Ngọt ngào chớm đông Hà Nội

Vũ Thị Minh Huyền| 21/01/2023 07:34

Hà Nội những ngày này nắng hanh vàng nhuộm màu lên vạn vật trong làn gió nhẹ, hanh hao không phải của nắng, cũng không phải của gió mà là của lòng người... Đất trời sáng bừng lên với vẻ đẹp dịu dàng, thơ mộng. Không hiểu sao, tôi lại thích cái cảm giác giao mùa đến vậy. Nó cho tôi bao cảm xúc bất chợt, lay thức trong tôi bao ký ức nỗi niềm.

dia_diem_chup_anh_da_ngoai_o_ha_noi_1.jpg
Phố gọi yêu thương vọng lại theo tiếng lá rơi xào xạc, gọi chùm hoa sữa nương mình nở muộn... (ảnh minh hoạ)

Những ngày chớm đông, thấy lòng mình bỗng dưng se sắt, nhớ những con đường một thời lá rụng vàng, đợi đông về xao xác. Mùa đông tuy lạnh nhưng lại có gì đó ấm áp tận sâu thẳm trong tim, để ai đã từng sống ở Hà Nội vào mùa này đều có một tình yêu chẳng thể nói thành lời.

Những ngày chớm đông, phố dường như cũng sắt se lòng. Những đám lá vẫn hát bản tình ca cùng gió, những bước chân vẫn đi nhẹ qua ngõ, thoáng đâu đó những đôi mắt đang ngước nhìn những chiếc lá thu rơi. Những cụ già móm mém ngồi lặng thinh bên hiên nhà như muốn thưởng thức trọn cái bình yên, tĩnh lặng của buổi sớm mai, tiếng lách cách từ những chiếc xe đẩy hàng của người lao động, mùi phở thơm phức toả lên từ góc phố, và đẹp nhất là những con đường vắng lặng chìm trong sắc xám nhạt. Bỗng thấy cuộc sống tự nhiên êm đềm và bình yên quá đỗi. Từng cơn gió lạnh đầu mùa khe khẽ thổi, thời tiết se lạnh khiến con người ta không khỏi bồi hồi. Hà Nội chớm đông dịu dàng đến say đắm.

Phố gọi yêu thương vọng lại theo tiếng lá rơi xào xạc, gọi chùm hoa sữa nương mình nở muộn, gọi cúc họa mi trắng tràn xuống phố. Hà Nội vốn có nhiều mùa hoa, nhưng hiếm có loài nào cho người ta nhiều xúc cảm được như thế. Có lẽ vì cái sắc trắng dịu dàng mà thanh khiết dễ khiến người ta xao xuyến. Chớm đông, lên phố dễ dàng có thể bắt gặp hình ảnh của những gánh xe chở đầy cúc họa mi trắng rong ruổi trên những con phố dài, thơ mộng. Loài hoa trắng tinh khôi bắt đầu e ấp, bung mình khoe sắc như gọi gió đông về trên những nẻo đường thênh thang. Tôi bất giác mỉm cười khi được ôm trọn cả bầu trời bình yên. Bởi trưa nay có hẹn với 4 chị đồng nghiệp cũ. Hẹn hò với các chị mà cứ ngỡ hẹn hò với yêu thương vậy.

Chớm đông, ta mới thấy Hà Nội dịu dàng đến nhường nào. Một chút nắng nhẹ nhàng buổi chiều khiến mây tan bớt, bầu trời bỗng chuyển sắc xanh dịu dàng trong chốc lát. Cái nắng không còn vàng ruộm như thu sang, không còn mặt trời rực lửa. Khi hàng cây bên đường đã rực rỡ, gió rì rào thổi, hoa sữa đang thơm nồng từng góc phố, nỗi nhớ trở mình ngột ngạt trong hoang hoải. Có lẽ, chỉ có những ngày chớm đông dịu dàng đến, Hà Nội mới đúng là nét đẹp của thủ đô xưa: xinh đẹp, lặng lẽ và thanh bình. Hà Nội tuyệt đẹp với nắng hanh vàng, trời xanh, gió hiu hiu mát mẻ, đủ để các thiếu nữ làm duyên với tấm khăn quàng mỏng, khoác thêm chiếc áo ấm khi ra đường.

Mùa đông về là lúc ta trân trọng hơn những cái nắm tay thật chặt, vòng ôm thật lâu, lời hỏi han thật ấm áp. Mùa đông là lúc nhắc ta đừng chỉ mải miết sống một mình, giục ta mau mở lòng để đón nhận những yêu thương cho ngày đông ngập nắng. Cảm ơn những tình cảm ấm áp yêu thương đã nuôi dưỡng tâm hồn trong trẻo để giữ mãi và vun đắp cảm xúc ngọt ngào khi mùa yêu thương đã về. Mong trao cho nhau hơi ấm nồng của mùa đông yêu thương dạt dào thương nhớ.

Chớm đông, bỗng dưng thấy ấm áp vô cùng khi có người hỏi: “Có lạnh không em?”. Rồi cười tủm tỉm khi nhận ra đông này có thể lạnh nhưng lòng đã ấm hơn nhiều. Hóa ra lạnh ấm gì cũng bởi thiếu đủ một bàn tay. Vui buồn gì cũng bởi lòng nổi bão giông hay yên bình.

Chị em tôi ngồi bên nhau trong quán cafe ven hồ Văn Quán, Hà Đông nhâm nhi một tách cafe, ngắm người xe qua lại tấp nập trên phố. Cầm trong tay cốc cafe nóng hổi tỏa hương thơm quyến rũ, nói những câu chuyện không đầu không cuối nhưng tiếng cười vang lên không ngớt cả một góc quán. Chúng tôi nghe tiếng rơi từng giọt cafe trong ly, bồng bềnh khúc du ca:

“Dường như trời đã chớm đông!
Nghe cơn gió lạnh bềnh bồng đan tay
Hạt sương buổi sớm lung lay
Heo may thao thức phía ngày mênh mông...”

Ngoài kia, hoa sữa đã ngát thơm. Tôi nâng niu những cảm xúc như đã từng trân quý biết bao vẻ đẹp của mùa, cây và phố mang lại. Mùa đông Hà Nội lại về. Mùa có bao nhiêu ký ức cho mình nhớ thương!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Vũ Thị Minh Huyền. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Phở gánh, tình yêu và nỗi nhớ Hà Nội
    Mấy hôm rày đọc được những dòng tin tức kiểu Hà Nội trở lạnh, người dân diện áo ấm, quàng khăn ra đường khiến tôi nhớ Thủ đô da diết. Lý do ư, đơn giản lắm, mảnh đất ấy là lần đầu tiên tôi biết yêu và biết đến món phở gánh.
(0) Bình luận
  • Hồ Gươm chiều hạ
    Lang thang trong một ngày bình yên. Ngồi trên ghế đá ven hồ cầm trên tay cốc Americano nước dừa nhấp từng ngụm. Vị café hoà lẫn với vị dừa thanh mát khiến đầu óc tôi tỉnh táo và sảng khoái. Lật từng trang đầu tiên của cuốn sách mà tôi mua đã lâu chưa có dịp đọc. Tôi miên man chìm đắm trong từng dòng của cuốn sách. Thi thoảng nhấp ngụm café hơi mát qua khoang miệng chảy xuống cổ họng. Cảm nhận từng chút từng chút của vị café yêu thích.
  • Hồn cây, tình người
    Chiều tắt nắng. Tôi vừa kịp đặt chân đến Thủ đô trong chuyến công tác dài ngày. Sau một ngày tỏa nhiệt bức bối của tiết Hạ Chí thì mây đen ùn ùn kéo đến, kèm theo mưa bay rào rạt. Cơn dông bất chợt khiến quán nước nhỏ ven đường Đinh Lễ phải gồng mình chống đỡ. Một vài cành cây non bị cuốn phăng bởi đợt gió mạnh rơi ngay trước mặt tôi. Những ký ức về trận cuồng phong năm Giáp Thìn ngót 2 năm trước, lại ùa về trong tâm hồn của kẻ lữ thứ...
  • Từ một lần lạc đường đến một tình yêu Hà Nội
    Tôi nhớ Hà Nội không phải bởi những danh thắng nổi tiếng hay những con phố cổ rêu phong, mà bởi một lần lạc đường của tuổi sinh viên. Ngày ấy, giữa thành phố xa lạ, khi loay hoay tìm lối đi, tôi đã gặp những con người bình dị với cách ứng xử nhẹ nhàng, lịch thiệp và đầy thiện ý. Chính những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã giúp một cậu sinh viên miền Trung hiểu rằng, vẻ đẹp của Hà Nội không chỉ nằm ở cảnh sắc mà còn hiện hữu trong sự tử tế của những người đang sống nơi đây.
  • Hương vị mùa hè Hà Nội
    Những ngày giữa mùa hè, tôi tạm gác lại việc giảng dạy, theo bạn bè đi du ngoạn Cửu Trại Câu. Vùng đất này khi bước vào hè đẹp như một thế giới cổ tích giữa núi rừng Tây Tứ Xuyên. Bản thân tôi vốn yêu thiên nhiên nên cứ thế đi miên man giữa những hồ nước xanh ngọc bích trong veo phản chiếu bầu trời, thác nước trắng xóa đổ xuống giữa rừng nguyên sinh, phảng phất không khí mát lạnh của cao nguyên. Đi giữa Cửu Trại Câu mùa này, cảm giác như đang bước vào một bức tranh thiên nhiên khổng lồ. Chắc đó là lí do khiến nơi đây trở thành một trong những điểm đến đẹp nhất mùa hè ở Trung Quốc.
  • Hương cốm Mễ Trì: Níu giữ hồn quê giữa lòng phố thị
    Chủ nhà trọ của tôi lại lục đục đập nhà cũ để xây nhà mới. Nghe đâu lần này họ quyết tâm đầu tư xây hẳn một chung cư mini cao gần chục tầng liền. Người tỉnh lẻ như tôi lại phải đau đầu nghĩ tới cảnh chuyển trọ. Gần chục năm sống ở Hà Nội là cũng chừng ấy lần tôi phải cuốn gói hành lý chuyển đi. Lần thì do chủ nhà đòi mặt bằng, lần khác do an ninh bất ổn, lần nữa lại do tính chất công việc thay đổi quá xa chỗ ở cũ. Giữa những ngày loay hoay lật giở mấy trang rao vặt cho thuê phòng, tôi đáp xe ghé qua đường Đỗ Đức Dục, rẽ vào Miếu Đầm rồi nương theo lối dẫn tới phố Mễ Trì Thượng xem nhà. May mắn thay, tôi đã tìm được một chỗ ở thực sự ưng ý cho bản thân.
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Ngọt ngào chớm đông Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO