Truyện

Trên đỉnh gió

Truyện ngắn của Phạm Thị Phong Lan 07:31 06/09/2024

Không lãng mạn như hình dung, chiếc tàu chở Lam từ bến cảng thành phố ra đảo chính là “tàu há mồm” có niên đại còn nhiều hơn tuổi của cô. Thủy thủ trên tàu lại càng không như cô vẫn thường tưởng tượng về những chàng lính hải quân đẹp trai, từng trải với trái tim nồng nàn và tâm hồn cực kì bay bổng.

img_5104.jpg
Minh họa của Nguyễn Văn Đức.

Vừa bước xuống cầu tàu, giọng nói nặng trịch của thuyền phó nhắc cô những thủ tục cần thiết cho chuyến đi. Lam hơi thất vọng nhưng bản tính dễ thích nghi, cô lặng lẽ sắp xếp hành lí rồi thu xếp chỗ ngủ trên chiếc giường tầng có ô cửa sổ lỗ chỗ vết gỉ. Lần này cô được phân công ra một hòn đảo phía đông bắc Tổ quốc, đi thực tế viết bài về chủ đề biển đảo quê hương.

Tàu chạy ì ì suốt một ngày dài, tốc độ đạt 1,5 hải lí/giờ, mấy anh nhạc sĩ cùng đoàn công tác gọi đây là chiếc “xích lô biển”. Lam bật cười với cách liên tưởng ngộ nghĩnh đó, nỗi buồn bực dần lùi lại phía sau. Cô chọn chiếc ghế nhỏ nơi mũi tàu, máy ảnh đeo ở cổ, thỉnh thoảng gặp những đám mây có hình thù là lạ liền giơ máy bấm vài kiểu. Tàu ra xa bờ, sóng lắc mạnh hơn khiến cô cảm thấy nôn nao không ăn được chút gì, lên giường tầng nằm một lúc đã thiếp đi. Chợt có người cầm tay cô lắc lắc: “Cố ăn cái này đi không bị lả đấy”. Một phong lương khô nhỏ và chai nước suối được đặt lên cạnh giường. Lam chưa kịp cảm ơn thì anh thuyền phó đã leo lên boong. Nhấm nháp từng chút lương khô, chiêu vài ngụm nước, cô thấy đầu óc đỡ quay cuồng. Bên ngoài trời đã tối, biển chỉ một màu đen kịt mênh mông. Gió biển lùa qua cửa sổ hình tròn mát rượi. Lam tìm điện thoại, màn hình chỉ hiển thị con số 22:05, không một cuộc gọi báo nhỡ hay dấu hiệu tin nhắn. Trước ngày đi công tác, Lam và người ấy đã xảy ra cuộc tranh cãi về những chuyện chẳng đâu vào đâu, cuối cùng lại thành gay gắt như bao nhiêu lần khác. Lam không giận, chỉ thấy hơi buồn. Đàn ông gì mà hẹp hòi, yêu chừng đó năm vẫn không chịu thông cảm cho công việc của nhau, chọn chuyến đi này, Lam muốn có một hành động giải thoát mình ra khỏi những cơn giận dỗi vô lí từ phía anh.

Đúng 23h, tàu cập cầu cảng lên đảo. Lam còn chưa thoát khỏi cơn ngủ lơ mơ đã thấy chiếc vali có bánh xe kéo của mình được nhấc gọn lên cabin của chiếc xe Zin. Xe đi thẳng lên dãy nhà chỉ huy. Lam được xếp vào phòng khách của đơn vị, phòng có hai giường đôi trải ga phẳng phiu, chăn màn vuông vắn y như viên gạch đặt trên đầu giường, tất cả đều màu xanh hải quân. Giấc ngủ ập đến nhanh chóng, Lam không còn đủ thời gian quan sát hết các vật dụng giản dị trong phòng.

5h30, tiếng kẻng báo thức rộn rã vang lên, những bước chân rầm rập dồn theo nhau ra khoảng sân rộng trước dãy nhà. Lam bật dậy. Mặt trời hồng rực đang từ từ nhô lên từ phía biển. Bài thể dục buổi sáng được triển khai nhanh chóng, những cánh tay đều tăm tắp giơ lên hạ xuống, những động tác hình thể mạnh mẽ, dứt khoát của các chiến sĩ lập tức thu hút cô. Vội vã đeo máy ảnh chạy xuống sân, lựa góc chụp đẹp nhất ghi lại khoảnh khắc bắt đầu ngày mới ở đảo xa, Lam mải mê tác nghiệp mà không biết từ trên đài quan sát, có một đôi mắt đang đăm đắm nhìn mình. 6h30, cậu hậu cần lên phòng lễ phép mời Lam xuống bếp tập thể ăn sáng. Cô hơi sửng sốt khi bước vào nhà ăn: ba dãy bàn dài thẳng tắp đã kín người ngồi, trên bàn là bữa sáng với đầy đủ cơm, canh, thức ăn mặn. Chưa bao giờ Lam “ăn sáng” như một bữa ăn chính trong ngày như thế này.

Ngày đầu tiên trên đảo, cô muốn bắt đầu khám phá địa hình từ thấp lên cao. Trung đoàn trưởng nheo nheo đôi mắt giấu nụ cười hóm hỉnh: “Đồng chí tự leo núi được chứ? Xin nói trước là đường tắt thì dốc, đường chính thì dài lắm đấy nhé. Sẽ có nhiều điều thi vị đang chờ đợi nữ đồng chí trên đỉnh gió đấy. Chiến thắng luôn dành cho người không biết sợ gian khó”. Lam cười. Tính tò mò nổi lên, nhất định mình phải tự khám phá cái điều thi vị kia mới được. Hăng hái như vậy nhưng đúng là đoạn đường từ lưng chừng núi lên đến đỉnh ngày càng trắc trở, chỉ có một lối mòn đặt vừa bước chân, hai bên cỏ và cây bụi rậm rạp um tùm, mấy lần Lam dừng lại thở dốc, mồ hôi đổ ra ướt đẫm lưng áo. Chỉ còn một quãng ngắn, từ phía dưới nhìn lên đã thấy thấp thoáng những giàn ra đa. Lam nhắm mắt hít một hơi thật sâu, mùi lá non thấm sâu vào lồng ngực. Cô tiếp tục leo lên.

Đỉnh núi. Một con đường rộng, phẳng lì chạy theo chiều dài của đảo, Lam đang đứng ở khúc giữa vì cô chọn cách đi theo đường ngắn nhất từ phía chân núi lên đây. Quay bên trái, ngọn hải đăng sừng sững uy nghi. Nhìn sang phải, hai dãy nhà cấp bốn quay mặt vào nhau, ở giữa là sân bóng chuyền. Lam phân vân không biết đi ra phía nào trước. Chợt có tiếng cười nhẹ, một giọng nói trầm ấm ngay sau lưng cô: “Đang bâng khuâng đứng giữa hai ngả rẽ phải không, cô bé? Tôi có giúp được gì không?” Lam quay lại, một gương mặt quân nhân điển hình: mắt to trong sáng, đôi lông mày lưỡi mác, sống mũi thẳng, đặc biệt là nụ cười rạng rỡ như tỏa nắng. Cô mím môi, hơi bối rối trước cách xưng hô của chàng đại úy với chiếc áo màu xanh da trời, biển ghi tên in dòng chữ Nguyễn Xuân Hoàng. “Thôi đừng băn khoăn nữa. Mời đồng chí vào chơi với lính phòng không chúng tôi” - lời mời ân cần khiến Lam cảm thấy vui vẻ, cô sóng bước cùng chàng đại úy về phía hai dãy nhà. Phòng khách chỉ có một bộ bàn ghế đơn sơ, bộ ấm chén có hình dáng hơi thô, cầm lên tay nặng chịch. Đại úy Hoàng rót thứ nước màu vàng nhạt có mùi hắc nhẹ thơm thơm, vừa mời vừa giải thích: “Trà hoa cúc núi anh em tự hái phơi để đun nước mời khách quý đây.” Lam nhấp thử một ngụm trà, vị đắng nhân nhẫn tan ra trên đầu, đọng lại ngòn ngọt trong cổ. Nhìn khung cảnh vắng vẻ, cô nhíu mày có vẻ thắc mắc. Hoàng cho biết đang là giờ làm việc, anh em đều trực chiến không thể rời vị trí để tiếp khách được mặc dù ai cũng nhìn thấy Lam ngay từ lúc cô… đặt chân lên đảo. Anh bật cười trước sự ngơ ngác của Lam: “Trên này là vị trí cao nhất của đảo, quan sát nhất cử nhất động của những người liên quan đến hòn đảo là nhiệm vụ và đôi lúc cũng là niềm vui của lính phòng không mà…”. Rồi rất tự nhiên, anh rủ Lam ra sân sau vì đã đến giờ cho mấy giò phong lan uống nước. Sự cởi mở của Hoàng khiến cô bị cuốn hút theo những câu chuyện vui buồn trong cuộc sống quân đội, nhất là khi ở xa đất liền, quanh năm làm bạn với nắng gió. Đang hào hứng, giọng Hoàng chợt chùng lại khi Lam nghịch ngợm lấy ngón tay vẽ hình trái tim có bộ mặt mếu vào mấy ô cửa kính bị vỡ: “Ở đây chỉ có gió là không đo đếm hết được. Những hôm biển động, gió thốc vào cửa, hai cánh bật tung ra đập mạnh vào tường, mỗi lần như vậy đều bị vỡ vài ô kính. Phải đợi đến khi tàu ra mới có kính mới để thay”. Lam ngừng tay, hỏi lại: “Những lúc không nhìn ngắm bầu trời và nắng gió anh làm gì?” Hoàng bảo: “Anh đọc sách. Không có sách chắc chết vì buồn và suy nghĩ linh tinh. Nhưng từ hồi ra đây nhận nhiệm vụ chỉ mang theo vài cuốn, anh em truyền nhau đọc đi đọc lại cũ nát cả rồi. Chắc khi nào về đất liền phải nhờ cô bé dẫn đường đi tìm nguồn tri thức thôi.” Lam nhớ ra trong vali mình mang theo mấy cuốn sách đang đọc, nói như reo: “Lam có mấy cuốn hay lắm để dưới kia. Em sẽ tặng lại các anh. Giờ anh đi cùng em xuống đó. Đi, anh.” Hoàng nhìn đồng hồ: “Ôi, nhanh quá. Sắp đến giờ anh trực rồi, nếu xuống thì không kịp đi lên. Hẹn sáng mai hết ca trực anh sẽ “hạ sơn” đáp lễ cô bé. Giờ anh sẽ gọi cậu lái xe lên đưa em về, đừng tưởng xuống núi là dễ hơn lên nhé”. Hoàng nhanh nhẹn vào phòng trực ban bấm số điện thoại bàn. Ở đảo, các chiến sĩ không dùng điện thoại di động. Lam sực nhớ mình cũng không mang theo thiết bị hiện đại đó khi lên đỉnh núi.

Chiều hôm đó, có tin báo khẩn cấp về một cơn bão lớn sắp tràn qua đảo kèm theo mưa kéo dài, các chuyến tàu ra vào tạm thời phải dừng lại chờ bão tan, dự tính phải đến một tuần. Để đảm bảo an toàn cho Lam, trung đoàn trưởng quyết định gửi cô về đất liền trên con tàu cao tốc của đoàn khách ra đảo giao lưu với đoàn thanh niên của đảo. Lam chần chừ muốn xin ở lại, cô nghĩ nếu được trải nghiệm gió bão ngay trên hòn đảo này cũng thú vị. Nhưng “quân lệnh như sơn”, cô không thể làm ngược lại sự sắp xếp của vị chỉ huy đã gần một đời quân ngũ chung sống với bão biển. Lam buộc phải nhanh chóng thu dọn đồ dùng, không kịp viết lại dù một dòng nhắn gửi, cô đành gói mấy cuốn sách vào chiếc khăn rằn thời trang, buộc một nút thắt theo dấu hiệu “yêu thương” mà mấy cô gái Nhật Bản vẫn thường làm khi gói quà tặng người mình yêu mến. Trung đoàn trưởng lại nheo nheo đôi mắt hóm hỉnh khi Lam đặt gói sách vào tay: “Đồng chí yên tâm, tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ trao “tín vật” này đến tận tay đại úy phòng không. Đừng rầu rĩ thế. Hãy tin là khi đồng chí đặt chân chạm đất liền thì lính phòng không cũng tìm được chỗ đặt trái tim của mình rồi. Viết thư cho người trên đỉnh gió thường xuyên nhé, hòm thư là…”

Lam là người cuối cùng lên tàu, cầu tàu lập tức được rút lên. Một hồi còi vang lên, lan dài trên mặt sóng. Con tàu cao tốc chạy gần 40 hải lí/giờ như xé toang mặt nước, vùn vụt lao đi. Lam không kịp giơ tay vẫy chào tạm biệt đảo, cô đặt tay lên ngực mình, giữ chặt lời hẹn sẽ sớm quay trở lại đang đập dồn thôi thúc như muốn bật trào ra theo những con sóng trắng./.

Bài liên quan
  • Tàu xuôi ra Bắc
    Ba năm trước, tôi gặp Trang trên chuyến tàu mang số hiệu SE đang di chuyển từ miền Nam ra miền Bắc. Lúc đó, tôi ngồi đối diện với Trang ở toa ghế ngồi - toa thường dành cho người đi chặng ngắn. Trong toa xộc lên mùi thuốc lá, mùi dầu gió xanh, mùi bồ kết phảng phất từ mái tóc của mấy người đàn bà và mùi của vô số thứ hàng hóa trên sàn toa.
(0) Bình luận
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Tết Hà Nội - điểm chạm văn hóa từ bạn bè quốc tế
    Dù là người có nhiều năm sống và công tác ở Việt Nam, Hà Nội hay tìm thấy một nửa của mình ở Việt Nam nhưng điểm chung của những người nước ngoài trong những câu chuyện dưới đây là điểm “chạm” tự nhiên với văn hóa Hà Nội, Việt Nam. Những mối duyên đã kéo bạn bè quốc tế đến gần hơn với dải đất hình chữ S, dẫu họ công tác ở lĩnh vực nào và dịch chuyển khắp thế giới ra sao. Người Hà Nội ghi lại những cảm xúc chân thực ấy, gửi tới bạn đọc như một lời chúc đầu xuân năm mới nhiều ấm áp, sẻ chia.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chủ tịch UBND TP Hà Nội kiểm tra công tác chuẩn bị Lễ hội chùa Hương 2026
    Ngày 19/02 (tức mùng 3 tháng Giêng năm Bính Ngọ), tại xã Hương Sơn, đồng chí Vũ Đại Thắng – Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Bí thư Thành ủy, Chủ tịch UBND TP Hà Nội – đã dẫn đầu đoàn công tác của Thành phố tới thăm, chúc Tết và làm việc với Đảng ủy, chính quyền địa phương cùng Ban Chỉ đạo, Ban Tổ chức Lễ hội Du lịch chùa Hương 2026.
  • Hơn 55.000 lượt khách đến Văn Miếu - Quốc Tử Giám trong 3 ngày đầu năm mới
    Trong 3 ngày đầu năm mới Bính Ngọ, Trung tâm hoạt động văn hóa, khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám đón hơn 55.000 lượt khách tham quan, du xuân và xin chữ đầu năm.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội mở cửa miễn phí 17 điểm di tích, danh lam thắng cảnh
    Việc mở cửa miễn phí nhằm chăm lo đời sống tinh thần của Nhân dân và phục vụ du khách trong dịp Tết Nguyên đán và những ngày đầu Xuân năm 2026... Thời gian áp dụng từ ngày 20/02/2026 đến hết ngày 22/02/2026 (tức từ ngày mùng 4 đến hết ngày mùng 6 tháng Giêng năm Bính Ngọ).
  • [Podcast] Đền Quán Thánh – Dấu ấn linh thiêng giữa lòng Thăng Long ngàn năm
    Những ngày đầu xuân năm mới và Tết cổ truyền của dân tộc, người Hà Nội có thói quen đi lễ chùa, thắp nén hương cầu bình an cho năm mới, và Đền Quán Thánh là điểm đến không thể bỏ qua của nhân dân Thủ đô.
  • Gìn giữ, phát huy các giá trị lịch sử qua Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026
    Lễ hội Cổ Loa Xuân Bính Ngọ 2026 là sự kiện văn hóa – tín ngưỡng truyền thống có ý nghĩa đặc biệt, được tổ chức tại Di tích Quốc gia đặc biệt Cổ Loa nhằm tri ân, tưởng nhớ công đức các bậc tiền nhân, đặc biệt là An Dương Vương, đồng thời góp phần gìn giữ, phát huy các giá trị lịch sử, văn hóa tiêu biểu của vùng đất Cổ Loa – cái nôi của nhà nước Âu Lạc trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc.
  • Mong ước ngày xuân
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Mong ước ngày xuân của tác giả Bích Hạnh.
  • Thưởng thức miễn phí chương trình rối nước tại Hoàng thành Thăng Long
    Trong dịp Tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026, Trung tâm bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội tổ chức các Chương trình múa rối đặc sắc phục vụ miễn phí du khách.
  • Lễ hội chùa Vua xuân Bính Ngọ 2026: Đặc sắc cuộc thi “cờ người” đất Thăng Long – Hà Nội
    Thông tin UBND phường Hai Bà Trưng (TP. Hà Nội) cho biết, Lễ hội truyền thống chùa Vua - xuân Bính Ngọ 2026 sẽ diễn ra từ ngày 22 – 25/2 (mùng 6 đến mùng 9 tháng Giêng năm Bính Ngọ). Lễ hội được khai mạc vào sáng ngày 25/2 (ngày 9 tháng Giêng năm Bính Ngọ) tại chùa Vua (số 17 Thịnh Yên), trong đó đặc sắc nhất là phần thi cờ tướng.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Sân khấu Thủ đô rộn ràng chào xuân, đón Tết
    Khi những cành đào bung nở, khoe hương sắc khắp nơi cũng là lúc sân khấu Thủ đô Hà Nội “sáng đèn”, rộn ràng hơn bao giờ hết. Các nhà hát của Hà Nội đồng loạt dàn dựng nhiều vở diễn, tổ chức những chương trình nghệ thuật đặc sắc đón Tết cổ truyền, phục vụ nhân dân để mùa xuân mới, ngày Tết trên địa bàn Thành phố thêm vui tươi.
  • Nghệ nhân ưu tú Nguyễn Mạnh Hùng: Hoa gắn với nếp sống, tín ngưỡng và văn hóa Hà Nội
    Đến với nghệ thuật cắm hoa từ khi còn trẻ và gắn bó với thú chơi này suốt nhiều thập kỷ, NNƯT Nguyễn Mạnh Hùng không chỉ là người thực hành nghề hoa mà còn dày công tìm hiểu, chắt lọc những giá trị văn hóa ẩn sâu trong thú chơi hoa của người Hà Nội. Những chia sẻ của ông với phóng viên Tạp chí Người Hà Nội dưới đây phần nào phác họa bức tranh sinh động về nghệ thuật chơi hoa của người Hà Nội xưa và nay.
  • Đa sắc phim Việt mùa Tết 2026
    Điện ảnh Việt Nam đã đi qua một năm sôi động với nhiều dấu ấn khó quên, đặc biệt là sự tỏa sáng của “Mưa đỏ”. Đây có lẽ là động lực để các nhà làm phim hướng tới những mục tiêu cao hơn trong hành trình làm nghề. Mùa phim Tết luôn được xem là thời điểm mở đầu quan trọng cho một năm mới của điện ảnh nước nhà. Năm bộ phim Việt cùng ra rạp vào ngày đầu năm mang màu sắc, hương vị khác nhau, cho thấy sự đa dạng về đề tài và thể loại đồng thời mang đến cho khán giả nhiều cung bậc cảm xúc trong những ngày Tết sum vầy.
Trên đỉnh gió
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO