Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Ban mai Hồ Gươm

Thanh Minh 08/04/2023 11:58

Sáng sớm, màn sương mờ ảo, thuần khiết thả bầu không khí trong lành xuống mặt Hồ, trong lòng tôi cảm thấy thư thái, dễ chịu. Hồ Gươm hay còn gọi là Hồ Hoàn Kiếm đã trở nên thân quen với tôi và người dân nơi đây. Từng góc phố, mỗi hàng cây là những bức tranh đẹp mê hồn. Một khung cảnh thanh bình, yên ả mà cũng rất sống động.

ban-mai-ho-guom-viet-anh-manh-giai-nhi.jpg
Tác phẩm "Ban mai Hồ Gươm" của Viết Anh Mạnh

Hồ Gươm với những cây cổ thụ tỏa xanh bóng mát, đặc biệt là cây Lộc vừng chín gốc với những dải hoa đỏ, nhỏ xinh đẹp đến nao lòng, cảnh đẹp nên thơ nhưng cũng rất cổ kính, trầm mặc. Cầu Thê Húc cong cong như một chú tôm giỡn nước, dẫn vào đền Ngọc Sơn nơi lưu giữ cụ Rùa vàng với truyền thuyết trao gươm báu. Tháp Rùa lung linh, huyền ảo in hình dưới bóng nước gương trong. Ngọn Tháp Bút vẽ lên trời hồn văn hoá ngàn năm…

Thắp một nén hương dưới tượng đài Vua Lê, đưa tay đùa nghịch với lũ chim bồ câu, tâm hồn thật nhẹ nhàng. Nhà hàng Thủy Tạ với món kem không thể bỏ qua cho những ai qua đây. Kem mát lạnh từ đầu lưỡi, ăn xong vẫn còn dư âm thèm mãi.

Hồ Gươm, điểm thu hút mọi người đến chụp ảnh. Từng cặp trai gái tay trong tay đi dạo, các cụ già ngồi đánh cờ mê say, các cụ bà trò chuyện rôm rả, nào là các cháu thành đạt, rồi được cô con dâu vừa mua cho chiếc điện thoại... Tôi cũng hay thích ngồi đây một mình để ngắm dòng người ngược xuôi, tận hưởng không khí trong lành, thoáng mát…

Thả bộ quanh Hồ Gươm một vòng, bao nhiêu ký ức lại ùa về trong tôi. Bách hoá tổng hợp cũng là nơi ghi lại dấu ấn của một thời tem phiếu bao cấp, chắc chỉ có thế hệ 7X đổ về trước mới biết. Bưu điện với chiếc đồng hồ đổ chuông lúc sáu giờ và mười hai giờ, cách đấy mấy cây số vẫn nghe thấy.

Nhớ ngày còn nhỏ, là cô bé học cấp hai, tôi học ở Cung thiếu nhi Hà Nội nên hay đi bằng tàu điện, nhiều hôm thèm ăn kem Tràng Tiền, tôi còn xin chú bán vé tàu được đi nhờ để lấy tiền ăn kem, trẻ con, quàng khăn đỏ nên chú nhìn và mỉm cười rồi cho đi. Xuống tàu, lần nào tôi cũng đứng chơi ở nơi đây, nhặt những búp đa thổi bóng. Tôi rất thích thú xem những ông cụ với bàn tay khéo léo nặn tò he đủ các màu sắc một lát rồi mới vào học (tôi hay đi sớm)… Tiếng leng keng của tầu điện vẫn còn nguyên trong tôi cái âm thanh trong trẻo, vui tai ấy đến tận bây giờ. Đến năm cấp ba thì nơi đây cũng là nơi mà học sinh chúng tôi rủ nhau tụ tập, vui chơi sau mỗi buổi tan trường, những mối tình thơ ngây, trong sáng tuổi học trò cũng bắt đầu từ đây…

Hà Nội trong tôi thân thương đến lạ kỳ và Hồ Gươm trái tim của thủ đô, nơi cho tôi dệt câu chữ thành những vần thơ để rồi được nhạc sĩ đồng cảm và phổ nhạc.

Tôi yêu nơi đây, yêu những con người dễ mến, thanh lịch. Dù đi bất cứ đâu, tôi luôn tự hào về nơi tôi sinh ra và lớn lên với bề dày lịch sử ngàn năm văn hiến…

Mái ngói liêu xiêu trong chiều nhạt nắng

Hà Nội, Hồ Gươm khúc hát yêu thương

Hà Nội ơi, Hồ Gươm ơi…những kỷ niệm không phai mờ trong tôi…

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Thanh Minh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Nét đẹp văn hoá công sở Hà Nội những năm thuộc thập niên 70-80 ở thế kỷ trước
    Ngày ấy, tôi công tác ở Ủy Ban Khoa học Xã hội Việt Nam (UBKHXHVN), nay là Viện Hàn Lâm Khoa học Xã hội và Nhân văn. Các thủ trưởng của tôi như: Chủ nhiệm Nguyễn Khánh Toàn, các Phó Chủ nhiệm Đào Văn Tập, Phạm Huy Thông, Phạm Như Cương, Vũ Khiêu, đều đã đi gặp tiền bối hết cả rồi. Nhưng, những kỷ niệm đẹp của năm tháng được sống và làm việc dưới mái nhà chung thân yêu ấy, thì vẫn còn đọng lại mãi trong tôi.
(0) Bình luận
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
  • Xúc cảm Hà Nội
    Thơ viết về Hà Nội tôi có câu: “… Đường thơm hương sữa/ Níu lòng người xa/ Phố phường Hà Nội/ Lưu luyến Hào hoa”.
  • Văn Miếu - Quốc Tử Giám - Nơi hội tụ hiền tài
    Tôi bước chân qua cổng Văn Miếu vào một buổi sớm thu, khi nắng vàng vửa trải nhẹ qua từng vòm lá, gió hanh hao đưa theo hương hoa sữa thơm nức góc phố. Không gian lặng như một lời thì thầm của lịch sử, của quá khứ vọng về từ từng phiến gạch rêu phong, từ mái ngói cong vút dáng cổ kính của ngôi trường đại học đầu tiên trong lịch sử nước nhà.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Ban mai Hồ Gươm
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO