Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Nét văn hoá đặc biệt giữa lòng Thủ đô

Tuyết Nguyễn 17:31 21/03/2024

Giữa lòng Thủ đô, nơi phồn hoa đô hội, nơi kết tinh nền văn hóa của đất nước lại có một chốn cho ta tìm về với phong tục tập quán, với các lễ hội văn hóa và cả những đặc sản vùng miền. Nơi mà đến đó chúng ta được khám phá các lễ hội mang những nét đặc trưng riêng của từng vùng miền mà chưa có dịp đi, nơi hội tụ 54 dân tộc anh em, nơi có thể hòa mình vào không gian của từng dân tộc...

cung-com-moi.jpg
Lễ mừng cơm mới là một điểm nhấn mang đậm bản sắc văn hóa sắc màu văn hóa dân tộc X’tiêng, tỉnh Bình Phước tại Làng Văn hóa – Du lịch các Dân tộc Việt Nam.

Với những ngôi nhà sàn mộc mạc, những dãy nhà Rông của người Tây Nguyên, những dụng cụ dân tộc và cả những trò chơi dân gian mang đậm bản sắc văn hóa của mỗi vùng. Giờ đây chẳng cần phải đến nơi xa xôi chúng ta cũng có thể được chiêm ngưỡng những nét độc đáo ấy của các dân tộc anh em trên dải đất hình chữ S.

Nằm cách Trung tâm Thành phố Hà Nội về phía Tây khoảng 40km, thuộc địa phận khu du lịch Đồng Mô - Sơn Tây, với tổng diện tích 1544ha, chính là làng Văn hóa – Du lịch các Dân tộc Việt Nam. Chúng tôi hay gọi nhau bằng cái tên thân thương, vừa dễ gọi vừa dễ nhớ là Làng Văn hóa. Lần đầu tiên đến đây vào dịp tổ chức lễ hội chào mừng Quốc khánh 2/9, tôi thật sự choáng ngợp và thích thú bởi sự đông vui nhộn nhịp và phong cảnh nơi đây. Một nơi rộng rãi, thoáng mát, yên bình được bao quanh bởi hồ nước, nó giống như một thung lũng với xung quanh là núi non. Đón chúng tôi đi vào bên trong là dịch vụ xe điện vô cùng tiện lợi. Ngồi trên xe tôi vừa có thể ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, vừa tận hưởng những cơn gió mát lành và thả mình vào thiên nhiên nơi đây. Nó giúp tôi xóa tan đi cái nóng nực chốn thành thị, xua đi những muộn phiền bức bối trong lòng. Tâm hồn tôi trở lên nhẹ bẫng mà bay theo gió, theo cảnh vật núi rừng nơi đây. Bỗng nhiên tôi nhận ra rằng đã có một nơi để tôi thư giãn, để xoa dịu tâm hồn và để tìm lại niềm hạnh phúc cho chính mình.

Làng Văn hóa nơi hội tụ các tinh hoa của 54 dân tộc anh em, nơi tôi được khám phá những nét truyền thống riêng biệt của từng dân tộc. Tôi thấy được những ngôi nhà sàn đơn sơ mà ấm áp, những trò chơi dân gian mà tôi thử và nó không dễ như tôi nghĩ. Tôi còn nghe thấy tiếng chày giã gạo hòa cùng với tiếng hát của từng nơi tôi đi qua. Rồi cả tiếng cồng tiếng chiêng trong các điệu múa dân tộc của người Tây nguyên. Được thưởng thức những điệu múa xòa hoa duyên dáng của những người con gái Mường, gái Tày, gái Thái… trong tà áo thướt tha đủ sắc màu. Âm thanh hòa vang như từ núi rừng Tây Bắc trở về đây hội tụ tại chốn này. Mọi thứ thật sống động như chính tại nơi xa xôi kia được các nghệ nhân mang về nơi đây cho chúng ta thưởng thức. Lời ca tiếng hát nhẹ nhàng bay bổng, hòa với âm thanh của nhạc cụ dân tộc đặc biệt tạo nên được sắc thái riêng, tạo nên một âm điệu không thể trộn lẫn với bất kỳ đâu. Từ đó chúng ta có thể cảm nhận được cuộc sống của những người nơi đó.

Mỗi lần đến đây thì tôi đều ghé thăm ngôi chùa Khmer với nét kiến trúc riêng biệt, các đường nét trang trí của ngôi chùa rất tinh xảo và tỉ mỉ. Từng đường nét tạo nên những hình vẽ vô cùng đẹp mắt nhưng lại mang đậm tín ngưỡng thờ Phật của người Khmer. Toàn bộ ngôi chùa từ trong ra ngoài đều là màu vàng mang dáng dấp đặc trưng của người Khmer. Và tôi cũng chẳng thể bỏ qua quần thể Tháp Chàm của người Chăm. Toàn bộ quần thể được làm bằng gạch đỏ đặc biệt ấn tượng. Mỗi tháp lại thể hiện các nét kiến trúc khác nhau, với đường nét riêng biệt tạo nên một quần thể vô cùng sinh động nhưng lại đậm chất văn hóa tín ngưỡng của người Chăm. Tôi cũng chẳng thể bỏ lỡ quần thể các đảo thu nhỏ thuộc hai quần đảo lớn của Việt Nam là Hoàng Sa và Trường Sa. Vào đây được chiêm ngưỡng được ngắm nhìn mà thấy yêu thêm những người lính hải đảo đang ngày đêm canh giữ biển trời, bảo vệ chủ quyền biển đảo. Cảm ơn các anh rất nhiều. Lời cảm tạ từ tận đáy lòng và mong các anh luôn bình yên và nắm chắc tay súng.

Đến với Làng Văn hóa thì tôi chẳng thể bỏ qua những món ăn dân tộc mang đậm bản sắc văn hóa của từng vùng miền. Được thưởng thức xôi nếp nương có màu tím đẹp tự nhiên chấm muối vừng, thịt xiên nướng, hay thịt gói trong lá chuối rồi đem nướng thơm lừng, còn có cơm lam trong các ống tre, thắng cố, rồi cả cá nướng than… Những món ăn không thể thiếu khi đến với lễ hội nơi đây. Rồi tôi còn đi tìm mua bánh tét của người Khmer, bánh dẻo thơm hòa quyện với thịt đỗ tạo nên hương vị khó cưỡng. Với một người nghiện café như tôi thì chẳng thể bỏ qua cốc café sữa thơm ngon béo ngậy hòa quyện với vị đắng đặc trưng của vùng đồng bào Tây nguyên. Đặc biệt vào mỗi dịp phiên chợ vùng cao thì dường như cả một thế giới ẩm thực của vùng Tây Bắc đều hội tụ về đây. Từ mọi âm thanh của đến mùi thơm của các món ăn đã níu chân thực khách dừng lại để thưởng thức, để khám phá nét ẩm thực riêng biệt này.

Ngoài ra có một đặc điểm khiến tôi thích thú muốn đến chốn này chính là không khí thoáng mát, trong lành. Ở đây nhiều cây xanh khiến tôi tưởng như mình đang đi ở núi rừng thật sự. Thi thoảng tôi tìm một nơi yên tĩnh lắng nghe mọi thanh âm của núi rừng. Từ tiếng gió thổi vi vu qua các kẽ lá, tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót trên những cành cây cao, và đôi khi xa xa nghe thấy tiếng cồng tiếng chiêng. Tất cả đều hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng đầy màu sắc. Tôi lúc này chỉ cần ngồi một góc giữa những hàng cây nhắm mắt lại vào tận hưởng từng thanh âm mà thư thái, mà thả hồn mình vào cảnh sắc nơi đây. Chỉ cần bước chân đến nơi này thì mọi xô bồ ồn ã ngoài kia đã được trút bỏ, những áp lực đè nặng nên đôi vai mình cũng được gỡ xuống, những sóng gió đang bủa vây xung quanh cũng được dẹp sang một bên. Dường như nơi này mang lại cho tôi những năng lượng tích cực, nó như một cục pin để tôi sạc lại, nó như một tấm khiên che chở cho tôi, bảo vệ tôi khỏi những cạm bẫy ngoài kia. Cảm ơn thế giới ít nhất có một nơi như thế để tôi tìm về.

Làng Văn hóa nơi mà mỗi người như tôi đều muốn nó ngày càng phát triển, ngày càng trở thành một điểm đến không thể thiếu trong chuyến hành trình đến với Thủ đô yêu dấu. Và với riêng bản thân tôi đây cũng là điểm đến mà tôi luôn muốn tìm về trong những kỳ nghỉ của riêng mình. Nơi tôi tìm về với bản ngã của mình mà yêu thương, mà đắm chìm trong thế giới ấy, mà chẳng cần đeo mặt nạ phòng thủ nữa. Cảm ơn cuộc sống đã cho tôi biết đến nó, cho tôi một nơi để sống lại mình. Chúc cho ai khi đến đây cũng có được niềm hạnh phúc của riêng mình.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Tuyết Nguyễn. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.
Bài liên quan
  • Hoạ sĩ Bùi Xuân Phái - người giữ hồn phố cổ Hà thành
    Thuở ấy, Bùi Xuân Phái chơi thân với nhạc sĩ Phú Quang. Họ cùng nhau đi khắp nẻo thành phố. Một người vẽ phố. Một người viết những bài ca về phố. Cùng nhau, cả hai chắt lọc và lượm nhặt những gì đẹp đẽ nhất, tinh túy nhất của đất Hà Nội, của người con gái phố, gánh hàng rong, xôi cốm, mùa thu và mùa đông, mùa xuân và mùa hạ…
(0) Bình luận
  • Dòng sông dệt nên cốt cách Hà thành
    Có những dòng sông chỉ đi qua một vùng đất, nhưng cũng có những dòng sông lại vào ký ức, vào tâm thức của con người. Với Hà Nội, sông Hồng là một dòng sông như thế. Từ thượng nguồn đỏ nặng phù sa, con sông lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng, ôm lấy Thủ đô như một dải lụa nâu bền bỉ của thời gian. Người Hà Nội sống cùng sông Hồng, lớn lên cùng sông Hồng và rồi trong sâu thẳm, ai cũng mang trong mình một phần bóng dáng của dòng sông ấy.
  • Mùi phố…
    Không biết bắt đầu từ khi nào nhưng có lẽ phải từ rất lâu rồi, tôi có thói quen thích lang thang một mình ngắm phố. Tôi thích ngắm Hà Nội bất kể là nắng hay mưa, cả khi trời nóng lẫn khi trời trở lạnh. Trong hành trình ấy, tôi không chỉ chứng kiến một Hà Nội đổi khác mà còn như nghiện cái mùi của phố khi lang thang cùng nó.
  • Tiếng búa cuối cùng trên phố Hàng Bạc
    Phố Hàng Bạc hôm nay ồn ào và lấp lánh. Sáng sớm đã nghe tiếng xe máy, tiếng rao hàng, tiếng loa phường. Cửa tiệm vàng bạc nối đuôi nhau, tủ kính lấp lánh trưng bày những sản phẩm công nghiệp bóng loáng, đẹp đẽ một cách vô hồn. Những chiếc máy ảnh ngoại quốc chụp vội, những bàn tay xa lạ lướt qua tủ kính, chẳng ai kịp nghe thấy tiếng động từ trong ngõ nhỏ. Phố Hàng Bạc bây giờ giàu có, hiện đại, nhưng hình như thiếu một thứ gì. Thiếu cái âm thanh cũ, cái nhịp đập cũ của làng nghề.
  • Hà Nội - Một góc quê trong lòng phố
    Có những thành phố người ta nhớ đến vì những công trình lớn, những con đường rộng thênh thang hay ánh đèn rực rỡ về đêm. Còn Hà Nội, với tôi, lại bắt đầu từ một con ngõ nhỏ và một người bà không còn biết giờ đã về đâu.
  • Hà Nội - Nhớ kem Tràng Tiền
    Tôi sinh ra và lớn lên ở Thủ Đức, TP.HCM. Bố mẹ tôi từ miền Bắc đã di chuyển vào miền Nam sinh sống sau ngày giải phóng đất nước. Cách vài năm, tôi lại bay ra Hà Nội thăm họ hàng ở đấy. Tháng này, tôi có dịp bay ra Hà Nội, cũng là để thắp nén nhang cho người bác ở quận Ba Đình, tròn 100 ngày bác mất.
  • Hà Nội đổi thay và trăn trở
    Trong dịp Hà Nội kỷ niệm tròn 1.000 năm vua Lý Công Uẩn dời đô từ Hoa Lư về thành Đại La, rồi sau đó đổi tên thành Thăng Long, tôi, dù ở một phương trời xa cách nửa vòng trái đất, vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động xen lẫn niềm tự hào khi dõi theo đại lễ qua màn ảnh nhỏ. Và mới đó thôi, đã hơn 16 năm tôi rời xa Hà Nội của mình, mang những kiến thức học được đi dựng xây các công trình trên khắp mọi miền Tổ quốc. Mỗi dịp được trở về Thủ đô, dù có khi chỉ thoáng qua vài giờ ngắn ngủi, trong tôi vẫn luôn dâng lên cảm giác trở về một nơi thân thuộc và dấu yêu.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Khẳng định triết lý phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên vươn mình
    Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm không đơn thuần là một bản vẽ phân bổ không gian, chỉ tiêu, mục tiêu tăng trưởng trong giai đoạn mới của Thành phố. Hơn thế, Quy hoạch này thể hiện sâu sắc triết lý phát triển Thủ đô, trong đó con người, “Văn hiến - Bản sắc - Sáng tạo” được đặt ở vị trí trung tâm, là nguồn lực nội sinh mạnh mẽ, là căn cốt hình thành bản lĩnh, trí tuệ và sức vươn của Hà Nội... trong kỷ nguyên mới.
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Phát triển không gian sáng tạo: Đòn bẩy cho công nghiệp văn hóa
    Hơn một thập kỷ qua, các không gian sáng tạo tại Việt Nam đã có bước chuyển động tích cực, trở thành hạt nhân thúc đẩy đổi mới sáng tạo, quảng bá giá trị văn hóa, phát triển du lịch và tăng cường gắn kết cộng đồng. Tuy nhiên, quá trình phát triển này vẫn đối mặt với nhiều thách thức, đòi hỏi phải nhận diện rõ các rào cản và có giải pháp chính sách, quản lý phù hợp.
  • Hàng nghìn người tham gia Ngày Dinh dưỡng cộng đồng Việt Nam lần thứ 6
    Ngày 24/5, Herbalife Việt Nam phối hợp cùng Báo Sức khỏe và Đời sống tổ chức Ngày Dinh dưỡng cộng đồng Việt Nam lần thứ 6 tại Hội trường Thống Nhất, Dinh Độc Lập, TP.Hồ Chí Minh.
  • Xã Hòa Lạc đẩy mạnh phong trào “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa”
    Thực hiện phong trào “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa” năm 2026, UBND xã Hòa Lạc (TP. Hà Nội) sẽ đẩy mạnh 8 nhiệm vụ, giải pháp trọng tâm để hiện thực hóa chỉ tiêu đề ra.
Đừng bỏ lỡ
Nét văn hoá đặc biệt giữa lòng Thủ đô
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO