Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Những đêm thơ trong thành phố

Trần Xuân Trọng 08:29 20/05/2024

Ấy là vào một đêm mùa xuân, khi vừa ra Tết, trời vẫn còn se se lạnh nhưng không có nỗi buồn man mác mà trong người cứ rạo rực nhựa yêu. Giữa đất Tràng An một thuở đã từng là nơi kì ngộ của rất nhiều tao nhân, mặc khách, lòng người có phải vì thế cũng mong ngóng những đêm thưởng trà, trìu mến mà đọc cho nhau nghe đôi câu thơ đầy mộng tưởng, phảng phất chút cảnh, chút nhạc, chút hoạ, chút lòng người rì rào quyện vào nhau êm dịu.

qqq.jpg
Những đêm thơ trong thành phố.

Có lẽ, chính cái chất thơ đã ngấm sâu vào cành cây, ngọn cỏ, vào sông, vào núi, vào hồn khí của đất này. Để rồi các thế hệ cứ tiếp nối nhau, xuất hiện những người yêu thơ “chính hiệu”. Lần đầu tiên, tôi đến “Đêm thơ trong thành phố” với một nỗi niềm nghi hoặc đan xen chút hồi hộp, tưởng tượng diệu kỳ. Không biết một đêm thơ sẽ diễn ra như thế nào chứ chưa nói đến một đêm thơ của các bạn trẻ. Để rồi, tất cả những nghi hoặc đều bị lãng quên, xung quanh chỉ còn tiếng nhạc êm ái, những câu thơ đầy tình tứ đúng như chủ đề “Tình ái” đưa ra.

Đêm thơ được khởi xướng và tổ chức bởi các bạn trẻ Hà Nội, những người thanh niên tuổi còn đôi mươi nhưng sẵn có tình yêu trân quý với mảnh đất ngàn năm vàng son ghi dấu. Một điều tất nhiên là không phải bây giờ ở Hà Nội mới có những đêm thơ. Quay trở về văn hiến hàng trăm năm, ngàn năm trước, từ thời kì phong kiến cho đến phong trào thơ mới, ở thời nào cũng có những người yêu thơ. Có thể tưởng tượng trên cao là ánh trăng thanh, xung quanh gió mát thẩn thơ, người ngồi, người đứng mà thưởng trà, luận đàm chuyện thế nhân, thời cuộc, rồi trong đó có người vừa đặt ly trà xuống, đứng lên ngâm mấy vần thơ cảm tác. Xung quanh mọi người chăm chú lắng nghe, rồi gật gù đối ứng.

“Triển chuyển xuân tình sầu dạ nguyệt,

Thê lương cổ điệu yết minh già.”

Những đêm thơ của các bậc tiền bối thật nhiều tao ngộ và thuần khiết, thanh cao. Các bậc hậu sinh ngày nay, nhiều khi ngồi dưới ánh trăng mà cũng chỉ mong gặp được tao nhân, mặc khách. Giữa đời sống thị thành, nhiều khi tôi hay cả chúng ta nữa đã có lúc quên đi cái thú thơ ca của cha ông thuở trước. Thật hiếm có người thích nghe thơ, lại càng hiếm có những cuộc gặp gỡ về thơ của những người trẻ. Có chăng, cái thú vui ấy chỉ gặp ở những người thích làm thơ và hãnh diện nhận mình là nhà thơ rồi truyền tay nhau những tạp chí có đăng bài thơ mình viết hay vui vẻ tặng nhau dăm tập thơ mới in. Quả thực, cứ nhìn vào thì thấy, có thể nói thời kì hiện nay, thơ ca đã bước sang một cuộc chuyển mình từ sau phong trào Thơ mới từ phong cách sáng tác đến ít nhiều nội dung thể hiện nhưng có mấy ai không phải nhà thơ mà nhận thấy được điều này. Cần phải làm gì để thơ ca đi sâu vào quần chúng? Đó thực sự là một câu hỏi khó! Ấy vậy mà, những năm gần đây, thơ ca như đang hoà trong con sóng mới. Các bạn trẻ của Hà Nội FM đã tổ chức hết sức tỉ mỉ, chau truốt để cho người nghe thơ dễ dàng cảm thơ, còn người đọc thơ, làm thơ lại thoả sức mà vẫy vùng trong đam mê vô hạn.

“Đêm nằm ốm thấy Ba Sáu chữ Hàng

Mộng mái phố uốn cong cây tam cúc

Có nỗi nhớ trong mơ còn lùng sục

Yêu Hà Nội quá nửa kiếp ta mang.”

Từ đêm thơ đầu tiên mang chủ đề “Tình ái” đến nay, Hà Nội FM đã tổ chức được bảy đêm thơ. Mỗi đêm thơ là cả một sự tỉ mỉ, cẩn thận, chau chuốt đến từng câu chữ, điệu nhạc. Mỗi đêm thơ là mỗi chủ đề khác nhau, đưa người nghe đi từ cung bậc cảm xúc này đến cung bậc cảm xúc khác; đó có khi là tình yêu đôi lứa, có khi là tình yêu quê hương, có lúc lại chỉ là một cảm giác mùa thu trong trẻo… Tôi từ một người yêu thơ, làm thơ đến khán giả rồi trở thành người dẫn của một trong những đêm thơ đã được tổ chức. Chính tính đồng sáng tạo, tính mở đã tạo nên sức hút diệu kỳ, khơi gợi cảm xúc thi ca của tất cả mọi người.

“Đêm nay

sự im lặng hoạ ra một con sông chảy xiết

một mặt trời tròn trịa

một đàn chim không thể nhớ tên

đêm mai

vườn mưa trắng nhoè mặt nước”

Lòng tôi hay chính những người nghe có lẽ, thấy mình trôi êm đềm trên một dòng nhựa sống. Ngoài trời là mưa xuân. Nhưng trong đêm thơ không chỉ có mưa xuân. Trong đêm thơ có mây trắng là là bay, có gió hiu hiu thổi, có hương hoa sấu dìu dịu, có khúc đưa nôi nhẹ nhàng, có tình yêu phảng phất bay, có lời chia tay đầy nuối tiếc, có dòng sông tri âm, có con đò vương vấn… Chính ở nơi đây, tôi thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm bay lên, xung quanh là những sải tay nối liền đan vào nhau của những tâm hồn đồng điệu. Hà Nội trong tôi là những đêm thơ không thể nào quên./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Xuân Trọng. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Lấp lánh gốm sứ Bát Tràng
    “Trước khi về, nhớ sang Bát Tràng mua cho mẹ bộ bát đĩa nhé!”. Nghe lời dặn của mẹ, ký ức một thuở hiện về và nỗi nhớ căn nhà kỷ niệm cứ xốn xang trong tôi. Nơi đó có mẹ đang móm mém mỉm cười chờ tôi. Thấy con về, nhất định mẹ sẽ hỏi “Có sang Bát Tràng không?”. Tôi sẽ đùa “Nhà thiếu gì bát đĩa mà mẹ cứ phải Bát Tràng!”. Mẹ sẽ mắng yêu “Đấy là tôi dặn mua sắm cho anh em anh đấy chứ. Thi thoảng các con về đây ăn uống đầy nhà đầy cửa không vui sao!”... Càng nghĩ, ký ức càng cuộn lên khôn nguôi, trong đó có những hình ảnh rất quen thuộc trong nhà tôi – một gia đình miền núi nhưng đậm đặc hơi hướng một miền đất đồng bằng nổi tiếng - Bát Tràng.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Những đêm thơ trong thành phố
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO