Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội đi qua ký ức đời tôi

Nguyễn Vân Hậu 26/05/2024 14:49

Tôi sinh ra ở mảnh đất Quảng Trị nặng tình hai đầu đất nước trong thời khói lửa chiến tranh. Nhà tôi ở phía nam sông Bến Hải, giới tuyến phân chia hai miền Nam – Bắc lúc bấy giờ.

bb-2-.jpg
Đó cũng là lần đầu tiên tôi được đặt chân đến Hà Nội... (ảnh minh hoạ, nguồn: internet)

Đêm đêm, mỗi lần cha tôi lén mở radio nghe đài Tiếng nói Việt Nam, dù âm lượng rất nhỏ nhưng tôi nằm kề bên vẫn nghe rõ chất giọng hào sảng của cô, chú phát thanh viên: “Đây là tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội, Thủ đô nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa”. Tôi vô tư hỏi: “Hà Nội ở chổ mô rứa cha?”. Cha tôi có vẻ lo lắng, vặn nhỏ âm lượng hơn, quay người sang nói đủ nghe vào tai tôi: “Hà Nội xa lắm, ở ngoài miền Bắc, là cách mạng. Nếu có lính "quốc gia" (chỉ chế độ Sài Gòn -TG) hoặc ai hỏi gì thì con không được nói cha nghe đài miền Bắc nghe chưa!”. Tôi dạ và nằm im...

Tuổi thơ vốn tò mò, cứ mỗi lần cha vắng nhà, tôi lấy radio mở dò tần số đài Tiếng nói Việt Nam, lòng rộn ràng, thích thú nghe những bài hát cách mạng hào hùng, nghe tin thắng trận của quân giải phóng. Dịp Tết năm 1968 và 1969 tôi còn được nghe thơ của Bác Hồ chúc Tết, cảm thấy Hà Nội ở đâu đó rất xa nhưng cũng rất gần.

Tôi học đến bậc trung học thì chiến tranh ngày càng ác liệt. Người dân chạy loạn, trường học đóng cửa.

Sau ngày giải phóng miền Nam, đất nước thống nhất, dân chúng trở về quê nhà, bắt đầu cuộc sống mới từ đống tro tàn, đổ nát. Một ngôi trường mái tranh vách đất được dựng lên trên quả đồi cây bụi lúp xúp cho học sinh mấy xã đến học. Thầy, cô giáo dạy chúng tôi đa số từ Hà Nội và các tỉnh miền Bắc vào, tạm trú ngay tại trường học, không có điện, chỉ có đèn dầu, giếng nước sạch cách xa gần cây số, đôi lúc phải dùng nước trong các hố bom sâu gần đó mà vào mùa khô cũng trơ cạn tới đáy. Cuộc sống thiếu thốn trăm bề, nhưng các thầy cô giáo vẫn ngày ngày đến lớp, không chỉ hết lòng dạy học mà còn truyền ngọn lửa ấm áp của tình yêu thương giành cho đám học trò thất học vì chiến tranh như chúng tôi.

Tôi không thể nào quên hình ảnh thầy chủ nhiệm lớp Vũ Văn Trường dạy môn toán. Thầy là người Hà Nội tôi gặp đầu tiên trong đời nên tôi nhớ mãi, có lần thầy nói nhà thầy ở phố Thụy Khuê, khu Ba Đình, Hà Nội.

mot-goc-pho-thuy-khue-ben-canh-ho-tay-xinh-dep-ha-noi-nhin-tu-nha-khach-bo-quoc-phong-.anh-tac-gia.jpg
Một góc Phố Thụy Khuê bên cạnh Hồ Tây xinh đẹp hôm nay. (ảnh: Tác giả)

Hồi đó, là học trò giỏi của thầy nhưng vì sau chiến tranh cuộc sống gia đình gặp khó khăn, nơi học lại cách xa nhà gần chục cây số nên tôi không thể tham dự lớp học bồi dưỡng Đội tuyển học sinh giỏi do Phòng Giáo dục huyện tổ chức. Thầy lặn lội đạp xe đạp hơn 10 cây số đường đất đến tận nhà tôi tìm hiểu, động viên, còn trích khẩu phần lương thực của mình và vận động những bạn trong khối lớp đóng góp mỗi người một chút, giúp tôi vượt qua lúc khó khăn, dù kinh tế gia đình các bạn ấy cũng chẳng khá hơn là bao. Độ hơn tuần sau, thầy gặp riêng tôi vào cuối giờ, trao cho tôi một túi xách và dặn dò: “Đây là một ít lương thực. Nó là của thầy và các bạn trong trường phụ giúp em trong thời gian tập trung cùng đội tuyển. Em thu xếp đi học và cố gắng học tập nhé!”. Tôi nhận túi gạo từ tay thầy chừng hơn chục kilogram mà lòng rưng rưng, xúc động, vừa biết ơn, vừa mừng vì mình đã có cái mang theo nộp cho bếp ăn tập thể.

Cuối năm 1977, tôi và gần một nửa Đội tuyển học sinh giỏi của huyện cùng lớp thanh niên địa phương tình nguyện lên đường nhập ngũ, vào chiến đấu ở chiến trường biên giới Tây Nam và Campuchia (K) năm 1978, 1979.

Cuối tháng 2/1979, bộ đội ta từ chiến trường K về nước, hành quân thần tốc bằng đường hàng không, đường bộ, đường biển chi viện cho mặt trận biên giới phía Bắc đánh quân xâm lược. Máy bay chở đơn vị tôi đáp xuống sân bay Gia Lâm. Chúng tôi vào ở nhờ nhà dân trong làng Sài Đồng thuộc xã Gia Thụy, huyện Gia Lâm. Dân làng ùa ra đón bộ đội từ chiến trường trở về, chia nhau dẫn từng tiểu đội về ở lại nhà mình. Các cô gái trẻ túm tụm nói cười khúc khích, trêu đùa nhau: “Ê mày, cái tiểu đội có mấy anh đẹp trai kia là của tao đấy nhé!”. “Tao không kham nổi cả tiểu đội đâu, nhường mày một nửa đấy, riêng anh vác cái súng to to là của tao... ha ha ha...”. Nói rồi, một cô gái sấn tới nói nhỏ: “Để em giúp anh” và ghé vai đỡ phần đầu nòng của thân súng 12 ly 7 nặng hơn ba chục kí lô đang đè nặng trên vai tôi. Mấy anh em cùng khẩu đội trêu: “Súng nó to và nặng lắm đấy, em giữ cho chắc cái nòng súng nhé!”. “Vâng ạ, em giữ rất chắc rồi !”... Tiếng cười của lính, của thanh niên trai gái và bà con thôn trang rộn rã như ngày hội. Chỉ chừng đó thôi là những người lính trẻ chúng tôi cảm thấy hạnh phúc vô bờ bến sau những ngày tháng gian lao ngoài mặt trận chỉ có tiếng súng và đạn bom, mong sớm được trở về Tổ quốc thân yêu. Đó cũng là lần đầu tiên tôi được đặt chân đến Hà Nội.

Hôm đó, khẩu đội tôi vào ở nhờ nhà mẹ Chữ, con gái của mẹ tên Ngọc Lan là người ghé vai vác súng dẫn chúng tôi về nhà. Chưa kịp làm quen thì chập tối hôm sau toàn đơn vị bất ngờ nhận lệnh hành quân. Chúng tôi vội thu xếp vũ khí, quân trang, từ biệt để lên đường. Mẹ Chữ sụt sùi, Ngọc Lan đứng tần ngần bên bờ rào có hàng cây dâm bụt lưu luyến tiễn đưa. “Chúng con đi đây, mẹ và em giữ gìn sức khỏe nhé!”. “Các con đi chân cứng đá mềm nhé!”. “Có dịp thì về thăm mẹ và em nhé!”. “Các anh đi nhé!”. “Nhớ quay về nhé!”... Lời người đưa tiễn và người ra đi cứ ngắt quãng, để lại hậu phương những ánh mắt khát khao yêu thương của những người lính trẻ chưa một lần được nắm bàn tay con gái. Toàn đơn vị theo đội hình hành quân sang ga Yên Viên, lên đoàn tàu quân sự, hướng ra miền biên cương. Lần đó, có những người lính đã ra đi mãi mãi.

Sau gần 6 năm quân ngũ, đi qua 2 cuộc chiến tranh vệ quốc ở biên giới Tây Nam– Campuchia và biên giới phía Bắc, tôi may mắn hơn khi được trở về, chuyển ngành vào làm việc tại một cơ quan dân sự ở tận miền Nam. Từ Lạng Sơn xuống Hà Nội, chật vật mua được vé tàu thống nhất, dù vẫn nhớ nhưng không thể tìm đến thăm người thầy giáo ở Hà Nội, người mẹ làng Sài Đồng, vì thời đó, có biết bao khó khăn trong mỗi chuyến đi và trong cuộc sống bộn bề đang chực chờ ở phía trước.

ho-tay-mot-som-dau-xuan-anh-van-hau.jpg
Hồ Tây một sớm đầu Xuân (ảnh: Vân Hậu)

Mãi đến những năm đầu thập niên 2000, trong một dịp được ra Hà Nội công tác, tôi không quên giành thời gian ít ỏi đến thăm thầy giáo Vũ Văn Trường ở phố Thụy Khuê mà trước chuyến đi, tôi đã cất công tìm kiếm thông tin qua nhiều bạn bè, thầy, cô giáo cũ mới biết đích xác địa chỉ. Tôi hồi hộp như tìm lại được thứ gì đó quí giá trong đời. Nhưng đã quá muộn, thầy đã ra đi về cõi vĩnh hằng trước đó sau một cơn bạo bệnh!

Rời nhà thầy, tôi lên taxi tìm đến làng Sài Đồng thăm lại gia đình mẹ Chữ, nơi có miền ký ức đẹp đẽ lần đầu đến Hà Nội. Anh tài xế taxi nói: “Sài Đồng bây giờ là phố anh ạ! Anh định đến số nhà hay ngõ, ngách nào?”. Tôi miên man, không có chọn lựa: “Anh cho tôi đến một điểm nào đó ở Sài Đồng cũng được”. Tôi xuống xe, ngơ ngác nhìn rồi đi dọc theo con phố Sài Đồng dài hun hút, người xe tấp nập, đánh bạo ghé vào mấy nhà thử hỏi thông tin gia đình mẹ Chữ nhưng không ai biết, đành ngậm ngùi quay về.

Giờ đây tuổi xế chiều, tôi không thể đếm được hay nhớ hết biết bao lần mình đã từng đến Hà Nội, bao nhiêu người Hà Nội mình đã từng gặp gỡ, quen biết, kết bạn hoặc rời xa. Chỉ biết từ thẳm sâu thời gian, ký ức về mảnh đất và con người Hà Nội đi qua đời tôi đã để lại những giá trị tinh thần thật đẹp đẽ, không thể nào quên./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Văn Hậu. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Hà Nội - Ngọt ngào hương vị vượt thời gian
    Kem - một thức đồ ăn có xuất xứ Tây phương thật quen thuộc với tất cả mọi người. Nhưng kem Tràng Tiền là một hiện tượng ẩm thực nơi đất thành đô. Từ một món ăn xuất xứ phương Tây, kem Tràng Tiền mang trong mình hương vị xứ sở, chuyển mình trở thành đặc sản Hà Nội, hấp dẫn, lôi cuốn cả những thực khách khó tính nhất. Đi qua bao năm tháng, kem Tràng Tiền khiến cho bất cứ ai dù sinh ra trên mảnh đất Thủ đô hay chỉ ghé chân tới nơi đây đều nhớ đến!
(0) Bình luận
  • Mùa thu Hà Nội và bát caramel ngọt mềm của ký ức
    Người ta thường nhớ mùa thu Hà Nội bằng hương hoa sữa, bằng gió heo may, bằng những chiếc xe đạp chở đầy cúc họa mi, bằng gói cốm Vòng xanh non còn thơm mùi lá sen. Còn tôi, mỗi độ thu về, giữa vô vàn ký ức ấy lại hiện lên một món quà rất đỗi bình dị: bát caramel vàng óng, mềm mịn, nằm lặng lẽ sau ô cửa kính của những quán nhỏ nép mình nơi góc phố.
  • Điểm hẹn ở Ba Đình
    Phố Ba Đình tĩnh lặng, không thâm nâu hay ồn ào phố cổ, không rực rỡ những mái phố, những con đường cờ hoa hay bán mua sầm uất. Với tôi phố Ba Đình như một cuốn sách cũ đang nằm trên giá sách, lặng lẽ lưu giữ từng trang sử hào hùng Hà Nội, của đất nước Vạn Xuân.
  • Tiệm sữa đậu hoa ở Hà Nội
    Hà Nội trong kí ức của tôi luôn gắn liền với một tiệm bán sữa đậu hoa. Nỗi nhớ về một thành phố đôi khi không bắt nguồn từ những quán ăn có biển hiệu thật lớn, không cần một không gian được thiết kế cầu kỳ, thậm chí chẳng cần món ăn phải mang một cái tên quá sang trọng. Chỉ cần một mùi hương quen bay ra từ căn bếp nhỏ, một bát sữa đậu nành nóng đặt xuống mặt bàn, một chiếc quẩy vàng ruộm hay miếng đùi gà vừa rán xong, là đủ để đánh thức trong lòng người ta cả một khoảng trời đã cũ.
  • Hà Nội - ký ức và niềm yêu
    Đêm lặng im. Gió cao nguyên khẽ lay động tấm rèm cửa sổ, ẩn hiện những tầng mây xanh tím giữa lớp lớp sương giăng. Tôi không ngủ được, lặng lẽ ngồi dậy. Căn phòng khách sạn bây giờ phút chốc trở nên thân thương như căn phòng trên phố Trần Quốc Vượng ngày xưa tôi từng ở. Vùng trời nơi ấy đã trở thành một dải lụa mềm neo đậu bền bỉ trong ký ức tôi, trở thành một niềm yêu nỗi nhớ không thể phai nhòa.
  • Hà Nội và căn nhà ở lại trong ký ức
    “Mai mốt con kiếm tiền xây cho mẹ ngôi nhà như nhà cô Ngọc Anh nha.” Con trai tôi nói câu ấy sau chuyến trở về từ Hà Nội vào mùa hè năm 2023. Đó là chuyến đi đầu đời của con về miền đất Thủ đô. Ngày đó, tôi cứ ngỡ sau này con sẽ nhớ những con phố, những bảo tàng hay những chuyến xe buýt đầu tiên ở đây, nhưng không, điều ở lại trong con lâu nhất lại là một căn nhà.
  • Kết nối giữa lòng Hà Nội
    Có những thành phố ta chỉ đi qua một lần rồi để lại phía sau những con đường, những mái nhà và những gương mặt xa lạ. Nhưng cũng có những thành phố, càng đi xa càng nhớ, càng trưởng thành càng muốn trở về. Với tôi, Hà Nội là một thành phố như thế. Hà Nội không chỉ hiện diện trên bản đồ, mà còn sống trong một miền ký ức riêng, nơi mỗi con phố, hàng cây, âm thanh và mùi hương đều có thể đánh thức một phần đời đã xa.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Gìn giữ những giá trị làm nên bản sắc văn hóa, lịch sử của Thủ đô
    Nhằm cụ thể hóa chính sách khuyến khích, hỗ trợ bảo vệ và phát huy giá trị các khu vực có giá trị văn hóa, lịch sử, công trình kiến trúc có giá trị trên địa bàn, Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Vũ Thu Hà vừa ký ban hành Quyết định số 119/QĐ-UBND ngày 20/8/2026. Quy định được xem là cơ sở để nhận diện, bảo vệ và phát huy những giá trị góp phần tạo nên bản sắc văn hóa, kiến trúc và ký ức đô thị của Thủ đô.
  • Điểm hẹn di sản giữa lòng phố
    Nhiều không gian văn hóa đang đưa nghệ thuật truyền thống đến gần hơn với đời sống đương đại ở Hà Nội. Chính sự hiện diện thường xuyên và duy trì mối gắn kết với cộng đồng đang tạo thêm sức sống cho di sản, đồng thời bồi đắp bản sắc của đô thị sáng tạo.
  • Nắng mơ trong biệt thự hoang
    Tôi bị nàng hút đi từ lần thấy hình đại diện Facebook trôi đến. Khoảnh khắc lúc nắng rây xuống những ngón tay thon cầm lọn tóc che nửa phần môi đỏ khiến cho bức selfie ấy đẹp huyền hoặc.
  • Bia Sài Gòn đồng hành cùng "Concert Quốc gia" Tổ quốc trong tim 2026 trước thềm quốc khánh 2/9
    Trong không khí người dân cả nước hướng tới kỷ niệm Quốc khánh 2/9, Bia Saigon chính thức tham gia sự kiện “Concert Quốc gia” Tổ quốc trong tim 2026 với vai trò là một đơn vị đồng hành chiến lược. Qua đó, thương hiệu tiếp tục hành trình đồng hành cùng những hoạt động ý nghĩa của quốc gia, góp phần gắn kết cộng đồng qua niềm tự hào và trải nghiệm chung.
  • Mùa thu Hà Nội và bát caramel ngọt mềm của ký ức
    Người ta thường nhớ mùa thu Hà Nội bằng hương hoa sữa, bằng gió heo may, bằng những chiếc xe đạp chở đầy cúc họa mi, bằng gói cốm Vòng xanh non còn thơm mùi lá sen. Còn tôi, mỗi độ thu về, giữa vô vàn ký ức ấy lại hiện lên một món quà rất đỗi bình dị: bát caramel vàng óng, mềm mịn, nằm lặng lẽ sau ô cửa kính của những quán nhỏ nép mình nơi góc phố.
Đừng bỏ lỡ
  • Đưa nghệ thuật cải lương đến gần công chúng Thủ đô
    Tối 23/8, tại sân khấu Nhà Bát Giác, phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội), chương trình “Biểu diễn nghệ thuật cộng đồng” của Nhà hát Cải lương Hà Nội đã mang đến cho người dân và du khách một đêm diễn đậm đà bản sắc văn hóa.
  • Những tác phẩm âm nhạc góp phần lan toả văn hóa Hà Nội
    Từ các ca khúc “Hà Nội mùa thu”, “Hoa sữa” đến những giai điệu của Charlie Parker, Miles Davis, Duke Ellington, Antonio Carlos Jobim... chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 23/8 tại Nhà Bát Giác đã đưa những thanh âm quen thuộc của Hà Nội bước vào không gian âm nhạc cộng đồng đầy tinh thần phóng khoáng và ngẫu hứng của jazz. Qua tiếng kèn của các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club và giọng hát của hai ca sĩ Thuỷ Bùi, Minh Thu, hình ảnh Thủ đô hiện lên vừa lãng mạn, vừa trẻ trung, cởi mở trong nhịp sống văn hóa đương đại.
  • Hà Nội chuẩn bị chuỗi hoạt động văn hóa, nghệ thuật chào mừng những ngày lễ lớn
    Thường trực Thành ủy Hà Nội thống nhất chủ trương tổ chức các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, tuyên truyền, chăm lo các đối tượng chính sách nhân dịp kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; đồng thời tổ chức 02 chương trình nghệ thuật đặc biệt chào mừng kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô, hướng tới tạo không khí phấn khởi, vui tươi và khơi dậy niềm tự hào, khát vọng phát triển Thủ đô.
  • [Infographic] Chuỗi hoạt động đặc sắc tại Hanoi Jazztival
    Với chủ đề “Jazz Hà Nội - Giai điệu không biên giới”, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 được kỳ vọng trở thành lễ hội nhạc Jazz thường niên của Thủ đô, góp phần thúc đẩy phát triển công nghiệp văn hóa, quảng bá hình ảnh Hà Nội sáng tạo, hội nhập và giàu bản sắc.
  • Hà Nội nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước trong lĩnh vực văn hóa và quảng cáo
    Để đáp ứng tình hình thực tiễn phát triển của Thủ đô trong thời kỳ mới, thực hiện Luật Thủ đô 2026, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII đã ban hành Nghị quyết số 13/2026/NQ-HĐND quy định mức tiền phạt đối với một số hành vi vi phạm hành chính trong lĩnh vực văn hóa và quảng cáo trên địa bàn.
  • Những Ngày phim Việt Nam chào mừng Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9
    Nhân dịp kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9, Viện phim Việt Nam chính thức khởi động chương trình chiếu phim đặc biệt “Những Ngày phim Việt Nam”. Sự kiện hứa hẹn đưa khán giả trở về những năm tháng gian lao nhưng hào hùng của dân tộc qua góc nhìn điện ảnh đầy xúc cảm.
  • Hà Nội di chuyển tượng đài “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” về Bộ Tư lệnh Thủ đô
    Tượng đài “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” tại khuôn viên Di tích quốc gia đền Bà Kiệu dự kiến được di chuyển về Trung đoàn 692, Sư đoàn Bộ binh 301, Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội và hoàn thành lắp dựng trước ngày 30/9/2026.
  • Khát vọng mùa hè
    Mùa hè, cũng đến từ một nơi xa, nhưng chẳng bao giờ chung đường với mùa xuân, mùa thu hay đông giá rét. Mùa hè đến từ những k ức thanh xuân nồng nàn, hồ hởi của mỗi con người chúng ta. Lạ thế chứ, sao ta đón bao mùa hè mà dường như vẫn chưa hề quen…
  • Lễ hội điện Huệ Nam: Giá trị văn hóa, tín ngưỡng hội tụ bên dòng sông Hương
    Lễ hội điện Huệ Nam tháng 7 Âm lịch năm 2026 chính thức khai hội tại điện Huệ Nam (điện Hòn Chén), đình làng Hải Cát và Điện thờ Thánh Mẫu (TP Huế).
  • [Podcast] Quà sáng của người Hà Nội
    Khi những tia nắng đầu tiên lấp lánh trên mặt hồ, cũng là lúc phố phường thức giấc bằng những âm thanh rất đỗi thân quen. Tiếng chổi tre của người công nhân vệ sinh, tiếng xe đạp chở hàng len qua từng con phố nhỏ, tiếng gọi nhau í ới của những người bán hàng rong... Và xen giữa những thanh âm ấy là mùi thơm quyến rũ của những món quà sáng đang lan tỏa từ các gánh hàng, quán nhỏ ven đường.
Hà Nội đi qua ký ức đời tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO