Hà Nội trong trái tim tôi

Trần Hiền| 08/01/2023 13:28

Từ thuở còn thơ bé, Hà Nội đã tượng hình trong trái tim tôi qua hình ảnh “cây cơm nguội vàng”, “cây bàng lá đỏ”, “phố xưa nhà cổ”, “mái ngói thâm nâu” đầy thiết tha, trìu mến. Hình ảnh về Thủ đô ngàn năm không hề ồn ã, xa lạ mà trở nên gần gũi thân thương như máu huyết đang cuộn trào trong trái tim nhỏ.

du-lich-ha-noi-thang-12(1).jpg
Tôi đến Hà Nội vào mùa đông, tháng mười hai rét ngọt với những dây mưa phùn riêu riêu lành lạnh.

Hà Nội của tôi, Hà Nội của đất nước tôi, quả tim đỏ giữa vầng ngực của dáng đứng cong cong chữ S. Hà Nội của làn gió heo may se se lãng đãng, Hà Nội của sương khói giăng đầy mặt hồ mỗi sớm, của tiếng chuông Trấn Võ, canh gà Thọ Xương, của những con phố tràn ngập lá vàng rơi và hương hoa sữa giăng mắc dịu dàng quẩn quanh từng ngõ vắng. Tôi đã yêu tha thiết mùi “Hương ngọc lan” của “góc phố nơi anh hẹn”, đó là mùi của Hà Nội, rất Hà Nội. Để tôi đem niềm yêu dấu đó nâng cánh cho khát khao thực hiện hành trình về với thủ đô ngàn năm văn hiến!

Tôi đến Hà Nội vào mùa đông, tháng mười hai rét ngọt với những dây mưa phùn riêu riêu lành lạnh. Mùa đông của Hà Nội thân yêu làm người ta muốn yêu, muốn nhớ. Tôi quàng chiếc khăn len màu đỏ, ngồi thong dong trên một chiếc xe buýt đi xuyên Hà thành, nghe gió mùa đông bắc mơn man lên da mặt, đắm chìm trong hương sắc của mùa rét khô rét ngọt, thấy bình yên chảy mịn trên vai mềm. Tôi nhìn phố phường đông đúc, xe cộ ngược xuôi, khu chung cư, ngôi nhà cao tầng, hàng quán ven vỉa hè cổ kính trầm mặc. Tôi thích vẻ đẹp giản dị từ những gánh hàng rong hay quán cóc cà phê, trà đá vỉa hè. Cảm giác yên bình và nhẹ nhàng đã thức dậy trong trái tim tôi cảm giác muốn yêu và được yêu, được ngồi sau yên xe máy của một ai đó và được chở đi dạo quanh các con phố Hà thành từ sớm tới chiều. Thật lãng mạn biết bao nhiêu. Đất trời làm ta muốn yêu, Hà Nội làm ta muốn yêu đến nồng nàn như vậy đấy. Bất giác ta thèm được đi bộ dưới tán cây lá vàng ở đường Phan Đình Phùng và ngửi cho thỏa hết cái mùi hương hoa sữa ở đường Nguyễn Chí Thanh. Rồi đôi chân cứ bước khoan thai, chầm chậm trên những ngõ nhỏ của phố cổ, không đích đến, không vội vã, ta sẽ đi cho hết dãy phố nhiều hoài niệm của Thủ đô, ngắm đồ chơi, giày dép, áo quần, phụ tùng xe máy,… ăn chiếc bánh cốm nhỏ, uống một ngụm trà sen, ngắm những đôi tay đang xoa xoa vào nhau vì lạnh, nụ cười thân thiện, lời chào dễ thương. Tưởng như hồn dân tộc muôn ngàn năm cũ vẫn đang mỉm cười hiền hậu bền bỉ trường tồn, sánh vai với vẻ đẹp thời đại mới đang từng giờ vươn dậy sinh sôi. Ôi! Sự sống nghìn năm tuổi ấy như vẫn đang cựa mình đâu đây, như đang len giữa những đường phố thủ đô dòng huyết mạch thổi vào cuộc sống quá khứ và hiện tại, cho người và đất thủ đô thêm ấm áp, thân thương diệu kỳ.

Tôi yêu Hà Nội trong dáng hình những cụ già tập dưỡng sinh bên phố. Tôi bỗng nhớ đến những chiếc vỏ chăn bông ngày xưa, được in hình hoa đỏ màu sắc sặc sỡ, như muốn thắp hồng ngọn lửa ấm giữa cái lạnh căm căm cắt da cắt thịt của mùa đông. Đó là màu quê hương, màu của tiếng hồn xưa luôn tìm về trong tận cùng nỗi nhớ. Màu của làng cũ quán xưa nhà cổ, màu của chiếc chăn bông, chăn sợi và chiếc khăn mỏ quạ mà các cô gái Thăng Long ủ ấm qua mùa đông hơn nửa thế kỷ trước. Màu quê hương ấy vẫn còn trong mỗi nếp nhà, trong những tấm áo lớp ba lớp bảy mà các cụ mặc ấm khi đông về. Trong nỗi hoài niệm xa vắng, dường như tôi nghe thấy tiếng hát chèo đang vang vọng xa xa, tiếng hát ấy chỉ có ở làng quê Bắc Bộ, là nét riêng của mùa đông Hà Nội mà không nơi đâu có được. Tiếng hát ấy thúc giục tôi đến xem múa rối nước, để rồi say đắm với tiếng hát tiếng chèo, với lời ca, tiếng trống, tiếng mõ, tù và, chen tiếng pháo, pháo mở cờ từ dưới nước lên, trong ánh sáng lung linh và màn khói huyền ảo, những nhân vật bằng gỗ được tượng hình khéo léo, đang kể lại câu chuyện từ ngàn xưa. Những nghệ nhân ngâm mình trong nước phía sau tấm chiếu tre, dưới mái đình cong cong đang khéo léo vẽ lại hồn dân tộc. Hồn thiêng sông núi của đất, của người tự hơn một nghìn năm tuổi cứ thế mà bền bỉ neo đậu trong trái tim người Hà Nội, cả những người đã, đang và sẽ đến Hà Nội. Tự nhiên như thế mà tôi yêu tha thiết mảnh đất Hà thành.

Tôi yêu Thủ đô nhất là khi đi thăm Lăng Bác, từng hàng tre vẫn xanh xanh tỏa bóng dưới khoảng trời thiêng liêng nhất của Tổ quốc. Ta bỗng thương vô vàn khi nhớ đến câu thơ của nhà thơ Tố Hữu: “Bác Hồ đó chiếc áo nâu giản dị. Màu quê hương bền bỉ đậm đà”. Dường như Bác vẫn ở đâu đây, vẫn ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ, ngả lưng nơi chiếc giường đơn và vẫn đi đôi dép cao su đen nhánh, Bác đang ra thăm hồ cá hôm nào. Hà Nội của tôi, Hà Nội thương mến! Hà Nội ghi dấu chân của Bác trên từng đường phố, từng gốc cây, những ngõ vắng vẫn còn đó dáng hình Người. Quảng trường Ba Đình vẫn vang vọng lời thiêng khai quốc vào mùa thu tháng 8 lộng lẫy cờ hoa. Hà Nội đó, đập mãi trái tim hồng, rộn rã khúc quân hành, vang vọng tiếng quân ca. Và sẽ còn in dấu mãi hình ảnh người ra đi đầu không ngoảnh lại, sau lưng thềm nắng lá rơi đầy. Ta bỗng nhớ dáng hình hai bạn trẻ đã từng hẹn nhau ở trước cổng Thư viện Hà Nội, họ bối rối bâng khuâng khi cô gái tặng chàng trai ấy một đoá quỳnh. Rồi chàng trai lên đường nhập ngũ, còn cô gái nhận giấy báo du học ở Liên Xô. Họ nhớ nhau bằng tháng của hoa nhãn ban trưa, của hoa sấu và hoa bằng lăng nước, họ hẹn nhau hạnh phúc là gì với lời hẹn tiên tri ngày 30/4/1975 vĩ đại của dân tộc. Mối tình ấy dịu dàng gửi lại đất Hà thành, dưới gốc bằng lăng ngày nào có chàng trai đứng đợi. Nơi thư viện ngày nào có dáng ai chung bước. Hà Nội đó, nơi ghi dấu những câu chuyện nghìn năm.

Và sẽ còn mãi với thời gian, cầu Long Biên vẫn là dải lụa mười bảy nghìn tấn nên thơ đêm ngày lộng gió, làm thanh thoát tâm hồn con người giữa những chật chội thường ngày. Hồ Gươm điềm tĩnh bên hàng liễu rũ, có cầu Thê Húc được sơn màu đỏ dẫn bước chân ta tới đền Ngọc Sơn. Chiếc cầu “ngưng tụ hào quang”, hay “nơi đậu ánh sáng mặt trời buổi sáng sớm” do Thần Siêu (Nguyễn Văn Siêu) xây dựng. Cầu sẽ mãi mãi như thế, luôn hướng về phía mặt trời mọc để đón nhận trọn vẹn nguồn dưỡng khí của trời đất địa linh, nhân kiệt. Để mỗi bước chân ta hôm nay khi đi giữa mảnh đất này bỗng dâng lên một niềm tự hào lộng gió thời đại. Một khát khao Hà Nội trường tồn và phồn thịnh. Một khát vọng tràn dâng về lòng tự tôn dân tộc, đất nước ta sẽ bay lên cao, cao lên, và cao mãi. Hà Nội đó, Hà Nội niềm tin và hi vọng, Hà Nội tượng hình trong trái tim ta một tình yêu tha thiết, mãnh liệt đến nồng nàn.

Tôi sẽ còn đến Hà Nội rất nhiều lần về sau nữa. Tôi sẽ lại thong dong đi bộ ven bờ hồ để thưởng ngoạn Hà thành. Sẽ ôm vào lòng những bó cúc họa mi tươi thắm, và hít hà hương cốm làng Vòng được bọc trong lá sen. Và tôi sẽ yêu Hà Nội đằm thắm như thế, một Hà Nội cổ kính nên thơ, một Hà Nội tươi mới rộn ràng. Hà Nội niềm tin yêu hi vọng ấy, sẽ sống hoài trong trái tim tôi!

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Trần Hiền. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Có một Hà Nội như thế trong tôi
    Tôi biết đến Hà Nội từ khi còn rất nhỏ. Hà Nội trong tôi khi ấy là lăng Bác Hồ uy nghi giữa quảng trường Ba Đình đầy nắng, là thân thương nhà sàn, ao cá, vườn cây - nơi Bác từng sống và làm việc lâu nhất trong cuộc đời hoạt động cách mạng của mình.
(0) Bình luận
  • Đào Nhật Tân - Hoa Tết của người Hà Nội
    Không phải ngẫu nhiên mà Hà Nội được người đời trìu mến gọi là thành phố của những mùa hoa. Mười hai tháng ở nơi đây là mười hai sắc hoa đặc trưng, từ thanh tao dịu nhẹ đến rực rỡ nồng nàn. Chúng luân phiên tô điểm cho từng tuyến phố, biến những con đường ở đất kinh kỳ vốn trầm mặc, rêu phong trở thành những bức tranh tuyệt sắc, sống động, khiến cho lòng người không khỏi xốn xang, say đắm.
  • Điểm tâm sáng ở Hà Nội
    Một người bạn Hàn Quốc vừa quen tôi qua hội thảo khoa học toàn cầu, khi nghe giới thiệu mình là người Hà Nội, đã xuýt xoa: “Tôi muốn đặt chân đến Hà Nội từ lâu rồi mà chẳng có dịp. Vài năm trước, khi xem chương trình quảng cáo du lịch tại nước bạn, tôi đã mong muốn đến thủ đô của nước bạn để chạm vào nhịp sống rất riêng của thành phố này qua từng bữa ăn, đặc biệt là những bữa điểm tâm vào buổi sáng, khi mặt trời vừa hửng nắng”. Mấy lời giản đơn của bạn nhưng đánh thức trong tôi biết bao kí ức đặc biệt đã qua.
  • Hà Nội, mùa loa kèn trở gió
    Có những cuộc trở về không bắt đầu từ ga tàu, sân bay hay một con đường quen cũ, mà bắt đầu từ một mùi hương. Với tôi, đó là hương hoa loa kèn của tháng Tư Hà Nội, thứ hương thanh sạch, mong manh mà bền bỉ, chỉ cần thoảng qua nơi đầu phố cũng đủ làm cả một miền niên thiếu thức dậy trong lòng.
  • Dưới tán phong linh – những mùa xuân tuổi học trò
    Mọi người thường nghĩ rằng hoa đào bừng nở hồng tươi khắp đường phố đã là cảnh xuân đẹp nhất của Hà Nội. Tuy nhiên, khi những tán phong linh bắt đầu ra hoa, người ta mới nhận ra rằng ở Thủ đô vẫn còn một vẻ đẹp khác, tĩnh lặng và đầy chất thơ.
  • Gánh hoa bưởi qua phố
    Chỉ một khoảnh khắc lơ đãng, giữa ồn ào xe cộ của thủ đô, tôi đã chạm vào một khung hình như bước ra từ điện ảnh. Trong nắng ban mai, một gánh hàng hoa đầy ắp hoa bưởi trắng tinh, toả hương thanh tao, chầm chậm xuất hiện giữa góc phố rêu phong, mềm mại như những nét màu nước vừa chạm cọ. Bức tranh ấy khiến một người từng muốn vào Nam lập nghiệp khi ra trường, đã đi chu du khắp mọi nơi như tôi cảm thấy xao xuyến. Tôi nhớ mình đã từng ở Singapore, từng lang thang trong đêm ở Seoul và những lúc quậy phá tưng bừng ở khu phố đêm Bùi Viện tại Sài Gòn, đều cảm thấy ngơ ngác và lạc lõng giữa thành phố náo nhiệt và dường như không bao giờ ngủ ấy.
  • Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
    Mùa hè đến, Hà Nội khoác lên mình vẻ dịu dàng hiếm có. Trời xanh trong, nắng dịu như mật, gió từ hồ Tây thổi qua mái tóc mang theo mùi nước và sương sớm. Không ồn ào, không vội vã, nhịp sống như được đặt về nhịp thở tự nhiên nhất. Từ Trung Quốc, tôi đặt vé máy bay quay trở về thủ đô để tận hưởng những cuộc dạo chơi kết hợp “food tour” đầy thi vị.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Cuộc đối thoại của âm nhạc quốc tế giữa lòng Hà Nội
    Những nghệ sĩ vượt hàng nghìn kilomet để đến Hà Nội, những người con Việt Nam trở về sau các chuyến lưu diễn quốc tế và các tài năng trẻ từ nhiều nền văn hóa đã cùng nhau kể một câu chuyện chung bằng ngôn ngữ của âm nhạc trong chương trình nghệ thuật đặc biệt “Crescendo - Giao hưởng kết nối”. Đó không chỉ là đã một đêm hòa nhạc giàu giá trị nghệ thuật mà còn là cuộc gặp gỡ của những hành trình âm nhạc đa quốc gia giữa lòng Thủ đô Hà Nội - điểm hẹn của các sự kiện âm nhạc và giao lưu văn hóa quốc tế.
  • Hà Nội và hành trình trở thành “điểm hẹn” nghệ thuật toàn cầu
    Những đêm ballet kinh điển, đại nhạc hội sôi động với hàng chục nghìn khán giả, các triển lãm và liên hoan kết nối nghệ sĩ Việt Nam và quốc tế… đang từng bước đưa Hà Nội thành điểm đến của nhiều sự kiện nghệ thuật tầm khu vực và thế giới, góp phần định hình vị thế đô thị sáng tạo.
  • Sẵn sàng cho đêm hòa nhạc ngoài trời “Crescendo - Giao hưởng kết nối”
    Trước thời khắc diễn ra chương trình hòa nhạc ngoài trời “Crescendo - Giao hưởng kết nối”, vào lúc 18h30-20h30 ngày 4/7 tại khu vực Nhà Bát Giác (phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm), công tác chuẩn bị đang được khẩn trương hoàn thiện. Ngay trong buổi sáng cùng ngày, BTC cùng các nghệ sĩ tham gia biểu diễn đã có buổi tổng duyệt cho chương trình nghệ thuật đặc biệt này.
  • Thí sinh phường Tây Hồ tham gia Hội thi Báo cáo viên, tuyên truyền viên giỏi năm 2026 khu vực I
    Đảng bộ phường Tây Hồ là 1 trong 4 đơn vị có thí sinh xuất sắc nhất được lựa chọn đại diện Thành phố Hà Nội tham dự Hội thi Báo cáo viên, tuyên truyền viên giỏi năm 2026 khu vực I gồm 17 tỉnh, thành phố phía Bắc (từ tỉnh Nghệ An trở ra) và 4 Đảng ủy trực thuộc Trung ương, diễn ra từ ngày 13/7 đến 17/7/2026.
  • Tổng kết phim về Tình báo CAND - “Tận hiến”
    Chiều 3/7, tại Hà Nội, Cục Truyền thông CAND tổ chức gặp mặt tổng kết phim “Tận hiến”, khép lại hành trình hơn hai năm thực hiện tác phẩm điện ảnh giàu cảm xúc về lực lượng tình báo CAND Việt Nam.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội trong trái tim tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO