Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hoài niệm thanh xuân

Đoàn Tam Kỳ 25/03/2024 16:49

Thỉnh thoảng, tôi vẫn về qua Hà Nội khi thì vì công việc, khi thì về "cội nguồn" ngày giỗ tổ bên quận Hà Đông, đôi khi chẳng có việc gì, nhớ quá có việc đi ngang qua cũng tạt té ghé vào ngồi gọi ly trà đá vỉa hè, lang thang đi bộ quanh bờ hồ Hoàn Kiếm, chỉ để thỏa một nỗi nhớ mong "nhớ Hà Nội" “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất đã hóa tâm hồn", tôi đã trải qua quãng đời đẹp nhất, những kỷ niệm của tuổi thanh xuân sôi nổi ở nơi được mệnh danh là "trái tim" của đất nước.

8ac07a9937f8df7f7d2e1f0bae2c169f.jpg
Đôi khi chẳng có việc gì, nhớ quá có việc đi ngang qua cũng tạt té ghé vào ngồi gọi ly trà đá vỉa hè, lang thang đi bộ quanh bờ hồ Hoàn Kiếm, chỉ để thỏa một nỗi nhớ mong...

"Vạn Vân có bến Thổ Hà

Vạn Vân nấu rượu, Thổ Hà nung vôi"

Sinh ra trong một gia đình nông nghiệp nơi miền quê Việt Yên, Bắc Giang giàu truyền thống văn hóa, cách mạng, vùng đất "địa linh nhân kiệt", giàu truyền thống khoa bảng; vùng đất "văn vật danh hương", "văn vật sở đô"; quê hương của "bậc tôi hiền cái thế - Thân Nhân Trung; nôi của làng quan họ "người ơi, người ở đừng về", cách Thủ đô Hà Nội khoảng 45 km.

Trong thời gian rèn luyện, học tập trong Học viện Cảnh sát - Ngôi trường được coi là " hót" lúc bấy giờ. Những ngày cuối tuần, không về quê, chúng tôi rủ nhau đi chơi, tôi cũng được trải nghiệm cuộc sống ở "thủ đô ngàn năm văn hiến". Chúng tôi thuê xe máy đi qua các ngõ ngách nhỏ để ngắm nhìn "nhịp thở", "trái tim" của cả nước; để được thư giãn, nghỉ ngơi sau một tuần học tập vất vả, lần lượt thưởng thức những đặc sản ngon nổi tiếng của Hà Nội.

Tôi như có một nhân duyên không hẹn ước, sau 5 năm sống và học tập tại Hà Nội đã để lại trong lòng những dấu ấn kỷ niệm không thể nào quên, về một thành phố mà tôi cho là "Tri kỷ", có chiều dài lịch sử hào hùng; nơi vị cha già dân tộc, người anh hùng giải phóng dân tộc, một danh nhân văn hóa nhân loại - Chủ tịch Hồ Chí Minh yên giấc ngàn thu.

Tâm sự về những kỉ niệm ấn tượng và cảm xúc sâu đậm về Thủ đô "ngàn năm văn hiến" "trái tim" của đất nước trong tôi chính là những con người tôi có "nhân duyên" gặp gỡ nơi đất kinh kỳ này.

Lần gặp Hà Nội đầu tiên, tôi đang trong tư thế háo hức của một sĩ tử đi thi. Buổi hôm ấy, tôi mặc chiếc áo cộc màu xanh nước biển, dáng người gày gò, hốc hác, nhỏ bé, bước xuống từ chuyến xe buýt số 203, khởi hành từ bến xe Bắc Giang xuống Hà Nội, chào đón tôi bằng cái nóng hầm hập như cháy da thịt của mùa hè, làm người tôi thấm ướt hết cả mồ hôi; Học viện Cảnh sát nhân dân là địa danh đầu tiên tôi đặt chân xuống.

Do đến trễ hơn so với mọi người, tôi bỏ giấy báo dự thi ra để biết địa điểm dự thi Trường tiểu học Cổ Nhuế B, hớt ha, hớt hải bắt xe ôm đến địa điểm thi để tìm phòng trọ, chuẩn bị sáng hôm sau làm thủ tục dự thi. Đến nơi, hầu như các thí sinh và người nhà thí sinh đã thuê hết phòng, tôi đi bộ một vòng xung quanh địa điểm thi mà không còn nhà nào còn phòng trọ cho thuê trong lòng tôi lúc này cảm thấy lo lắng, mệt quá tôi ngồi xuống một góc ven đường, lúc đó tôi thấy vừa buồn, vừa tủi, chỉ muốn òa lên khóc. Đang buồn lo, ngơ ngác không biết làm gì thì một người phụ nữ trạc 40 tuổi, vỗ vào vai tôi, cháu tìm phòng trọ đúng không, sao đi muộn vậy quanh đây hết phòng rồi. Thôi về nhà cô, nhà cô có phòng của con cô, nó đang đi công tác, tháng sau mới về, cháu vào đấy ở tạm. Tiền phòng cô không lấy tiền, bữa ăn thì xuống ăn cùng gia đình cô. Khi nào thi xong đưa cô tiền ăn thôi. Hành động của cô đã làm cho tôi cực kỳ xúc động, kể từ sau đó trong thời gian học tập ở trường thỉ thoảng tôi có ghé nhà thăm cô.

Còn lần, trong đợt đi thực tập tốt nghiệp. Tôi được phân công về Công an phường Thanh Trì, quận Hoàng Mai thực tập cuối khóa. Thời gian đó tôi được phân công nhiệm vụ trinh sát, theo dõi một đối tượng "ma túy" nguy hiểm tại địa bàn tại khu vực gầm cầu Thanh Trì. Sau 20 ngày hóa trang, mật phục, bằng các biện pháp nghiệp vụ thì ngày 16/11/2012, giữa lúc trời mưa tầm tã, trời giá rét buốt thấu da thịt. Với sự giúp đỡ ủng hộ nhiệt tình của nhân dân, chúng tôi đã vây bắt được đối tượng, mang lại cuộc sống bình yên và hạnh phúc cho nhân dân.

Tôi có khoảng thời gian 5 tháng ở gần khu vực đường Tam Trinh tại gia đình một đồng chí Công an phường. Khu vực quanh đây toàn là dân tứ xứ tụ về sinh sống, lập nghiệp. Nhà tôi ở, là một nhà cấp bốn cũ kỹ, được lợp bằng ngói xi măng, bên dưới có ốp trần nhựa; gia đình gồm 6 thành viên (có tôi là 7) đều là công chức nhà nước, mọi người coi tôi như là con cái trong gia đình. Ngôi nhà tuy nhỏ nhưng ấm cúng, tràn ngập niềm vui, hạnh phúc.

Ấy là được hưởng trọn niềm vui cùng người dân Thủ đô trong đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng - Hà Nội, hay nghẹn ngào cùng đồng bào cả nước trong giây phút tiễn đưa Đại tướng Võ Nguyên Giáp người học trò xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh về với đất mẹ Lệ Thủy - Quảng Bình.

Kỷ niệm của tôi với Hà Nội rất nhiều buồn có, vui có nhưng tôi chưa bao giờ hết yêu Hà Nội. Trong quãng Thanh xuân của tôi Hà Nội như người bạn “Tri kỷ” cho tôi thật nhiều bài học, trải nghiệm mới mẻ, để tôi thêm trân trọng phút giây được sống, được cống hiến “khi trái tim còn đập”, trân quý cuộc sống mến yêu trên quê hương, đất nước của mình. Tôi yêu Hà Nội!

Tôi yêu Hà Nội

Tôi yêu Hà Nội qua từng ô cửa.

Bên ly cà phê ngồi đếm hạt mưa

Tôi yêu Hà Nội dòng xe trên phố

Nhấp tách trà thơm ngắm dáng em về.

Tôi yêu Hà Nội gió chiều đông bắc

Dáng em yêu kiều, ngang qua Văn Miếu

Tôi yêu Hà Nội từ trong kiếp trước

Cho đến ngày nay vẫn yêu Hà Nội

Hà Nội ơi! Dù đi bốn phương trời

Lòng ta vẫn luôn nhớ về Hà Nội

Vẫn luôn một lòng thuỷ chung son sắt

Vẫn luôn một lòng vững tin Hà Nội

Rồi ngày mai, mùa xuân lại hé môi cười

Đời vui toả ngát hương trời

Vững tin đồng lòng vượt qua dông tố

Lắng nghe nhịp đập trái tim Hà Nội

Ôm ấp trong lòng Hà Nội mến thương

Nghe trong tim mình Hà Nội vấn vương

Ôm vết thương đau Hà Nội vẫn hát

Những bài tình ca thắp lên tình người".

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Đoàn Tam Kỳ. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Đến Mễ Trì yêu rồi nhớ
    Tốt nghiệp đại học, tôi rời ký túc xá. Cũng giống như đại đa số những sinh viên tỉnh lẻ khác, tôi loay hoay với chồng hồ sơ xin việc, đêm chỉnh sửa, sáng lại lóc cóc đạp xe hoặc bắt xe buýt đi phỏng vấn, tìm nhà trọ.
(0) Bình luận
  • Mùi phố…
    Không biết bắt đầu từ khi nào nhưng có lẽ phải từ rất lâu rồi, tôi có thói quen thích lang thang một mình ngắm phố. Tôi thích ngắm Hà Nội bất kể là nắng hay mưa, cả khi trời nóng lẫn khi trời trở lạnh. Trong hành trình ấy, tôi không chỉ chứng kiến một Hà Nội đổi khác mà còn như nghiện cái mùi của phố khi lang thang cùng nó.
  • Tiếng búa cuối cùng trên phố Hàng Bạc
    Phố Hàng Bạc hôm nay ồn ào và lấp lánh. Sáng sớm đã nghe tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng loa phường. Cửa tiệm vàng bạc nối đuôi nhau, tủ kính lấp lánh trưng bày những sản phẩm công nghiệp bóng loáng, đẹp đẽ một cách vô hồn. Những chiếc máy ảnh ngoại quốc chụp vội, những bàn tay xa lạ lướt qua tủ kính, chẳng ai kịp nghe thấy tiếng động từ trong ngõ nhỏ. Phố Hàng Bạc bây giờ giàu có, hiện đại, nhưng hình như thiếu một thứ gì. Thiếu cái âm thanh cũ, cái nhịp đập cũ của làng nghề.
  • Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố
    Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.
  • Hà Nội - Nhớ kem Tràng Tiền
    Tôi sinh ra và lớn lên ở Thủ Đức, TP.HCM. Bố mẹ tôi từ miền Bắc đã di chuyển vào miền Nam sinh sống sau ngày giải phóng đất nước. Cách vài năm, tôi lại bay ra Hà Nội thăm họ hàng ở đấy. Tháng này, tôi có dịp bay ra Hà Nội, cũng là để thắp nén nhang cho người bác ở quận Ba Đình, tròn 100 ngày bác mất.
  • Hà Nội đổi thay và trăn trở
    Trong dịp Hà Nội kỷ niệm tròn 1.000 năm vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư về thành Đại La, rồi sau đó đổi tên thành Thăng Long, tôi, dù ở một phương trời xa cách nửa vòng trái đất, vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động xen lẫn niềm tự hào khi dõi theo đại lễ qua màn ảnh nhỏ. Và mới đó thôi, đã hơn 16 năm tôi rời xa Hà Nội của mình, mang những kiến thức học được đi dựng xây các công trình trên khắp mọi miền Tổ quốc. Mỗi dịp được trở về Thủ đô, dù có khi chỉ thoáng qua vài giờ ngắn ngủi, trong tôi vẫn luôn dâng lên cảm giác trở về một nơi thân thuộc và dấu yêu.
  • Mùa thu Hồ Gươm
    Chiều dần buông nắng, mặt nước hồ thu bỗng trở lên huyền diệu. Ngắm nhìn bầu trời trong vắt hiền hòa, lung linh mây trắng lãng du trên muôn ngàn sóng biếc lấp lánh, bất chợt tôi nhận ra một điều: gần gũi và gắn bó với Hà Nội hơn nửa đời người, đã bao lần đến thăm đền vua Lê, đã bao lần dạo quanh bên Tháp Rùa nhưng thú thực, chưa bao giờ tôi lại thấy trái tim của Thủ đô đẹp hơn trong buổi hoàng hôn mùa thu.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Truyện ngắn: Cô giáo dạy văn
    Cô Mậu là giáo viên dạy văn lớp chúng tôi. Cô ở độ tuổi trung niên, người hơi đậm, giọng khàn, mắt sắc, ít cười. Gần đến giờ kiểm tra viết, chúng tôi thường căng não hơn dây đàn bởi phải thực hiện một trong hai điều: Thứ nhất là phải thuộc lòng những bài cô cho chép để trả chữ (việc này khó). Thứ hai là tìm “kế”.... thoát điểm thấp dẫu không thể thuộc lòng (việc này khó hơn việc thứ nhất).
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Tân Quảng
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Tân Quảng.
  • Phát huy vai trò tiên phong của văn nghệ sĩ Thủ đô thực hiện Nghị quyết 80-NQ/TW
    Sáng 21/5, tại trụ sở Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Hà Nội đã diễn ra tọa đàm “Vai trò tiên phong của Văn nghệ sĩ Thủ đô thực hiện Nghị quyết 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam” với sự tham dự của đông đảo văn nghệ sĩ đến từ các hội chuyên ngành. Tọa đàm tập trung làm rõ vai trò của Nghị quyết 80-NQ/TW đối với sự phát triển văn học nghệ thuật trong giai đoạn mới; trách nhiệm tiên phong của đội ngũ văn nghệ sĩ Hà Nội trong việc thực hiện nghị quyết; đồng thời đề xuất nhiều giải pháp nhằm đưa những định hướng lớn của nghị quyết đi vào thực tiễn đời sống sáng tạo.
  • Mùi phố…
    Không biết bắt đầu từ khi nào nhưng có lẽ phải từ rất lâu rồi, tôi có thói quen thích lang thang một mình ngắm phố. Tôi thích ngắm Hà Nội bất kể là nắng hay mưa, cả khi trời nóng lẫn khi trời trở lạnh. Trong hành trình ấy, tôi không chỉ chứng kiến một Hà Nội đổi khác mà còn như nghiện cái mùi của phố khi lang thang cùng nó.
  • VinFast VF MPV 7: Lựa chọn “xe xịn giá mềm” khiến phân khúc MPV gia đình dậy sóng
    Phân khúc MPV 7 chỗ cho gia đình tại Việt Nam trước đây vốn là sân chơi riêng của những mẫu xe xăng. Tuy nhiên, sự xuất hiện của VF MPV 7 đang mang tới làn gió mới cho thị trường nhờ loạt lợi thế khác biệt về công nghệ, trang bị và chi phí sử dụng.
Đừng bỏ lỡ
Hoài niệm thanh xuân
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO