Ngọt ngào chớm đông Hà Nội

Vũ Thị Minh Huyền| 21/01/2023 07:34

Hà Nội những ngày này nắng hanh vàng nhuộm màu lên vạn vật trong làn gió nhẹ, hanh hao không phải của nắng, cũng không phải của gió mà là của lòng người... Đất trời sáng bừng lên với vẻ đẹp dịu dàng, thơ mộng. Không hiểu sao, tôi lại thích cái cảm giác giao mùa đến vậy. Nó cho tôi bao cảm xúc bất chợt, lay thức trong tôi bao ký ức nỗi niềm.

dia_diem_chup_anh_da_ngoai_o_ha_noi_1.jpg
Phố gọi yêu thương vọng lại theo tiếng lá rơi xào xạc, gọi chùm hoa sữa nương mình nở muộn... (ảnh minh hoạ)

Những ngày chớm đông, thấy lòng mình bỗng dưng se sắt, nhớ những con đường một thời lá rụng vàng, đợi đông về xao xác. Mùa đông tuy lạnh nhưng lại có gì đó ấm áp tận sâu thẳm trong tim, để ai đã từng sống ở Hà Nội vào mùa này đều có một tình yêu chẳng thể nói thành lời.

Những ngày chớm đông, phố dường như cũng sắt se lòng. Những đám lá vẫn hát bản tình ca cùng gió, những bước chân vẫn đi nhẹ qua ngõ, thoáng đâu đó những đôi mắt đang ngước nhìn những chiếc lá thu rơi. Những cụ già móm mém ngồi lặng thinh bên hiên nhà như muốn thưởng thức trọn cái bình yên, tĩnh lặng của buổi sớm mai, tiếng lách cách từ những chiếc xe đẩy hàng của người lao động, mùi phở thơm phức toả lên từ góc phố, và đẹp nhất là những con đường vắng lặng chìm trong sắc xám nhạt. Bỗng thấy cuộc sống tự nhiên êm đềm và bình yên quá đỗi. Từng cơn gió lạnh đầu mùa khe khẽ thổi, thời tiết se lạnh khiến con người ta không khỏi bồi hồi. Hà Nội chớm đông dịu dàng đến say đắm.

Phố gọi yêu thương vọng lại theo tiếng lá rơi xào xạc, gọi chùm hoa sữa nương mình nở muộn, gọi cúc họa mi trắng tràn xuống phố. Hà Nội vốn có nhiều mùa hoa, nhưng hiếm có loài nào cho người ta nhiều xúc cảm được như thế. Có lẽ vì cái sắc trắng dịu dàng mà thanh khiết dễ khiến người ta xao xuyến. Chớm đông, lên phố dễ dàng có thể bắt gặp hình ảnh của những gánh xe chở đầy cúc họa mi trắng rong ruổi trên những con phố dài, thơ mộng. Loài hoa trắng tinh khôi bắt đầu e ấp, bung mình khoe sắc như gọi gió đông về trên những nẻo đường thênh thang. Tôi bất giác mỉm cười khi được ôm trọn cả bầu trời bình yên. Bởi trưa nay có hẹn với 4 chị đồng nghiệp cũ. Hẹn hò với các chị mà cứ ngỡ hẹn hò với yêu thương vậy.

Chớm đông, ta mới thấy Hà Nội dịu dàng đến nhường nào. Một chút nắng nhẹ nhàng buổi chiều khiến mây tan bớt, bầu trời bỗng chuyển sắc xanh dịu dàng trong chốc lát. Cái nắng không còn vàng ruộm như thu sang, không còn mặt trời rực lửa. Khi hàng cây bên đường đã rực rỡ, gió rì rào thổi, hoa sữa đang thơm nồng từng góc phố, nỗi nhớ trở mình ngột ngạt trong hoang hoải. Có lẽ, chỉ có những ngày chớm đông dịu dàng đến, Hà Nội mới đúng là nét đẹp của thủ đô xưa: xinh đẹp, lặng lẽ và thanh bình. Hà Nội tuyệt đẹp với nắng hanh vàng, trời xanh, gió hiu hiu mát mẻ, đủ để các thiếu nữ làm duyên với tấm khăn quàng mỏng, khoác thêm chiếc áo ấm khi ra đường.

Mùa đông về là lúc ta trân trọng hơn những cái nắm tay thật chặt, vòng ôm thật lâu, lời hỏi han thật ấm áp. Mùa đông là lúc nhắc ta đừng chỉ mải miết sống một mình, giục ta mau mở lòng để đón nhận những yêu thương cho ngày đông ngập nắng. Cảm ơn những tình cảm ấm áp yêu thương đã nuôi dưỡng tâm hồn trong trẻo để giữ mãi và vun đắp cảm xúc ngọt ngào khi mùa yêu thương đã về. Mong trao cho nhau hơi ấm nồng của mùa đông yêu thương dạt dào thương nhớ.

Chớm đông, bỗng dưng thấy ấm áp vô cùng khi có người hỏi: “Có lạnh không em?”. Rồi cười tủm tỉm khi nhận ra đông này có thể lạnh nhưng lòng đã ấm hơn nhiều. Hóa ra lạnh ấm gì cũng bởi thiếu đủ một bàn tay. Vui buồn gì cũng bởi lòng nổi bão giông hay yên bình.

Chị em tôi ngồi bên nhau trong quán cafe ven hồ Văn Quán, Hà Đông nhâm nhi một tách cafe, ngắm người xe qua lại tấp nập trên phố. Cầm trong tay cốc cafe nóng hổi tỏa hương thơm quyến rũ, nói những câu chuyện không đầu không cuối nhưng tiếng cười vang lên không ngớt cả một góc quán. Chúng tôi nghe tiếng rơi từng giọt cafe trong ly, bồng bềnh khúc du ca:

“Dường như trời đã chớm đông!
Nghe cơn gió lạnh bềnh bồng đan tay
Hạt sương buổi sớm lung lay
Heo may thao thức phía ngày mênh mông...”

Ngoài kia, hoa sữa đã ngát thơm. Tôi nâng niu những cảm xúc như đã từng trân quý biết bao vẻ đẹp của mùa, cây và phố mang lại. Mùa đông Hà Nội lại về. Mùa có bao nhiêu ký ức cho mình nhớ thương!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Vũ Thị Minh Huyền. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Phở gánh, tình yêu và nỗi nhớ Hà Nội
    Mấy hôm rày đọc được những dòng tin tức kiểu Hà Nội trở lạnh, người dân diện áo ấm, quàng khăn ra đường khiến tôi nhớ Thủ đô da diết. Lý do ư, đơn giản lắm, mảnh đất ấy là lần đầu tiên tôi biết yêu và biết đến món phở gánh.
(0) Bình luận
  • Hà Nội trong mắt thế hệ mới
    Có một Hà Nội đang hiện ra trước mắt thế hệ trẻ với một diện mạo khác. Những cây cầu mới nối đôi bờ sông Hồng, những tuyến vành đai mở rộng không gian đô thị, những đại lộ kéo dài về phía ngoại thành, những khu đô thị và công trình mới đang từng ngày làm thay đổi cách người Hà Nội đi lại, làm việc, vui chơi và hình dung về tương lai. Hà Nội không còn chỉ nhìn về phía những gì đã làm nên mình mà đang bắt đầu nhìn xa hơn về phía chân trời.
  • Những người “giữ lại” Hà Nội
    Có những buổi sáng, Hà Nội thức dậy bằng những âm thanh rất khẽ. Tiếng chổi tre trên vỉa hè, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng xe đạp lướt qua con phố còn bảng lảng sương. Và đâu đó, giữa 36 phố phường, vẫn có những âm thanh mà tưởng như đã thuộc về một Hà Nội xa xưa: Tiếng búa gõ vào đe, tiếng giấy sột soạt dưới bàn tay người viết chữ, tiếng gọi nhau mua gói cốm, tiếng người bán hoa báo mùa đang tới.
  • Ngọn đuốc rối nước quê
    Lâu ngày chưa về quê, một sáng mùa hạ, trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, gió thoảng nhẹ như mùa thu, một ngày đẹp trời rất hiếm trong tháng 6 khắc nghiệt của mùa hè. Bữa đó tôi rủ lũ bạn thân sống trong lòng Hà Nội nơi phố phường hào nhoáng nhưng ồn ào, bụi bặm đến nghẹt thở, về thăm quê mình “Làng nghề truyền thống múa rối Đào Thục” xã Thư Lâm ngoại thành, một vùng đất có truyền thống văn hóa, giầu lòng yêu nước ở Kinh Bắc xưa. Đặc biệt hàng trăm năm nay làng tôi giữ một kho báu hiếm có là di sản nghệ thuật múa rối nước rất độc đáo của vùng lúa nước đồng bằng Bắc bộ. Đó là niềm tự hào của dân làng tôi...
  • Nốt trầm sâu lắng của Hà Nội
    Mỗi khi nhắc đến mảnh đất Hà thành, có lẽ nhiều người thường nghĩ tới một Thủ đô Hà Nội hiện đại, năng động, không ngừng phát triển. Một Hà Nội sầm uất, đông đúc và tấp nập. Với tôi, Hà Nội còn là miền xanh bình yên, một nốt trầm sâu lắng nơi K9.
  • Hà Nội - Mỹ Đình trong trái tim tôi, qua bóng đá và tình yêu của bà
    “Bây có coi Việt Nam đá banh không?” Mỗi lần đội tuyển Việt Nam sắp bước vào một trận đấu quan trọng, nội lại gọi điện hỏi tôi câu ấy. Giọng bà bây giờ đã khàn đặc hơn trước nhưng cứ nhắc đến bóng đá là chất giọng ấy lại rộn ràng như ngày nào.
  • Phố cũ làng xưa - ngày ấy, bây giờ
    1/ Tôi sinh ra tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ lúc lên 3. Mẹ tôi ra đi khi còn rất trẻ, để lại cho ba tôi 4 người con, tôi là út, trên tôi còn 2 chị và anh trai cả. Vì hoàn cảnh, ba tôi tục huyền. Mẹ kế chúng tôi gọi bằng mợ, thương yêu con chồng như con đẻ, chăm sóc chu đáo, tận tình.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Ngọt ngào chớm đông Hà Nội
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO