Truyện

Hương trời

Truyện ngắn của Cao Nguyệt Nguyên 07:07 21/08/2023

Buổi sáng, nhà hay ăn cơm nắm lá sen, mới hoai hoai nguội ông Nhẫn đã xong, vào nhà lấy khăn chít lên đầu.

huong-troi.jpg
Minh họa của Vũ Khánh

Doanh buông nắm cơm thủng thẳng xuống thuyền. Hà nhìn nắm cơm dưới đất. Đến giữa hồ, trời bắt đầu nắng, hương quyện với mùi bùn non ngai ngái. Doanh bẻ thoăn thoắt, bông nọ léo vào bông kia, gạo sen rơi lả tả. Hái sen cũng phải có tâm. Doanh quay sang nhìn ông Nhẫn thận trọng ngắt từng bông. Doanh ngao ngán. Bây giờ kể ra sống bằng cái nghề này cũng tài thật. Doanh ê ả nói, đứt quãng theo tiếng thở. Nhân lúc ông Nhẫn không để ý Doanh chụp luôn núm sen bẻ cho nhanh. Không làm thì đi về. Nhà tao không có thứ hái sen như thế. Doanh nhảy xuống hồ bơi vào bờ. Nhổ nước bọt.

Trên thuyền chỉ còn hai người, ông Nhẫn đứng chơ vơ giữa trời đất, tay nâng bó sen. Để theo nghề này, ta đã phải trả cả đời con ạ. Sen cũng như người, phải biết trân quý. Ông Nhẫn cúi xuống nhìn nụ sen đau đớn. Thưa ông, vâng. Hà cúi xuống nhặt những búp sen trần trụi giữa khoang thuyền.

Gần sáng, tiếng xe chạy về ngõ, Doanh định bước vào nhà thì tiếng ông Nhẫn gọi giật lại. Sao mày đi giờ này mới về? Doanh nín bặt, thở phè phè hơi men. Mày không định ở cái nhà này nữa phỏng? Phải. Tôi thấy chán rồi, nếu ông muốn đuổi thì tôi đi. Hà trong nhà chạy ra, thấy bố với anh cãi nhau, đứng can. Ông đối với tôi còn không bằng thằng con hoang.

Mấy ngày sau vẫn không thấy Doanh về, đến bữa Hà quen tay sắp ba cái bát. Ông Nhẫn cầm ném vỡ choang. Đêm hôm rằm, trăng sáng vằng vặc, đất giời chỉ có trăng. Thuyên đến đứng ngoài ngõ gọi. Thuyên bảo cho vào nhà rửa nhờ cái chân, lúc lội qua hồ bị lấm. Hà ngần ngừ. Ông không thích cho đàn bà vào nhà. Vậy em về. Mặt Thuyên tội nghiệp. Nhanh nhanh đi, anh trông cho. Thuyên len lén đi vào. Nước dưới hồ trong vắt, nhìn thấy cả trăng. Cô vén quần tạt nước. Nhìn đôi bắp chân trắng như ngó sen của Thuyên, mắt Hà ngây dại. Hà ôm Thuyên từ phía sau, tay len lén xộc qua áo ngực. Anh làm gì thế? Hái sen. Hà nói mê man theo tiếng thở. Thuyên ngại, xoay người ngược lại tránh thì bắt gặp đôi mắt giận dữ của ông Nhẫn từ cửa sổ nhìn ra.

Trưa, ông Nhẫn chuẩn bị khăn gói đưa chè vào thành bán. Hương bay bay, Hà tiễn ông ra ngõ. Về tách nhụy sen đi. Ông Nhẫn vẫy. Hà thấy dáng ông xa vời vợi. Một mình ngồi tách nhụy trên sạp thì Doanh về cùng với mấy người khách. Khách mua sen hả anh? Mày cứ làm đi, đừng có tọc mạch. Hà lặng lẽ cúi đầu, tay tách nhụy run run, cảm giác hoang mang bất chợt ùa đến khi nhìn Doanh hăng hái dẫn khách ra sau nhà chỉ trỏ, quanh vùng sen. Khách đi rồi, Doanh bảo, tao sẽ bán đứt chỗ đầm này cho bọn quy hoạch khu giải trí. Nghe thế, Hà giật mình. Anh nói bé thôi, ông mà biết… Tao sợ gì. Doanh khinh khỉnh đưa chân gạt những cánh hoa vung vãi dưới sàn. Mày nên nhớ ông cụ chỉ có một đứa con là tao. Nói rồi Doanh vào nhà ngủ. Mắt Hà nhìn đăm đăm ra đầm.

Bao giờ ông Nhẫn cũng đi một ngày mới về, vào thành gặp bạn cũ vừa bán vừa thưởng thức trà. Hà ở nhà nóng ruột, cứ chốc chốc lại ra ngóng.

Đến chập tối thì Thuyên khóc chạy sang, Thuyên nhìn vào mắt. Bao giờ anh lấy em? Hà cầm tay, rất ấm. Bao giờ anh có nhà đã. Thuyên khóc. Anh Doanh sắp bán đầm rồi. Thuyên ngước lên. Còn ông? Ông không biết. Sao anh không nói. Vì… anh là con nuôi. Âm thanh lặng đi trong âm thầm tối.

Khách đến lần nữa, bẻ sen bên hồ, mỗi người một bó nhét sau cốp xe. Tiếng Doanh cười sang sảng. Vừa đi xong thì ông Nhẫn về. Doanh lẩn vào nhà. Xe máy nổ giòn tan. Ai đến? Ông Nhẫn nhìn Hà. Con không biết. Lụi cụi xuống phòng ướp trà, mặt đanh lại.

Bữa cơm tối, ba người ngồi cùng mâm, chạm mặt nhau mà ba cái đầu cúi thấp. Ông Nhẫn lặng lẽ ngồi so đũa. Thỉnh thoảng Doanh lấm lét nhìn trộm bố. Tôi định thưa với thầy một việc. Dù đánh mắng tôi cũng cam. Ông Nhẫn thở dài không lên tiếng. Tôi định làm kinh tế, các đầm trì xung quanh đều nhượng lại cho khu quy hoạch cả rồi. Một mình nhà ta chống không lại. Ý anh thế nào? Ông Nhẫn nhìn mặt con, vảng vất đâu đấy ánh nhìn của vợ, cay nghiệt xé lòng. Tôi… định bán đầm. Ông Nhẫn tay siết chặt chén trà, hương sóng sánh. Môi ông khẽ run. Trước sau gì thầy cũng để lại nhà cho tôi, vậy hãy để tôi làm giàu bằng sức mình. Trong tay ông, chén trà vỡ nát, những vụn vỡ găm vào tóe máu. Tao còn sống một ngày thì sen còn sống. Nói rồi ông ôm ngực đi xuống khu ướp trà. Doanh nhìn Hà, Hà nhìn xuống đất.

Sen vào vụ, Doanh bỏ nhà đi. Thiếu người làm, cánh sen nhanh tàn. Hà xin ông cho Thuyên vào hái giúp. Ông Nhẫn khẽ gật đầu. Trên thuyền, Thuyên xây lưng lại hái sen. Búp tóc đen mượt buộc lại. Chiều về, mây nước làm mắt ông thẫn thờ. Ông nhớ dáng quen quen của vợ chèo thuyền chênh vênh giữa gió ngày xưa…

Nửa đêm, ông Nhẫn cầm đèn đến bên giường Hà gọi anh trở dậy. Lặng lẽ, anh theo xuống phòng trà. Từ trước đến nay chưa bao giờ ông cho phép hai thằng con trai xuống khu chế biến trà. Hà đứng ngoài cửa. Vào đi. Tiếng ông Nhẫn mỏng như tiếng gió. Bước chân Hà lạc vào cõi diêu mộng, nơi cô lại hương thơm của trời đất. Đặt chiếc đèn dầu lên ván gỗ, ông Nhẫn rửa tay cẩn trọng trong chiếc chậu đồng thả cánh sen.

Trong thứ ánh sáng mờ ảo từ chiếc đèn dầu, Hà nhận thấy niềm vui khôn tả toát ra trên khuôn mặt võ vàng. Khi con thụ được tâm và hương của trời đất thì con sẽ yêu nghề này. Con hãy nhìn ta làm một lần và nhớ lấy.

Chè xanh được sao tròn búp, giòn rộp trong lớp lá sen. Một lớp gạo sen lấm tấm như ngàn vạn hạt ngọc li ti rải lót đáy chum sành. Chè rắc lên, đều đều… Mồ hôi thánh thót, cách một lớp chè, lại một lớp gạo sen. Khi chiếc chum được đậy lại, ông Nhẫn vuốt mồ hôi rồi hỏi. Thấy có gì khác không? Mặt Hà nhìn đăm đăm suy nghĩ. Ông ơi, con thấy trà sen mấy nhà hồ bên cũng làm như vậy tại sao trà nhà mình lại thanh đạm và thơm hơn? Ông Nhẫn mỉm cười, gạt lớp than hồng rực sang mé bếp, rồi với tay lấy chiếc đèn dầu. Ướp sen bằng sức sao có thể thanh thảo bằng chính tâm hồn người làm nó. Khi nào con thực sự yêu nghề, có tâm với nó thì con sẽ hiểu.

Hà gật đầu, bước chập chờn theo bóng người đàn ông ra mé hồ. Trong không gian vô định của đất trời, ngần ấy vì tinh tú tụ lại gieo mình xuống. Ông Nhẫn đứng trước, hít một hơi thật sâu vào lồng ngực. Đây là đất của gia tộc ta từ ngàn đời để lại. Từ đời ông bà ta đã chết để bảo vệ mảnh đất này. Thời Pháp thuộc, quang cảnh đầm hồ bị phá hủy, những nguồng sen thưa thớt vẫn rời rạc vươn lên. Bọn chúng còn chặt đầu cụ cố treo đầu đình vì không chịu ướp trà sen dâng chúng. Máu còn rớt xuống đây, máu đỏ ngầu nước, thấm vào tụy rễ sâu. Ta quên được ư? Ta có thể mất tất cả nhưng không thể để mất chữ Tâm với nghề. Ta yêu sen như máu thịt mình, ta muốn con từ nay yêu và trân quý nó như ta vậy.

***

Chiều muộn Doanh về. Thầy đi đâu? Thầy qua xóm. Doanh vào nhà mở chiếc rương đồng lấy sổ đỏ cầm đi. Hà kéo lại. Đừng làm vậy. Đồ con hoang, đồ ăn mày. Doanh chạy. Hà đuổi theo bị ngã, vục mặt xuống bùn. Ông Nhẫn không tìm được Doanh, đi về đầu chúi phía trước. Suốt ba ngày ở phục dưới phòng trà, không cho ai vào trong, ngày hai bữa Hà mang cơm nước xuống vẫn còn nguyên. Trong ánh sáng mờ mịt, Hà thấy da thịt ông rạc đi, chỉ còn hồn vương vất. Mẻ sen cuối cùng làm xong, ông Nhẫn lẳng lặng về góc giường nằm đắp chăn. Khe khẽ nhắm mắt.

Hà tìm sang bên khu lò gạch xóm Quỳnh Đôi gặp người bạn cũ. Thấy khói gạch lầm trời. Hà hỏi vay tiền. Bạn băn khoăn nghĩ. Hà ngại định quay về thì người bạn kéo lại bảo chỉ để dành được mười triệu làm vốn. Hà bảo vay sẽ trả, bạn gật đầu. Hà về nhà, vắng ngắt. Ông vẫn nằm, tóc phờ phạc lặng im.

Thuyên trốn nhà sang gặp. Hai người đi dạo trên bờ cỏ một lúc thì Thuyên móc trong túi áo ra một lụn bông trắng bên trong có chiếc nhẫn vàng. Đây là của em để dành. Anh không lấy được. Thuyên nhìn vào mắt. Trước sau gì mình cũng là của nhau. Đừng khách sáo, em buồn. Sau này, anh dùng cả đời trả em cũng được. Hà ôm người yêu vào lòng, mắt nhòe nước. Xa xa, dưới ánh trăng mờ, hai cái bóng dựa vào nhau.

Doanh gọi người đến, sổ đỏ cầm tay. Công nhân phát bờ liền thửa, sen đứt ngang thân, cánh rơi xuống bùn hồng rực. Ông Nhẫn cố hơi tàn chạy ra chặn trước mũi xe, tay lăm lăm rựa. Một cây sen chết sẽ có một người chết. Đám người dừng tay, đợi lệnh của sếp. Thầy vào nhà đi. Doanh nói xấc. Mày muốn giết tao trước thì giết đi. Ông Nhẫn xô lại bị Doanh đẩy xuống bùn, mắt nhìn đau đớn. Một vệt nước mắt rứa ra. Sao lại thế? Khách mua đầm nhìn Doanh hỏi. Thôi cứ về đi vậy, để ngày một ngày hai. Hà vực ông Nhẫn lên, rồi nhìn trừng trừng vào mặt Doanh tức giận. Anh sang đây. Hai người nói chuyện, hồi lâu thấy Hà đưa bọc giấy, Doanh nhìn ông Nhẫn rồi nhìn bọc tiền. Cầm. Bước đi. Chưa xong đâu.

Đêm cô lại như mực, vắng lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng thở đau đớn của hương trời. Hà vẫn ngồi phục bên ông Nhẫn. Cây nến đầu giường leo lét sáng. Người đàn ông ú ớ vật mình trong cơn mơ. Người ta thường nói người sắp chết hồn sẽ mải mê đi theo mộng không tìm được đường về. Anh phải cầm tay, lắc thật mạnh như cố gắng níu linh hồn ở lại cõi nhân gian. Mắt ông Nhẫn từ từ mở, một dòng nước mắt hiếm hoi rớt xuống đôi gò má. Ta có tội với bà ấy, con ạ. Hà vuốt đôi bàn tay cha. Ông đừng nói vậy, tất cả không phải lỗi của ông. Là ta, bắt bà ấy chết đau chết đớn. Những năm qua, đôi mắt mở trừng không bao giờ khép với những búp tóc vấn vào thân sen nguyền rủa ta. Ta không phải người có tâm. Chữ tâm mỏng mảnh khiến ta nhầm. Ta là kẻ ác. Vừa nói ông đưa tay đấm mạnh vào ngực mình. Con van ông. Trong đêm hai người đàn ông cùng khóc.

Mấy hôm sau ông Nhẫn đã khỏe hơn, lúc ăn cơm tối xong, ông gọi Hà ra sân uống trà. Ông Nhẫn lấy trong chiếc bình gốm trát đất dưới gầm giường ra một bức thư bằng giấy dó, màu đã ố vàng. Ta nghĩ nên nói cho con biết, về gốc gác của mình. Nếu sau này người thân của con đến tìm muốn con trở về với họ. Hà cúi đầu lặng lẽ nhìn bức thư. Đọc từng chữ. Một dòng nước mắt lăn dài trên má. Hà gục xuống đôi tay ông Nhẫn. Dù ở đâu thì con vẫn yêu mảnh đất này, yêu hương sen và mái nhà này. Xin ông đừng đuổi con đi. Ông Nhẫn vuốt mái tóc con giống như hình ảnh hai mươi năm trước một đứa trẻ bị đói rét nơi phố huyện bằng tất cả trìu mến.

Cả ngày, Hà đạp xe ra phố tìm Doanh nhưng không thấy. Mãi đến chiều tối mới thấy Doanh phóng xe ngang qua hàng Bông.

- Anh Doanh.

Doanh quay lại ngạc nhiên nhìn Hà rồi dừng xe bên vệ đường, tiếng xe ồn ào.

- Tìm tao có việc gì?

- Ông ốm nặng. Anh về gặp ông…

Giọng Hà chùng xuống, buồn bã.

Tan cuộc nhậu, tiếng cười nói lèm bèm ê ả của những thằng say. Doanh thấy mình loáng choáng, nghếch chân lên chiếc ghế bên cạnh hút thuốc. Vòng khói lòa lòa. Anh đứng dậy bước ra khỏi quán, bỏ mặc sau lưng những tiếng ồn ào, tiếng gọi ơi ới của đám bạn nhậu. Đi vô định trên đường, thấy xung quanh những vòng tròn xao xác… Mẹ bảo, mẹ có tội. Tắm dưới hồ làm mất mùi sen, mẹ khóc, thất thểu bước thấp bước cao trên bờ, liêu xiêu theo gió. Tiếng chì chiết của thầy và những giọt ngắn dài chan chứa…

Đêm, ông Nhẫn nằm xây lưng vào bóng tối, mồ hôi dính, đôi tay khẽ run lên. Đưa ta xuống thuyền. Vực ông xuống nong thuyền, Hà chèo ra giữa dòng, trước mắt ông, cả một trời sen, rừng rực. Những cánh tàn rơi xuống và những nụ đang tách nước ngoi lên. Mắt ông Nhẫn mơ màng. Hơi thở mỏng. Hà ngắt một bông sen đặt lên ngực. Hà ơi... Ông Nhẫn thều thào gọi. Hà buông mái chèo, đến bên nắm lấy bàn tay ông. Trước khi đi xa, ta muốn con gọi ta một tiếng cha. Nước mắt Hà bật ra. Cổ họng nghẹn ứ. Anh cảm nhận thấy đôi bàn tay ông đang lạnh dần, không phải vì sương. Cha ơi… tiếng gọi cả đời Hà nén lại giờ vỡ tung ra tức tưởi. Tiếng gọi xé nát đêm, làm tất cả những cánh hoa sen sắp tàn đồng loạt rơi xuống nước. Một biển hồng. Mắt ông Nhẫn từ từ nhắm lại, bên cạnh bông sen. Câu nói cuối cùng trong miệng ông Nhẫn thì thầm, Hà nghe tiếng được tiếng mất. Liên ơi…, chờ tôi... Luồng hương từ ngàn vạn cánh sen ào đến phủ chụp không trung. Mái chèo không động nước.

Doanh đứng bất động trước cửa nhà, nhìn vọng ra ngoài đầm sen. Nơi ấy tiếng khóc tức tưởi của Hà bật lên đau đớn. Thầy ơi, con đã muộn mất rồi. Nước mắt Doanh chảy dài trên má. Trong một phút anh quỳ phục giữa đất trời, giờ đây, trong khoảnh khắc này chỉ có một khoảng trống vô vọng ùa đến. Doanh nhảy xuống, bơi ra giữa đầm. Nước lạnh ngắt, mùi hương đượm. Doanh nâng lấy bàn tay cha áp vào ngực mình.

Sau ngày giỗ đầu ông Nhẫn, Doanh bảo sẽ đi làm kinh tế. Trước khi đi, anh ngồi tách nhụy sen với Hà đến nửa đêm. Tiễn Doanh đi, dọc bên đường là những đầm sen xanh ngắt. Rất lâu sau chỉ thấy dáng người mờ mờ lẫn trong sương chững lại, ngoảnh đầu nhìn về phía sau. Hà biết nơi ấy có những giọt nước mắt được kết bằng những sợi hương trời…

Bài liên quan
  • Tĩnh lặng
    Bình minh là khoảnh khắc bình yên nhất trong ngày. Sự chuyển động của thiên nhiên vào lúc này vượt qua mọi sự hiểu biết. Đó là một sự đổi mới. Tôi có cảm giác bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Mỗi ngày, tôi thường lê mình ra khỏi chiếc giường êm ái để tận hưởng vẻ đẹp lộng lẫy của bình minh. Nhưng hôm đó, mọi thứ trở nên đặc biệt vì có sự xuất hiện của cô ấy.
(0) Bình luận
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Lan tỏa những điển hình trong học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh
    Nhân kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2026), Ban Chuyên đề - Báo Nhân Dân phối hợp Ban sách Lý luận, Kinh điển - Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật xuất bản cuốn sách “Hoa vườn Bác” (Những điển hình tiêu biểu trong học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh). Cuốn sách tuyển chọn 70 bài viết về những cá nhân tiêu biểu trong học tập và làm theo Bác Hồ, tích cực lao động, sản xuất, học tập, nghiên cứu, sáng tạo và cống hiến trên nhiều lĩnh vực của đời sống xã hội.
  • Trưởng ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội Nguyễn Doãn Toản thăm, chúc mừng Tạp chí Người Hà Nội nhân dịp 21/6
    Sáng 19/6, đồng chí Nguyễn Doãn Toản - Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy, Trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội, thay mặt Thành uỷ - HĐND - UBND - UB MTTQ Việt Nam Thành phố Hà Nội đã tới thăm và chúc mừng cán bộ, phóng viên Tạp chí Người Hà Nội nhân Kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2026).
  • Họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Ký ức chắt lọc qua nhịp điệu màu sắc
    Họa sĩ Trần Nguyên Dũng (1942-2023) là một gương mặt âm thầm, bền bỉ của mỹ thuật Hà Nội. Sau ba năm ngày ông ra đi, một triển lãm cá nhân giới thiệu những sáng tác lúc sinh thời của Trần Nguyên Dũng được tổ chức tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam từ ngày 2 đến 10/6/2026. Triển lãm “Trần Nguyên Dũng - Những ngày thảnh thơi” giới thiệu 60 tác phẩm trên nhiều chất liệu như một lát cắt tương đối đầy đủ về hành trình nghệ thuật của ông, cho thấy một đời sống nội tâm phong phú, gắn liền với truyền thống văn hóa dân tộc.
  • Phát huy truyền thống "Kính già, yêu trẻ" qua cuộc thi vẽ tranh tại phường Tây Hồ
    Cuộc thi vẽ tranh "Ông bà trong trái tim em - Sắc màu 85 năm Đội TNTP Hồ Chí Minh" do Hội Người cao tuổi và Đoàn Thanh niên phường Tây Hồ phối hợp tổ chức đã trở thành cầu nối yêu thương giữa các thế hệ, góp phần giáo dục truyền thống "Kính già, yêu trẻ" và lan tỏa những giá trị nhân văn trong cộng đồng.
  • Hà Nội công bố điểm chuẩn trúng tuyển vào lớp 10 trường chuyên
    Ngày 19/6/2026, Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội công bố điểm chuẩn trúng tuyển vào lớp 10 THPT chuyên năm học 2026-2027.
Đừng bỏ lỡ
  • Nhìn lại một thời của Hội Họa sĩ trẻ Sài Gòn
    Ngày 20/6, tại Hà Nội đã diễn ra tọa đàm nghệ thuật “Hội Họa sĩ trẻ Sài Gòn trước năm 1975: Một thời nhớ lại” do A&V Foundation tổ chức. Thông qua những chia sẻ của họa sĩ Trịnh Cung cùng phần trao đổi với nhà nghiên cứu, phê bình mỹ thuật Phan Cẩm Thượng và các khách mời, tọa đàm đã góp phần nhận diện rõ hơn quá trình hình thành, phát triển của Hội Họa sĩ trẻ Sài Gòn cũng như những giá trị nghệ thuật mà thế hệ họa sĩ này để lại cho mỹ thuật Việt Nam.
  • Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt
    Chiều 20/6/2026, NXB Kim Đồng phối hợp cùng Học viện đào tạo Truyện tranh Comicola Academy và Cộng đồng họa sĩ truyện tranh Việt Nam PunkgaMe tổ chức tọa đàm “Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt” và workshop “Quy trình chuyển thể tác phẩm văn học sang truyện tranh”. Tham dự sự kiện có đông đảo biên tập viên, họa sĩ chuyên nghiệp, các bạn trẻ đam mê sáng tác truyện tranh và độc giả yêu thích truyện tranh.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Như là huyền thoại (Kỳ 2)
    Trong nhóm kỹ thuật được lãnh đạo sở địa chất quyết định cho đi khảo sát vùng đất địa đầu Tổ quốc có ba người. Nhận nhiệm vụ, xuất hành từ phố cổ Phạm Ngũ Lão, gần nhà Bác Cổ rồi đi qua cầu Long Biên là ngược chiều lên phía Bắc. Đi tới bốn ngày đường, ba chàng địa chất mới tới phố núi Hà Giang...
  • Hà Nội có thêm 12 di tích được xếp hạng cấp thành phố
    Nhằm thực hiện công tác bảo tồn, tôn vinh và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống, Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội đã ban hành Quyết định số 3005/ QĐ-UBND về việc xếp hạng một loạt di tích lịch sử - văn hóa và danh lam thắng cảnh trên địa bàn thành phố.
  • “Thức Thủy Show” kể chuyện sen bằng nghệ thuật và ẩm thực trong hồ Tịnh Tâm
    “Thức Thủy Show” tái hiện không gian văn hóa - ẩm thực Huế theo hơi thở sáng tạo và hiện đại với sự kết hợp độc đáo giữa nghệ thuật trình diễn, ánh sáng, âm nhạc và những món ăn được chế biến từ sen.
  • Thế giới tuổi thơ và hình tượng người mẹ trong tập thơ “Trắng mây tóc mẹ” của Trương Anh Tú
    Tập thơ “Trắng mây tóc mẹ” (NXB Kim Đồng, 2024) của tác giả Trương Anh Tú viết về thế giới trẻ thơ, song lại chứa đựng bề sâu cảm xúc mà cả người lớn lẫn trẻ nhỏ đều có thể cảm nhận. Với 24 bài thơ, được sắp xếp theo nhịp thời gian bốn mùa và những khoảnh khắc đời thường, tập thơ đã dệt nên một thế giới trong trẻo. Xuyên suốt tập thơ, bóng dáng người mẹ hiện lên với sự yêu thương, che chở.
  • Ra mắt cuốn sách “Xây dựng chính phủ liêm chính, kiến tạo trong kỷ nguyên mới”
    Sáng 19/6/2026, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, Văn phòng Chính phủ tổ chức Lễ giới thiệu cuốn sách “Xây dựng Chính phủ liêm chính, kiến tạo trong kỷ nguyên mới” của GS.TS Nguyễn Hòa Bình, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ, nguyên Phó Bí thư Thường trực Đảng ủy Chính phủ.
  • Phát động cuộc thi vẽ và trao Giải thưởng Tô Ngọc Vân lần thứ I năm 2026
    Ngày 17/6, tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, Tạp chí Mỹ thuật phối hợp các đơn vị liên quan chính thức phát động cuộc thi vẽ và Giải thưởng Tô Ngọc Vân lần thứ nhất năm 2026 với chủ đề "Vẽ nên Kỷ nguyên mới".
  • Du lịch Hà Nội tăng trưởng ấn tượng nửa đầu năm, kỳ vọng bứt phá trong năm 2026
    Du lịch Hà Nội ghi nhận những con số tăng trưởng ấn tượng trong 6 tháng đầu năm, đồng thời lên kế hoạch sẵn sàng cho một loạt sự kiện thu hút khách du lịch quy mô lớn trong nửa cuối năm nay.
  • [Podcast] Tản văn: Mắm cáy
    Mắm cáy là món ăn dân dã từ bao đời nay gắn bó với người dân quê tôi như củ khoai nước, quả cà pháo... Mâm cơm nhà nông thời hợp tác xã thường có món rau khoai lang luộc, đĩa cá kho và bát nước mắm cáy (người dân thường vẫn gọi thân mật là nước cáy). Giản dị vậy thôi mà sao mỗi khi đi xa lại nhớ đến nao lòng.
Hương trời
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO