Truyện

Tàu xuôi ra Bắc

Truyện ngắn của Hoàng Khánh Duy 22/07/2024 15:10

Ba năm trước, tôi gặp Trang trên chuyến tàu mang số hiệu SE đang di chuyển từ miền Nam ra miền Bắc. Lúc đó, tôi ngồi đối diện với Trang ở toa ghế ngồi - toa thường dành cho người đi chặng ngắn. Trong toa xộc lên mùi thuốc lá, mùi dầu gió xanh, mùi bồ kết phảng phất từ mái tóc của mấy người đàn bà và mùi của vô số thứ hàng hóa trên sàn toa.

tau-xuoi-phuong-bac-_o.jpg
Minh họa của Lê Tiến Vượng

Tôi thoáng nhìn, không thấy bực bội khó chịu. Trang cũng vậy, cô nhìn tôi - vị khách lạ mà cô vừa mới quen, cười hiền.

- Anh xuống ga nào? - Trang hỏi.

- Ga Huế! Còn em?

- Em chưa biết.

Tôi ngạc nhiên nhìn cô. Trang đẹp, nhưng trong mắt thẳm sâu nỗi buồn. Cô nhìn xa xăm qua ô cửa con tàu, ngắm những hàng cây vụt qua, những núi đồi nhấp nhô, làng mạc bình yên tỏa khói trong sớm mai sương mờ bảng lảng.

Tàu đang đi trên miền Trung mến thương - dải lụa mềm bên bờ sóng biển. Thỉnh thoảng, tàu tôi chạy qua cung đường ray cạnh biển. Tôi nhìn thấy muôn ngàn ngọn sóng trắng nhấp nhô trên mặt biển xanh. Đối diện với tôi, Trang vẫn đang say sưa cùng cảnh sắc nước non mình, nhưng trong mắt vẫn là một trời buồn rượi. Sự vô định của Trang khiến tôi nhớ đến mình của mấy năm về trước, khi ấy tôi còn trẻ, còn yếu mềm trước những sóng gió cuộc đời để rồi xách ba lô vào ga Sài Gòn trong một chiều mưa đổ, mua một tấm vé. “Đi đâu, anh?” - Cô nhân viên bán vé hỏi vội vì sau lưng tôi còn mấy người khác đang xếp hàng đợi. “Về Bắc” - Tôi đáp. “Tỉnh nào? Ga nào? Anh vui lòng nói cụ thể!”. “Hà Nội”. Thật tình lúc đó Hà Nội vang lên trong vô thức, bởi trên hành trình Nam - Bắc, Hà Nội là ga xa nhất. Trên đường đi, tôi muốn xuống đâu tùy thích.
Đó cũng là lần tôi ngồi chuyến tàu dài nhất trong đời, với một trái tim vỡ vụn.

Tôi hiểu tâm trạng của Trang lúc này, có những khoảnh khắc trong cuộc đời người ta vô định đến thế, như thể mình đang trôi trên một dòng nước, bồng bềnh cùng đám mây, không biết mình sẽ đi đâu và làm gì trong thời gian sắp tới.

Cảnh ngoài ô cửa đẹp, hệt như tranh vẽ. Mỗi năm tôi về Huế một lần, khi thì họp mặt bạn bè bên dòng sông Hương thơ mộng, khi đi công việc, hoặc... nhớ Huế thì về để xem “xứ Huế bây chừ có khác xưa”. Không hẹn hò trước với ai, cũng chẳng “phát tín hiệu” lên Facebook như ngày tôi còn trẻ, mỗi khi đi đâu lại canh góc để chụp những tấm ảnh thật đẹp “post” Facebook. Tôi cứ im lặng và đi, và trải lòng mình cùng non nước. Từ Sài Gòn ra Huế cũng mất gần một ngày ngồi tàu. Tôi gặp Trang ở đoạn Ninh Thuận - vùng đất của cát trắng và nắng cháy, của những vườn nho xum xuê bên đường tàu. Tôi nhớ nụ cười của Trang lúc mới vừa gặp tôi, nụ cười rất tươi - dù tôi biết Trang đang không thực vui trong lòng. Nụ cười của cô gái Chăm tỏa nắng.

Tàu vẫn đi trong tiếng còi ngân dài không trung. Ngày nắng đẹp, biển xanh thăm thẳm. Những ngọn núi hùng vĩ của miền Trung căng tròn như bầu ngực của cô gái xuân thì. Tôi ra căng tin ở toa cuối, mua vội hai cốc cà phê, một cho tôi, một mời Trang. Cô không từ chối. Uống cà phê chẳng những để đỡ buồn ngủ mà còn có khả năng “giải sầu” rất tốt.

- Trang biết không, ngày trước, có lần tôi ở trên tàu mấy ngày trời, nghe đủ mọi câu chuyện, qua nhiều miền đất khác nhau. Tự dưng tôi thấy mình trưởng thành. Đời còn nhiều điều vui, cớ gì lại u sầu bởi một chuyện từ trên trời rơi xuống.

Trang nhìn tôi đăm đăm, hiểu được tôi muốn nói gì với cô, vài sợi tóc hơi xoăn và hoe vàng xòa xuống vầng trán cao cao bánh mật.
Tàu vừa đỗ lại ít phút ở sân ga Sa Huỳnh để đón - tiễn khách. Nhìn những bóng người vội vã tiễn chân nhau trên sân ga, lòng tôi thoáng buồn. Cảnh đưa tiễn bao giờ cũng gieo vào lòng người những nỗi sầu miên viễn.

Tì khuỷu tay lên mặt bàn, bàn tay xòe ra hình cánh sen nâng khuôn mặt thon gọn và có chiều sâu, Trang khẽ khàng:

- Anh không phải là Trang, không phải là phụ nữ, anh không hiểu hết được nỗi lòng của người phụ nữ mới hạnh phúc đó, đã vội vàng vỡ tan.

Tôi lặng đi, chìm sâu vào câu chuyện của Trang. Không còn xem tôi là vị khách đi tàu mà cô vừa gặp trên hành trình xuôi về phương Bắc, Trang tâm sự những câu chuyện tưởng sẽ nhốt kín trong lòng rồi ném chìa khoá ra ngoài ô cửa. Quê hương Trang ở vùng duyên hải Nam Trung Bộ trung du và đồng bằng cát trắng, nắng cháy da người, vùng đất của những Tháp Chàm im lìm nghe thời gian trôi, nắng mưa phủ lên một màu thâm trầm, cổ kính. Ở cái tuổi không hẳn là trẻ, cũng chưa thể gọi là già - như tôi, Trang đã nếm trải những tháng ngày hạnh phúc nhất đời, bên một người thanh niên hiền lành, chất phác, suốt năm suốt tháng quanh quẩn trên những vườn nho, vườn táo, đợi đến mùa bội thu. Cây nho, cây táo anh trồng nức tiếng Nam Trung Bộ, thậm chí xuất khẩu ra nước ngoài. Đời Trang chẳng ước ao gì nhiều, ngoài việc sáng đưa anh ra đồng, chiều ngồi sau con xe cũ kỹ của anh đi ra bờ biển ngắm hoàng hôn buông, cát nhấp nhoáng lung linh dưới ánh chiều tà sót lại. Chỉ vậy thôi!

Nhưng rồi cuộc sống vốn có những biến động bất ngờ đã cuốn anh vào vòng xoáy của sự hiện đại. Những vườn nho, vườn táo dần dần được thay thế bằng khu đô thị; những đồi cát trắng mênh mang bị lấy đi, khung cảnh đổi thay ít nhiều. Lòng anh cũng dần đổi thay. Anh không còn thiết tha với cô gái Chăm vẫn tận tuỵ đợi chờ ngày về chung một nhà với anh, bên những cây trái xum xuê trong nắng vàng rực rỡ. Một ngày cô thấy anh về căn biệt thự trong khu đô thị mới cùng một cô gái khác, Trang biết mình không còn gì trong lòng anh. Người trai làn da bánh mật ngày nào giờ đã tách mình ra khỏi cảnh cũ, người xưa để sống một cuộc đời mới, chỉ riêng cô gái Chăm vẫn lặng lẽ nhặt và đếm lại những hạt ký ức cũ rơi, sợ mất mát, sợ vỡ nát.

- Giá mà lòng người cũng như là cát, có thể đo, đếm được, anh ạ!
Tôi vẫn còn đang chênh vênh trong câu chuyện của Trang, trong nắng gió của vùng Nam Trung Bộ. Đời vốn có nhiều biến đổi, tôi đã quen dần với chuyện đó, học cách chấp nhận điều đó. Có những người tưởng có thể sẽ song hành suốt đời, nhưng một lúc nào đó, trên hành trình vạn dặm sẽ lạc mất nhau, vì điều gì không rõ. Có những vùng đất tưởng sẽ giữ mãi hình ảnh đặc trưng như đồi cát, nắng vàng, những Tháp Chàm im lìm nghe mưa nắng... rồi cũng dần khoác lên mình tấm áo của đô thị hóa. Có thể Trang - một cô gái quê ngây thơ, con tim chưa từng có những vết nứt rạn - cảm thấy bất ngờ và đau xót, tan nát và mất mát, như tôi ngày ấy. Nhưng hành trình sắp tới, khi cô bước xa hơn khỏi những đồi cát trắng, những vườn nho, vườn táo quê mình, sẽ giúp Trang mạnh mẽ và bản lĩnh.

- Cảnh đẹp quá, Trang xem kìa! - Tôi chỉ tay, ngoài ô cửa, thiên nhiên đẹp như một kiệt tác.

- Đất nước mình càng đi càng thấy đẹp - Trang thủ thỉ.
Chúng tôi rời ghế ngồi, đi ra chỗ khớp nối hai toa tàu đứng để ngắm cảnh, thu vào mắt mình là muôn hình vạn trạng cảnh sắc của tự nhiên. Ở đó cũng có vài người đàn ông đang bá vai nhau, đứng rít thuốc.

- Trang đã quyết định được ga mà mình sẽ xuống hay chưa? - Tôi sực nhớ, hỏi cô.

- Vẫn chưa, nhưng có lẽ Trang sẽ đi ra Bắc. Chưa bao giờ Trang ra đó. Mẹ nói: ngoài Bắc đẹp và đậm chất văn hóa, anh ạ!

- Nên đi, Trang ạ! - Tôi khuyên - Đi để thấy nước mình đẹp, dân mình hiền hòa. Đi để trưởng thành, mạnh mẽ trước muôn vàn sóng gió.

- Còn anh, không lâu nữa tàu sẽ đến ga Huế! Chúng ta sắp sửa chia tay nhau rồi.

Tự dưng, tôi thấy đâu đó trong Trang vẩn lên niềm tiếc nuối. Và tôi cũng thế.

Đoàn tàu đang băng băng đi ngang qua thành phố Đà Nẵng. Ngoài ô cửa là thành phố hiện đại, sầm uất và đáng sống bậc nhất Việt Nam. Chút nữa thôi tàu sẽ qua đèo Hải Vân - nơi mà ba tôi thường ôm đàn guitar và hát về: “Đi dọc Việt Nam theo bánh con tàu quay. Qua đèo Hải Vân mây bay đỉnh núi...”. Bài hát đã làm xao lòng biết bao thế hệ, cả tôi - thế hệ có thể xem là trẻ, vẫn thích và thường ngân nga trong mỗi chuyến đi xa bằng tàu.

- Sắp đến Huế rồi Trang ạ! Một lúc nào đó, Trang ghé Huế nhé! Huế có khả năng “chữa lành” tâm hồn chúng mình nữa đấy.
Trang cười. Nụ cười của cô gái Chăm lại tỏa nắng khiến tim tôi ấm áp.

Qua vịnh Lăng Cô, tàu đi về thành phố Huế. Tôi thầm ước con tàu đi chậm thêm chút nữa để tôi được gần Trang, được xoa dịu tâm hồn đầy vết xước của Trang, được kể cho Trang nghe những câu chuyện của mình để cô thấy vẫn còn biết bao tâm hồn chênh vênh như cô nhưng vẫn bước qua được trăm chiều khó khăn, giông tố.

“Kính thưa quý khách, đoàn tàu mang số hiệu SE sắp về đến ga Huế... Huế là thành phố xinh đẹp nằm bên bờ sông Hương hữu tình...” - Giọng cô phát thanh viên vang vang trên loa báo hiệu đoàn tàu sắp dừng bánh ở ga Huế.

- Thôi, chào Trang, anh xuống nhé! Hẹn gặp Trang vào một dịp khác. Chắc chắn rồi! Khi đó, Trang sẽ mạnh mẽ hơn... - Tôi nói vậy, bùi ngùi.

Thoáng thấy mắt Trang buồn.

Tôi quảy ba lô, đi lang thang trên sân ga Huế một trưa lắm nắng! Ga Huế vẫn giữ dáng vẻ một nhà ga cổ, màu đỏ son, màu của cung đình sang trọng thuở nào còn lưu dấu.

Bỗng tôi nghe sau lưng mình có tiếng vọng quen, ngọt và thanh như cơn gió mát lành thổi ngang qua mùa nắng Huế:

- Anh ơi! Anh... đợi Trang với. Trang không ra Bắc mà xuống Huế với anh...

Tôi ngạc nhiên ngoái lại, thấy Trang cười. Nụ cười tươi rói trên màu da bánh mật của cô. Tim tôi se lại.

Trong nắng Huế, dưới tán cây phủ rợp con đường Lê Lợi dọc bờ sông Hương, chúng tôi khẽ đi bên nhau, không nói gì, nhưng thấy những vết xước nứt trong tâm hồn được khâu lành. Và Huế xoa dịu đi cơn đau của Trang - cơn đau không đáng nhớ.

Tôi khe khẽ hát: “Chiều mưa trên Kinh đô Huế. Tiếng mưa còn vương kỷ niệm. Ngày quen nhau dưới chân Thiên Mụ em còn nhớ không...”.

Mà nắng Huế vẫn đầy...

Bài liên quan
  • Những hòn đá
    Không ai biết tại sao những người lạ lại chuyển thẳng vào cư trú trong cái làng bẩn thỉu, gồ ghề những đá là đá và quanh năm gió quật. Vợ chồng người lạ nọ đã mua một lâu đài đổ nát nằm trên đồi, sừng sững ở đó từ thuở ấu thơ của họ, và nó thuộc về ngôi làng.
(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): Khung cơ chế đột phá, định hình diện mạo Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Hà Nội đang đứng trước những áp lực của quá trình đô thị hóa, từ bài toán quá tải hạ tầng, ùn tắc giao thông, cho đến thách thức trong việc cải tạo các khu chung cư cũ và bảo tồn di sản. Trong bối cảnh đó, Điều 12 trong Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) không chỉ là một quy định pháp lý, mà là một khung cơ chế mang tính đột phá, đặc biệt cần thiết để định hình diện mạo Thủ đô trong kỷ nguyên mới.
  • Tạo thế và lực “xuất khẩu” văn hóa Việt Nam
    Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam đặt ra mục tiêu nước ta vươn lên nhóm 30 quốc gia hàng đầu thế giới về Chỉ số Sức mạnh mềm, với các ngành công nghiệp văn hóa đóng góp 9% GDP vào năm 2045. Để hiện thực hóa khát vọng này, chúng ta phải dịch chuyển tư duy coi văn hóa là lĩnh vực bảo tồn, giao lưu phong trào sang tư duy kiến tạo một nền công nghiệp xuất khẩu mũi nhọn, tạo động lực phát triển kinh tế và định vị vị thế quốc gia trên trường quốc tế.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hoa thủy tiên của mẹ (Kỳ 1)
    Đã nhiều năm trôi qua chúng tôi không lên bờ đón Tết. Mẹ nói đời mẹ gửi cả vào sông. Sống ở trên sông. Mai này mẹ nằm lại đáy sông, nhờ sông giữ giùm phần linh hồn người thiên cổ. Mẹ không muốn xa dòng sông nửa bước. Tôi lớn lên trên chiếc ghe chòng chành sóng nước, qua bao mùa gió trăng. Mùa xuân này tôi ra lái thuyền ngồi chải tóc.
  • "Ngày Di sản Phở" sẽ được tổ chức vào cuối năm 2026
    Dự kiến, "Ngày Di sản Phở" sẽ được Hà Nội tổ chức vào cuối năm 2026 với các hoạt động giao lưu, trình diễn, tọa đàm, triển lãm nhằm tôn vinh giá trị di sản, kết nối các nghệ nhân, cơ sở kinh doanh và cộng đồng thực hành di sản.
  • “Âm nhạc cộng đồng” và nỗ lực đưa văn hóa đến gần hơn với công chúng
    Tối 12/4, tại Nhà Bát Giác, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” tiếp tục diễn ra trong khung giờ quen thuộc, thu hút đông đảo người dân và du khách. Không cần sân khấu lớn hay dàn dựng phức tạp, chương trình vẫn giữ được sức hút riêng nhờ cách tổ chức gần gũi, nội dung phong phú và đặc biệt là khả năng kết nối trực tiếp với công chúng.
Đừng bỏ lỡ
  • Triển lãm “Cuộc chơi với lá”: Dấu ấn 60 năm sáng tạo của nghệ sĩ Tạ Hải
    Từ ngày 15/4 đến 19/4/2026, tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (66 Nguyễn Thái Học, Đống Đa, Hà Nội) sẽ diễn ra triển lãm “Cuộc chơi với lá” của nghệ sĩ, nhà báo Tạ Hải. Triển lãm giới thiệu hơn 80 tác phẩm mới nhất được sáng tạo từ chất liệu lá và hoa khô.
  • Phát triển Thủ đô từ việc kiến tạo các không gian văn hoá
    Chiều 12/4, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, trong khuôn khổ chương trình “Âm nhạc cuối tuần”, những giai điệu của ca khúc “Em ơi Hà Nội phố” của nhạc sĩ Phú Quang được phổ từ thơ Phan Vũ đã vang lên giữa không gian hồ Gươm lịch sử. Từ một ca khúc, một buổi biểu diễn, có thể thấy rõ hơn cách Hà Nội đang từng bước hiện thực hóa chiến lược phát triển văn hóa bằng những trải nghiệm cụ thể, gần gũi, nơi văn hóa hiện diện trong đời sống hằng ngày của người dân.
  • “Người thổi bong bóng làng Kashi”: Ngụ ngôn hiện đại về sự sống, cái chết và tự do
    Tri Thức Trẻ Books liên kết với NXB Thế Giới vừa ra mắt bạn đọc cuốn sách “Người thổi bong bóng làng Kashi” của tác giả Nguyễn Quang Vũ. Tác phẩm được viết theo hình thức ngụ ngôn hiện đại xoay quanh hành trình nhận thức về sự sống, cái chết và tự do.
  • Lan tỏa tri thức khoa học xã hội qua trưng bày chuyên đề
    Từ ngày 11/4 đến 15/5/2026, tại tòa Trống đồng, Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam (đường Nguyễn Văn Huyên, phường Nghĩa Đô, Hà Nội) diễn ra trưng bày “Không gian bảo tồn văn hóa và lan tỏa tri thức khoa học xã hội”. Với hệ thống tư liệu, hình ảnh và hiện vật phong phú, trưng bày mang đến cái nhìn toàn diện về những đóng góp của khoa học xã hội đối với đời sống đương đại, qua đó góp phần khơi dậy tinh thần nghiên cứu, sáng tạo và ý thức bảo tồn các giá trị văn hóa trong cộng đồng”
  • Ẩm thực và nghệ thuật hòa quyện trong chương trình “Dạ yến Hoàng cung”
    Du khách có thể thưởng thức các món ăn cung đình và những tiết mục nghệ thuật đặc sắc trong chương trình “Dạ yến Hoàng cung” tại Nhà hát Duyệt Thị Đường (Đại nội Huế) vào đêm 29/4, 1/5.
  • Tiếp tục lan tỏa giá trị văn hóa tại không gian âm nhạc mở chiều 12/4
    Trở lại sân khấu mở “Nhà Bát Giác” vào lúc 15h30 ngày 12/4, “Âm nhạc cuối tuần” hứa hẹn đem đến nhiều tiết mục đặc sắc, giai điệu sôi động, những trải nghiệm nghệ thuật gần gũi, hấp dẫn đối với nhiều người dân và du khách khi đến với Hà Nội. Đây không chỉ là sân khấu biểu diễn đơn thuần, mà còn là bước đi chiến lược của thành phố nhằm đưa nghệ thuật chất lượng cao vào đời sống, góp phần định vị thương hiệu thành phố sáng tạo.
  • Liên hoan tiếng hát Dân ca Người cao tuổi Hà Nội các khu vực năm 2026
    Liên hoan tiếng hát Dân ca Người cao tuổi Hà Nội các khu vực năm 2026 nhằm tôn vinh, giữ gìn và phát huy các giá trị di sản văn hóa dân gian, đặc biệt là dân ca, nhạc cụ truyền thống của vùng, miền, địa phương trên địa bàn thành phố Hà Nội; Tạo điều kiện để NCT tham gia hoạt động văn hóa, văn nghệ, góp phần nâng cao đời sống tinh thần, hỗ trợ NCT sống vui, sống khỏe...
  • Bài 1: Hành trình gieo mầm hy vọng cho “lồng ngực trái”
    Giữa nhịp sống hối hả của Thủ đô, nơi dòng người ngược xuôi qua những con phố cổ kính, có một nơi mà thời gian dường như được đo bằng từng nhịp đập, nơi ranh giới giữa hơi thở và hư vô đôi khi chỉ cách nhau một ánh nhìn lướt qua trên màn hình điện tâm đồ. Đó là Bệnh viện Tim Hà Nội. Suốt một phần tư thế kỷ trôi qua, nơi đây không chỉ là một địa chỉ y tế, mà đã trở thành một “địa chỉ đỏ” của sự hồi sinh, nơi người thầy thuốc lặng lẽ viết nên bản trường ca về lòng nhân ái, về hành trình bền bỉ gieo mầm hy vọ
  • Hà Nội có hai làng nghề trở thành thành viên Mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới
    “Lễ đón nhận làng nghề khảm trai sơn mài Chuyên Mỹ, xã Chuyên Mỹ và làng nghề điêu khắc sơn mỹ nghệ Sơn Đồng, xã Sơn Đồng là thành viên của mạng lưới các Thành phố thủ công sáng tạo thế giới gắn với trưng bày, trình diễn, tạo tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ làng nghề” dự kiến tổ chức từ ngày 08/5/2026 - 10/5/2026 tại Hoàng Thành Thăng Long Hà Nội.
  • [Infographic] Văn Miếu - Quốc Tử Giám: Chuỗi hoạt động văn hóa đặc sắc tháng 4/2026
    Chào mừng kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (tháng 11/2026) - Trường Quốc học đầu tiên của Việt Nam, Trung tâm Hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu – Quốc Tử Giám (TP. Hà Nội) tổ chức nhiều hoạt động văn hóa đặc sắc trong tháng 4/2026. Qua đó góp phần quảng bá giá trị Di sản quốc gia đặc biệt Văn Miếu - Quốc Tử Giám, nơi lưu giữ 82 bia tiến sĩ đã được UNESCO ghi danh là Di sản tư liệu thế giới tới người dân và du khách quốc tế.
Tàu xuôi ra Bắc
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO