Mía nướng bơ xua tan cái lạnh Hà thành

Mộc Kiều| 01/02/2023 16:32

Mùa đông Hà Nội rét vừa sắc vừa ngọt, ấy nên đó lại là lý do để ra đời món mía nướng bơ mật ấm lòng thực khách. Và rồi, mía nướng bơ xuất hiện vào bốn mùa, trở thành đặc sản vỉa hè của giới trẻ Hà thành.

mia-nuong-bo.jpg
Mía nướng bơ mật có độ ngọt tăng gấp đôi nhưng không ngọt gắt, lại hơi có vị ngậy ngậy của bơ...

Hồi nhỏ, đã có lần mẹ tôi cho tôi thưởng thức món mía nướng “chay”. Mẹ tôi bảo, có nhiều tấm mía nhạt nướng lên sẽ thơm và ngọt hơn do đường được cô lại. Hồi đó nướng mía bằng rơm, vỏ ngoài đen thui, tước lớp vỏ đi sẽ dậy mùi thơm ngào ngạt.

Rồi bẵng đi một thời gian, tôi không thấy mẹ tôi nướng mía cho ăn, tưởng là món ăn bình dân không đáng được nhớ tới thì bỗng gần đây, tôi bắt gặp món mía nướng nhưng ở một cấp độ cao hơn là nướng với bơ mật trên phố Hàng Cót. Và dĩ nhiên, tôi chẳng thể bỏ qua cơ hội để nếm thử món tuổi thơ này.

Anh chủ quán mía nướng vui tính bảo, đặc sản ẩm thực Hà Nội nhiều khi chẳng phải thứ gì độc lạ hay cầu kỳ đâu, đôi khi là món dân dã nhưng được chế biến đặc biệt, trong hoàn cảnh đặc biệt nên thành đặc sản, món mía nướng bơ mật là ví dụ điển hình của người Hà thành.

Muốn có được các khúc mía ngon, phải chọn những cây mía mọng nước, tước vỏ và xắt thành từng khúc vừa miệng. Mía được nướng trong than củi cho chín đều đến lúc ngả màu vàng đậm, rồi phết một lớp sốt mật ong và bơ, từ từ từng khúc mía sẽ dậy mùi thơm bất ngờ. Mía được đựng trong giấy bạc và thưởng thức khi còn nóng hổi. Anh chủ quán còn bảo, nếu chọn được mía Cao Phong (Hòa Bình) nướng, mật ong hương nhãn là tuyệt hảo nhất, còn nếu như bếp nhà mình có thể nướng bằng rơm thì anh sẽ làm ngay thay cho than củi. Dĩ nhiên, ai cũng hiểu nướng bằng rơm thì phải có bãi đất trống mới có thể nướng an toàn được. Mía nướng bơ mật có độ ngọt tăng gấp đôi nhưng không ngọt gắt, lại hơi có vị ngậy ngậy của bơ, đặc biệt là mùi thơm của mía cứ phảng phất khoang miệng cả buổi. Cắn từng khúc mía, nước mía ứa ra ngọt lịm và lực cắn mía cũng nhẹ hơn so với chưa nướng, thích hợp cả với người yếu răng. Mỗi lần lạc vào phố cổ Hà Nội, tôi lại mon men đi tìm món mía nướng bơ đầy mê hoặc. Nam thanh nữ tú ngồi tụm năm tụm ba trên vỉa hè, xuýt xoa đôi bàn tay rồi vuốt lên má cho ấm áp. Các cặp mắt đều hướng về phía bếp nướng đang đỏ hồng, thoảng nhẹ mùi hương mía tan vào trong gió xuân, nghe đâu như hương tết đang dần về. Có lần tôi chót khoe với người bạn trong miền nam về món mía nướng bơ “khét tiếng” Hà thành, bạn tôi tò mò lắm. Nghĩ rằng món đơn giản, hoặc mang chất quê, bạn tôi mới bảo: “Món ni, Hà Nội học của người quê hay sao nhỉ? Nghe dân giã lắm”. Thì tôi mới bảo, người Hà Nội thì cũng có rất nhiều người gốc quê. Họ vì mưu sinh mà đến với Thủ đô, rồi thương thành phố nên gắn bó trọn đời, ngàn kiếp, trở thành công dân thủ đô từ bao giờ không hay. Chỉ khác ở chỗ, mía nướng bơ nghe dân giã là thế nhưng vào tay người Hà Nội thì lại trở thành đặc sắc, đặc biệt và có lẽ cũng là đặc sản trong tiết trời đông lạnh giá. Hà Nội trong tôi từng có những dấu ấn chưa đẹp. Những ngày đầu lên thành phố theo học đại học, từ cậu nhỏ quê mùa, mặc áo học sinh phổ thông ngơ ngác tìm điểm xe buýt, tôi chỉ thấy những vỉa hè nhếch nhác, những đụn rác nhỏ mọc lên khắp nơi... Nhưng rồi, khi sống và ở lại nơi đây mới thấy, những thứ chưa đẹp đó nhanh chóng được xử lý trong vài giờ, những vỉa hè là nơi những người xa lạ được xích lại gần nhau hơn. “Anh đến từ đâu?”, “Bạn học trường nào?” “Em nếm thử mía nướng này đi?”, đó là những câu hỏi không hề xã giao chút nào mà nặng nỗi tâm can của người con xa xứ nơi phố thị. Thế rồi, tôi đã sống ở Hà Nội gần 10 năm. Từ cậu sinh viên còn nói ngọng theo tiếng Hà Tây giờ đến một nhân viên văn phòng đã có gia đình, chín chắn hơn rất nhiều. Bao món ngon Hà Nội tôi đã từng nếm qua, bao cao lương mỹ vị thập phương gửi về đất Kinh kỳ, chẳng hiểu sao tôi vẫn nhớ nhung mía nướng bơ nhất mỗi khi Hà Nội vào đông. Có lẽ, món ngon này gắn liền với những ngày đầu tôi đặt chân đến nơi đây và phảng phất mùi vị của quê nhà.

Chính từ món ăn được nghĩ ra cho lạ miệng của người Hà thành, bỗng dưng mía nướng bơ mật lại trở thành món ăn “hẹn hò” của nhiều đôi lứa, đặc biệt vào những ngày mưa gió hoặc tiết trời se se cận tết. Người Hà Nội là thế, mọi thứ bình dị, mộc mạc đều có thể trở nên sang trọng bắt nguồn từ trong chính suy nghĩ, tâm tưởng rất đỗi thanh tao...

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Mộc Kiều. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Chợ xưa, đồ cũ - nơi thời gian đọng lại
    Tôi yêu Hà Nội, yêu cảnh sắc, không khí, hồn cốt và dáng vẻ thanh lịch, sâu lắng của mảnh đất này. Yêu bốn mùa, cả những thời điểm không tên và những góc nhỏ lặng thầm, thân thương, thú vị!
(0) Bình luận
  • "Giấc mơ Hà Nội" của những đứa trẻ miền quê
    Năm lớp 2, lần đầu tiên mình được ra Hà Nội một tuần dịp nghỉ hè, được người nhà dẫn đi thăm Lăng Bác, thăm Chùa Một Cột, công viên Thủ Lệ, ăn kem Tràng Tiền... tất cả đều là trải nghiệm mới lạ đầy thích thú. Từ đó, mình luôn ao ước lớn thật nhanh để “đi Hà Nội”, để trải nghiệm tất cả những điều thú vị ở Thủ đô.
  • Hà Nội mùa xưa
    Người ta hay ấn tượng với Hà Nội khi vào thu còn tôi không hiểu sao cứ nhung nhớ những mùa đông Hà Nội...
  • Hà Nội vun đắp ước mơ tôi
    Ngày còn bé, tôi thường xuyên được mẹ kể cho nghe những chuyện về quê hương. Trong ý thức non nớt của tôi thì quê tôi đẹp vô vàn với ruộng lúa thẳng cánh cò bay, với những con đường uốn lượn như dải lụa đào, với những địa danh và các vị anh tài đi vào lịch sử như bản hùng ca của dân tộc. Quê hương tôi là mảng đất Hà Tây kiên cường “cô gái suối Hai, chàng trai cầu Rẽ” (Hà Tây quê lụa – Nhật Lai). Trong những câu chuyện mẹ kể về quê, đâu đó có hình bóng người Hà Nội thanh lịch tao nhã. Hai tiếng Hà Nội là niềm mơ ước của tôi từ thuở ấu thơ.
  • Hà Nội mùa sắp xuân
    Đó chưa hẳn là mùa xuân, chỉ là cữ cuối năm, khi trời còn vương chút gió đông ngòn ngọt, nắng tãi đều trên những tàng cây và thi thoảng mưa rắc như gieo bụi ngọc. Tôi thích lang thang trên những quãng đường, con phố của Hà Nội mỗi khi có dịp ngang qua.
  • Ấm tình người Hà Nội
    Tôi sinh ra tại một làng quê đã đi vào huyền tích trong tâm thức nhiều thế hệ với bài hát dịu ngọt, nơi đó là “Cửa ngõ Thủ đô/ Áo giáp chở che ngàn năm bền vững/Ngăn bầy giặc Mỹ vẩn đục bầu trời” (Hà Tây quê lụa – Nhật Lai). Nơi đó đã từng được coi là “Vọng gác Thủ đô” trong những năm đế quốc Mỹ ném bom bắn phá miền Bắc.
  • Một nét nâu trầm
    Tôi yêu Hà Nội, yêu cảnh sắc, không khí, hồn cốt và dáng vẻ thanh lịch, sâu lắng của mảnh đất này. Yêu bốn mùa, cả những thời điểm không tên và những góc nhỏ lặng thầm, thân thương, thú vị! Có biết bao điều nhỏ bé đã níu giữ tâm tình của một kẻ nỡ nặng lòng với chốn nghìn năm.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Mía nướng bơ xua tan cái lạnh Hà thành
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO