biết cách kéo con người ta trong cuồng quay kim tiền. Nhưng chỉ cần một mùi hương thoáng qua, một giọng nói ngọt ngào, một ánh mắt si tình sẽ lại đánh thức miền ký ức đậm sâu trong tâm khảm rạo rực với điệp khúc “Ngày ấy” nhẹ nhàng mà da diết...

gap-lai-em-trong-khoanh-khac-giao-mua-day-ap-ky-niem-thoi-thanh-xuan(1).jpg
Gặp lại em trong khoảnh khắc giao mùa đầy ắp kỷ niệm thời thanh xuân.

Ngày ấy, tôi và em tay trong tay rảo bước trên phố phường Hà Nội cũng vào ngày hạ đương qua. Những chiếc lá cựa mình, run rẩy, xô đẩy chen nhau khoác lên tấm áo mỏng manh cho những tuyến phố Phan Đình Phùng, Trần Phú ngập tràn bóng cây cổ thụ - những chứng nhân có tên, có số cho lịch sử oai hùng, cho vẻ đẹp thuần khiết, phát triển từng ngày của Thủ đô. Ẩn hiện đâu đây nơi góc phố những gánh hàng rong mang theo hương vị quê nhà thân thuộc khiến em bất giác thốt lên “Ai như bóng dáng mẹ trong tiết trời hạ qua”. Những lời rao chân chất thật thà xen lẫn những giọng nói ngọt ngào của người Tràng An. Người Hà Nội bình dị, thanh lịch mà tràn ngập thi ca!

Những thức quà đơn sơ mà chan chứa bao tấm lòng thơm thảo. Dù đang ở chớm hạ mà neo gánh hàng rong vẫn có những món ăn đầy ắp ký ức tuổi thơ nơi quê nhà. Dưới bàn tay gầy guộc nhuốm đầy vị tháng năm của cô bán hàng đang nhẹ nhàng, chậm rãi gói những hạt cốm non căng mẩy dịu ngọt trong từng chiếc lá sen xanh mướt. Thấp thoáng bên cạnh gánh hàng là những nải chuối chín vàng, thơm lừng. Vị ngọt thanh của cốm non, quyện trong mơn man bùi ngùi của chuối chín khiến món quà mang hồn quê trở nên thanh khiết, tròn vị. Dưới vành nón mê đã phai màu, nụ cười rạng rỡ xen lẫn giọng nói mộc mạc của cô bán hàng khiến má em ửng hồng hây hây: “Nghe tin em muốn lấy chồng. Để anh mua cốm, mua hồng sang chơi”. Không biết vô tình hay hữu ý mà cái ngày em theo chồng sang sông cũng vào ngày hạ trong vắt đượm buồn trong tôi...

Bốn mùa Hà Nội luôn có những sắc màu đặc trưng. Trong chuyến công tác nơi Thủ đô lần này, dù bận rộn đến mấy, tôi luôn dành khoảng thời gian để cảm nhận tất thảy những yên bình, dung dị từng con phố, cũng để hoài niệm về ký ức thời thanh xuân, về khoảnh khắc giao mùa. Bên ly cafe tí tách từng giọt rơi sóng sánh, cảm nhận vị ngọt của cốm non xen lẫn đỗ xanh và béo gậy của dừa nạo khiến món xôi cốm làm vấn vương bao thực khách.

Hạ chạm ngõ, cũng là mùa của muôn loài hoa khoe sắc dưới vạt nắng hanh hao đầu mùa. Tôi yêu hoa loa kèn không chỉ bởi vẻ đẹp tinh khiết, cảm xúc dịu êm mà loài hoa này mang lại. Mà bởi ngày đó, những bó hoa loa kèn thoảng hương dưới cơn mưa đầu mùa, tôi tặng vội cho em như vị cứu tinh khi em giận dỗi, để em đứng chờ ướt đẫm ký ức một thời sinh viên. Hạ man mác trong lòng mỗi trái tim thổn thức khi yêu.

Sau tất bật, hối hả, xô bồ công việc. Dạo quanh 36 phố phường Hà Nội, nơi những con phố thân thương kỷ niệm. Tôi tình cờ gặp lại em cũng nơi chốn cũ. Trái đất tròn. Nhưng tôi không nghĩ lại đúng người, đúng khoảnh khắc, đúng niềm thương đến vậy! Ngày đó tôi và em tay trong tay cảm xúc trinh nguyên ban đầu. Còn giờ đây, em cũng tay trong tay nhưng với cậu con trai kháu khỉnh, em gật đầu nở nụ cười đã từng làm tôi say đắm. Giọng nói ngọt ngào: “Chào bác đi con” khiến tôi quay về cảm xúc hiện tại. Em hạnh phúc, tôi an lòng.

Cuộc sống có dịp cho tôi tiếp xúc với hào sảng, xa hoa, náo nhiệt nơi Sài Gòn mưa nắng hai mùa. Nhưng với tôi, Hà Nội vẫn mang trong mình sự tĩnh lặng trầm mặc mà thi vị xuyến xao của bốn mùa tràn ngập hương sắc. Chỉ một chùm hoa bưởi nồng nàn đầu xuân, hay một bó sen hồng xốn xang giữa hạ cũng đủ làm ngây ngất những mộng mơ sắc tím của thạch thảo cuối thu, để rồi thương nhớ mùa hoa cải vàng bên sông khi đông vừa chớm.

Hà Nội có những kỷ niệm không phai làm trái tim ta trở nên non trẻ thổn thức như lúc ban đầu. Giọng nói ngọt ngào, nét đẹp thanh lịch của người con gái Hà thành trong cảnh sắc Hà Nội sẽ mãi vấn vương, rạo rực trong tôi. Và cũng bởi “Tôi yêu những sắc hoa” như tình cảm em đã dành cho tôi, cho thanh xuân tươi đẹp, cho nét đẹp của Thủ đô nghìn năm văn hiến, cho khoảnh khắc giao mùa Hà Nội - mùa yêu đầu ta có nhau.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Tặng Vũ. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Nét đẹp văn hoá công sở Hà Nội những năm thuộc thập niên 70-80 ở thế kỷ trước
    Ngày ấy, tôi công tác ở Ủy Ban Khoa học Xã hội Việt Nam (UBKHXHVN), nay là Viện Hàn Lâm Khoa học Xã hội và Nhân văn. Các thủ trưởng của tôi như: Chủ nhiệm Nguyễn Khánh Toàn, các Phó Chủ nhiệm Đào Văn Tập, Phạm Huy Thông, Phạm Như Cương, Vũ Khiêu, đều đã đi gặp tiền bối hết cả rồi. Nhưng, những kỷ niệm đẹp của năm tháng được sống và làm việc dưới mái nhà chung thân yêu ấy, thì vẫn còn đọng lại mãi trong tôi.
(0) Bình luận
  • Dòng sông dệt nên cốt cách Hà thành
    Có những dòng sông chỉ đi qua một vùng đất, nhưng cũng có những dòng sông lại vào ký ức, vào tâm thức của con người. Với Hà Nội, sông Hồng là một dòng sông như thế. Từ thượng nguồn đỏ nặng phù sa, con sông lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng, ôm lấy Thủ đô như một dải lụa nâu bền bỉ của thời gian. Người Hà Nội sống cùng sông Hồng, lớn lên cùng sông Hồng và rồi trong sâu thẳm, ai cũng mang trong mình một phần bóng dáng của dòng sông ấy.
  • Mùi phố…
    Không biết bắt đầu từ khi nào nhưng có lẽ phải từ rất lâu rồi, tôi có thói quen thích lang thang một mình ngắm phố. Tôi thích ngắm Hà Nội bất kể là nắng hay mưa, cả khi trời nóng lẫn khi trời trở lạnh. Trong hành trình ấy, tôi không chỉ chứng kiến một Hà Nội đổi khác mà còn như nghiện cái mùi của phố khi lang thang cùng nó.
  • Tiếng búa cuối cùng trên phố Hàng Bạc
    Phố Hàng Bạc hôm nay ồn ào và lấp lánh. Sáng sớm đã nghe tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng loa phường. Cửa tiệm vàng bạc nối đuôi nhau, tủ kính lấp lánh trưng bày những sản phẩm công nghiệp bóng loáng, đẹp đẽ một cách vô hồn. Những chiếc máy ảnh ngoại quốc chụp vội, những bàn tay xa lạ lướt qua tủ kính, chẳng ai kịp nghe thấy tiếng động từ trong ngõ nhỏ. Phố Hàng Bạc bây giờ giàu có, hiện đại, nhưng hình như thiếu một thứ gì. Thiếu cái âm thanh cũ, cái nhịp đập cũ của làng nghề.
  • Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố
    Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.
  • Hà Nội - Nhớ kem Tràng Tiền
    Tôi sinh ra và lớn lên ở Thủ Đức, TP.HCM. Bố mẹ tôi từ miền Bắc đã di chuyển vào miền Nam sinh sống sau ngày giải phóng đất nước. Cách vài năm, tôi lại bay ra Hà Nội thăm họ hàng ở đấy. Tháng này, tôi có dịp bay ra Hà Nội, cũng là để thắp nén nhang cho người bác ở quận Ba Đình, tròn 100 ngày bác mất.
  • Hà Nội đổi thay và trăn trở
    Trong dịp Hà Nội kỷ niệm tròn 1.000 năm vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư về thành Đại La, rồi sau đó đổi tên thành Thăng Long, tôi, dù ở một phương trời xa cách nửa vòng trái đất, vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động xen lẫn niềm tự hào khi dõi theo đại lễ qua màn ảnh nhỏ. Và mới đó thôi, đã hơn 16 năm tôi rời xa Hà Nội của mình, mang những kiến thức học được đi dựng xây các công trình trên khắp mọi miền Tổ quốc. Mỗi dịp được trở về Thủ đô, dù có khi chỉ thoáng qua vài giờ ngắn ngủi, trong tôi vẫn luôn dâng lên cảm giác trở về một nơi thân thuộc và dấu yêu.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Phát triển không gian sáng tạo: Đòn bẩy cho công nghiệp văn hóa
    Hơn một thập kỷ qua, các không gian sáng tạo tại Việt Nam đã có bước chuyển động tích cực, trở thành hạt nhân thúc đẩy đổi mới sáng tạo, quảng bá giá trị văn hóa, phát triển du lịch và tăng cường gắn kết cộng đồng. Tuy nhiên, quá trình phát triển này vẫn đối mặt với nhiều thách thức, đòi hỏi phải nhận diện rõ các rào cản và có giải pháp chính sách, quản lý phù hợp.
  • Chiếc vé nhỏ - Câu chuyện tàu điện Hà Nội xưa
    Mỗi khi nghe ca khúc “Nhớ về Hà Nội”, những người Hà Nội ngoài ngũ tuần chắc hẳn lại nhớ về một thời xa vắng khi tiếng leng keng của tàu điện đánh thức phố phường mỗi sớm mai. Những chuyến tàu xanh hay đỏ, ghế gỗ, vành sắt mòn bóng đã chở biết bao thế hệ người Hà Nội. Ít ai nghĩ câu chuyện về những chuyến tàu ấy lại bắt đầu từ một thứ nhỏ bé: chiếc vé.
  • Trường Trung học phổ thông Trung Giã: Rộn ràng Lễ tri ân và trưởng thành cho học sinh khối 12
    Ngày 25/5, trong không khí vui tươi phấn khởi, thầy và trò Trường Trung học phổ thông Trung Giã (Hà Nội), đã long trọng tổ chức Lễ bế giảng năm học 2025 – 2026 và Lễ tri ân, trưởng thành cho học sinh khối 12.
  • Dòng sông dệt nên cốt cách Hà thành
    Có những dòng sông chỉ đi qua một vùng đất, nhưng cũng có những dòng sông lại vào ký ức, vào tâm thức của con người. Với Hà Nội, sông Hồng là một dòng sông như thế. Từ thượng nguồn đỏ nặng phù sa, con sông lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng, ôm lấy Thủ đô như một dải lụa nâu bền bỉ của thời gian. Người Hà Nội sống cùng sông Hồng, lớn lên cùng sông Hồng và rồi trong sâu thẳm, ai cũng mang trong mình một phần bóng dáng của dòng sông ấy.
Đừng bỏ lỡ
Loa kèn Hà Nội, gọi mùa hạ sang
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO