Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Mùa đông Hà Nội và tôi

Izerghin 08/05/2023 17:10

Ở Hà Nội, tôi có hàng ngàn, hàng vạn những kỷ niệm mà có lẽ, dành cả đời người để kể cũng không hết. Hôm nay, Hà Nội trời mưa rả rích, nghe rất rõ những thanh âm của xe cộ chạy ngoài đường. Từ ban công nhìn xuống con ngõ hẻm, phố đã lên đèn, những chậu cây xanh nhuộm màu ánh sáng vàng quạch, tiếng vữa tróc loang lổ trên những mảng tường thời gian phai nhạt.

032.jpg
Nhớ Hà Nội của những ngày sang đông, gió hanh hao thổi khắp phố phường. (ảnh: internet)

Thỉnh thoảng, nghe tong tỏng tiếng mưa chảy xuống theo đường thiết kế xây dốc tuột xuống đất. Cửa sổ nhà ai hé sáng, một bóng đen từ bên trong ngó nhìn ra bên ngoài. Ở một khoảng cách rất xa, tôi vẫn cảm nhận thấy tiếng rít lên "trời ơi, lạnh quá", theo sau là tiếng chốt cửa rất khẽ. Trời phủ đầy mưa phùn và sương mù đặc quánh.

Có phải vì sống lâu ở nơi này nên hễ rời xa là quyến luyến? Chẳng phải thế. Hà Nội có ai đâu mà nói như lời tỏ tình lứa đôi "Yêu Hà Nội vì Hà Nội có anh" cơ chứ?

Nhớ Hà Nội của những ngày sang đông, gió hanh hao thổi khắp phố phường. Mưa phùn mù mịt khiến đất trời chìm trong khoảng không u tịch. Đợi đến xế trưa, một vệt nắng hiếm hoi chiếu xuyên qua khe cửa sổ. Sau những ngày mưa gió rầm rề, đất trời trả lại những ngày nắng khiến trời đông ở Hà Nội mang một phong vị rất khác. Chút gió lành lạnh thổi ngang qua, vệt nắng vàng dịu êm vắt bên thềm rụng đỏ màu hoa lựu. Và như thế, Hà Nội chìm vào những ngày đông tê tái.

Vài ngày trước, Hà Nội còn lạnh đến tê người, ai nấy ra đường cũng thu mình trong chiếc áo len cao cổ, bên ngoài lại khoác thêm áo phao, áo gió kết lông to sụ. Cái rét căm căm đầu mùa, khi nhiều người còn chưa kịp làm quen với thời tiết khiến ai nấy đều ngại ra đường, chỉ muốn cuộn mình trong chăn ấm, thỉnh thoảng ngó ra ngoài qua cửa sổ xem trời mưa hay nắng.

mua-dong-ha-noi.jpg
Sẽ rất tiếc nuối nếu bỏ lỡ bất cứ khoảnh khắc nào của Hà Nội trong những ngày sang đông.

Sau bữa cơm chiều, tôi còn bảo "Lạnh thế này không có người yêu quả là chân ái. Ăn xong leo lên giường quấn chăn ấm lịm chứ khổ sở gì đâu phải tắm sương sa, gió lạnh với mưa phùn bên ngoài chỉ để đi dạo rồi khẽ thầm thì "anh yêu ơi, em muốn khoảnh khắc này ngừng lại lâu hơn chút nữa" với người thương. Rồi mai chia tay, ai khóc thương mình"?

Và có những ngày sau đó, khi một sớm bình minh thức giấc, chợt thấy tia nắng vàng chiếu qua ô cửa sổ. Mừng thay, hôm nay Hà Nội có nắng. Khi trong lòng nỗi hưng phấn cuộn lên từng hồi, tôi lại dắt con xe cà tàng từ dốc nhà xuống dưới con hẻm bé tí tẹo, tạt qua trạm xăng đổ đầy bình rồi cứ thế chạy mải miết qua những con phố thân quen.

Sống lâu năm ở Hà Nội, ai cũng sẽ có một chút gì đó "điên điên" rất mộng mơ. Sẽ rất tiếc nuối nếu bỏ lỡ bất cứ khoảnh khắc nào của Hà Nội trong những ngày sang đông. Đi một mình cũng được. Hà Nội là để yêu chứ chẳng phải nỗi khao khát của những lần ngồi ôm người thương phía sau yên xe máy hay nô nức đi chụp ảnh đầm sen hồ Tây hay vườn cúc họa mi Quảng An mỗi sáng sớm, hay mỗi tối ra lăng Bác đứng đắm đuối xem hạ cờ mà trong lòng thêm xốn xang.

Kẻ sống ở Bắc thì không nhận thấy khác biệt nhiều về thời tiết, nhưng nếu từ Sài Gòn bay ra Hà Nội, ai cũng sẽ có một cảm nhận rất khác. Đầu tiên là sẽ rít lên "Eo ơi, ngoài Hà Nội lạnh ghê!" rồi lục lọi từ trong chiếc túi xách, lấy ra một chiếc khăn choàng lên đầu, rồi quấn quanh cổ. Nắng mùa đông Hà Nội không gay gắt mà dịu ngọt, pha chút hoang hoải của màu mùa đông lạnh lẽo trong biển sương mù dày đặc. Ấy vậy mà cái màu nắng rất Hà Nội này lại khiến biết bao kẻ phải say mê. Nắng hong khô đất trời Hà Nội sau những ngày giá rét tái tê, để cảnh vật bừng lên những sức sống nhiệm màu, để hồn người cũng thêm tươi trẻ, thêm chút rạo rực, say mê kiếm tìm những giây phút ngọt ngào.

Và cũng có một trời đông Hà Nội như thế. Một mùa đông còn vương vấn chút sắc thu. Ánh vàng của màu nắng dịu nhẹ hòa trong cơn gió lạnh, rọi qua hàng cây in bóng xuống đường. Những rặng bàng lá đỏ đứng lặng im bên căn nhà cổ sơn vàng đã ngả màu úa rêu phong, để cả khoảng sân nhỏ dưới gốc cây nghe xào xạc tiếng lá khô rụng. Đâu đó trên những con đường nhỏ, có những chiếc xe đạp thồ, những gánh hàng rong chở những trái ngọt và sắc hoa rực rỡ như tô điểm cả đất trời. Đi dọc Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu, Hoàng Hoa Thám, Nguyễn Chí Thanh hay Kim Mã,.. những sắc hoa di động ngược xuôi khiến Hà Nội đẹp đến nao lòng.

Nắng đông đẹp là vậy. Nhiều người muốn ra đường để đánh thức tâm hồn ướt át đã sống tẻ nhạt trong căn phòng vôi sơn lạnh lẽo hay nền nhà đổ nồm dính nhem nhép nhiều ngày mưa rét. Nắng khiến cho phố phường bừng sáng, khiến nhiều con tim ấm áp muốn ôm trọn những điều tươi đẹp mà đôi khi vì sợ cái lạnh đã bỏ lỡ.

Hà Nội những ngày sang đông, nhịp sống bỗng tươi vui hơn hẳn. Sáng sớm ra đường, những người bà đẩy xe đưa cháu nhỏ đi tắm nắng, những gia đình trẻ chở xe máy đưa con đi chơi công viên, những đứa trẻ bất hạnh, mặt mũi lấm lem chưa kịp rửa cũng cắp giỏ đựng đầy kẹo cao su, tăm bông đi bán dạo, tiếng những anh thợ đánh giày chào mời anh khách công sở đang ngồi cà phê, ăn sáng "đánh giày không anh? Buổi sáng ủng hộ em một đôi nhé?". Rồi đâu đó những đôi tình nhân nắm tay nhau dạo bước, những vị khách du lịch hăm hở theo sau người dẫn đoàn hóm hỉnh đi thăm thú khắp phố phường.

Hà Nội những ngày này, sáng thức dậy sớm chạy bộ vài vòng bờ hồ hay công viên rồi rẽ vào ngõ chợ đông đúc, còn ngửi thấy rõ mùi ẩm mốc của rác để ăn tô cháo sườn nóng, bánh chưng rán, tô bún riêu hay bánh giò ngoài vỉa hè. Rồi tiếp tục tìm một quán trà lụp xụp, cạnh mảng tường đang tróc sơn, ngắm lá vàng rơi, ngắm dòng người đi xuôi ngược. Nếu có bạn bè đi chung, ngồi lại bên nhau nói dăm ba câu chuyện mà hưởng cái thi vị của cuộc đời. Còn nếu đi một mình thì sao? Chắc ai cũng sẽ bỏ điện thoại ra tìm đọc bản tin báo sáng. Đang mải theo dõi tin thời sự sáng, bà cụ bán trà nheo mắt cười hiền hậu:

- Cô xem giùm tôi giờ đã 8 giờ chửa?"

- Kém 6 phút nữa là 8 giờ cụ ạ - tôi cũng đáp lại cụ bằng nụ cười rạng rỡ, rồi hỏi thăm tuổi cụ.

- Tôi cũng suýt soát 80 rồi. Cô không vội gì thì ngồi ngó hàng giúp cho tôi một lát. Tôi mang về cho ông lão nhà tôi một tô cháo rồi tôi lại ra luôn.

Đợi tôi gật đầu đồng ý, bà lão quay sang gánh cháo quẩy ngồi cạnh hàng nước: "Cô làm cho tôi một tô nhé! Cho sẵn quẩy vào cho nó mềm. Cô rắc thêm nhiều hạt tiêu nhé". Hóa ra là thế, ở Hà Nội, người ta chỉ cần lắng nghe câu chuyện đời thường của những mái đầu bạc đi bởi thời gian vẫn ân cần, quan tâm nhau cũng đủ thấy ấm áp.

Những ngày thời tiết miền Bắc giảm sâu, Hà Nội rất lạnh. Cái rét ngọt như cắt, chích những mũi kim tê tái qua da, mặc áo mỏng dễ bị những cơn rùng mình run rẩy lan khắp người qua từng đợt gió thổi. Đâu đó từ trong góc quán cà phê cũ văng vẳng lời ca khúc "Nỗi nhớ mùa đông" ngân nga, du dương khắp đất trời Hà Nội:

“Dường như ai đi ngang cửa

Gió mùa đông bắc se lòng

Chút lá thu vàng đã rụng

Chiều nay cũng bỏ ta đi…”

Đông Hà Nội đến cùng những cơn gió lạnh, những hàng cây vắng tanh, tiếng mưa phùn rơi rất khẽ, đem theo cả những ký ức buồn về tình yêu lứa đôi.

Hôm nay trời trở gió, tôi lại lang thang những chốn quen thuộc quanh Hà Nội. Dựng xe trên vỉa hè, ngồi một quán cà phê cốc trên phố Phan Đình Phùng ngắm lá vàng rơi, ngắm dòng người qua lại, thỉnh thoảng nhấp môi ly trà ấm, ăn thanh kẹo lạc để cái tiết đông Hà Nội thấm vào da thịt qua lớp áo mỏng, để nhiều năm sau lỡ có rời xa, cứ đông sang lòng lại nao nức muốn trở về.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Izerghin. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Cánh diều tuổi thơ
    Thả bộ dọc theo bờ biển, rất nhiều hàng quán và đồ lưu niệm hút mắt, tôi chợt để ý tới quầy hàng bán diều đủ các màu sắc hình dáng khác nhau. Tôi thích thú đến gần và cầm một chiếc ngắm nghía, diều không đuôi hình cánh chanh với chiếc sáo đôi.
(0) Bình luận
  • Bắc Môn - Cửa thành cuối cùng của thành Hà Nội
    Trên con phố Phan Đình Phùng rợp bóng cây xanh, có một công trình kiến trúc cổ uy nghiêm trầm mặc, mang đầy dấu tích thời gian. Ấy là Bắc Môn - cửa (cổng) bắc của thành cổ Hà Nội. Thủ đô giờ đã có nhiều đổi thay, tòa thành xưa chỉ còn trong ký ức, nhưng sự hiện diện của Bắc Môn - cửa thành duy nhất còn lại đã trở thành biểu trưng cho một phần lịch sử Thăng Long - Hà Nội, với những giá trị văn hóa - lịch sử trường tồn.
  • Dạo phố chạm miền ký ức
    Sau Mùa Xuân Đại Thắng, tôi được cấp trên cử tuyển đi học Học viện Quân sự để phục vụ quân đội lâu dài. Từ Biên hòa nhóm chiến sỹ sư đoàn Thép chúng tôi đi ra Bắc nhập học, cùng lên xe của Cục Vận tải từ Biên Hòa.
  • Làng tôi có cây cầu kiều
    Bao thế hệ già trẻ ở làng tôi đều có tuổi thơ gắn liền bên cây cầu gỗ. Thấy bảo, cây cầu cũ cũng vài trăm năm tuổi, cho dù xã hội có phát triển đến đâu, đô thị hóa thế nào thì cũng phải giữ lại cây cầu vì nó còn là biểu tượng của ngôi làng cổ nghìn năm tuổi.
  • Khoảng lặng phía Tây Hà Nội
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, tôi đều bắt gặp một diện mạo mới của thành phố. Hà Nội lớn lên từng ngày cùng những đại lộ rộng mở, những khu đô thị nối tiếp nhau vươn cao, nhưng đâu đó vẫn giữ nguyên cốt cách của một Thủ đô nghìn năm văn hiến. Chuyến đi đầu tháng Tám năm nay lại đưa tôi đến với một Hà Nội khác – một Hà Nội của rừng xanh, của bầu không khí mát lành và những khoảng lặng khiến lòng người bỗng nhẹ tênh.
  • Tiếng Hạ Uy cầm mang mảnh hồn phố cũ
    Hà Nội trở gió. Người ta chuộng giấu bao niềm tâm sự vào lòng, tìm hơi ấm nơi đáy tách trà hay mượn tạm khúc nhạc xưa để nương náu. Góc quán nhỏ của tôi cũng cất giấu những phận đời như thế, rỉ rả buông qua âm thanh rưng rức của cây Hạ Uy cầm, rỏ xuống từ ngón tay người đàn bà mang vẹn nguyên mảnh hồn phố cũ...
  • Chị tôi, người gieo nắng phố vào lòng đất quê
    Thật tình cờ vào một buổi chiều mưa, khi tôi đang ngồi chính trong căn nhà của chị để viết lên những cảm xúc về chị. Một tuần nay khi tôi ra Hà Nội trời luôn có mưa, những cơn mưa mùa hạ đến rồi lại đi làm cho khí trời mát mẻ, dịu dàng như tình cảm trìu mến của gia đình chị dành cho tôi vậy. Câu chuyện về người chị mà tôi muốn kể dưới đây là sự kết nối giữa hai chi em tôi nhờ có những cánh thư viết tay mà đã trở lên gắn kết tình chị em thân thiết cho đến nay đã trải qua hơn 30 năm rồi.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Khát vọng mùa hè
    Mùa hè, cũng đến từ một nơi xa, nhưng chẳng bao giờ chung đường với mùa xuân, mùa thu hay đông giá rét. Mùa hè đến từ những k ức thanh xuân nồng nàn, hồ hởi của mỗi con người chúng ta. Lạ thế chứ, sao ta đón bao mùa hè mà dường như vẫn chưa hề quen…
  • Trưng bày “Tâm son, chí thép”: Lan tỏa các giá trị cao đẹp về lực lượng Công an nhân dân Việt Nam
    Kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa XHCN Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), 81 năm Ngày truyền thống Công an nhân dân Việt Nam (19/8/1945 - 19/8/2026), Ban quản lý Di tích Nhà tù Hỏa Lò tổ chức trưng bày chuyên đề “Tâm son, chí thép” tại Di tích Nhà tù Hỏa Lò (phường Cửa Nam, TP Hà Nội).
  • Nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát: Quen mà lạ trong tự truyện cuộc đời “Đi theo một quầng sáng”
    Khi biết nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát đang lao tâm khổ tứ với những đêm thức giấc, những ngày miệt mài viết tự truyện cuộc đời mình, tôi thầm nghĩ trong thời kỳ công nghệ số lên ngôi, còn mấy ai muốn đọc một cuốn tự truyện dày gần 500 trang nữa dù tôi biết cuộc sống của chị cũng có nhiều khúc quanh, khúc rẽ mà không ít người tò mò muốn biết... Thế mà trái với ý nghĩ ban đầu, khi cầm trên tay cuốn tự truyện “Đi theo một quầng sáng” (NXB Văn hóa Dân tộc, 2026) của chị, tôi đã đọc say sưa, hào hứng, thậm chí đọc miệt mài quên cả thời gian. Chỉ hai ngày, tôi đã “ngốn” xong cả dòng chảy ký ức cuộc đời tác giả.
  • Trao giải Cuộc thi “Đến với Con đường tương lai”
    Chiều 19/8, tại Hà Nội, Thời báo Văn học nghệ thuật phối hợp với Viện Khoa học Giáo dục và Môi trường, tổ chức Lễ trao thưởng Cuộc thi “Đến với Con đường tương lai” nhằm ghi nhận, biểu dương tâm huyết và trí tuệ của bạn đọc dự thi, truyền cảm hứng tiếp tục lan tỏa giá trị phát triển văn hoá đọc trong xã hội; đồng thời phát động Cuộc thi “Lan tỏa tri thức Con đường tương lai”.
  • Phim mới ‘Đội bóng nữ làng Xuân’ nối sóng ‘Lửa trắng’ trên VTV3
    Phim ‘Đội bóng nữ làng Xuân’ sẽ lên sóng lúc 20h thứ 5, 6 hàng tuần trên VTV3 trong tháng 9/2026.
Đừng bỏ lỡ
  • “Từ mùa thu độc lập” - Giai điệu của lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc
    Trong không khí phấn khởi, tự hào của những ngày tháng Tám lịch sử, hướng tới kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, tối 19/8, tại Công viên Cầu Giấy, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Đảng ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam phường Cầu Giấy tổ chức chương trình nghệ thuật "Từ mùa thu độc lập".
  • Quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa Lễ hội điện Huệ Nam trong đời sống đương đại
    Các chuyên gia thảo luận, trao đổi “Quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa phi vật thể Lễ hội điện Huệ Nam trong đời sống đương đại” và hướng tới mục tiêu ghi danh vào Danh sách Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại theo Công ước UNESCO năm 2003.
  • Liên hoan Phim Quốc tế Hà Nội lần thứ VIII: Điện ảnh - Kết nối - Phát triển
    Liên hoan Phim Quốc tế Hà Nội lần thứ VIII (HANIFF VIII) là sự kiện văn hóa – điện ảnh mang tầm quốc tế được tổ chức định kỳ hai năm một lần tại Thủ đô Hà Nội. Với chủ đề xuyên suốt “Điện ảnh - Kết nối - Phát triển”, HANIFF VIII không chỉ tôn vinh các tác phẩm điện ảnh xuất sắc của Việt Nam và thế giới mà còn là nhịp cầu thúc đẩy giao lưu văn hóa, phát triển công nghiệp điện ảnh và quảng bá hình ảnh Thủ đô Hà Nội.
  • “Bệ phóng” cho Hà Nội tiến tới mô hình không gian đô thị đa tầng - đa lớp
    Luật Thủ đô 2026 đã thiết lập khuôn khổ pháp lý mới với nhiều cơ chế, chính sách đặc thù, phân quyền mạnh mẽ cho chính quyền Thành phố Hà Nội trong quản lý đầu tư, phát triển đô thị. Đặc biệt, Luật Thủ đô 2026 quy định về không gian tầm thấp để Hà Nội hiện thực hóa mục tiêu phát triển không gian đô thị đa tầng – đa lớp, vươn mình mạnh mẽ trong kỷ nguyên mới.
  • Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn dịp 2/9
    Nhân kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), Thành phố Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn, qua đó bồi đắp tình yêu Tổ quốc, lòng tự hào dân tộc... và góp phần đưa Hà Nội thành điểm đến uy tín của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật của khu vực và thế giới.
  • Lan tỏa tinh thần văn hóa từ "trái tim” của Thủ đô
    Khi những giai điệu của tác phẩm “Có phải em mùa thu Hà Nội” vang lên trong không gian Nhà Bát Giác bên hồ Hoàn Kiếm, hình ảnh Thủ đô hiện lên qua âm nhạc với vẻ dịu dàng, sâu lắng mà vẫn đầy sức sống. Từ một ca khúc quen thuộc, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 16/8 đã mở ra một cách cảm nhận khác về Hà Nội: một thành phố trân trọng ký ức, nâng niu di sản, đồng thời sẵn sàng đón nhận những thanh âm mới của đời sống đương đại.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh.
  • Khi “jazz” kể chuyện Hà Nội
    Từ những giai điệu của “Hà Nội - Niềm tin và hy vọng”; “Có phải em mùa thu Hà Nội” đến những chuẩn mực jazz kinh điển của Charlie Parker, Sonny Rollins, Billy Strayhorn hay bản nhạc “Ngẫu hứng Tây Nguyên” của NSƯT Quyền Văn Minh, chương trình "Âm nhạc cuối tuần" diễn ra lúc 17h ngày 16/8 tại Nhà Bát giác sẽ mở ra một không gian nghệ thuật thú vị giữa những thanh âm đã gắn bó với công chúng Việt Nam và tinh thần phóng khoáng của jazz.
  • “Người con gái Hà Thành”: Khơi dậy phẩm chất truyền thống tốt đẹp của người Hà Nội
    Tối 13/8, tại Rạp Hồng Hà, vở cải lương "Người con gái Hà thành" chính thức ra mắt công chúng Thủ đô. Đây là vở diễn tiếp nối chuỗi sản phẩm nghệ thuật chất lượng cao theo định hướng phát triển công nghiệp văn hóa của thành phố do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện.
  • Bắc Môn - Cửa thành cuối cùng của thành Hà Nội
    Trên con phố Phan Đình Phùng rợp bóng cây xanh, có một công trình kiến trúc cổ uy nghiêm trầm mặc, mang đầy dấu tích thời gian. Ấy là Bắc Môn - cửa (cổng) bắc của thành cổ Hà Nội. Thủ đô giờ đã có nhiều đổi thay, tòa thành xưa chỉ còn trong ký ức, nhưng sự hiện diện của Bắc Môn - cửa thành duy nhất còn lại đã trở thành biểu trưng cho một phần lịch sử Thăng Long - Hà Nội, với những giá trị văn hóa - lịch sử trường tồn.
Mùa đông Hà Nội và tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO