Truyện

Ký ức xương rồng

Truyện ngắn của Mai Sơn 20/12/2023 07:55

(Làm sao em nhớ Mưa ngoài song bay… T.C.S)

Tôi chuyển cây xương rồng ra mảnh vườn nhỏ trước nhà. Dạo đó cái cây lớn nhanh hơn. Tôi lo chiếc chậu cảnh nhỏ không đủ chỗ cho nó. Đó là vào một ngày hạ mưa đổ liên miên. Cái cây đã ở cùng tôi qua mùa xuân trong chiếc chậu con con ấy.

ky-uc-xuong-rong.jpg
Minh họa của Lê Tiến Vượng

Căn nhà có cửa sổ hướng ra sân. Mỗi buổi sáng tôi sẽ nhìn cái cây qua ô cửa và nghĩ về nàng, về lần gặp đầu tiên của chúng tôi. Mái tóc cắt ngắn, đi giày thể thao, nàng cùng đoàn người phăm phăm leo núi. Tôi đã nhìn thấy nàng qua một khe cửa hẹp. Thỏa sức ngắm nghía gương mặt nàng ửng đỏ vì phải cố để theo kịp đám bạn. Trong đoàn người ấy trai có, gái có. Tôi đếm được có tám người. Họ lên núi tìm đào rừng. Nàng mang chiếc balo to sụ, vì thế càng thêm nặng nhọc. Nhưng chỉ một lúc sau đã thấy nàng vượt lên dẫn đầu đoàn người, thế là tôi nom rõ hơn. Cô này chắc ương bướng lắm, tôi thầm nghĩ.

Sắp sửa vào xuân và hoa đào trên núi đã lác đác nở. Trời vẫn rét khiến lũ sẻ núi mỏ nâu chỉ kêu lích rích rụt rè trong kẽ lá. Những đợt gió lùa qua khe vách đôi khi làm tôi co rúm vì rét. Tôi đang chờ cho cái chân trái lành lại sau cú ngã xe gần tháng trước làm gãy. Mùa đông với tôi dài dặc quá. Muốn làm gì đó cho đỡ hiu quạnh quá. Ấy thế là mấy ngày trước tôi theo đòi chúng bạn, lết ra vườn trẩy về một cành đào tính bán cho khách tìm mua. Tôi dựng sẵn trước sân chờ. Nàng dừng lại ngắm, có lẽ cốt để đỡ mệt vì leo dốc.

- Bạn muốn một cành đào rừng hả? - Tôi thò đầu ra từ ô cửa và hỏi khi nàng sắp sửa đi ngang qua trước mặt.

Cả đám người ngoái lại. Nàng cũng vậy, ngoái nhìn tôi một chập.

- Ừ. Mỗi người một cành đào. – Nàng đáp.

- Nhưng tôi chỉ có một. Những cây kia của hàng xóm cả đấy. – Tôi trỏ về phía vườn đào nơi triền dốc. Lũ trai gái cùng nhau bước nhanh về phía đó. Có vài người bán đào đã chờ sẵn và họ vui vẻ hẳn lên khi đám người mua đào tìm đến.

Nàng đã dừng bước. “Mình phải nghỉ một lúc. Leo dốc mệt quá rồi.” – Nàng nói và thở dốc. Tay vịn vào cây cọ gỗ hàng rào.

- Vậy thì ở lại luôn nhé. - Đám người châm chọc, nháy mắt với nàng và cười lên rúc rích. Chỉ một thoáng, đoàn người đã mất hút sau những lùm cây rậm rạp đi vào rừng đào. Tôi tưởng tượng họ đang ngất ngây ngắm những nụ đào cong lên kiêu hãnh. Chỉ ít bữa nữa thôi, khu vườn trên núi sẽ xơ xác và nham nhở những vết dao của người săn đào để lại. Tôi sẽ phải trải qua những ngày dưỡng thương trong vẻ điêu tàn này chăng.

- Này anh, em mua lại cành đào nhé. – Nàng nói vẻ dè dặt.

- Đó là một cành đào vô giá. – Tôi đùa và cảm thấy thoải mái hơn trên chiếc ghế tựa xe lăn. Tôi điều khiển chiếc xe đi ra cửa rồi bỏ xe với lấy cái gậy chống ra sân. Tôi cũng từng làm như vậy khi ra vườn đốn cành đào. Sau vụ tai nạn, bác sĩ khuyên vận động ít và chỉ tập dần từng chút một.

Nàng ngước nhìn tôi một lúc rồi hạ chiếc túi xách xuống, lôi ra một cái bọc giấy bóng. Bên trong là cây xương rồng trồng giữa cái chậu con con, ven gốc có rải một lớp đá mịn. Thứ cây cảnh này cánh sinh viên thị thành vẫn thích đặt trên bàn học. Nhưng cái chậu cảnh này có vẻ lớn hơn và khá nặng. Chẳng biết vì sao một người mảnh khảnh như nàng lại mang theo nó lên đây.

- Một sự đổi chác hả? – Tôi làm bộ nghiêm mặt khiến nàng càng thêm ngập ngừng.

- Em tặng lại anh cái cây nhỏ này. Em đã mang theo nó đi nhiều nơi rồi đó.

Câu nói khiến tôi ngạc nhiên. Té ra chẳng phải nàng mua nó ở chợ thị xã. Tôi nhìn kỹ hơn chậu cảnh, những chiếc lá xương rồng nom cứng cáp và như được làm từ thứ nhựa mềm.

- Tôi đùa bạn đấy. Cành đào này đã là của bạn.

- Vậy cảm ơn anh. Cái cây nhỏ này sẽ thuộc về anh, được chứ?

Nàng nói rồi tính trao cho tôi cái gói có cây xương rồng song nhận ra với tình trạng này tôi sẽ không đỡ nổi một vật nặng nên đặt xuống cạnh thềm. Nàng nhìn tôi ái ngại.

- Tai nạn ấy mà. Ít tháng nữa rồi sẽ đi lại được. – Tôi cũng có phần bối rối. Nom kỹ, nàng khá đẹp, mi cong, gương mặt bầu bĩnh. Vầng trán hơi cao, bướng bỉnh.

Nàng im lặng bước tới đỡ lấy nhánh đào. Một vài bông màu hồng nhạt đã hé nở. “Anh đón Tết vui nha. Mong anh chóng khỏe.” Đó là lời từ biệt? Nàng vác cành hoa xuôi dốc rồi đứng chờ chúng bạn cạnh hàng rào.

Gần áp Tết, tôi nhận được bức email từ nàng có đính chiếc bưu thiếp chúc năm mới. Tôi ngạc nhiên thấy hình khuôn mặt của mình nổi bật trên nền hoa đào núi. Không biết nàng đã chộp lén được lúc nào trong buổi sáng gặp gỡ ngắn ngủi ấy.

Tôi đáp lại nàng bằng một bức mail đính kèm hình cây xương rồng, món quà của nàng. Những ngày xuân của tôi qua một cách nhẹ nhàng với những bức mail. Nàng kể về những chuyến đi làm thiện nguyện ngày cận Tết. Kể rằng quê nàng ở một tỉnh ven biển miền trung. Nhiều bão lắm.

Mùa xuân thật ngắn ngủi. Từ cửa sổ, tôi nhìn ra cánh rừng đào xác xơ đang nhú lại những mầm xanh. Cánh rừng vừa đi qua một mùa xuân thê thảm vì những người săn đào đá. Cánh rừng như khoác cái áo mới khi chớm sang hè. Mưa đầu mùa rơi xối xả đánh thức khu rừng nhỏ cạnh nhà tôi. Mùa hè, tôi cũng tươi tỉnh hơn. Chiếc chân trái đang dần hồi phục. Cái chân tôi cũng như khu rừng ngoài kia vậy, đang dần qua thương tích.

Trong khi đang ngắm những chiếc lá xương rồng dưới mưa, tôi nhận được tin nhắn của nàng. Em nghỉ việc, về thăm cây xương rồng. Cây đào của anh cho đã chết héo ngay sau Tết. Nó thiếu bộ rễ để mà sống chứ sao. Tôi thầm nghĩ trong lúc đứng đầu con dốc chờ nàng, chẳng hiểu vì sao người con gái này nghỉ hẳn một ngày làm và đi hàng trăm cây số về đây chỉ để thăm cái cây. Dẫu còn hơi tập tễnh, nhưng tôi đã bỏ được xe lăn và gậy. Trên rừng đào đã chín.

- Anh không muốn cây xương rồng héo rũ trong cái chậu nhỏ ấy nên đã chuyển nó ra đây. Tôi phân trần khi dẫn nàng vào khoảng sân. Còn nàng không mấy để ý đến điều này. Nàng lặng lẽ mân mê những chiếc gai nhọn xanh rì. Điệu bộ như thể những ngày qua đã rất nhớ cái cây. Thật là kỳ cục.

- Anh muốn nghe kể lai lịch của của cây nhỏ này không? – Nàng nói khi mưa dần nặng hạt. Đó cũng là điều tôi băn khoăn khi hay tin nàng muốn về thăm cây xương rồng.

*

Mười tám tuổi vừa xong phổ thông thì em lấy chồng. Chồng em làm nghề đi biển. Anh nhớ cơn bão Chanchu hồi xưa không? Nó đã cướp đi người em yêu quý nhất.

Chúng em quen nhau hồi vừa học lớp 11. Ngày đó em ra biển chơi rồi lạc bạn, mếu máo khóc. Em mải nhặt vỏ hến, vỏ sò rồi chơi đùa với sóng đến nỗi lũ bạn bỏ đi lúc nào không hay. Anh ấy lớn hơn em tám tuổi và vừa trở về từ chuyến đi biển. Nom cũng đen đúa như em, nhưng dữ tợn lắm. Mắt sáng quắc, râu quai nón đen nhánh. Anh đến hỏi han vì sao khóc. Em sợ quá khóc to hơn. Nhưng rồi chẳng biết làm sao để tìm được nhóm bạn nên đành nín nhờ anh giúp. Hai anh em kiếm xe máy lên thị trấn lục tìm khắp các khu chợ, đường sá và trở lại bờ biển thì gặp chúng bạn. Té ra họ cũng đang rồng rắn đi tìm em. Học trò nên chỉ đi xe đạp. Chúng bạn đạp xe ai nấy bở hơi tai, thở phì phò. Gặp được em có mấy đứa khóc. Mừng có, và bực mình cũng có.

Khi chia tay, anh xin địa chỉ để biên thư. Thư anh viết cộc lốc. Có bứcchỉ vài câu. Chữ khó đọc nên nhiều khi em phải luận mới ra. Em viết nắn nót và anh khen chữ đẹp. Cứ thế bọn em thư qua thư lại suốt một năm trời thì anh hẹn về nhà chơi. Ngày ấy anh đi xe đạp những năm chục cây số về làng. Ai nấy ra ngó rồi trêu đùa em sắp bỏ học lấy chồng. Làng em nhiều người như vậy mà, chẳng có lạ chi. Anh mang cho ba mẹ cá thừng khô, ốc và cá biển. Em thì được tặng chậu cây xương rồng. Chính là cái cây này. Em đã chăm nó suốt thời học trò cho đến khi lấy nhau. Anh bảo em cũng lạ như cái cây này. Thể nào cũng sống được.

Anh ở lại đến hai ngày thì về. Đêm chia tay, anh nắm tay em dạo dưới trăng cạnh hàng dừa và nói lời thương em. Em bảo chỉ thương thôi sao. Anh bảo, muốn cưới em làm vợ. Em nghe chẳng hiểu vì sao mà chợt rùng mình. Có lẽ vui. Có lẽ lo sợ vì chưa biết người ta khi về làm vợ ai đó sẽ ra sao. Mới mười bảy tuổi thì đã biết gì về chuyện gia đình?

Cưới nhau chưa được bao lâu thì anh lại đi biển. Nhanh thì một hai tuần, lâu thì cả tháng mới ghé về. Em ở cùng mẹ chồng phơi cá. Căn nhà lúc nào cũng sực nức mùi cá và em vẫn luôn nhớ về chốn đó. Gần đây có đêm em vẫn mơ thấy mẹ chồng ngồi chống cằm cạnh mấy rổ cá trước hiên.

Rồi một ngày gió nổi lên. Người ta xem tivi, nghe radio và bắt đầu lo cho những người đi biển. Mối lo cứ tăng dần khi có tin về cơn bão Chanchu. Em mãi không quên cái tên đó. Mối lo của em dần thành vô vọng khi hay tin con tàu của người làng mà chồng em có trên đó bị đắm. Người ta chẳng tìm được ai trong số họ. Mãi mãi chẳng tìm được. Anh có thể đoán biết là em đã khóc nhiều ra sao. Khóc mấy tháng đến gầy rộc đi. Để nguôi nhớ chồng, em lo giúp mẹ chồng phơi cá và đem bán rao qua làng này, làng kia. Có ngày chẳng bán được chút gì nhưng em vẫn cứ đi. Đi để nguôi nỗi buồn. Rồi một đêm em mơ thấy anh ấy về. Đội mưa về. Áo quần tơi tả. Anh nhắc em hãy chăm giùm mình cây xương rồng. Đừng bỏ rơi nó.

Sáng hôm sau, mẹ chồng bảo em nên tính chuyện tương lai vì anh ấy mất tích đã hơn năm rồi. Chắc không về lại nữa. Bà nói nghe bình thản lắm. Có lẽ bà đã quen chuyện này bởi cách đó mấy năm, bố chồng em đi biển và cũng không về nữa. Bà vẫn ra thăm ngôi mộ gió người ta đắp cho ông sau cồn cát nơi hàng dương cạnh biển.

Em về lại nhà mẹ đẻ. Ngày về, em cũng ra ngôi mộ gió của chồng. Ngồi lại lâu lắm nhưng chẳng biết nói lời chi. Em chỉ thầm hứa sẽ giữ cây xương rồng luôn xanh tốt. Mùa hè năm đó em thi đỗ rồi ra Bắc học đại học. Cái cây đã theo em suốt những năm qua nhưng nó chẳng lớn thêm được chút nào. Vẫn bé xíu, còi cọc. Về đây nó có khá hơn. Chắc nó tìm được chốn an lành rồi.

*

Chắc anh sẽ thắc mắc tại sao lại đi giao một kỷ vật quý như vậy cho một người xa lạ… - Nàng tiếp tục câu chuyện – Bởi chẳng biết vì sao khi nom thấy anh, em như gặp lại người ấy. Em nói thực lòng đấy. Hai người trông giống nhau như cặp song sinh.

Tôi nhớ lại email có đính bức hình hồi đầu năm. Cứ ngỡ nàng chụp lén tôi, biết đâu đó chính là người chồng của nàng.

- Trước ngày lên đây em lại mơ thấy anh ấy về. Anh mặc một bộ quần áo cầu thủ bóng đá. Anh kể đang chơi cho một đội phía bên kia đại dương. Cuộc sống vui vẻ lắm. Anh nhắn em nên tìm một nơi nào đó cho cây xương rồng. Nó cũng đang cần một chốn mới như anh vậy.

Nàng nói chỉ thăm lại cái cây rồi đi. Quả vậy. Tôi vẫn nhớ rõ đó là một buổi chiều mùa hè mười năm về trước. Cũng như hôm nay là một chiều hè. Nàng phăm phăm bước trên dốc núi trong màn mưa đang đổ về nặng hạt. Ai đó đỗ xe chờ sẵn nàng ở cuối dưới dốc. Tôi chỉ kịp nom thấy mỗi mái tóc cắt ngắn khi cửa xe đóng lại.

Tôi vẫn trồng cây trong khu vườn của mình. Không nhiều lắm nhưng mỗi cây có một câu chuyện riêng. Tôi nhớ nhất là chuyện về cây xương rồng cạnh sân. Tôi vẫn bảo với vợ con rằng đó là kỷ vật của một người bạn đã lâu không còn gặp lại. Có thể cũng như người chồng, nàng đã tìm thấy một cuộc sống mới, vui hơn. Cây xương rồng của nàng đã lớn quá đầu người và vượt qua hàng rào. Xanh tốt. Lâu lâu, xương rồng lại ló ra vài chùm hoa đỏ bé xíu./.

Bài liên quan
  • Tin vào nắng
    Cuối giờ chiều, Diệp gọi cho cô về số máy cơ quan, vừa kịp “Alô” đã nghe đầu kia choe chóe: “Mày còn chết gí ở đấy à? Tuần sau tao cưới rồi, đang túi bụi đưa thiếp mời đây. Mày phải về từ hai hôm trước còn giúp các cụ tiếp khách ở nhà.” Diệp lúc nào cũng thế, cứ ào ào như đi đánh trận. Cầm tấm thiệp được thiết kế khá cầu kỳ, tên chú rể là Biền - không nằm trong số những người quen cũ.
(0) Bình luận
  • Nắng mơ trong biệt thự hoang
    Tôi bị nàng hút đi từ lần thấy hình đại diện Facebook trôi đến. Khoảnh khắc lúc nắng rây xuống những ngón tay thon cầm lọn tóc che nửa phần môi đỏ khiến cho bức selfie ấy đẹp huyền hoặc.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Kiến tạo hệ sinh thái công nghiệp văn hóa Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026 với chủ đề “Dòng chảy di sản - Heritage Flow” (từ 11 - 20/9) mở rộng cả về nội dung, không gian và phương thức tổ chức, là sự khẳng định tầm nhìn, hành động thiết thực thúc đẩy quá trình phát triển của công nghiệp văn hóa Thủ đô trong giai đoạn mới.
  • Từ những trang sách đến không gian văn hóa tri thức của Thủ đô
    Thành ủy Hà Nội ban hành Chương trình hành động số 16-CTr/TU ngày 24/8/2026 thực hiện Chỉ thị số 04-CT/TW ngày 17/3/2026 của Ban Bí thư về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động xuất bản trong tình hình mới. Đây không chỉ là định hướng phát triển một lĩnh vực thuộc đời sống tư tưởng, văn hóa, mà còn đặt ra yêu cầu xây dựng hệ sinh thái xuất bản, thư viện và văn hóa đọc hiện đại, qua đó bồi đắp đời sống tinh thần, khơi mở tri thức và góp phần làm sâu sắc thêm bản sắc văn hóa Thăng Long – Hà Nội.
  • Bảo tàng Hà Nội hòa dòng chảy sáng tạo, phát triển công nghiệp văn hóa
    Là thiết chế văn hóa quan trọng của Thủ đô, cùng với việc lưu giữ và phát huy giá trị di sản, Bảo tàng Hà Nội đã, đang trở thành điểm đến của các sự kiện văn hóa nghệ thuật góp phần phát triển công nghiệp văn hóa Hà Nội trong thời kỳ mới. Đáng chú ý, Bảo tàng Hà Nội sẽ là nơi gặp gỡ giữa di sản, nghệ thuật, sáng tạo và cộng đồng, đưa những giá trị văn hóa của Thủ đô đến gần hơn với công chúng qua các hoạt động thuộc Festival Thăng Long – Hà Nội lần thứ II năm 2026 vào tháng 9 này.
  • Tây Hồ lấy ý kiến người dân về quy hoạch tuyến đường giao thông cảnh quan ven hồ Tây
    Ngày 7/9, UBND phường Tây Hồ phối hợp với Viện Quy hoạch và Kiến trúc đô thị - Trường Đại học Xây dựng cùng Công ty TNHH Thành phố Mặt Trời tổ chức Hội nghị báo cáo, xin ý kiến cộng đồng dân cư đối với Quy hoạch phương án tuyến, vị trí công trình theo tuyến đường giao thông cảnh quan ven hồ Tây và Quy hoạch chi tiết tỷ lệ 1/500 Dự án đầu tư, cải tạo phát huy giá trị khu vực hồ Tây và tuyến đường giao thông cảnh quan ven hồ theo phương thức đối tác công tư (PPP), loại hợp đồng xây dựng - chuyển giao (BT).
  • Hà Nội lấy ý kiến người dân về điều chỉnh quy hoạch khu vực hồ Hoàn Kiếm và phụ cận
    Từ ngày 7/9 đến hết ngày 26/9/2026, UBND phường Hoàn Kiếm chủ trì phối hợp UBND phường Cửa Nam tổ chức lấy ý kiến cộng đồng dân cư về Điều chỉnh cục bộ Quy hoạch phân khu đô thị H1-1B (khu vực hồ Hoàn Kiếm và phụ cận), tỷ lệ 1/2.000 và một phần Quy hoạch phân khu đô thị H1-1C, tỷ lệ 1/2.000 kết hợp giải pháp Quy hoạch chi tiết, tỷ lệ 1/500 cải tạo, chỉnh trang, tái thiết, tái cấu trúc không gian khu vực hồ Hoàn Kiếm và vùng phụ cận.
Đừng bỏ lỡ
  • Hà Nội: Khi văn hóa trở thành nguồn lực kiến tạo tương lai
    Ban Thường vụ Thành ủy Hà Nội vừa ban hành Kế hoạch số 100-KH/TU ngày 28/8/2026 về chỉ đạo triển khai “Ngày Văn hóa Việt Nam” trên địa bàn thành phố Hà Nội giai đoạn 2026-2030. Không chỉ là một hoạt động văn hóa thường niên, Kế hoạch đặt “Ngày Văn hóa Việt Nam” trong một tầm nhìn rộng hơn: trở thành điểm hội tụ để tôn vinh, lan tỏa các giá trị văn hóa, khơi dậy sức sáng tạo và từng bước đưa văn hóa trở thành nguồn lực nội sinh cho sự phát triển của Thủ đô.
  • Hà Nội lấy ý kiến người dân về điều chỉnh tổng thể Quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng
    Hà Nội chuẩn bị lấy ý kiến người dân, chuyên gia và các cơ quan liên quan về điều chỉnh tổng thể quy hoạch phân khu đô thị sông Hồng, đoạn từ cầu Hồng Hà đến cầu Mễ Sở.
  • Nhà thơ Cao Ngọc Thắng: Cần mẫn cày ải trên cánh đồng chữ…
    Tôi biết Cao Ngọc Thắng khá sớm, quãng những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ XX. Lần đầu tôi gặp ông tại 58 Quán Sứ, Hà Nội, trụ sở của Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV). Khi ấy, ông mới vào cuộc đời làm báo, còn tôi cũng vậy. Cao Ngọc Thắng nguyên là giảng viên Trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2, đóng chân ở Xuân Hòa (Vĩnh Phú cũ), còn tôi thì nguyên là kỹ sư canh nông ở mãi vùng biên giới Tây Nam, Bảy Núi, An Giang. Vì những duyên do khác nhau, cả hai đều bỏ nghề chuyên môn, chọn Thủ đô để theo nghề báo chuyên nghiệp.
  • “Những lớp phù sa” kể chuyện văn hóa Bắc Bộ trên sân khấu đương đại
    Từ hình tượng một giọt nước bắt đầu hành trình theo dòng sông Hồng, “Những lớp phù sa” mở ra câu chuyện về đất, người và những lớp ký ức văn hóa Bắc Bộ. Kết hợp múa dân gian đương đại với âm nhạc truyền thống, nghệ thuật thị giác và công nghệ đa phương tiện, chương trình hướng tới một cách kể mới về những giá trị văn hóa đã được bồi đắp qua nhiều thế hệ.
  • "Lễ hội Văn hóa Thế giới tại Hà Nội lần thứ hai" 2026: Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai
    Lễ hội mang chủ đề "Hội tụ di sản – Kiến tạo tương lai", dự kiến chính thức diễn ra từ ngày 01/10 đến ngày 04/10/2026 tại không gian Hoàng thành Thăng Long. Sự kiện quy tụ nhiều hoạt động phong phú như Lễ hội âm nhạc “Hòa nhạc năm châu”, Làng Văn hóa Thế giới, Lễ hội đường phố “Sắc màu năm châu”, Lễ hội “Ẩm thực năm châu”, chương trình chiếu phim, cùng khu vực trải nghiệm sáng tạo từ di sản với Festival Games Quốc tế...
  • [Podcast] Tản văn: Quán cóc
    Gọi là “quán trà/ quán cóc” theo thói quen chứ thực ra hầu hết là các hàng trà chén ngồi ghé đầu hè, đầu ngách, nép bên cột điện, gốc cây..., chứ chẳng có lều có quán gì! Không nhẽ gọi là “quán trà - không quán”!
  • Trao giải cuộc thi “Thiết kế trang phục từ cảm hứng Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Khoa phục Việt Nam”
    Vào 19h30, ngày 4/9 tại Thái Học, Văn Miếu – Quốc Tử Giám sẽ diễn ra Đêm Chung kết và Lễ trao giải Cuộc thi “Thiết kế trang phục từ cảm hứng Văn Miếu – Quốc Tử Giám: Khoa phục Việt Nam”.
  • Chương trình nghệ thuật “Giai điệu Tổ quốc” lan tỏa tình yêu quê hương, đất nước
    Tối 31/8, tại xã Bát Tràng, Nhà hát Cải lương Hà Nội tổ chức chương trình nghệ thuật đặc biệt với chủ đề "Giai điệu Tổ Quốc", chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (02/9/1945 - 02/9/2026).
  • Cận cảnh lăng mộ vị vua thứ 6 triều Nguyễn trị vì 130 ngày
    Trị vì được 130 ngày thì mất, vị vua thứ 6 triều Nguyễn có lăng mộ nằm giữa rừng thông khá khiêm tốn nhưng vẫn đảm bảo tính uy nghiêm về khu lăng mộ của một bậc hoàng đế.
  • Hà Nội cấp gần 55 tấn gạo hỗ trợ học sinh dân tộc nội trú năm học 2026- 2027
    Thành phố Hà Nội đã phê duyệt cấp 54.960 kg gạo từ nguồn dự trữ quốc gia hỗ trợ cho 916 học sinh Trường Phổ thông Dân tộc nội trú trong học kỳ I năm học 2026-2027 (bao gồm cả bổ sung học kỳ trước). Chính sách đảm bảo mức 15 kg/học sinh/tháng trong 4 tháng, nhằm chia sẻ khó khăn và chăm lo cho học sinh vùng dân tộc thiểu số.
Ký ức xương rồng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO