Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội ngày trở gió

Izerghin 21/05/2023 7:00

Hà Nội những ngày trở gió như mang đến chút hanh hao không phải của nắng, cũng không phải của gió, mà là của lòng người, của những vụng dại thuở mới yêu.

b8f6e9864ca80b933e3b492214c5bca0.jpg
Cứ ước muốn mùa đông đến thật nhanh, nhưng rồi lại sợ mùa thu đi rồi thì biết gửi nỗi buồn vào đâu? (ảnh: minh hoạ)

Khẽ nhấp ngụm cà phê, vị đắng len lỏi vào từng giác quan. Tiếng chuông gió va vào nhau kêu leng keng khi trời nổi gió. Thành phố những ngày chuyển mùa cứ dùng dằng, đủng đỉnh thật khó nắm bắt. Con phố tan tầm ngày chủ nhật buồn bã đứng lặng lẽ, khép mình co ro một góc, gió lạnh ùa về siết chặt nỗi nhớ.

Hà Nội gọi gió về, gọi yêu thương vọng lại theo tiếng lá rơi xạc xào và như đánh thức những chùm hoa sữa nở muộn. Hà Nội ngày trở gió, anh có lạnh lắm không?

Cứ ước muốn mùa đông đến thật nhanh, nhưng rồi lại sợ mùa thu đi rồi thì biết gửi nỗi buồn vào đâu? Cho đến một ngày, khi trời quay gió mới chợt nhận ra một điều, vòng quay thời gian những ngày chuyển mùa như chỉ nhích từng chút một, êm ái và da diết. Có người sẽ mỉm cười khi được ôm trọn cả bầu trời bình yên rồi vỗ về bằng ánh mắt dịu dàng. Có người bỗng thấy nhức nhối, buồn tênh đến lạ, vì ngày Hà Nội trở gió là ngày em thấy chông chênh. Nó tựa như đi ngược lại con đường tình yêu, mải miết tìm kiếm trong khoảng trời chốn xưa nhưng vô vọng. Kỳ lạ thay, cảm xúc như được vo tròn và chắp ghép từ những mảnh vỡ của quá khứ bỗng ùa về cùng một nỗi nhớ chưa vơi.

Tự nhắc bản thân rằng, mùa đông sắp đến rồi, cái lành lạnh đầu mùa mơ hồ như con gái chớm yêu. Ừ thì thấy lạnh vì gió lùa tê tái, nhưng vẫn thấy ấm áp vì trái tim vẫn rung động nhịp yêu đương.

Trong lúc ngồi dựa vào ghế đá ven hồ lạnh lẽo, những chiếc xe chuyển bánh như mang theo biết bao những luyến lưu, tiếc nuối. Siết chặt bàn tay đan vào nhau, lắng nghe phố gọi mùa về, tiếng bước chân vội vã của những gánh hàng rong làm trỗi dậy một Hà Nội xưa êm ả. Gió vẫn thổi, vẫn ru êm những ngày đông sắp tới gần.

Vòng quay của những chiếc xích lô miệt mài từ bao đời gắn liền với phố cổ cứ đều đều, chầm chậm; nét mặt ảm đạm, thoáng buồn của người đạp xe trông khắc khổ nhưng vẫn toát lên sự ấm áp. Qua lăng kính của thợ ảnh chuyên nghiệp, chắc khoảnh khắc này tinh khôi và đậm chất Hà Nội cổ xưa biết bao.

Gió thổi làm lay động những dây leo trên tầng mái buông thõng xuống mặt đường. Một chiếc lá rơi nghiêng theo chiều ngược gió, đậu lại trên mặt hồ tĩnh lặng. Hà Nội thật xô bồ giữa muôn vàn sự xô bồ, sinh động. Thật nghịch lý nhưng là cái nghịch lý ngọt ngào và êm đềm của Hà Nội.

Bỗng thấy Hà Nội ngày trở gió mang đến chút hanh hao không phải của nắng, cũng không phải của gió mà là của lòng người, của những vụng dại thuở mới yêu. Kỷ niệm của quá khứ chợt ùa về, vẫy vùng trong phút chốc rồi lại rời đi, để lại trái tim ngủ yên với lựa chọn mới.

Đời người ngắn tựa gang tay, có gì mà ta cứ phải loay hoay với những điều xưa cũ. Hà Nội ngày trở gió, để trái tim bình yên thêm một chút. Hít thở và tận hưởng những ngày cuối thu mát lành và nắng dịu.

Hà Nội ngày trở gió, để đi xa ta nhớ mãi, không quên.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Izerghin. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Mùa đông Hà Nội và tôi
    Ở Hà Nội, tôi có hàng ngàn, hàng vạn những kỷ niệm mà có lẽ, dành cả đời người để kể cũng không hết. Hôm nay, Hà Nội trời mưa rả rích, nghe rất rõ những thanh âm của xe cộ chạy ngoài đường. Từ ban công nhìn xuống con ngõ hẻm, phố đã lên đèn, những chậu cây xanh nhuộm màu ánh sáng vàng quạch, tiếng vữa tróc loang lổ trên những mảng tường thời gian phai nhạt.
(0) Bình luận
  • Phố cổ: Hoài niệm và tình yêu
    Cho đến bây giờ, khi tôi bồi hồi nhớ về kỉ niệm phố cổ, tất cả hình ảnh của quá khứ từ mấy chục năm qua lại lung linh trở về sống động như một cuốn phim, tưởng đâu chỉ vừa mới hôm qua. Đất nước trải dài 4000 năm, Hà Nội của tôi từ xa xưa hình thành và lớn dậy trong nền văn minh sông Hồng, cũng xấp xỉ tuổi ấy, còn nếu chỉ tính từ khi được vua Lý Thái Tổ chính thức định đô, thì cũng trên 1000 năm, đã trở thành nơi tụ hội và lan tỏa cho cả nền văn hiến lẫy lừng với thời gian.
  • Có một Hà Nội rất khác trong tôi
    Đó là một con ngõ cụt có gần hai chục hộ, nằm san sát đối mặt vào nhau qua một con đường ngõ lát gạch đỏ rộng hơn hai mét. Cư dân phần lớn đều còn trẻ hoặc trung tuổi, chỉ có vài cụ ông, cụ bà sống với con cháu. Lớp trẻ ban ngày mải miết đi làm ăn, tối về mới tập trung đông đủ. Nhưng cũng có người vì công việc mà quanh năm suốt tháng xa nhà. Thi thoảng lại về dăm bữa nửa tháng cho con cái đừng quên mặt, cho vợ đừng quên hơi rồi lại ra đi. Đứng tần ngần trước cửa, hôn nựng nịu con yêu rồi thở dài rảo bước v
  • Bánh chưng xanh Hà thành
    Nằm trong "Bộ Tứ": Bánh chưng xanh, thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ, ngày xưa khi Tết đến, xuân về, thì người ta mới thấy bánh chưng, nay thì khác, quanh năm, đều thấy bánh, ở chợ, họ bán ở hàng giò, chả.
  • Những đêm thơ trong thành phố
    Ấy là vào một đêm mùa xuân, khi vừa ra Tết, trời vẫn còn se se lạnh nhưng không có nỗi buồn man mác mà trong người cứ rạo rực nhựa yêu. Giữa đất Tràng An một thuở đã từng là nơi kì ngộ của rất nhiều tao nhân, mặc khách, lòng người có phải vì thế cũng mong ngóng những đêm thưởng trà, trìu mến mà đọc cho nhau nghe đôi câu thơ đầy mộng tưởng, phảng phất chút cảnh, chút nhạc, chút hoạ, chút lòng người rì rào quyện vào nhau êm dịu.
  • Lấp lánh gốm sứ Bát Tràng
    “Trước khi về, nhớ sang Bát Tràng mua cho mẹ bộ bát đĩa nhé!”. Nghe lời dặn của mẹ, ký ức một thuở hiện về và nỗi nhớ căn nhà kỷ niệm cứ xốn xang trong tôi. Nơi đó có mẹ đang móm mém mỉm cười chờ tôi. Thấy con về, nhất định mẹ sẽ hỏi “Có sang Bát Tràng không?”. Tôi sẽ đùa “Nhà thiếu gì bát đĩa mà mẹ cứ phải Bát Tràng!”. Mẹ sẽ mắng yêu “Đấy là tôi dặn mua sắm cho anh em anh đấy chứ. Thi thoảng các con về đây ăn uống đầy nhà đầy cửa không vui sao!”... Càng nghĩ, ký ức càng cuộn lên khôn nguôi, trong đó có những hình ảnh rất quen thuộc trong nhà tôi – một gia đình miền núi nhưng đậm đặc hơi hướng một miền đất đồng bằng nổi tiếng - Bát Tràng.
  • Nghề thuốc ở xứ Đoài
    Nhắc đến xứ Đoài, trong tâm thức người Việt Nam ta đó là vùng đất cổ, nơi lưu giữ những tầng lịch sử, văn hóa được trầm tích qua hàng ngàn năm. Xứ Đoài, tên gọi quen thuộc, nhưng không dễ để hiểu tại sao lại gọi như vậy.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Phát động Liên hoan phim ngắn Hà Nội năm 2024
    Trong khuôn khổ các hoạt động hướng tới kỷ niệm 70 năm Ngày giải phóng Thủ đô (10/10/1954-10/10/2024), sáng 22/5, Hội Liên hiệp VHNT Hà Nội phối hợp với Sở Văn hóa & Thể thao Hà Nội, Hội Điện ảnh Hà Nội tổ chức lễ phát động Liên hoan phim ngắn Hà Nội lần thứ nhất năm 2024 (giải Sao Khuê).
  • Chắp cánh cho văn hóa, thể thao và du lịch Hà Nội vươn cao
    Dự thảo Luật Thủ đô (sửa đổi) có sự cập nhật về “Phát triển văn hóa, thể thao và du lịch”, hứa hẹn sẽ chắp cánh cho Hà Nội phát triển mạnh các lĩnh vực này. Thông qua đó, văn hóa – thể thao – du lịch Thủ đô phát triển tương xứng với tiềm năng, lợi thế theo định hướng của Trung ương cũng như mục tiêu của Hà Nội.
  • [Podcast] Dáng quê
    Chúng ta ai cũng có một quê hương của riêng mình. Ở đó đôi khi chỉ giản đơn là một con đường, hàng cây, bờ tre, khóm chuối… Nhưng đó cũng là những hình ảnh thân thương gắn liền với ngày tháng tuổi thơ. Hôm nay podcast Tản văn được gửi đến quý vị và các bạn tác phẩm “Dáng quê” của tác giả Kim Loan.
  • Hà Nội yêu cầu tăng cường quản lý, bảo vệ cát, sỏi lòng sông tại khu vực giáp ranh với tỉnh Phú Thọ
    UBND thành phố Hà Nội vừa ban hành văn bản số 1589 /UBND-TNMT về việc phối hợp trong công tác quản lý, bảo vệ cát, sỏi lòng sông tại khu vực giáp ranh giữa tỉnh Phú Thọ và thành phố Hà Nội.
  • Khởi tranh Giải Bóng rổ Festival Trường học – Cúp Nestlé MILO 2024
    Vòng chung kết năm nay diễn ra vào ngày 21, 22, 23, 24/05/2024. Festival nằm trong khuôn khổ của Dự án “Bóng đá Học đường” kết hợp với Chương trình “Năng Động Việt Nam”, do Liên đoàn Bóng đá TP.Hồ Chí Minh, Sở Giáo Dục và Đào tạo TP.Hồ Chí Minh và nhãn hàng Nestlé MILO phối hợp tổ chức.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội ngày trở gió
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO