Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Ban mai Hồ Gươm

Thanh Minh 08/04/2023 11:58

Sáng sớm, màn sương mờ ảo, thuần khiết thả bầu không khí trong lành xuống mặt Hồ, trong lòng tôi cảm thấy thư thái, dễ chịu. Hồ Gươm hay còn gọi là Hồ Hoàn Kiếm đã trở nên thân quen với tôi và người dân nơi đây. Từng góc phố, mỗi hàng cây là những bức tranh đẹp mê hồn. Một khung cảnh thanh bình, yên ả mà cũng rất sống động.

ban-mai-ho-guom-viet-anh-manh-giai-nhi.jpg
Tác phẩm "Ban mai Hồ Gươm" của Viết Anh Mạnh

Hồ Gươm với những cây cổ thụ tỏa xanh bóng mát, đặc biệt là cây Lộc vừng chín gốc với những dải hoa đỏ, nhỏ xinh đẹp đến nao lòng, cảnh đẹp nên thơ nhưng cũng rất cổ kính, trầm mặc. Cầu Thê Húc cong cong như một chú tôm giỡn nước, dẫn vào đền Ngọc Sơn nơi lưu giữ cụ Rùa vàng với truyền thuyết trao gươm báu. Tháp Rùa lung linh, huyền ảo in hình dưới bóng nước gương trong. Ngọn Tháp Bút vẽ lên trời hồn văn hoá ngàn năm…

Thắp một nén hương dưới tượng đài Vua Lê, đưa tay đùa nghịch với lũ chim bồ câu, tâm hồn thật nhẹ nhàng. Nhà hàng Thủy Tạ với món kem không thể bỏ qua cho những ai qua đây. Kem mát lạnh từ đầu lưỡi, ăn xong vẫn còn dư âm thèm mãi.

Hồ Gươm, điểm thu hút mọi người đến chụp ảnh. Từng cặp trai gái tay trong tay đi dạo, các cụ già ngồi đánh cờ mê say, các cụ bà trò chuyện rôm rả, nào là các cháu thành đạt, rồi được cô con dâu vừa mua cho chiếc điện thoại... Tôi cũng hay thích ngồi đây một mình để ngắm dòng người ngược xuôi, tận hưởng không khí trong lành, thoáng mát…

Thả bộ quanh Hồ Gươm một vòng, bao nhiêu ký ức lại ùa về trong tôi. Bách hoá tổng hợp cũng là nơi ghi lại dấu ấn của một thời tem phiếu bao cấp, chắc chỉ có thế hệ 7X đổ về trước mới biết. Bưu điện với chiếc đồng hồ đổ chuông lúc sáu giờ và mười hai giờ, cách đấy mấy cây số vẫn nghe thấy.

Nhớ ngày còn nhỏ, là cô bé học cấp hai, tôi học ở Cung thiếu nhi Hà Nội nên hay đi bằng tàu điện, nhiều hôm thèm ăn kem Tràng Tiền, tôi còn xin chú bán vé tàu được đi nhờ để lấy tiền ăn kem, trẻ con, quàng khăn đỏ nên chú nhìn và mỉm cười rồi cho đi. Xuống tàu, lần nào tôi cũng đứng chơi ở nơi đây, nhặt những búp đa thổi bóng. Tôi rất thích thú xem những ông cụ với bàn tay khéo léo nặn tò he đủ các màu sắc một lát rồi mới vào học (tôi hay đi sớm)… Tiếng leng keng của tầu điện vẫn còn nguyên trong tôi cái âm thanh trong trẻo, vui tai ấy đến tận bây giờ. Đến năm cấp ba thì nơi đây cũng là nơi mà học sinh chúng tôi rủ nhau tụ tập, vui chơi sau mỗi buổi tan trường, những mối tình thơ ngây, trong sáng tuổi học trò cũng bắt đầu từ đây…

Hà Nội trong tôi thân thương đến lạ kỳ và Hồ Gươm trái tim của thủ đô, nơi cho tôi dệt câu chữ thành những vần thơ để rồi được nhạc sĩ đồng cảm và phổ nhạc.

Tôi yêu nơi đây, yêu những con người dễ mến, thanh lịch. Dù đi bất cứ đâu, tôi luôn tự hào về nơi tôi sinh ra và lớn lên với bề dày lịch sử ngàn năm văn hiến…

Mái ngói liêu xiêu trong chiều nhạt nắng

Hà Nội, Hồ Gươm khúc hát yêu thương

Hà Nội ơi, Hồ Gươm ơi…những kỷ niệm không phai mờ trong tôi…

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Thanh Minh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Nét đẹp văn hoá công sở Hà Nội những năm thuộc thập niên 70-80 ở thế kỷ trước
    Ngày ấy, tôi công tác ở Ủy Ban Khoa học Xã hội Việt Nam (UBKHXHVN), nay là Viện Hàn Lâm Khoa học Xã hội và Nhân văn. Các thủ trưởng của tôi như: Chủ nhiệm Nguyễn Khánh Toàn, các Phó Chủ nhiệm Đào Văn Tập, Phạm Huy Thông, Phạm Như Cương, Vũ Khiêu, đều đã đi gặp tiền bối hết cả rồi. Nhưng, những kỷ niệm đẹp của năm tháng được sống và làm việc dưới mái nhà chung thân yêu ấy, thì vẫn còn đọng lại mãi trong tôi.
(0) Bình luận
  • Dáng hình lịch sử giữa nhịp sống
    Phố Pháo đài Láng thuộc phường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội. Giữa nhịp sống ngày càng hiện đại của Thủ đô, nơi đây vẫn giữ cho mình một vẻ riêng rất khó lẫn — vừa mang dáng dấp lịch sử, vừa chan chứa hơi thở đời thường của một vùng đất giàu truyền thống văn hóa.
  • Hà Nội trong miền nhớ tuổi hai mươi
    Có những miền đất, người ta đi qua chỉ một lần nhưng nhớ suốt cả đời. Với tôi, Hà Nội là một nơi như thế. Không phải bởi vẻ đẹp nổi tiếng của hồ Gươm hay ba mươi sáu phố phường, cũng không hẳn vì những điều quá lớn lao, mà bởi một mùa đông rất cũ, rất nhẹ và rất sâu trong ký ức của anh sinh viên năm nào lần đầu ra Bắc vào mùa đông năm 2007.
  • Nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại
    Tôi may mắn có bảy năm công tác tại một cơ quan có trụ sở làm việc cạnh quốc lộ số 5, gần ngã tư Phú Thụy. Tôi biết ơn đất và người Dương Xá, ở đây tôi đã thành công và thăng tiến. Hàng năm cứ vào khoảng trung tuần tháng Hai âm lịch tôi lại được chiêm ngưỡng rồi hòa mình vào không gian lễ hội đẹp, phấn khởi, tươi vui xen lẫn niềm tự hào của người dân tại khu đền Nguyên Phi Ỷ Lan.
  • Hà Nội và cơn mưa đầu mùa
    Một buổi chiều quên nắng, bầu trời gánh gồng những đụn mây xám nặng trĩu trên cao, tôi bắt chuyến xe bus cuối cùng lên Hà Nội cho kịp ngày hôm sau lên giảng đường. Bắt gặp cơn mưa đầu mùa, mưa hối hả giọt rơi, lắc rắc trên mái xe bus những viên đá long lanh như thủy tinh trong suốt. Cả đoàn xe háo hức vì mưa đá, reo hò cùng tiếng mưa. Còn tôi - cô sinh viên ngồi buồn xo cho lòng chùng xuống, ngắm những giọt mưa đầu mùa. Hà Nội ngày hôm ấy, có điều gì thật mênh mang nhớ…
  • Sự thanh lịch bắt đầu từ một lời nói nhẹ nhàng
    Giữa những đổi thay không ngừng của một đô thị hiện đại, Hà Nội vẫn giữ cho mình những nét riêng rất khó trộn lẫn. Người ta nhớ về Thủ đô qua màu thời gian trên mái phố cổ, qua tiếng leng keng tàu điện trong ký ức hay hương hoa sữa mỗi độ thu về. Nhưng có một điều âm thầm làm nên cốt cách Hà Nội suốt bao năm qua, ấy là cách người Hà Nội nói chuyện - nhẹ nhàng, có đầu có cuối, sâu sắc mà điềm đạm như chính con người nơi đây.
  • Góc phố Thành Công - Nơi Hà Nội còn trong từng nếp sống
    Có một Hà Nội không ồn ào trên mặt báo, không náo nhiệt như phố đi bộ cuối tuần, mà là Hà Nội trong những nếp sống lặng lẽ, bền bỉ và tinh tế - thứ đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Ban mai Hồ Gươm
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO