Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Kỷ niệm một chuyến tham quan

Hà Nguyên Thảo 15:55 23/05/2024

Ngày xưa, ngôi trường cấp 2 nơi tôi theo học vẫn giành phần thưởng đặc biệt cho các học sinh khá, giỏi khi kết thúc năm học. Đó là những chuyến tham quan du lịch khám phá những vùng đất mới để học sinh hiểu biết thêm về quê hương đất nước như đi tham quan Vườn Quốc gia Cúc Phương (Ninh Bình), nhà máy thủy điện Hòa Bình (Hòa Bình),... Những chuyến đi ấy thật quý giá bởi những năm tháng đó còn nhiều khó khăn, chưa có điều kiện như bây giờ!

hanoimoi.com.vn-uploads-images-tuandiep-2021-02-09-_can-canh-nha-san-bac-ho.jpg
Nhà sàn Bác Hồ trong Khu di tích Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch. Ảnh: Hà Thành

Kết thúc năm học lớp 6 đầu cấp, tôi cũng may mắn là một trong những học sinh được nhận phần thưởng đặc biệt ấy của nhà trường. Năm đó, trường tôi tổ chức cho học trò đi tham quan Hà Nội. Khỏi phải nói tôi và các bạn đã háo hức như thế nào! Cứ nghĩ đến được đi thăm Lăng Bác, được ra Hà Nội chơi là biết bao ngày tôi thấy vui vẻ, phấn chấn, mong ngóng vô cùng. Hà Nội - Thủ đô ngàn năm văn hiến, trái tim của cả nước. Hai tiếng “Hà Nội” thật thiêng liêng, đẹp đẽ mà những đứa trẻ vùng nông thôn như tôi và chúng bạn chưa từng một lần được đặt chân đến bao giờ!

Chuyến xe lăn bánh, càng gần tới Hà Nội, tâm trạng đứa nào cũng bồi hồi không dứt. Từng ánh mắt chăm chú dõi nhìn những thay đổi của cây cối, cảnh vật bên đường.

  • Đến rồi!

Tiếng bác tài vang lên đánh thức không khí ngưng đọng, cả đoàn ồ lên hồ hởi xuống xe. Khởi hành từ lúc tinh mơ, đến Hà Nội lúc sáng sớm, khi hơi sương vẫn còn vấn vương trên cành lá. Ban mai ửng hồng mới chớm ở phía chân trời. Hà Nội đang đón bình minh lên thật yên bình. Không ồn ào, chen lấn, chúng tôi nhanh chóng xếp thành hai hàng theo hướng dẫn của các cô chú quản lí tiến về phía Lăng. Quảng trường Ba Đình rộng lớn với hàng trăm ô cỏ xanh mướt, hàng cây rì rào trong gió. Tiếng chim chóc chíp chiu lảnh lót chào ngày mới. Và kia là rặng tre ngà vàng óng vươn mình đu đưa trong nắng mai. Mọi cảnh vật mới nhìn thấy lần đầu tiên nhưng vẫn có cảm giác thân quen bởi đã từng nghe nhiều qua thơ ca, nhạc họa. Cả đoàn chúng tôi tập trung giữa quảng trường bao la. Tại vị trí trung tâm của quảng trường, đứng trước Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh, một bạn học sinh đại diện đọc báo công thành tích học tập dâng lên Bác. Ngước nhìn lá cờ Tổ quốc phấp phới trong gió lộng, không khí trang nghiêm hòa trong tiếng nhạc nghi lễ làm dấy lên những cảm xúc tự hào và thiêng liêng biết bao.

Thành từng hàng dài trật tự, chúng tôi theo đường dẫn tiến vào trong Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Ngắm nhìn “Mặt Trời trong lăng rất đỏ”, cảm xúc xúc động như vỡ òa! Không gian yên lặng bỗng có tiếng suỵt soạt, thút thít của các bạn nhỏ. Vẫn men theo dọc lối đi, bao ánh mắt chỉ dồn về một hướng, lặng ngắm nhìn như thấy Bác đang nằm ngủ kia thôi. Vẫn vầng trán rộng, râu tóc bạc phơ, bờ mi khép nhẹ và khóe miệng như khẽ mỉm cười với các cháu! “- Bác Hồ!” - một âm thanh trong trẻo khẽ bật ra! Những ánh mắt rưng rưng nhòe lệ. Những bước chân nhẹ nhàng chầm chậm đầy lưu luyến. Những tâm trạng xốn xang cứ ngoái nhìn lại mãi cả khi đã qua lối rẽ ra ngoài! Có những bạn lúc này không kìm nén được òa khóc nức nở mãi không thôi! Bác kính yêu của chúng cháu đã đi xa mà như vẫn đang ở bên, đang dõi theo sự trưởng thành của các cháu! Bác ơi! Chúng cháu xin hứa sẽ luôn cố gắng học tập tốt, rèn luyện tốt thưa Bác!

Bầu trời Ba Đình trong xanh lộng gió. Khung cảnh lá cờ Tổ quốc tung bay trên nền trời xanh thẳm, Lăng Bác uy nghiêm và tĩnh mịch giữa quảng trường bao la và đặc biệt là hình ảnh Bác Hồ trong lăng đã trở thành một dấu ấn không thể phai nhòa. Những ánh mắt trong trẻo, long lanh chất chứa niềm tin yêu với Bác. Bạn nào cũng dâng lên nghị lực phấn đấu quyết tâm học tập và rèn luyện để trở thành con ngoan, trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ!

Sau khi viếng Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh xong, đoàn chúng tôi tiến về thăm Phủ Chủ tịch - nơi ở và làm việc chủ yếu của Bác Hồ sau khi từ chiến khu trở về. Ai nấy ngỡ như đi lạc bước vào khung cảnh của một làng quê Bắc Bộ ngay giữa lòng Hà Nội. Chị hướng dẫn viên giới thiệu, lúc chuẩn bị xây dựng nơi này, Bác đã yêu cầu kiến trúc sư Nguyễn Văn Ninh phụ trách thiết kế rằng: “Nhà làm nhỏ, chỉ vừa đủ cho một người ở, gỗ làm nhà bằng gỗ thường, tầng dưới để thoáng, tầng trên có hai phòng nhỏ, cầu thang làm rộng để hai người cùng lên một lúc, hành lang làm rộng để có thể ngồi đọc sách và tiện cho sinh hoạt”. Bác còn đề nghị xây bệ xi măng rộng và thấp, lát gỗ bên trên tạo thành hàng ghế ngồi xung quanh căn phòng ở tầng một, để các cháu thiếu niên nhi đồng khi đến thăm Bác có đủ chỗ ngồi.

Theo ý nguyện của Người, ngôi nhà sàn đơn sơ, nhỏ gọn được xây dựng thấp thoáng dưới những tán cây xanh mát phía sau khu vườn Phủ Chủ tịch. Bao quanh nhà là các hàng rào râm bụt và rất nhiều loại hoa, cây ăn quả, cây lấy bóng mát như: hoa nhài, mẫu đơn, dạ lan, cây cam, bưởi, chuối, dừa, vú sữa,... và cổng chào kết bằng những cành cây đan xen nhau. Nhà sàn đơn sơ làm bằng loại gỗ thông dụng, lợp mái ngói, bốn phía treo mành tạo cảm giác gần gũi, thân thuộc. Những vật dụng Bác dùng hàng ngày vẫn còn đó như chiếc giường đơn, tấm chiếu cói, bàn làm việc, ghế ngồi, tủ quần áo, cây quạt cọ, giá sách, máy đánh chữ,... Cuộc sống giản dị, hòa mình vào thiên nhiên đó của một vị lãnh tụ dù đã được nghe kể nhiều qua sách vở, nay được chứng kiến tận mắt vẫn khiến nhiều người không khỏi rưng rưng ướt mi. Bác Hồ của chúng ta, một vị lãnh tụ thiên tài, linh hồn của phong trào cách mạng giải phóng dân tộc Việt Nam ở thế kỉ XX đã chọn cho mình một cách sống thanh tao, mộc mạc đến thế. Phải chăng, đó chính là nguồn cảm hứng cho những vần thơ của nhà thơ Tố Hữu:

“Nhà gác đơn sơ một góc vườn

Gỗ thường mộc mạc chẳng mùi sơn

Giường mây chiếu cói, đơn chăn gối

Tủ nhỏ vừa treo mấy áo sờn...”

(Trường ca “Theo chân Bác”)

Phía trước nhà sàn là không gian rộng lớn của “ao cá Bác Hồ”. Sau giờ làm việc, Bác vẫn thường tới đây cho cá ăn để thư giãn, rồi lại tự tay chăm sóc vườn cây tạo cho các cháu có chỗ vui chơi khi đến thăm. Lời chị hướng dẫn viên ngọt ngào càng thêm lay động bao con tim đang thổn thức. Có thể thấy, dù bận trăm công nghìn việc, Bác vẫn luôn giành một tình cảm đặc biệt với các cháu!

Với những đứa trẻ miền quê, lần đầu tiên đến với thủ đô Hà Nội, đến thăm Lăng Bác và thăm nơi ở, nơi làm việc của Người ở Phủ Chủ tịch khi ấy đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm can. Trở về từ chuyến tham quan ấy, bao ngày sau, chúng tôi vẫn chia sẻ với nhau những kỉ niệm, cảm xúc thổn thức về Bác, về thủ đô Hà Nội yêu dấu!

Dù đã đi xa, với di sản cả cuộc đời để lại, Người vẫn là Mặt Trời soi sáng đường chúng ta đi hôm nay và mai sau. Để rồi rất nhiều lần trở lại, tôi vẫn bồi hồi nhớ như in về buổi sáng trong xanh giữa bầu trời Thủ đô Hà Nội năm ấy! Đây Thủ đô mến yêu, Bác Hồ kính yêu của chúng ta./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Hà Nguyên Thảo. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Phố cổ: Hoài niệm và tình yêu
    Cho đến bây giờ, khi tôi bồi hồi nhớ về kỉ niệm phố cổ, tất cả hình ảnh của quá khứ từ mấy chục năm qua lại lung linh trở về sống động như một cuốn phim, tưởng đâu chỉ vừa mới hôm qua. Đất nước trải dài 4000 năm, Hà Nội của tôi từ xa xưa hình thành và lớn dậy trong nền văn minh sông Hồng, cũng xấp xỉ tuổi ấy, còn nếu chỉ tính từ khi được vua Lý Thái Tổ chính thức định đô, thì cũng trên 1000 năm, đã trở thành nơi tụ hội và lan tỏa cho cả nền văn hiến lẫy lừng với thời gian.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Kỷ niệm một chuyến tham quan
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO