Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Thương hoài xe sứ hàng rong

Nguyễn Duy Khánh 11:06 29/03/2024

Bố tôi bảo rằng, người Hà Nội sành sỏi chơi hàng gốm sứ, có đắt một chút mà món hàng ưng ý họ cũng sẽ mua. Mà gốm sứ Bát Tràng mang theo hồn cốt người Hà thành, dẫu đồ sứ nhập ngoại hay đồ nhựa, inox ào ạt thì gốm sứ Bát Tràng luôn có một vị trí trang trọng trong ngôi nhà của họ.

bat_trang_1.jpg
Nặng nhọc là vậy nhưng chưa bao giờ bố mẹ tôi tính chuyển nghề khác, Bát Tràng vẫn là thương hiệu mưu sinh của gia đình tôi... (ảnh minh hoạ: internet)

Bố mẹ tôi đều sinh ra trong một gia đình nông thôn nghèo, đông anh chị em ở ngoại ô Hà Nội. Sau khi về chung một nhà, ngoài trông vào mấy sào ruộng, bố mẹ tôi bảo nhau buôn bán. Nhưng trước bao nhiêu mặt hàng phổ biến, bố mẹ tôi lại chọn buôn bán gốm sứ Bát Tràng, một món hàng sang trọng nhưng dễ vỡ, dễ mất cả chì lẫn chài. Vốn liếng chỉ có vài chục nghìn đồng cùng chiếc xe thồ “cởi truồng” phanh bằng chân thời đó, bố mẹ tôi lao vào đời với sức trẻ và khát vọng mưu sinh.

Nhà tôi cách làng cổ Bát Tràng khoảng 30 km và phải đi đò ngang qua sông Hồng. Tôi còn nhớ, mỗi lần đi đóng hàng bố tôi phải đi từ rất sớm. Khi trở về nhà, xe hàng gốm sứ chất đầy, nặng trịch đến ngót 3 tạ vì chủ yếu là bát, đĩa. Trên cổ bố tôi chiếc khăn mặt ướt sũng mồ hôi cùng khuôn mặt ửng đỏ. Hồi đó do ít vốn, bố tôi chỉ nhập được hàng loại 2, đốt bằng than, có cái bị méo mó, cong vênh. Không ít người bạc miệng gọi bố tôi là “Luyện nát”, mỉa mai bố tôi đi nhặt hàng thừa bên Bát Tràng về bán. Nhưng đó là những những chuyến thồ vượt dốc mưu sinh, đi về phía nhọc nhằn cơm áo...

Ít năm sau, bố mẹ tôi tích cóp mua được chiếc xe máy Trung Quốc hiệu Lisohaka để chở hàng. Mẹ tôi bắt đầu đi theo bố tôi trên từng cung đường mưu sinh khắp phố phường Hà Nội. Mẹ tôi ngồi vào khung, phía sau chế một chiếc giá sắt để thồ hàng, bố tôi ngồi kẹp cứng ở giữa, xe hàng như một đống rơm mini chòng chành. Với tay lái lụa là, bố tôi đã chở hàng nghìn chuyến hàng sứ đi vào hàng trăm ngôi làng, ngõ ngách, phố phường để bán lẻ. Nặng nhọc là vậy nhưng chưa bao giờ bố mẹ tôi tính chuyển nghề khác, Bát Tràng vẫn là thương hiệu mưu sinh của gia đình tôi.

Bao năm trong nghề, mẹ tôi biết những con phố nào đông khách mua gốm sứ. Có phố họ mua nhiều lọ hoa, ấm chén, con giống để trang trí trong nhà như khu phố cổ. Có phố đông dân lại thường hay mua bát đĩa như Đê La Thành hay có phố đắt khách mua chậu trồng hoa khu vực ven hồ Tây. Với người Hà thành, thú chơi một món gì đó đóng vai trò rất quan trọng trong đời sống tinh thần của họ, như một món ăn thư giãn trong lối sống nền nã, mực thước đã hàng ngàn năm.

Bố mẹ trở về nhà mỗi ngày khi màn đêm đã căng rủ. Anh em chúng tôi lớn lên trong tiếng loảng xoảng của gốm sứ. Tính tôi hậu đậu nên ở nhà thường hay đánh vỡ bát đĩa, có lần đá bóng trong sân còn làm vỡ cả chạn bát. Hoặc mỗi lần mẹ tôi sai tôi sắp xếp hàng trong nhà, kiểu gì tôi cũng làm vỡ một món mới chịu. Mẹ tôi thường phải dặn tôi rằng “nâng như nâng sứ, hứng như hứng gốm”, chứ cứ làm vỡ thế này thì chẳng còn lời lãi gì nữa...

anh-1-1-(1).jpg
Anh em tôi lớn lên nhờ những chuyến hàng gốm sứ Bát Tràng đầy nhọc nhằn của cha mẹ.

Trên bước đường cơm áo mưu sinh, đã không ít lần mẹ tôi ngấn lệ giữa đường. Một buổi sáng tinh sương, bố mẹ tôi chở hàng vượt một con dốc đứng để qua đường sắt. Nhưng do dốc cao, xe hàng nặng phía sau nên bị bổng đầu. Gốm sứ trên xe vỡ tan nát đến 1/3, bố mẹ tôi bị xe hàng đè lên người không ra nổi, vài phút sau mới có người đến trợ giúp. Chẳng nản lòng thoái chí, bố mẹ vẫn bám nghề, tiếng rao hàng sứ vẫn rền vang từ phố Trương Định lên đến đường phố Huế rồi lại quẩn quang lên đến Bờ Hồ... dâng hiến những món đồ đẹp nhất.

Tôi nhớ khi tôi bắt đầu vào đại học, một lần theo chân bố tới làng Bát Tràng. Một ngôi làng cổ thật đẹp, nhộn nhịp, nhà nhà làm gốm. Hôm đó, tôi thồ giúp bố tôi một sọt hàng nhưng vừa ngoặt ra đầu ngõ đã đổ rầm vì tay lái tôi quá yếu. Lúc đi qua đò, trời mưa đường đất nhão nhoét. Tôi nhìn con dốc lên đê mà hãi hùng. Ấy vậy bố tôi trên chiếc xe máy cũ kỹ đã dùng hết kỹ năng để phóng xe hàng lên dốc mà không cần người đẩy phía sau.

Anh em tôi lớn lên nhờ những chuyến hàng gốm sứ Bát Tràng đầy nhọc nhằn của cha mẹ. Sau này khi có đủ vốn, bố mẹ tôi nhập hàng loại 1 về buôn. Gốm Bát Tràng từ một làng nghề thủ công nghìn năm tuổi đã khẳng định thương hiệu quốc gia trong thời buổi kinh tế thị trường, mang đậm bản sắc văn hóa cổ truyền và lan tỏa hình ảnh Việt Nam trên thị trường quốc tế.

Người Hà Nội nhìn thoáng qua đủ biết gốm sứ Bát Tràng hay hàng nơi khác, họ cũng đủ tinh tường phân biệt hàng đốt than hay hàng đốt bằng gas. Cái thú trưng đồ sứ trong nhà như một chi tiết không thể thiếu tạo nên không gian sống của người dân thủ đô. Còn với bố mẹ tôi, gốm sứ Bát Tràng đã trở thành chiếc cần câu cơm từ ngày cơ hàn tới ngày no ấm, đủ đầy. Đã nhiều lúc gốm sứ Bát Tràng phải cạnh tranh khốc liệt với đồ gốm sứ Trung Quốc hay cơn bão đồ nhựa, đồ inox nhưng, bố mẹ tôi vẫn chung thuỷ với nghề, sự cố gắng nào cũng xứng đáng được nhận trái ngọt.

Trên những xe hàng sứ rong ruổi phố phường, bố mẹ tôi có những “đồng nghiệp” không cùng cơ quan, gặp nhau đôi khi lúc trú mưa vội vã, tặng nhau cái bánh mỳ lúc quá bữa hay mượn nhau chiếc điếu cày thả khói giữa công viên. Thời gian xoay vần chuyển nhịp, mái đầu bố mẹ tôi đã phủ sương mai và chẳng thể đi bán rong hàng sứ khắp phố phường được nữa. Song, mỗi lần ngó ra từ ô cửa xe buýt, thấy những xe hàng sứ cồng kềnh, trĩu nặng mưu sinh, hình ảnh lam lũ của bố mẹ tôi lại hiện ra trước mắt.

Giọt nắng chiều cuối năm rót xuống vàng tươi xen lẫn những khấp khởi buồn vui, tôi cứ ngẩn ngơ bên Tháp Rùa linh thiêng nghĩ về những phận đời bé nhỏ, gắn bó với Hà thành mưu sinh cả cuộc đời, rồi nguyện dừng chân nơi này nhận quê hương. Hà Nội, dẫu có chật chội thì vẫn đủ chỗ cho tất cả mọi người./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Duy Khánh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hoài niệm thanh xuân
    Thỉnh thoảng, tôi vẫn về qua Hà Nội khi thì vì công việc, khi thì về "cội nguồn" ngày giỗ tổ bên quận Hà Đông, đôi khi chẳng có việc gì, nhớ quá có việc đi ngang qua cũng tạt té ghé vào ngồi gọi ly trà đá vỉa hè, lang thang đi bộ quanh bờ hồ Hoàn Kiếm, chỉ để thỏa một nỗi nhớ mong "nhớ Hà Nội" “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất đã hóa tâm hồn", tôi đã trải qua quãng đời đẹp nhất, những kỷ niệm của tuổi thanh xuân sôi nổi ở nơi được mệnh danh là "trái tim" của đất nước.
(0) Bình luận
  • Điểm tâm sáng ở Hà Nội
    Một người bạn Hàn Quốc vừa quen tôi qua hội thảo khoa học toàn cầu, khi nghe giới thiệu mình là người Hà Nội, đã xuýt xoa: “Tôi muốn đặt chân đến Hà Nội từ lâu rồi mà chẳng có dịp. Vài năm trước, khi xem chương trình quảng cáo du lịch tại nước bạn, tôi đã mong muốn đến thủ đô của nước bạn để chạm vào nhịp sống rất riêng của thành phố này qua từng bữa ăn, đặc biệt là những bữa điểm tâm vào buổi sáng, khi mặt trời vừa hửng nắng”. Mấy lời giản đơn của bạn nhưng đánh thức trong tôi biết bao kí ức đặc biệt đã qua.
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
  • Mùa hoa ban ở Hà Nội
    Có những thành phố, khi vào xuân bỗng trở nên dịu dàng như một thước phim quay chậm đầy mênh mang. Và Hà Nội là một nơi như thế. Mùa xuân ở Hà Nội không quá ồn ào, phô trương nhưng lại toát lên một vẻ đẹp rất điện ảnh với nắng nhẹ ấm áp trải xuống những đại lộ thẳng tắp, cánh hoa ban trắng khẽ rơi trong gió. Tôi vốn thích hoa ban, luôn có cảm tưởng sắc trắng tinh khôi của loài hoa này dẫu đơn thuần nhưng lại nổi bật trên nền trời xanh nhạt hoà phối cùng sắc xanh non của liễu rủ bên hồ Gươm. Bản thân cứ thế chậm rãi đi dạo dưới ánh nắng dịu dàng trải dài trên mặt nước Hồ Gươm. Trong khoảnh khắc giơ máy ảnh lên, bản thân khẽ khàng nhận ra: hóa ra cảnh sắc như bức hoạ không chỉ tồn tại trong thơ cổ, mà đang hiện hữu ngay trước mắt mình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Khang Sao Sáng.
  • [Podcast] Tản văn: Phố núi đợi mùa
    Sớm mai thức giấc, cơn gió mang cái lạnh se sắt từ đâu ùa về. Tia nắng mỏng manh không đủ sức tan đi giọt sương khuya còn ướt đầm trên lá, ngược lại, biến chúng thành những viên ngọc lóng lánh cười trong nắng. Mới dăm hôm trước, nắng thu vẫn còn ấm áp cả không gian, mà nay, khí trời bàng bạc như thể mùa đông chạm ngõ. Ngó bên hiên nhà, hoa dã quỳ bừng nở, thay thời gian báo hiệu mùa về.
  • Giữ “miền sáng” của văn chương
    Những năm gần đây, văn học thiếu nhi Việt Nam đã có nhiều khởi sắc với sự nhập cuộc của các cây bút trẻ, sự đồng hành của các cơ sở giáo dục, các đơn vị xuất bản... Tuy nhiên, để “miền sáng” văn chương này thực sự phát triển tương xứng với tiềm năng thì vẫn cần thêm những cơ chế hỗ trợ, những môi trường sáng tạo thuận lợi và trên hết là những tác phẩm đủ sức chạm tới trái tim bạn đọc...
  • Bệnh viện Tim Hà Nội hợp tác với Hệ thống Bệnh viện Hữu nghị Lạc Việt nhằm nâng cao chất lượng điều trị tim mạch
    Chiều 2/7, Bệnh viện Tim Hà Nội và Hệ thống Bệnh viện Hữu nghị Lạc Việt đã ký kết hợp tác toàn diện trong lĩnh vực tim mạch, nhằm không ngừng nâng cao năng lực khám, chữa bệnh và tiếp cận những tiến bộ mới của y học hiện đại.
  • Xã Thường Tín triển khai kế hoạch GPMB Dự án trục không gian Quốc lộ 1A
    Chiều 2/7, UBND xã Thường Tín tổ chức triển khai kế hoạch giải phóng mặt bằng (GPMB) Dự án trục không gian Quốc lộ 1A gắn với chỉnh trang và tái thiết đô thị đi qua địa bàn xã theo phương thức PPP, đoạn từ đường Vành đai 1 đến nút giao Cầu Giẽ.
Đừng bỏ lỡ
Thương hoài xe sứ hàng rong
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO