Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Phố cổ: Hoài niệm và tình yêu

Trà Mi 22/05/2024 15:05

Cho đến bây giờ, khi tôi bồi hồi nhớ về kỉ niệm phố cổ, tất cả hình ảnh của quá khứ từ mấy chục năm qua lại lung linh trở về sống động như một cuốn phim, tưởng đâu chỉ vừa mới hôm qua. Đất nước trải dài 4000 năm, Hà Nội của tôi từ xa xưa hình thành và lớn dậy trong nền văn minh sông Hồng, cũng xấp xỉ tuổi ấy, còn nếu chỉ tính từ khi được vua Lý Thái Tổ chính thức định đô, thì cũng trên 1000 năm, đã trở thành nơi tụ hội và lan tỏa cho cả nền văn hiến lẫy lừng với thời gian.

088pkej5.png
Phố cổ Hà Nội (tranh Bùi Xuân Phái)

Sinh ra và lớn lên trong lòng phố cổ Hà Nội, từ thuở ấu thơ (tôi sinh cùng ngày giải phóng Thủ đô), trong tôi vẫn một tình yêu thầm lặng mà tinh tế, không hề đổi khác theo thời gian. Chưa khi nào tôi hết yêu Hà Nội! Thậm chí, tình yêu đó chỉ ngày càng lớn lên, càng sâu nặng hơn. Bao kỉ niệm đầu đời, theo thời gian càng được tô đậm. Nhớ ngày bé xíu, được mẹ dắt tay dạo chơi Bờ Hồ, bên sóng nước Hồ Gươm, tôi đã thích mê, đến độ ngày nào có việc bận, mẹ không cho dạo quanh Hồ, thì tôi về nhà còn không chịu đi ngủ. Lớn lên một chút, khi đã là chị lớn của ba em nhỏ, tôi lại thích thú dẫn các em ra Bờ Hồ, chơi các trò chơi dân dã của trẻ thơ ngày đó: tung chuyền vừa chơi vừa hát, nhảy dây, nhảy lò cò, chơi ô ăn quan, thậm chí đuổi theo bông hoa gạo bay bay, nhặt búp đa về chơi trò bày hàng… Ôi, Bờ Hồ! Vương quốc của tuổi thơ... Vỉa hè phố cổ ngày đó, so với các đô thị hiện đại thì không rộng, nhưng với tôi đã là rộng lớn bao la, đủ tha hồ chạy nhảy, vui đùa dưới trăng, chơi thả đỉa ba ba, chơi mèo đuổi chuột, rồng rắn lên mây… thú vị biết bao nhiêu!

Mỗi khi nhớ về phố, trong tôi lại tràn đầy những kỉ niệm không hề phai nhạt, từng ảnh hình tươi đẹp thuở ấu thơ vẫn vẹn nguyên trong kí ức. Những dãy phố nhỏ xinh, hình ống dài, rất sâu, rất ấm cúng, mà không đâu giống được. Ngôi nhà tôi còn có cả cổng sau thông ra phố Hàng Bồ, hàng xóm xung quanh rất thân thiện, tối lửa tắt đèn có nhau, mọi người sống hiền hoà, đoàn kết giúp nhau, hỗ trợ nhau trong mọi hoàn cảnh.

Nhớ về phố cổ, tôi đặc biệt không thể quên hình ảnh các thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp, áo dài quần trắng, ngồi sau quầy hàng, lễ phép lịch sự chào hỏi khách đến mua hàng. Dù khách không mua, họ vẫn nói lời cảm ơn và hẹn lần sau… trời ơi, thật nền nã, văn hóa nét thanh lịch Tràng An.

Phố cổ quanh co cạnh tôi, tuy nhỏ hẹp nhưng đậm đà nét đẹp cổ kính, có những mái ngói thâm nâu, những hàng cây cổ thụ tỏa bóng xum xuê trên hè, trường tồn mãi với thời gian. Nhiều bạn ở thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh đến Hà Nội đều được tôi dẫn đi du ngoạn thành phố quê hương, chiêm ngưỡng vẻ đẹp kiến trúc, cảnh quan, đến nếp sống văn hiến truyền thống - nơi hội tụ địa linh nhân kiệt ngàn năm- của mảnh đất văn vật: Hà Nội 36 phố phường, từng nổi tiếng qua nhiều thời.

pho-co1.22.5.jpg
Phố cổ Hà Nội đẹp như một bức tranh (ảnh: TL)

Phố Hàng Ngang nhà tôi bán tơ lụa, len dạ, áo quần. Các phố nghề có các tên Hàng này thật phong phú: Hàng Buồm thời xưa bán vỉ buồm, chiếu buồm, bị, túi đan bằng mây, cói. Ngày nay, còn bán cả rượu bia, bán đồ ăn sẵn như thịt quay, nộm, bún. Phố Hàng Bạc trước đây có nghề đúc bạc nén, được coi là giàu có bậc nhất kinh thành, nay vẫn còn những ngôi nhà cổ tường vàng, đình Kim Ngân, hai bên phố vẫn chế tác trang sức vàng bạc… Rồi Hàng Đồng, Hàng Thiếc, Hàng Bông, Hàng Tre, Hàng Quạt, Hàng Chiếu... tên các vật dụng cần cho cuộc sống; đến Hàng Mắm, Hàng Muối, Hàng Gà, Hàng Rươi.., gồm các hàng thực phẩm thiết yếu. Mỗi con phố cổ Hà Nội đều gắn với một cái tên giản dị nhưng có đặc thù riêng, thậm chí tạo ấn tượng riêng với mỗi người. Chẳng hạn, hồi bé, tôi rất thích đến phố Hàng Đường – phố ngọt nhất Hà Nội chuyên bán bánh mứt kẹo, ô mai, có đủ các sản phẩm làm từ đường mật.

Tôi cũng còn nhớ như in hình ảnh các bà, các cô người Hoa đi bán hàng rong dọc các phố cổ. Đó là những đồ ăn vặt hàng ngày được nhiều người ưa chuộng: chí mà phù, bánh chín tầng mây, bánh bao, bánh bò, bánh trôi tàu, lì tày cố, lục tàu xá, vv…

Thời tiết bốn mùa Hà Nội thật thú vị, mùa nào cũng có hoa riêng đặc trưng từng mùa: mùa xuân là hoa đào bích, đào phai rực rỡ, hoa hồng thơm ngát, hoa sưa nở trắng trời Thủ đô. Hè đến, hoa sen thơm ngát Hồ Tây gió lộng, cũng là mùa hoa loa kèn, hoa phượng đỏ, bằng lăng tím đã đi vào thơ, nhạc, gắn liền kỉ niệm tuổi học trò. Thu sang là ngọt ngào hoa sữa. Đông về thắm sắc hoa cúc vàng tươi. Hà Nội mười hai mùa hoa gợi bao ý đẹp lời hay trong văn học. Nhà văn Vũ Bằng ngày trước, vì hoàn cảnh đặc biệt, được biệt phái sống lâu dài trong Nam (ông là chiến sĩ quân báo mật), đã viết tác phẩm nổi tiếng: “Thương nhớ mười hai”, khi cả 12 tháng phải xa nhà, thì tác giả đều da diết nhớ về Hà Nội.

pho-co-ha-noi-1-768x498.jpg
Hà Nội mùa thu heo may xao xác (ảnh: internet)

Thuở còn cắp sách đến trường, chơi với các bạn người Nga (Liên Xô cũ), tôi thường tự hào khoe với các bạn là nhà tôi ở ngay cạnh ngôi nhà 48 Hàng Ngang – nơi Bác Hồ đã viết bản Tuyên ngôn độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hoà, đọc trong Lễ Quốc khánh 2/9/1945.

Trong nỗi nhớ phố, tôi làm sao có thể quên lịch sử cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp của Thủ đô. Đó là khúc tráng ca hào hùng của quân dân Hà Nội vùng lên quả cảm, chống giặc bằng vũ khí tự tạo, bằng bom ba càng cảm tử, với câu khẩu hiệu đặc biệt của tự vệ Thành Hà Nội những năm oanh liệt đó: “Quyết tử - cho Tổ quốc quyết sinh!”.

Cuộc kháng chiến gian lao vĩ đại của dân tộc đã ghi dấu ấn Thủ đô như một địa chỉ đỏ sáng chói hàng đầu, là Liên khu 1 anh hùng. Trong 60 ngày đêm chiến đấu kiên cường, từ ngày 19/12/1946 đến 17/2/1947, Trung đoàn Thủ đô đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ giam chân địch, giữ từng căn nhà, từng góc phố, thực hiện cuộc chuyển quân “thần kì” trong vòng vây khép kín của kẻ thù, vượt sông Hồng lên chiến khu an toàn. Để kỉ niệm những ngày kháng chiến, đạo diễn Lê Đức Tiến đã làm phim “Sống mãi với Thủ đô”, theo tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nguyễn Huy Tưởng. Rất vinh dự là con trai tôi cũng được mời tham gia vai chú bé Thắng liên lạc của Trung đoàn Thủ đô năm ấy trong phim. Tôi cũng tự hào khi tham gia vào hàng ngũ những người ở lại thành phố trong cuộc chiến chống Mỹ, 12 ngày đêm “Điện Biên Phủ trên không” năm 1972, làm công tác dân vận của tiểu khu Hàng Ngang, quận Hoàn Kiếm.

Nhớ về phố cổ, tôi không sao quên tiếng còi ủ năm nào của Hà Nội, cứ đến 11 giờ trưa là tiếng còi vang lên báo hiệu giờ nghỉ trưa đã đến. Nhưng đặc biệt còn là tiếng còi báo động máy bay địch tấn công suốt những năm chống Mỹ... Nhớ lại cả chiếc cột đồng hồ, treo trên nóc nhà Gô-đa xưa, sau này là Bách hóa tổng hợp, còn tới nay là Tràng Tiền Plaza. Nhớ cả khoảng không gian thoáng đãng phố Trần Nhật Duật, đầu cầu Chương Dương bây giờ, ngã năm Cửa Nam, mặt tiền đẹp trước Nhà hát Lớn và Nhà thờ Lớn, không gian rộng trước Ga Hàng Cỏ.

Hà Nội xưa đáng yêu và yên bình biết bao, là Thủ đô vừa cổ kính vừa hiện đại. Những ngày lễ Tết, thiên nhiên hòa sắc cùng đường phố đẹp tưng bừng. Nhớ đêm giao thừa của thập kỉ tám mươi thế kỷ trước, chào năm mới, khoảnh khắc sang canh, nhà nhà đốt pháo, người người đốt pháo, tạo màn khói thơm mờ ảo thiêng liêng. Tiếng pháo mừng năm mới giòn giã đồng loạt vang vọng trong đêm giao thừa, náo nức, thiêng liêng và hạnh phúc làm sao! Cứ đến khoảnh khắc chuyển giao thời khắc đó, là lệ lại thấm ướt mi tôi. Cũng một đêm sang canh ấy, tôi bất ngờ nhận được lời cầu hôn của bạn đời (bản tính rụt rè, e ngại, nên anh đã cậy nhờ âm thanh tiếng pháo làm nên hòa tấu), màn cầu hôn đặc biệt khiến tôi nhớ mãi trong đời.

pho-co4.22.5.jpg
Phố đêm Hàng Đào - Đồng Xuân (ảnh: TL)

Nhớ Hà Nội là tôi không thể nào quên tiếng tàu điện leng keng mỗi khi về bến hoặc chuẩn bị chuyển bánh rời ga, giữa phố Hàng Ngang nhà tôi ở cũng là nơi hai làn tàu tránh nhau để đi về hai ngả. Sống trong lòng thành phố thân yêu, giữa khu phố cổ náo nhiệt đông vui, tôi vẫn tìm đến với hồ Tây để đón bình minh và hoàng hôn tuyệt đẹp. Một không gian thoáng đãng cho tôi chiêm ngưỡng ánh ban mai và màu sắc cuối cùng trong ngày. Bình minh và hoàng hôn khiến cảnh vật bình thường bỗng hoá thơ mộng, đầy tính nghệ thuật. Buồn vui, nhàn rỗi hay bận rộn, tôi vẫn tranh thủ đến để thả hồn vào những con sóng, ngọn gió, ánh sáng dịu dàng: Ôi, gió hồ Tây bát ngát, nước hồ Tây trong xanh...

Cùng buồn vui, khao khát, lắng đọng, ước mơ với nơi mình có hạnh phúc sinh ra và lớn lên – phố cổ, phố nhỏ Hà Nội, tôi thấy mình thật may mắn. Theo lời khuyên của ba, tôi chọn nghề giáo viên, nghề “kĩ sư tâm hồn” đúng với ước mơ thuở nhỏ: “Lớn lên, con muốn làm cô giáo ạ!”.

Những ảnh hình sống động về nơi chôn nhau cắt rốn luôn hồ hởi trào dâng trong hồn. Hà Nội, một thành phố đẹp, với nhiều dấu ấn đặc biệt và khác lạ, rất quen thuộc là bóng dáng những chiếc xe đạp, chở đầy hoa tươi, mùa nào thức ấy thong dong vào phố bán cho đông đảo người mua, nhất là các bạn trẻ yêu thiên nhiên. Rồi những con đường đầy lá rụng lúc giao mùa, đường Hoàng Diệu tím biếc hoa ban mỗi khi xuân về, phố Phan Đình Phùng với ba hàng cây rợp mát thắm xanh, vừa xà cừ, vừa sấu xanh xum xuê, như đi giữa thiên đường mặt đất. Những ngày kỉ niệm sự kiện lớn nhỏ của đất nước, cả thành phố rực rỡ cờ hoa, khấu hiệu tưng bừng. Và dòng người, tiếng còi bíp bíp, dòng xe nhộn nhịp nhiều màu sắc đời thường, cũng là những hồi ức khó quên. Những ngày Hà Nội cùng cả nước phải chịu đựng mấy năm dịch Covid-19, như thành phố ngủ đông, vừa lạ lùng vì thưa vắng không tụ tập, vừa lay động tâm hồn vì phải sống cách li, bâng khuâng vì bao nỗi thầm nhớ, thầm mong...

Mùa hè này, khắp phố phường say sưa sắc tím bằng lăng, rực rỡ sắc đỏ hoa phượng. Mặc những trận mưa rào xối xả hay đợt nắng gắt bất thường, mọi người vẫn đến thưởng ngoạn những góc đẹp, sống động và lãng mạn của thành phố. Điểm hẹn thường ở khu phố cổ và khu vực đi bộ Hồ Gươm. Nhiều chương trình văn hóa nghệ thuật có chất lượng được tổ chức ở đây. Ngã tư Tạ Hiện – Đinh Liệt nay cũng trở thành điểm hẹn quốc tế, rất nhiều khách nước ngoài hay tới và ưa thích đi dạo ở đây.

... Bao năm qua, tôi thấy mình là người vô cùng hạnh phúc vì được sinh ra trùng ngày giải phóng Thủ đô: 10/10/1954, ngày mùa thu hoa sữa ngào ngạt có cốm làng Vòng – một làng nghề truyền thống nổi tiếng lâu đời. Nhóm bạn thân nhớ hoài những lần đến dự sinh nhật mùa thu, được tôi mời ăn cốm với chuối trứng cuốc thơm lừng. Ngoài đặc sản cốm của mùa thu, Hà Nội còn có những món quà ngon danh tiếng như phở, bánh mì, bánh cuốn, bún chả, bún thang, chả cá Lã Vọng (phố Chả Cá), lừng danh. Ẩm thực Hà Nội được bạn bè quốc tế yêu thích, rất ấn tượng…

Thành phố quê hương – nơi gắn bó cả cuộc đời, thật không dễ viết gì cho đủ. Tôi chỉ mong ghi lại đôi ba chút hoài niệm và tình yêu của riêng mình... như món quà khiêm tốn của một công dân phố cổ, chào mừng 70 năm Ngày giải phóng Thủ đô 10/10/2024, cũng là ngày tôi được may mắn chào đời trên mảnh đất thiêng này, tròn bảy thập kỉ./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trà Mi. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Có một Hà Nội rất khác trong tôi
    Đó là một con ngõ cụt có gần hai chục hộ, nằm san sát đối mặt vào nhau qua một con đường ngõ lát gạch đỏ rộng hơn hai mét. Cư dân phần lớn đều còn trẻ hoặc trung tuổi, chỉ có vài cụ ông, cụ bà sống với con cháu. Lớp trẻ ban ngày mải miết đi làm ăn, tối về mới tập trung đông đủ. Nhưng cũng có người vì công việc mà quanh năm suốt tháng xa nhà. Thi thoảng lại về dăm bữa nửa tháng cho con cái đừng quên mặt, cho vợ đừng quên hơi rồi lại ra đi. Đứng tần ngần trước cửa, hôn nựng nịu con yêu rồi thở dài rảo bước v
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Một buổi chiều đi qua nghìn năm
    Buổi chiều ấy, tôi đang học thì nhận được tin nhắn. Bạn đã ở chùa Trấn Quốc. Đợi tôi. Tôi nhìn đồng hồ. Buổi học vẫn chưa hết. Ngoài kia là một chiều Hà Nội tháng Tám còn lòng tôi đã chạy trước đến Hồ Tây. May sao gần bốn giờ, cô cho nghỉ sớm. Tôi thu vội sách vở. Ở tuổi ngoài bốn mươi, vẫn có những phút được tan học sớm khiến người ta vui như một cô học trò nhỏ.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Dịu dàng thu qua phố
    Hà Nội vào thu với những con đường đẹp như mơ, sắc vàng rực rỡ nhuộm cả khung trời. Những chiếc lá nhẹ rơi, bay bay trong gió, xào xạc theo bước chân như níu giữ người đi. Con đường Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu với những hàng cây cổ thụ rợp bóng, là nơi mà giới trẻ hay thích chụp ảnh, check in. Nơi đây cũng là nơi mà có rất nhiều những chiếc xe đạp của các mẹ, các chị chở đầy các loài hoa đến bán. Với bó hoa cúc Hoạ Mi trên tay, các cô gái trẻ hay cả những phụ nữ trong tà áo dài duyên dáng đang thả sức tạo kiểu để có bộ ảnh kỷ niệm. Một khung cảnh nên thơ, để ai đó đi ngang qua cũng không khỏi thốt lên: "Ôi sao thu dịu dàng, yên bình đến thế!".
  • Ngồi trên tầng hai đi qua Hà Nội
    Trưa ấy, một người bạn xứ Bắc hẹn tôi ra Hàm Cá Mập. Bạn chỉ bảo muốn tôi có thêm một trải nghiệm riêng có của Hà Nội khi thành phố vừa chớm thu. Khi tôi đến, bạn đã nhẫn nại đợi ở đó, bên mình là chiếc máy ảnh cơ to và nặng. Bạn đã đi nhiều nơi, biết nhiều miền đất nước, lại khá tường tận Hà Nội. Nhưng hôm ấy, bạn không đưa tôi vào một di tích nào. Chỉ cùng tôi bước lên tầng hai của một chiếc xe buýt.
  • Có người gọi tên tôi giữa Hà Nội
    Không phải tiếng rao khuya, tiếng chuông tàu hay một câu hát cũ. Chỉ là giữa một buổi sáng ở Cát Linh, khi tôi đang lủi thủi theo dòng người, phía sau bỗng vang lên: - Chị Tâm ơi, lên xe nào!
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hanoi Jazztival- Hà Nội khẳng định vị thế trung tâm sáng tạo văn hoá nghệ thuật quốc tế
    Với những thanh âm Jazz giàu sức sáng tạo và tinh thần giao lưu không biên giới, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội năm 2026 mở thêm một không gian thưởng thức nghệ thuật mới cho công chúng Thủ đô. Sự kiện góp phần làm phong phú đời sống văn hóa, mở rộng kết nối quốc tế và từng bước tạo dựng những sản phẩm văn hóa đặc sắc, phù hợp với một Hà Nội năng động, sáng tạo và hội nhập.
  • Định vị Cổ Loa trong lịch sử khu vực và văn minh nhân loại
    Lưu giữ dấu tích của một kinh đô cổ cùng những truyền thuyết gắn với buổi đầu dựng nước, Cổ Loa đồng thời chứa đựng những giá trị có ý nghĩa vượt ra ngoài phạm vi một di sản quốc gia. Trên cơ sở nhận diện, làm rõ giá trị nổi bật toàn cầu, Hà Nội đang từng bước triển khai chuẩn bị hồ sơ đề cử Khu di tích Cổ Loa trình UNESCO xem xét ghi danh vào Danh mục Di sản thế giới, qua đó làm nổi bật vị thế của kinh đô Âu Lạc trong lịch sử Đông Nam Á và tiến trình hình thành các nền văn minh của nhân loại.
  • Hà Nội - điểm hẹn của những giai điệu Jazz không biên giới
    Từ những thanh âm giàu ngẫu hứng của Jazz, Hà Nội đang mở ra một không gian giao lưu văn hóa mới, nơi nghệ sĩ Việt Nam gặp gỡ bạn bè quốc tế và công chúng có cơ hội tiếp cận một dòng nhạc giàu sức sáng tạo. Liên hoan nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 (Hanoi Jazztival), diễn ra từ ngày 17 đến 19/9, không chỉ mang đến những chương trình nghệ thuật đa sắc màu mà còn góp thêm một điểm hẹn quốc tế vào đời sống văn hóa của Thủ đô.
  • Động lực để doanh nghiệp khu vực kinh tế tư nhân Hà Nội phát triển trong thời kỳ mới
    Doanh nghiệp thuộc khu vực kinh tế tư nhân ngày càng phát huy vai trò quan trọng đối với tăng trưởng và phát triển của Hà Nội. Để khơi thông nguồn lực, tạo động lực cho doanh nghiệp thuộc khu vực kinh tế tư nhân, HĐND Thành phố Hà Nội đã ban hành Nghị quyết số 48/2026/NQ-HĐND quy định về hỗ trợ doanh nghiệp thuộc khu vực kinh tế tư nhân trên địa bàn thành phố (thực hiện điểm d khoản 8 Điều 26, Luật Thủ đô 2026).
  • Phụ nữ Tây Hồ lan tỏa hành động xanh, thi đua hoàn thành nhiệm vụ năm 2026
    Chiều 17/9, Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) phường Tây Hồ, TP Hà Nội đã tổ chức hai hoạt động trọng tâm gồm Hội nghị Ban Chấp hành mở rộng sơ kết công tác Hội 9 tháng đầu năm 2026 và Hội nghị truyền thông chuyên đề về phân loại, xử lý, tái chế rác thải tại hộ gia đình.
Đừng bỏ lỡ
Phố cổ: Hoài niệm và tình yêu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO