Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Thương hoài xe sứ hàng rong

Nguyễn Duy Khánh 11:06 29/03/2024

Bố tôi bảo rằng, người Hà Nội sành sỏi chơi hàng gốm sứ, có đắt một chút mà món hàng ưng ý họ cũng sẽ mua. Mà gốm sứ Bát Tràng mang theo hồn cốt người Hà thành, dẫu đồ sứ nhập ngoại hay đồ nhựa, inox ào ạt thì gốm sứ Bát Tràng luôn có một vị trí trang trọng trong ngôi nhà của họ.

bat_trang_1.jpg
Nặng nhọc là vậy nhưng chưa bao giờ bố mẹ tôi tính chuyển nghề khác, Bát Tràng vẫn là thương hiệu mưu sinh của gia đình tôi... (ảnh minh hoạ: internet)

Bố mẹ tôi đều sinh ra trong một gia đình nông thôn nghèo, đông anh chị em ở ngoại ô Hà Nội. Sau khi về chung một nhà, ngoài trông vào mấy sào ruộng, bố mẹ tôi bảo nhau buôn bán. Nhưng trước bao nhiêu mặt hàng phổ biến, bố mẹ tôi lại chọn buôn bán gốm sứ Bát Tràng, một món hàng sang trọng nhưng dễ vỡ, dễ mất cả chì lẫn chài. Vốn liếng chỉ có vài chục nghìn đồng cùng chiếc xe thồ “cởi truồng” phanh bằng chân thời đó, bố mẹ tôi lao vào đời với sức trẻ và khát vọng mưu sinh.

Nhà tôi cách làng cổ Bát Tràng khoảng 30 km và phải đi đò ngang qua sông Hồng. Tôi còn nhớ, mỗi lần đi đóng hàng bố tôi phải đi từ rất sớm. Khi trở về nhà, xe hàng gốm sứ chất đầy, nặng trịch đến ngót 3 tạ vì chủ yếu là bát, đĩa. Trên cổ bố tôi chiếc khăn mặt ướt sũng mồ hôi cùng khuôn mặt ửng đỏ. Hồi đó do ít vốn, bố tôi chỉ nhập được hàng loại 2, đốt bằng than, có cái bị méo mó, cong vênh. Không ít người bạc miệng gọi bố tôi là “Luyện nát”, mỉa mai bố tôi đi nhặt hàng thừa bên Bát Tràng về bán. Nhưng đó là những những chuyến thồ vượt dốc mưu sinh, đi về phía nhọc nhằn cơm áo...

Ít năm sau, bố mẹ tôi tích cóp mua được chiếc xe máy Trung Quốc hiệu Lisohaka để chở hàng. Mẹ tôi bắt đầu đi theo bố tôi trên từng cung đường mưu sinh khắp phố phường Hà Nội. Mẹ tôi ngồi vào khung, phía sau chế một chiếc giá sắt để thồ hàng, bố tôi ngồi kẹp cứng ở giữa, xe hàng như một đống rơm mini chòng chành. Với tay lái lụa là, bố tôi đã chở hàng nghìn chuyến hàng sứ đi vào hàng trăm ngôi làng, ngõ ngách, phố phường để bán lẻ. Nặng nhọc là vậy nhưng chưa bao giờ bố mẹ tôi tính chuyển nghề khác, Bát Tràng vẫn là thương hiệu mưu sinh của gia đình tôi.

Bao năm trong nghề, mẹ tôi biết những con phố nào đông khách mua gốm sứ. Có phố họ mua nhiều lọ hoa, ấm chén, con giống để trang trí trong nhà như khu phố cổ. Có phố đông dân lại thường hay mua bát đĩa như Đê La Thành hay có phố đắt khách mua chậu trồng hoa khu vực ven hồ Tây. Với người Hà thành, thú chơi một món gì đó đóng vai trò rất quan trọng trong đời sống tinh thần của họ, như một món ăn thư giãn trong lối sống nền nã, mực thước đã hàng ngàn năm.

Bố mẹ trở về nhà mỗi ngày khi màn đêm đã căng rủ. Anh em chúng tôi lớn lên trong tiếng loảng xoảng của gốm sứ. Tính tôi hậu đậu nên ở nhà thường hay đánh vỡ bát đĩa, có lần đá bóng trong sân còn làm vỡ cả chạn bát. Hoặc mỗi lần mẹ tôi sai tôi sắp xếp hàng trong nhà, kiểu gì tôi cũng làm vỡ một món mới chịu. Mẹ tôi thường phải dặn tôi rằng “nâng như nâng sứ, hứng như hứng gốm”, chứ cứ làm vỡ thế này thì chẳng còn lời lãi gì nữa...

anh-1-1-(1).jpg
Anh em tôi lớn lên nhờ những chuyến hàng gốm sứ Bát Tràng đầy nhọc nhằn của cha mẹ.

Trên bước đường cơm áo mưu sinh, đã không ít lần mẹ tôi ngấn lệ giữa đường. Một buổi sáng tinh sương, bố mẹ tôi chở hàng vượt một con dốc đứng để qua đường sắt. Nhưng do dốc cao, xe hàng nặng phía sau nên bị bổng đầu. Gốm sứ trên xe vỡ tan nát đến 1/3, bố mẹ tôi bị xe hàng đè lên người không ra nổi, vài phút sau mới có người đến trợ giúp. Chẳng nản lòng thoái chí, bố mẹ vẫn bám nghề, tiếng rao hàng sứ vẫn rền vang từ phố Trương Định lên đến đường phố Huế rồi lại quẩn quang lên đến Bờ Hồ... dâng hiến những món đồ đẹp nhất.

Tôi nhớ khi tôi bắt đầu vào đại học, một lần theo chân bố tới làng Bát Tràng. Một ngôi làng cổ thật đẹp, nhộn nhịp, nhà nhà làm gốm. Hôm đó, tôi thồ giúp bố tôi một sọt hàng nhưng vừa ngoặt ra đầu ngõ đã đổ rầm vì tay lái tôi quá yếu. Lúc đi qua đò, trời mưa đường đất nhão nhoét. Tôi nhìn con dốc lên đê mà hãi hùng. Ấy vậy bố tôi trên chiếc xe máy cũ kỹ đã dùng hết kỹ năng để phóng xe hàng lên dốc mà không cần người đẩy phía sau.

Anh em tôi lớn lên nhờ những chuyến hàng gốm sứ Bát Tràng đầy nhọc nhằn của cha mẹ. Sau này khi có đủ vốn, bố mẹ tôi nhập hàng loại 1 về buôn. Gốm Bát Tràng từ một làng nghề thủ công nghìn năm tuổi đã khẳng định thương hiệu quốc gia trong thời buổi kinh tế thị trường, mang đậm bản sắc văn hóa cổ truyền và lan tỏa hình ảnh Việt Nam trên thị trường quốc tế.

Người Hà Nội nhìn thoáng qua đủ biết gốm sứ Bát Tràng hay hàng nơi khác, họ cũng đủ tinh tường phân biệt hàng đốt than hay hàng đốt bằng gas. Cái thú trưng đồ sứ trong nhà như một chi tiết không thể thiếu tạo nên không gian sống của người dân thủ đô. Còn với bố mẹ tôi, gốm sứ Bát Tràng đã trở thành chiếc cần câu cơm từ ngày cơ hàn tới ngày no ấm, đủ đầy. Đã nhiều lúc gốm sứ Bát Tràng phải cạnh tranh khốc liệt với đồ gốm sứ Trung Quốc hay cơn bão đồ nhựa, đồ inox nhưng, bố mẹ tôi vẫn chung thuỷ với nghề, sự cố gắng nào cũng xứng đáng được nhận trái ngọt.

Trên những xe hàng sứ rong ruổi phố phường, bố mẹ tôi có những “đồng nghiệp” không cùng cơ quan, gặp nhau đôi khi lúc trú mưa vội vã, tặng nhau cái bánh mỳ lúc quá bữa hay mượn nhau chiếc điếu cày thả khói giữa công viên. Thời gian xoay vần chuyển nhịp, mái đầu bố mẹ tôi đã phủ sương mai và chẳng thể đi bán rong hàng sứ khắp phố phường được nữa. Song, mỗi lần ngó ra từ ô cửa xe buýt, thấy những xe hàng sứ cồng kềnh, trĩu nặng mưu sinh, hình ảnh lam lũ của bố mẹ tôi lại hiện ra trước mắt.

Giọt nắng chiều cuối năm rót xuống vàng tươi xen lẫn những khấp khởi buồn vui, tôi cứ ngẩn ngơ bên Tháp Rùa linh thiêng nghĩ về những phận đời bé nhỏ, gắn bó với Hà thành mưu sinh cả cuộc đời, rồi nguyện dừng chân nơi này nhận quê hương. Hà Nội, dẫu có chật chội thì vẫn đủ chỗ cho tất cả mọi người./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Duy Khánh. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hoài niệm thanh xuân
    Thỉnh thoảng, tôi vẫn về qua Hà Nội khi thì vì công việc, khi thì về "cội nguồn" ngày giỗ tổ bên quận Hà Đông, đôi khi chẳng có việc gì, nhớ quá có việc đi ngang qua cũng tạt té ghé vào ngồi gọi ly trà đá vỉa hè, lang thang đi bộ quanh bờ hồ Hoàn Kiếm, chỉ để thỏa một nỗi nhớ mong "nhớ Hà Nội" “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất đã hóa tâm hồn", tôi đã trải qua quãng đời đẹp nhất, những kỷ niệm của tuổi thanh xuân sôi nổi ở nơi được mệnh danh là "trái tim" của đất nước.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • “Chìa khóa” để Hà Nội khai thác hiệu quả nguồn lực từ quảng cáo, phát triển công nghiệp văn hóa
    Quá trình phát triển đô thị, xây dựng kết cấu hạ tầng và mở rộng không gian công cộng, Hà Nội đã hình thành nhiều vị trí có tiềm năng khai thác quảng cáo, góp phần phục vụ phát triển kinh tế - xã hội, chỉnh trang đô thị và phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô. Nhất là vừa qua, thực hiện Luật Thủ đô 2026, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII đã ban hành Nghị quyết số 33/2026/NQ-HĐND, là nghị quyết đầu tiên quy định cơ chế quản lý và khai thác hoạt động quảng cáo theo cơ chế đặc thù của Thủ đô Hà Nội,
  • Đặc sắc Chương trình chính luận nghệ thuật “Sao Độc lập” năm 2026
    Tối 30/8 tại Nhà hát Hồ Gươm, Bộ Công an phối hợp với Tạp chí Cộng sản tổ chức chương trình chính luận nghệ thuật “Sao Độc lập” năm 2026 với chủ đề “Ánh sao độc lập - Khát vọng Việt Nam hùng cường”.
  • Bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt
    Trường ca “Thần Nông chân đất” của nhà thơ Phùng Trung Tập (NXB Hội Nhà văn, 2024) gồm 12 chương, với 184 trang. Tác phẩm tái hiện và ngợi ca lao động nông nghiệp như nền tảng sinh tồn của cộng đồng Việt, đồng thời đưa người nông dân lên tầm biểu tượng văn hóa - lịch sử - những “Thần Nông chân đất” đã mở cõi, dựng làng, giữ nước và truyền sinh khí cho non sông qua hàng nghìn năm. Đây là bản hợp xướng sử thi - trữ tình về người nông dân Việt Nam trong chiều dài lịch sử dân tộc.
  • Các điểm gửi xe miễn phí tại Hà Nội trong kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 2/9
    Nhằm phục vụ người dân tham quan và vui chơi dịp Lễ Quốc khánh 2/9, Hà Nội bố trí nhiều điểm trông giữ xe hoàn toàn miễn phí từ 17h00 ngày 31/8/2026 đến hết ngày 02/9/2026. Các vị trí đỗ xe trải rộng tại các tuyến phố trung tâm, di tích lịch sử, công viên lớn, trường học và bến xe cửa ngõ...
  • Phường Chương Mỹ lấy ý kiến Nhân dân về Dự án đầu tư xây dựng tuyến đường sắt đô thị 2A kéo dài
    UBND phường Chương Mỹ (TP Hà Nội) vừa niêm yết công khai hồ sơ phương án tuyến, vị trí công trình và mẫu phiếu lấy ý kiến để các cơ quan, tổ chức, cá nhân và đại diện cộng đồng dân cư trên địa bàn nghiên cứu, tham gia đóng góp ý kiến về Dự án đầu tư xây dựng tuyến đường sắt đô thị số 2A kéo dài (Hà Đông – Xuân Mai).
Đừng bỏ lỡ
Thương hoài xe sứ hàng rong
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO