Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hương cốm

Đông Phong 15:50 23/05/2024

Mỗi khi đến độ thu sang, những cơn gió heo may về, mùi hương cốm lại thoang thoảng khắp ngang cùng ngõ hẻm quê tôi. Từ khi còn thơ bé đã biết mùi thơm của nếp non, của hương cốm mới hòa lẫn với lá sen. Được thưởng thức những hạt cốm non, mỏng dính như lá me trong lòng bàn tay là lũ trẻ con chúng tôi đã sung sướng đến tận cùng. Mùi hương ấy đã theo tôi lớn lên cùng với dòng thời gian chẳng xoay vần.

images1326935_untitled_1.jpg
Người ta cảm nhận hương vị của cốm từ mùi thơm, màu sắc và cả hương vị của chính nó. (Ảnh: internet)

Sinh ra nơi làng quê với quanh năm là ruộng đồng, là cây lúa. Cuộc sống bán mặt cho đất bán lưng cho trời của quê tôi là thế. Nhưng nó cũng là nghề nuôi sống người dân quê tôi qua năm tháng. Qua bông lúa, qua hạt cốm qua từng gánh hàng rong khắp nẻo đường Hà Nội. Bây giờ nghe đến cốm Mễ Trì chẳng ai mà không biết. Mùi hương nhẹ nhàng hòa lẫn mùi lá sen trong tiết trời vào thu. Lôi cuốn mà hấp dẫn. Người ta cảm nhận hương vị của cốm từ mùi thơm, màu sắc và cả hương vị của chính nó.

Từ nhỏ với tôi cốm đã trở thành thức ăn không thể thiếu của lũ trẻ con quê tôi. Dù cuộc sống khó khăn nên chẳng thể được ăn cốm giót. Là loại cốm ngon nhất, tinh túy nhất và cũng ít nhất trong từng mẻ cốm. Và cốm giót thường là loại sẽ bán giá cao nhất nhưng cũng là hiếm nhất nên rất dễ bán. Những người sành ăn sẽ chỉ ăn cốm giót mà thôi. Lũ trẻ con chúng tôi thì chỉ được ăn cám cốm. Là loại cốm cuối cùng sau khi đã qua sàng lọc kỹ lưỡng. Tại sao lại gọi là cám cốm? Chỉ bởi nó nhỏ như cám. Nó có được sau khi đã sàng sảy hết hạt cốm, chỉ còn lại những hạt cốm đã bị vỡ trong quá trình rang giã. Dù vậy nó cũng ngon không kém cạnh gì các loại cốm khác. Với mấy đứa trẻ chúng tôi được ăn cốm đã là hạnh phúc lắm rồi. Và nó cũng không có nhiều nên người ta cũng không có bán. Chỉ để lại cho trẻ con trong nhà thậm chí cả người lớn cũng ăn.

Vào mùa cốm từng xe lúa nếp non được chở về khắp quanh làng. Đi đâu người ta cũng thấy lúa, nghe thấy tiếng tuốt lúa của các bà nhặt lúa để lấy rơm. Dường như lúa mang về được tận dụng hết không bỏ đi cái gì. Lá lúa đem phơi khô làm nguyên liệu đun bếp. Thân lúa thì được các bà, các mẹ đem phơi khô rồi trổ tài vặn chổi lúa đem bán. Những chiếc chổi quét nhà được ra đời qua bàn tay khéo léo của các bà các mẹ. Dù làm từ rơm nhưng nó rất chắc chắn và trở thành vật dụng không thể thiếu trong mỗi gia đình thôn quê. Còn thóc nếp sau khi đã được tuốt thì đem đi đãi sạch để loại bỏ thóc nép. Rồi được rang chín là công đoạn khó nhất của việc làm cốm. Nó đòi hỏi sự khéo léo của đôi tay. Khi rang cần đảo đều tay, nhanh, điều chỉnh lửa sao cho hợp lý để mẻ cốm chín đều, chín tới. Không rang chín quá cũng không non quá nếu không sẽ không đảm bảo được chất lượng của hạt cốm. Chính vì vậy chỉ có những người thợ lành nghề và làm lâu mới có thể thực hiện được. Tiếp theo là đến công đoạn giã cốm. Đây là lúc cần những người có sức khỏe để giã cốm. Thời gian để giã cốm rất lâu. Lúc này người giã người đảo cốm kết hợp với nhau một cách thuần thục. Giã tới khi vỏ trấu được tung ra để lộ những hạt cốm thì dừng lại. Sau khi giã xong thì lúc này các bà các mẹ sẽ đem xảy cốm cho hết trấu. Rồi lại đem giã rồi lại xảy. Quá trình này cứ lặp đi lặp lại như thế vài lần đến khi cốm hết trấu. Công đoạn này sẽ làm cho những hạt cốm càng ngày càng mỏng tạo nên độ dẻo của cốm. Cốm sau khi làm xong thường có màu vàng nhẹ. Chúng tôi hay gọi đó là cốm mộc, lúc này là có thể ăn được rồi.

banh-com.jpg
Hương vị cốm mà tôi được ăn khi còn nhỏ vẫn là hương vị nhớ mãi không quên dù trải qua bao năm tháng...

Chỉ cần làm xong là mùi hương của cốm bay thoang thoảng khắp cả làng. Đặc biệt tiếng chày giã cốm đều đều vang khắp nơi như một bản nhạc không lời trong đêm tối yên tĩnh. Mùi hương cốm len lỏi vào từng ngóc ngách, từng con ngõ trong ngôi làng nhỏ bé. Dường như đã trở thành mùi hương quen thuộc của người dân quê tôi. Nhất là lúc tờ mờ sáng khi các mẹ chuẩn bị những mẻ cốm non tươi mới đựng trong các thúng phủ đầy lá sen rồi gánh đi tỏa ra các chợ nơi phố thị để bán. Đi tới đâu mở thúng cốm ra mùi hương cốm hòa lẫn với mùi lá sen bay thoang thoảng khắp phố. Cùng với tiết trời mùa thu nhè nhẹ vừa hanh hao vừa se se lạnh, tận hưởng những hạt cốm dẻo thơm, vị ngòn ngọt nơi cổ họng làm ta thấy khoan khoái. Bỗng thấy cuộc đời thật bình yên mà nhẹ nhàng.

Chẳng thế mà cứ nhắc đến thu Hà Nội người ta chẳng thể bỏ qua những món ăn đặc trưng của thu Hà Nội. Dường như cốm cũng đã trở thành một đặc sản không thể thiếu. Và bất kỳ ai đến với Hà Nội khi tiết trời vào thu đều chẳng thể bỏ qua món ăn đặc trưng mà dân giã này. Đến với thu Hà Nội là đến với nắng vàng nhè nhẹ, với cái hanh hao mà se se lạnh, với mùi thơm nồng nàn hoa sữa, và đâu đó trong gió đưa lại mùi hương cốm mới được gói trong lá sen. Từng hạt cốm được người bán gói trong lá sen thơm ngát và buộc lại bằng sợi rơm. Khi ăn cốm chỉ cần mở từng góc lá sen ra là đã thấy mùi cốm thoảng nhẹ đưa ra, rồi dần dần xuất hiện trước mắt ta là những hạt cốm mỏng manh như những lá me. Màu vàng của cốm hòa với màu xanh của lá sen khiến ta muốn được chạm, được nếm thử. Khi ăn ta cảm nhận được độ dẻo dai của cốm cùng với vị ngọt nhẹ nơi cổ họng mà xao xuyến nhớ mãi. Có lẽ đó là lý do mà nó trở thành một lựa chọn của bất cứ ai khi đến với mảnh đất Thủ đô.

Ngày nay công việc làm cốm đã được rút gọn hơn nhờ có sự hỗ trợ của của máy móc. Vì thế những sản phẩm làm từ cốm cũng được người dân quê tôi phát triển mang lại sự đa dạng cho sản phẩm và phục vụ nhu cầu ngày càng cao của thực khách. Từ cốm có thể làm ra các sản phẩm khác như xôi cốm, bánh cốm, mochi cốm… Sự đa dạng về sản phẩm và chất lượng được đảm bảo đã mang lại lợi ích không nhỏ cho quê tôi. Càng ngày càng có nhiều người biết đến cốm Mễ Trì và nó đã dần dần trở thành một thương hiệu. Vào ngày 29/3/2019 quê tôi đã tổ chức Lễ đón nhận Bằng di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia nghề cốm Mễ Trì. Nghề cốm đã trở thành niềm tự hào của người dân quê tôi. Điều đó mang lại cho quê tôi những lợi ích to lớn nhưng cũng là thách thức để quê tôi luôn giữ gìn và phát triển nghề cốm.

Giờ đây khi đã lớn lên đi làm và được ăn nhiều đặc sản vùng miền. Và mỗi vùng đều có hương vị đặc trưng riêng mà chẳng nơi nào có được. Tuy thế với riêng bản thân tôi thì hương vị cốm mà tôi được ăn khi còn nhỏ vẫn là hương vị nhớ mãi không quên dù trải qua bao năm tháng. Nó đã in sâu vào trong tâm trí tôi chẳng thể phai mờ qua thời gian./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đông Phong. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Phố cổ: Hoài niệm và tình yêu
    Cho đến bây giờ, khi tôi bồi hồi nhớ về kỉ niệm phố cổ, tất cả hình ảnh của quá khứ từ mấy chục năm qua lại lung linh trở về sống động như một cuốn phim, tưởng đâu chỉ vừa mới hôm qua. Đất nước trải dài 4000 năm, Hà Nội của tôi từ xa xưa hình thành và lớn dậy trong nền văn minh sông Hồng, cũng xấp xỉ tuổi ấy, còn nếu chỉ tính từ khi được vua Lý Thái Tổ chính thức định đô, thì cũng trên 1000 năm, đã trở thành nơi tụ hội và lan tỏa cho cả nền văn hiến lẫy lừng với thời gian.
(0) Bình luận
  • Khoảng lặng phía Tây Hà Nội
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, tôi đều bắt gặp một diện mạo mới của thành phố. Hà Nội lớn lên từng ngày cùng những đại lộ rộng mở, những khu đô thị nối tiếp nhau vươn cao, nhưng đâu đó vẫn giữ nguyên cốt cách của một Thủ đô nghìn năm văn hiến. Chuyến đi đầu tháng Tám năm nay lại đưa tôi đến với một Hà Nội khác – một Hà Nội của rừng xanh, của bầu không khí mát lành và những khoảng lặng khiến lòng người bỗng nhẹ tênh.
  • Tiếng Hạ Uy cầm mang mảnh hồn phố cũ
    Hà Nội trở gió. Người ta chuộng giấu bao niềm tâm sự vào lòng, tìm hơi ấm nơi đáy tách trà hay mượn tạm khúc nhạc xưa để nương náu. Góc quán nhỏ của tôi cũng cất giấu những phận đời như thế, rỉ rả buông qua âm thanh rưng rức của cây Hạ Uy cầm, rỏ xuống từ ngón tay người đàn bà mang vẹn nguyên mảnh hồn phố cũ...
  • Chị tôi, người gieo nắng phố vào lòng đất quê
    Thật tình cờ vào một buổi chiều mưa, khi tôi đang ngồi chính trong căn nhà của chị để viết lên những cảm xúc về chị. Một tuần nay khi tôi ra Hà Nội trời luôn có mưa, những cơn mưa mùa hạ đến rồi lại đi làm cho khí trời mát mẻ, dịu dàng như tình cảm trìu mến của gia đình chị dành cho tôi vậy. Câu chuyện về người chị mà tôi muốn kể dưới đây là sự kết nối giữa hai chi em tôi nhờ có những cánh thư viết tay mà đã trở lên gắn kết tình chị em thân thiết cho đến nay đã trải qua hơn 30 năm rồi.
  • Mùa sen giữa lòng Hà Nội
    Mùa bừng nở của đầm sen, những vùng nước tĩnh lặng ở Thủ đô Hà Nội không ồn ào cũng chẳng vội vã. Sen nở bạt ngàn, từng đóa hồng nhạt hoặc trắng tinh ẩn dưới tán lá xanh biếc rộng như chiếc ô xanh của mùa mưa. Gió thổi nhẹ khiến mặt hồ gợn sóng làm hương sen thơm thanh mát, thoảng qua như tiếng mùa hè chạm vào lòng người.
  • Hà Nội - một ngày thu tháng Tám
    Tháng tám về, lòng tôi bỗng rưng rưng náo nức. Chợt nhớ những ngày thu chưa xa của một năm về trước.
  • Hà Nội, lời hẹn của ông
    Hà Nội đến với tôi từ những câu chuyện của ông. Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Trung, nơi mùa hạ bỏng rát và mùa đông thường đi qua cùng những trận giông bão. Tuổi thơ tôi là những buổi chiều đứng trên triền đê nhìn ra phía biển, nghe gió thổi hun hút qua những mái nhà thấp, mùi muối mặn bám vào tóc. Còn Hà Nội, khi ấy, là một thành phố ở rất xa, nằm trong những câu chuyện của người ông từng đi qua hai cuộc chiến tranh.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát: Quen mà lạ trong tự truyện cuộc đời “Đi theo một quầng sáng”
    Khi biết nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát đang lao tâm khổ tứ với những đêm thức giấc, những ngày miệt mài viết tự truyện cuộc đời mình, tôi thầm nghĩ trong thời kỳ công nghệ số lên ngôi, còn mấy ai muốn đọc một cuốn tự truyện dày gần 500 trang nữa dù tôi biết cuộc sống của chị cũng có nhiều khúc quanh, khúc rẽ mà không ít người tò mò muốn biết... Thế mà trái với ý nghĩ ban đầu, khi cầm trên tay cuốn tự truyện “Đi theo một quầng sáng” (NXB Văn hóa Dân tộc, 2026) của chị, tôi đã đọc say sưa, hào hứng, thậm chí đọc miệt mài quên cả thời gian. Chỉ hai ngày, tôi đã “ngốn” xong cả dòng chảy ký ức cuộc đời tác giả.
  • Để sân khấu Thủ đô trở thành động lực của công nghiệp văn hóa
    Trong chiến lược phát triển các ngành công nghiệp văn hóa, nghệ thuật biểu diễn được xác định là một lĩnh vực trọng điểm. Đối với Hà Nội, dư địa phát triển còn lớn hơn khi Thủ đô vừa là trung tâm văn hóa lớn nhất cả nước, vừa là thành viên Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO. Hội thảo "Sân khấu Thủ đô với công nghiệp văn hóa" do Hội Sân khấu Hà Nội tổ chức mới đây đã đặt ra yêu cầu nhìn nhận lại tiềm năng, những điểm nghẽn và cơ hội phát triển của sân khấu Hà Nội trong giai đoạn mới.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Hiền.
  • Hà Nội khởi công dự án NOXH quy mô hơn 8.000 căn hộ
    Sáng 18/8, liên danh Công ty cổ phần Khu công nghiệp Sài Gòn - Bắc Giang và Công ty cổ phần Đầu tư Phát triển Bền vững Evergreen Bắc Giang tổ chức Lễ khởi công Dự án đầu tư xây dựng Khu nhà ở xã hội Tiên Dương 2, xã Phúc Thịnh, thành phố Hà Nội với tên thương mại Evergreen Premium.
  • Phường Tây Hồ phát động Cuộc thi trực tuyến “Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới”
    Sáng 18/8, Đảng ủy phường Tây Hồ tổ chức phát động Cuộc thi trực tuyến “Thủ đô Hà Nội cùng dân tộc trong kỷ nguyên mới” tìm hiểu Nghị quyết số 02-NQ/TW ngày 17/3/2026 của Bộ Chính trị về xây dựng và phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới. Hoạt động nhằm tạo đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng, đưa những nội dung cốt lõi của Nghị quyết đến gần hơn với cán bộ, đảng viên và các tầng lớp Nhân dân trên địa bàn.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn dịp 2/9
    Nhân kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), Thành phố Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn, qua đó bồi đắp tình yêu Tổ quốc, lòng tự hào dân tộc... và góp phần đưa Hà Nội thành điểm đến uy tín của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật của khu vực và thế giới.
  • Lan tỏa tinh thần văn hóa từ "trái tim” của Thủ đô
    Khi những giai điệu của tác phẩm “Có phải em mùa thu Hà Nội” vang lên trong không gian Nhà Bát Giác bên hồ Hoàn Kiếm, hình ảnh Thủ đô hiện lên qua âm nhạc với vẻ dịu dàng, sâu lắng mà vẫn đầy sức sống. Từ một ca khúc quen thuộc, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 16/8 đã mở ra một cách cảm nhận khác về Hà Nội: một thành phố trân trọng ký ức, nâng niu di sản, đồng thời sẵn sàng đón nhận những thanh âm mới của đời sống đương đại.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh.
  • Khi “jazz” kể chuyện Hà Nội
    Từ những giai điệu của “Hà Nội - Niềm tin và hy vọng”; “Có phải em mùa thu Hà Nội” đến những chuẩn mực jazz kinh điển của Charlie Parker, Sonny Rollins, Billy Strayhorn hay bản nhạc “Ngẫu hứng Tây Nguyên” của NSƯT Quyền Văn Minh, chương trình "Âm nhạc cuối tuần" diễn ra lúc 17h ngày 16/8 tại Nhà Bát giác sẽ mở ra một không gian nghệ thuật thú vị giữa những thanh âm đã gắn bó với công chúng Việt Nam và tinh thần phóng khoáng của jazz.
  • “Người con gái Hà Thành”: Khơi dậy phẩm chất truyền thống tốt đẹp của người Hà Nội
    Tối 13/8, tại Rạp Hồng Hà, vở cải lương "Người con gái Hà thành" chính thức ra mắt công chúng Thủ đô. Đây là vở diễn tiếp nối chuỗi sản phẩm nghệ thuật chất lượng cao theo định hướng phát triển công nghiệp văn hóa của thành phố do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện.
  • Chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Một tình yêu bao la” sẽ được biểu diễn tại Thái Lan và Lào
    Từ ngày 24/8- 30/8, Nhà hát Kịch Việt Nam thực hiện chuyến công tác tại Vương quốc Thái Lan và CHDCND Lào với chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Một tình yêu bao la”.
  • Hanoi Jazztival - Điểm hẹn văn hóa mang thương hiệu Hà Nội
    Với chủ đề “Jazz Hà Nội - Giai điệu không biên giới”, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 (Hanoi Jazztival 2026) sẽ diễn ra từ ngày 17 đến 19/9 tại nhiều không gian văn hóa tiêu biểu của Thủ đô. Không chỉ mang đến những chương trình biểu diễn Jazz chất lượng với sự tham gia của nghệ sĩ trong nước và thế giới, liên hoan được kỳ vọng trở thành bước khởi đầu cho một thương hiệu văn hóa thường niên, góp phần đưa Hà Nội trở thành điểm hẹn mới của cộng đồng Jazz quốc tế.
  • Khoảng lặng phía Tây Hà Nội
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, tôi đều bắt gặp một diện mạo mới của thành phố. Hà Nội lớn lên từng ngày cùng những đại lộ rộng mở, những khu đô thị nối tiếp nhau vươn cao, nhưng đâu đó vẫn giữ nguyên cốt cách của một Thủ đô nghìn năm văn hiến. Chuyến đi đầu tháng Tám năm nay lại đưa tôi đến với một Hà Nội khác – một Hà Nội của rừng xanh, của bầu không khí mát lành và những khoảng lặng khiến lòng người bỗng nhẹ tênh.
  • Tiếng Hạ Uy cầm mang mảnh hồn phố cũ
    Hà Nội trở gió. Người ta chuộng giấu bao niềm tâm sự vào lòng, tìm hơi ấm nơi đáy tách trà hay mượn tạm khúc nhạc xưa để nương náu. Góc quán nhỏ của tôi cũng cất giấu những phận đời như thế, rỉ rả buông qua âm thanh rưng rức của cây Hạ Uy cầm, rỏ xuống từ ngón tay người đàn bà mang vẹn nguyên mảnh hồn phố cũ...
  • Doanh nghiệp Việt tăng tốc chinh phục thị trường toàn cầu
    Chỉ trong nửa đầu năm 2026, tổng kim ngạch xuất nhập khẩu của Việt Nam đã đạt gần 550 tỷ USD. So với mục tiêu xuất khẩu 546 – 550 tỷ USD của năm trên cả nước, những con số này cho thấy quyết tâm tiếp tục mở rộng dấu ấn của hàng hóa và thương hiệu Việt trên thị trường quốc tế.
Hương cốm
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO