Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Những đêm thơ trong thành phố

Trần Xuân Trọng 08:29 20/05/2024

Ấy là vào một đêm mùa xuân, khi vừa ra Tết, trời vẫn còn se se lạnh nhưng không có nỗi buồn man mác mà trong người cứ rạo rực nhựa yêu. Giữa đất Tràng An một thuở đã từng là nơi kì ngộ của rất nhiều tao nhân, mặc khách, lòng người có phải vì thế cũng mong ngóng những đêm thưởng trà, trìu mến mà đọc cho nhau nghe đôi câu thơ đầy mộng tưởng, phảng phất chút cảnh, chút nhạc, chút hoạ, chút lòng người rì rào quyện vào nhau êm dịu.

qqq.jpg
Những đêm thơ trong thành phố.

Có lẽ, chính cái chất thơ đã ngấm sâu vào cành cây, ngọn cỏ, vào sông, vào núi, vào hồn khí của đất này. Để rồi các thế hệ cứ tiếp nối nhau, xuất hiện những người yêu thơ “chính hiệu”. Lần đầu tiên, tôi đến “Đêm thơ trong thành phố” với một nỗi niềm nghi hoặc đan xen chút hồi hộp, tưởng tượng diệu kỳ. Không biết một đêm thơ sẽ diễn ra như thế nào chứ chưa nói đến một đêm thơ của các bạn trẻ. Để rồi, tất cả những nghi hoặc đều bị lãng quên, xung quanh chỉ còn tiếng nhạc êm ái, những câu thơ đầy tình tứ đúng như chủ đề “Tình ái” đưa ra.

Đêm thơ được khởi xướng và tổ chức bởi các bạn trẻ Hà Nội, những người thanh niên tuổi còn đôi mươi nhưng sẵn có tình yêu trân quý với mảnh đất ngàn năm vàng son ghi dấu. Một điều tất nhiên là không phải bây giờ ở Hà Nội mới có những đêm thơ. Quay trở về văn hiến hàng trăm năm, ngàn năm trước, từ thời kì phong kiến cho đến phong trào thơ mới, ở thời nào cũng có những người yêu thơ. Có thể tưởng tượng trên cao là ánh trăng thanh, xung quanh gió mát thẩn thơ, người ngồi, người đứng mà thưởng trà, luận đàm chuyện thế nhân, thời cuộc, rồi trong đó có người vừa đặt ly trà xuống, đứng lên ngâm mấy vần thơ cảm tác. Xung quanh mọi người chăm chú lắng nghe, rồi gật gù đối ứng.

“Triển chuyển xuân tình sầu dạ nguyệt,

Thê lương cổ điệu yết minh già.”

Những đêm thơ của các bậc tiền bối thật nhiều tao ngộ và thuần khiết, thanh cao. Các bậc hậu sinh ngày nay, nhiều khi ngồi dưới ánh trăng mà cũng chỉ mong gặp được tao nhân, mặc khách. Giữa đời sống thị thành, nhiều khi tôi hay cả chúng ta nữa đã có lúc quên đi cái thú thơ ca của cha ông thuở trước. Thật hiếm có người thích nghe thơ, lại càng hiếm có những cuộc gặp gỡ về thơ của những người trẻ. Có chăng, cái thú vui ấy chỉ gặp ở những người thích làm thơ và hãnh diện nhận mình là nhà thơ rồi truyền tay nhau những tạp chí có đăng bài thơ mình viết hay vui vẻ tặng nhau dăm tập thơ mới in. Quả thực, cứ nhìn vào thì thấy, có thể nói thời kì hiện nay, thơ ca đã bước sang một cuộc chuyển mình từ sau phong trào Thơ mới từ phong cách sáng tác đến ít nhiều nội dung thể hiện nhưng có mấy ai không phải nhà thơ mà nhận thấy được điều này. Cần phải làm gì để thơ ca đi sâu vào quần chúng? Đó thực sự là một câu hỏi khó! Ấy vậy mà, những năm gần đây, thơ ca như đang hoà trong con sóng mới. Các bạn trẻ của Hà Nội FM đã tổ chức hết sức tỉ mỉ, chau truốt để cho người nghe thơ dễ dàng cảm thơ, còn người đọc thơ, làm thơ lại thoả sức mà vẫy vùng trong đam mê vô hạn.

“Đêm nằm ốm thấy Ba Sáu chữ Hàng

Mộng mái phố uốn cong cây tam cúc

Có nỗi nhớ trong mơ còn lùng sục

Yêu Hà Nội quá nửa kiếp ta mang.”

Từ đêm thơ đầu tiên mang chủ đề “Tình ái” đến nay, Hà Nội FM đã tổ chức được bảy đêm thơ. Mỗi đêm thơ là cả một sự tỉ mỉ, cẩn thận, chau chuốt đến từng câu chữ, điệu nhạc. Mỗi đêm thơ là mỗi chủ đề khác nhau, đưa người nghe đi từ cung bậc cảm xúc này đến cung bậc cảm xúc khác; đó có khi là tình yêu đôi lứa, có khi là tình yêu quê hương, có lúc lại chỉ là một cảm giác mùa thu trong trẻo… Tôi từ một người yêu thơ, làm thơ đến khán giả rồi trở thành người dẫn của một trong những đêm thơ đã được tổ chức. Chính tính đồng sáng tạo, tính mở đã tạo nên sức hút diệu kỳ, khơi gợi cảm xúc thi ca của tất cả mọi người.

“Đêm nay

sự im lặng hoạ ra một con sông chảy xiết

một mặt trời tròn trịa

một đàn chim không thể nhớ tên

đêm mai

vườn mưa trắng nhoè mặt nước”

Lòng tôi hay chính những người nghe có lẽ, thấy mình trôi êm đềm trên một dòng nhựa sống. Ngoài trời là mưa xuân. Nhưng trong đêm thơ không chỉ có mưa xuân. Trong đêm thơ có mây trắng là là bay, có gió hiu hiu thổi, có hương hoa sấu dìu dịu, có khúc đưa nôi nhẹ nhàng, có tình yêu phảng phất bay, có lời chia tay đầy nuối tiếc, có dòng sông tri âm, có con đò vương vấn… Chính ở nơi đây, tôi thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm bay lên, xung quanh là những sải tay nối liền đan vào nhau của những tâm hồn đồng điệu. Hà Nội trong tôi là những đêm thơ không thể nào quên./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Xuân Trọng. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Lấp lánh gốm sứ Bát Tràng
    “Trước khi về, nhớ sang Bát Tràng mua cho mẹ bộ bát đĩa nhé!”. Nghe lời dặn của mẹ, ký ức một thuở hiện về và nỗi nhớ căn nhà kỷ niệm cứ xốn xang trong tôi. Nơi đó có mẹ đang móm mém mỉm cười chờ tôi. Thấy con về, nhất định mẹ sẽ hỏi “Có sang Bát Tràng không?”. Tôi sẽ đùa “Nhà thiếu gì bát đĩa mà mẹ cứ phải Bát Tràng!”. Mẹ sẽ mắng yêu “Đấy là tôi dặn mua sắm cho anh em anh đấy chứ. Thi thoảng các con về đây ăn uống đầy nhà đầy cửa không vui sao!”... Càng nghĩ, ký ức càng cuộn lên khôn nguôi, trong đó có những hình ảnh rất quen thuộc trong nhà tôi – một gia đình miền núi nhưng đậm đặc hơi hướng một miền đất đồng bằng nổi tiếng - Bát Tràng.
(0) Bình luận
  • Đá ong, hồn quê xứ Đoài
    Mỗi lần lang thang về “miền mây trắng”, đi dọc dải đất từ Quốc Oai, Thạch Thất lên Sơn Tây rồi đến Ba Vì, ấn tượng trong tôi không chỉ có những ngôi đình vững chãi, bề thế; những ngôi chùa cổ kính, rêu phong với những mái ngói, đầu đao uốn lượn như rồng bay, phượng múa mà còn có cả những ngôi nhà, những bức tường rào nhuốm màu thời gian được cất lên từ những viên gạch đá ong xù xì, thô ráp trong sắc màu nâu đỏ (còn gọi là màu vàng thổ) trải qua năm tháng phơi nắng, dầm mưa.
  • Anh mãi tìm em giữa lòng Hà Nội
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Càng đi qua năm tháng, chúng không mờ đi mà chỉ lắng sâu hơn, như một thứ trầm tích của tâm hồn con người, càng chạm vào càng đau, càng nhớ lại càng thấy lòng mình bâng khuâng, xao xuyến. Hà Nội trong tôi không chỉ là phố, là hồ, là mùa mà Hà Nội còn có cả em. Và em là cả một thời tuổi trẻ tôi đã sống, đã yêu thương, đã đợi chờ, và đã mất em!
  • Dòng sông dệt nên cốt cách Hà thành
    Có những dòng sông chỉ đi qua một vùng đất, nhưng cũng có những dòng sông lại vào ký ức, vào tâm thức của con người. Với Hà Nội, sông Hồng là một dòng sông như thế. Từ thượng nguồn đỏ nặng phù sa, con sông lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng, ôm lấy Thủ đô như một dải lụa nâu bền bỉ của thời gian. Người Hà Nội sống cùng sông Hồng, lớn lên cùng sông Hồng và rồi trong sâu thẳm, ai cũng mang trong mình một phần bóng dáng của dòng sông ấy.
  • Mùi phố…
    Không biết bắt đầu từ khi nào nhưng có lẽ phải từ rất lâu rồi, tôi có thói quen thích lang thang một mình ngắm phố. Tôi thích ngắm Hà Nội bất kể là nắng hay mưa, cả khi trời nóng lẫn khi trời trở lạnh. Trong hành trình ấy, tôi không chỉ chứng kiến một Hà Nội đổi khác mà còn như nghiện cái mùi của phố khi lang thang cùng nó.
  • Tiếng búa cuối cùng trên phố Hàng Bạc
    Phố Hàng Bạc hôm nay ồn ào và lấp lánh. Sáng sớm đã nghe tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng loa phường. Cửa tiệm vàng bạc nối đuôi nhau, tủ kính lấp lánh trưng bày những sản phẩm công nghiệp bóng loáng, đẹp đẽ một cách vô hồn. Những chiếc máy ảnh ngoại quốc chụp vội, những bàn tay xa lạ lướt qua tủ kính, chẳng ai kịp nghe thấy tiếng động từ trong ngõ nhỏ. Phố Hàng Bạc bây giờ giàu có, hiện đại, nhưng hình như thiếu một thứ gì. Thiếu cái âm thanh cũ, cái nhịp đập cũ của làng nghề.
  • Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố
    Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Triển lãm "Sĩ tử 3 – Chuyện sĩ tử": Không gian nghệ thuật tôn vinh đạo học Việt Nam
    Hướng tới kỷ niệm 950 năm ra đời Văn Miếu - Quốc Tử Giám, trường Quốc học đầu tiên của Việt Nam (1076 - 2026), chiều 27/5, triển lãm nghệ thuật “Sĩ tử 3 – Chuyện sĩ tử” đã khai mạc tại Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, Hà Nội.
  • [Podcast] Tản văn: Phố cũ
    Chiều. Làn gió se lạnh vời vợi dọc theo những con phố. Gió về cuốn đi cái oi nồng của những ngày nắng hanh hao. Bỗng vòng xe vô tình rẽ vào phố cũ. Lâu lắm không về phố, hình như đã không còn cảm giác thân thuộc ngày nào. Phố cũ hiện ra trước mặt là lạ, quen quen…
  • Hà Nội khơi dậy sức mạnh văn hóa, kiến tạo động lực phát triển Thủ đô trong thời kỳ mới
    Việc triển khai Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam đang được Hà Nội thực hiện với tinh thần khẩn trương, bài bản và quyết liệt. Từ công tác quán triệt, tuyên truyền đến xây dựng chương trình hành động, xác lập các mục tiêu chiến lược và đầu tư nguồn lực, Thủ đô từng bước khẳng định quyết tâm đưa văn hóa trở thành nguồn lực nội sinh, sức mạnh mềm và động lực phát triển bền vững.
  • Đá ong, hồn quê xứ Đoài
    Mỗi lần lang thang về “miền mây trắng”, đi dọc dải đất từ Quốc Oai, Thạch Thất lên Sơn Tây rồi đến Ba Vì, ấn tượng trong tôi không chỉ có những ngôi đình vững chãi, bề thế; những ngôi chùa cổ kính, rêu phong với những mái ngói, đầu đao uốn lượn như rồng bay, phượng múa mà còn có cả những ngôi nhà, những bức tường rào nhuốm màu thời gian được cất lên từ những viên gạch đá ong xù xì, thô ráp trong sắc màu nâu đỏ (còn gọi là màu vàng thổ) trải qua năm tháng phơi nắng, dầm mưa.
  • Trường THCS Chương Dương tiếp sức học sinh lớp 9 trước kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 năm học 2026–2027
    Sáng 28/5, trường THCS Chương Dương (phường Hồng Hà, Hà Nội) đã tổ chức một chương trình gặp mặt đầy ấm áp, dặn dò, động viên và tặng quà cho toàn thể học sinh khối 9 trước khi các em chính thức bước vào Kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 THPT năm học 2026–2027. Buổi gặp mặt diễn ra vô cùng giản dị, nhưng đọng lại trong tim mỗi người tham dự là những giọt nước mắt xúc động, là tình thầy trò thiêng liêng và những giá trị nhân văn sâu sắc.
Đừng bỏ lỡ
Những đêm thơ trong thành phố
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO