Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Cánh diều tuổi thơ

Thanh Minh 04/05/2023 17:19

Thả bộ dọc theo bờ biển, rất nhiều hàng quán và đồ lưu niệm hút mắt, tôi chợt để ý tới quầy hàng bán diều đủ các màu sắc hình dáng khác nhau. Tôi thích thú đến gần và cầm một chiếc ngắm nghía, diều không đuôi hình cánh chanh với chiếc sáo đôi.

hoai-niem-ve-tuoi-tho.jpg
Ngày đó, tôi có được chiếc diều của Bá Dương Nội coi như là nhất phố. (ảnh minh hoạ)

Tôi đã nghe nhiều tiếng sáo diều, tiếng sáo khi trầm, khi bổng, lúc lại réo rắt bay xa, khiến tâm hồn mình thư thái, nhẹ nhàng… nhưng tiếng sáo đôi luôn có sức lôi cuốn tôi một cách kỳ lạ. Tuy là phụ nữ nhưng tôi rất thích diều, tôi thích diều từ bé.

Nhớ ngày xưa, cha tôi đi công tác qua làng Bá Dương Nội còn mua diều cho tôi. Diều ở đây đẹp và tinh xảo, sáo diều thì khỏi phải nói, tiếng sáo diều làm cho mọi người dù đang bận việc gì cũng phải dừng lại, ngửa cổ lên nhìn và nghe trong cảm giác lâng lâng dưới bầu trời trong xanh gió mát.

Ngày đó, tôi có được chiếc diều của Bá Dương Nội coi như là nhất phố. Hồi đó, đám trẻ con hay tự dán diều thả nên màu sắc và hình dáng không được đẹp như chiếc diều cha tôi mua cho… Cũng vì chiếc diều đẹp thế nên cả bọn trẻ con bám theo tôi lên sân thượng của khu tập thể thả diều. Sân thượng của cả khu tập thể nên rất rộng và có lan can cao bao quanh, mặc dù vậy, bọn trẻ con chúng tôi lên trên đó cũng là lên trộm khi người lớn đi làm, chứ thực ra bình thường phải có người lớn đưa lên. Bọn trẻ con chúng tôi hay thích lên đây để ngắm đường phố từ trên cao, rồi chạy nhảy, thả diều.... Khi cánh diều bay cao, tiếng sáo vi vu cũng là lúc bọn trẻ reo hò, nhảy cẫng lên. Mấy anh chị lớn đang cầm quyển sách học bài cũng phải dừng lại nhìn theo, tận hưởng tiếng sáo…

Ngày đó cha tôi còn bảo: “con mà được xem hội thi thả diều, chắc con không muốn về nữa…”. Từ đó, tôi ước ao có một dịp sẽ đến làng Bá Dương Nội xem thả diều thì tuyệt vời biết mấy…

Hôm nay nhìn cánh diều, tôi lại nhớ về tuổi thơ, nhớ về ước mơ. Và quê hương đã nuôi dưỡng tôi nên người, đã mang tặng tôi biết bao kỷ niệm tuyệt vời của tuổi thơ. Khi nhìn cánh diều bay lên trời cao mang bao niềm ước mơ, khát vọng :

Diều ơi trong gió bay cao

Mang theo mơ ước ngọt ngào tương lai…

Dù cho cuộc sống có đổi thay thế nào tôi vẫn luôn lưu giữ ký ức về một thời tuổi nhỏ. Cánh diều nuôi dưỡng ước mơ, tâm hồn tuổi thơ, để hình thành một nhân cách sống có ích cho xã hội, biết nhớ về quê hương cội nguồn…

Sắp tới làng Bá Dương Nội có lễ hội thả diều mà lòng tôi hân hoan, trào dâng rất nhiều cảm xúc… Được biết cánh diều của Bá Dương Nội đã bay ra các cuộc thi ở nước ngoài và đem niềm tự hào về cho nước nhà.

Cám ơn các nghệ nhân tài hoa với đôi bàn tay khéo léo, đã mang đến cho Bá Dương Nội niềm tự hào với thú chơi tao nhã. Tạo nên động lực, niềm tin vào tương lai để chúng ta vững bước trên con đường phía trước . Ôi những cánh diều tuổi thơ, nét đẹp, hồn quê được lưu giữ đến muôn đời…

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Thanh Minh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.


Bài liên quan
  • Cầu Long Biên
    Hầu như vào mọi chiều thứ sáu, tôi đều leo lên một chiếc xe công cộng đi lang thang khắp thành phố. Tôi chọn đi buýt, bởi khi không chịu áp lực điều khiển xe, chẳng phải sẽ có nhiều thời gian quan sát cảnh vật qua kính xe, hoặc lúc đi bộ có thể cảm nhận chân thật hơn vẻ đẹp của thành phố hay sao?
(0) Bình luận
  • Hương vị bún riêu Hà thành của mẹ
    Tại mẹ mà tôi trở thành người rất khó tính khi nói đến bún riêu chuẩn vị Hà Nội. Cũng tại mẹ mà tôi yêu ẩm thực quê hương mình đến vậy.
  • Văn Miếu ngày Nguyên tiêu
    Người yêu thơ ai cũng mong mỏi cho nhanh đến ngày Tết Nguyên tiêu để gặp gỡ bạn bè cùng sở thích, cùng lòng đam mê sáng tạo nghệ thuật. Tôi tha thiết mong đến với Văn Miếu – Quốc Tử Giám, nơi tổ chức Ngày Thơ để nghe thơ, chiêm ngưỡng những câu thơ tài hoa bay lên bầu trời thơ ngợp trong khí xuân mát lành.
  • Thành phố và tôi
    Tôi được sinh ra ở Nghệ An mười chín tuổi, tôi ra Hà Nội thực hiện đam mê dang dở hồi học cấp hai, tôi học yêu một thành phố mà tôi tương tư suốt thời thơ ấu.
  • Làng cổ Đường Lâm: Dòng chảy hòa quyện giữa lịch sử và hiện tại
    Nằm cách chừng hơn 40 km về phía tây của trung tâm thành phố Hà Nội, có một ngôi làng cổ dường như nằm ngoài cuộc sống hiện đại, đô thị hóa diễn ra hàng ngày của Hà Nội cũng như các thành phố lớn khác. Đó là làng cổ Đường Lâm, thuộc thị xã Sơn Tây, Hà Nội.
  • Hà Nội và tôi - một tình yêu trọn vẹn
    Hà Nội chính là tri kỷ khi cùng tôi đi qua những năm tháng thanh xuân vừa vô tư vừa dữ dội, là người thầy dạy cho tôi bài học về cách sống, cách ta kiêu hãnh bước qua mọi khó khăn với trái tim dịu dàng, nhân hậu.
  • Những người gieo hạt âm thầm
    Tôi đến Thành ủy Hà Nội học lớp Bồi dưỡng đảng viên mới K48 khi đất trời Hà Nội đã sang thu, khắp phố phường vương đầy hoa sữa. Vượt qua chặng đường ùn tắc và khét lẹt khói bụi, tôi đi học với tâm thế của một cô học trò nhỏ dại đến từ Trường Đại học Dược Hà Nội, vừa hồi hộp vừa vui sướng vì mình có cơ hội học để tâm hồn được lớn lên. Tôi không biết rằng lớp học ấy sẽ thay đổi tôi rất nhiều, từ nhận thức đến hành động, giúp tôi nhận ra chính mình trong tình yêu quê hương đất nước thiết tha.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Cánh diều tuổi thơ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO