Truyện

Vết thương ngày cũ

Truyện nắn của Song Ngư 07:36 25/04/2023

Cô nhận được tin nhắn của Thuận vào sau ngày họp lớp không lâu. Lúc đó cô không biết đó là số của Thuận vì đi họp lớp, cô không hề lưu số của thành viên lớp cũ nào cả. Tin nhắn viết: “Hôm nay cậu có vui không?”

img-2310.jpg
Minh họa của Tiến Vượng

Cô đã chờ đợi rất lâu một người, người mà mỗi tối gửi cho cô một tin nhắn, không phải “Em/ chị/ bạn đang làm gì vậy?” mà là “Hôm nay bạn có vui không?” Nên nhận được tin nhắn đó, cô khá bất ngờ.

Khi biết đó là tin nhắn của Thuận, thay vì vui thì cô lại buồn. Trong số những người bạn học cũ cùng cô tham gia họp lớp sau mười lăm năm thì Thuận là người sớm thành đạt, nhưng vì điều kiện công việc, anh hiện phải sống ở thành phố ven bờ biển phương Nam. Thuận có một cuộc hôn nhân đẹp, và một điều nữa, cô cho rằng rất quan trọng: Thuận là chồng của Thanh Nhã.

Cô cũng vừa chia tay mối tình của mình, mối tình mà cô đã dành trọn trái tim để yêu với những hiến dâng chân thành, trong sáng nhất. Thứ tình yêu mà đã khiến cô tin rằng cách duy nhất để quên đi nỗi buồn thật nhanh là chìm vào chính nó. Nhưng càng chìm vào nỗi buồn, cô càng bị nó dìm sâu vào thăm thẳm và mênh mông, càng cố tránh xa thì càng va vào kỉ niệm. Cô không muốn tham gia buổi họp lớp đó, vì cô sợ dù cô có giỏi che giấu cảm xúc thật của mình đến đâu cũng khó lòng không bị nhận ra. Khi người ta quá buồn, tốt nhất không nên nói gì và làm gì cả.

Nhưng hôm đi họp lớp, cô tỏ ra rất vui. Cô trả lời tin nhắn đầu tiên của Thuận: “Tớ vui. Hôm nay rất tuyệt. Cảm ơn cậu!”
Cô không muốn tiếp tục câu chuyện nữa. Nhưng không đơn giản, tin nhắn thứ hai gửi đến làm cô sững sờ: “Thực ra là cậu đang rất buồn. Đúng không?”

***

Công ty đặt trụ sở từ tầng mười hai đến tầng mười lăm trong tòa nhà mười tám tầng. Không hẹn mà gặp, cô luôn đụng mặt Thanh Nhã ở thang máy khi cần di chuyển từ tầng trệt lên và ngược lại. Mỗi lần giáp mặt, bất quá phải chào nhau. Gọi là chào cho lịch sự, để hai người còn biết từng là bạn học, dẫu không thân thiết.

Cô không ghét Thanh Nhã, nhưng không rõ vì sao Thanh Nhã lại ghét cô đến thế. Hai người làm trong cùng một tòa nhà, thường đi chung thang máy, nhưng công việc chẳng liên quan gì đến nhau. Cô là nhân viên công sở bình thường, sáng đến cơ quan, chiều tối về nhà. Thanh Nhã thành đạt hơn nhiều, đang giữ một chức vụ quan trọng của công ty, thường xuyên đi công tác nước ngoài, và thường ra ngoài với sếp tổng. Cô không ghen tị với Thanh Nhã, mỗi người có một công việc và số phận riêng, và căn bản là Thanh Nhã xinh đẹp, có tài. Người xinh đẹp, có tài, thăng tiến hơn những người kém nhan sắc và tài năng là chuyện bình thường. Nhưng sao Thanh Nhã lại ghét cô đến thế?
Sau buổi họp lớp, Thanh Nhã tuyên bố sẽ lập một trang facebook chung cho cả lớp. Hồi cả lớp còn mười tám đôi mươi, facebook chưa ra đời và thậm chí là điện thoại di động còn chưa phổ biến, nhà đứa nào có điện thoại bàn đã là oách lắm rồi. Thanh Nhã là một trong số những người đầu tiên của lớp có số điện thoại bàn. Lúc ấy, Thuận và Thanh Nhã dành phần lớn thời gian để yêu nhau qua điện thoại.

Cô biết mối tình của họ từ ngày đó. Ngày đi học, họ là một cặp uyên ương hồ điệp, một mối tình khiến người khác nghĩ rằng thế gian này không gì chia cắt được họ. Bảy năm sau ngày ra trường, họ kết hôn.
Trước ngày họp lớp, cô và Thanh Nhã lại tình cờ đi chung thang máy. Như mọi khi, cô gật đầu chào và im lặng nhìn những con số màu đỏ trước mặt đang đếm ngược. Đột nhiên Thanh Nhã bảo:
- Thuận ra Bắc rồi đấy. Mấy hôm rồi.
- Vậy à?
Cô hỏi cho có lệ rồi nghĩ bụng: Thuận ra Bắc hay không chẳng liên quan đến cô. Từ lâu, thậm chí là chưa bao giờ cô quan tâm đến chuyện của họ. Vậy thì Thanh Nhã cần gì phải thông báo một tin nhạt hoét như thế, khi chắc chắn rằng Thuận không ra Bắc chỉ để tham gia buổi họp lớp sẽ diễn ra vào ngày mai.

- Thằng cu Tôm nhà tớ vui lắm. Cười suốt ngày.
Thanh Nhã lại thêm một thông tin. Cô mỉm cười cho có lệ, lại nghĩ: Ừ, thì nó xa bố lâu lắm, phần lớn thời gian chỉ biết bố qua mạng, điện thoại, webcam, nay bố nó bằng xương thịt trở về, dẫn nó đi chơi, mua sắm, nó không vui mới lạ. Vậy thì nàng ta khoe để làm gì cơ chứ.
Thang máy dừng. Trước khi bước ra, Thanh Nhã cười tươi với cô:
- Mai cậu đi họp lớp chứ? Tớ, Tôm và Thuận sẽ đến.

Rồi Thanh Nhã rẽ vào lối nhà xe dành cho những người quan trọng của công ty. Cô thở dài, nghĩ về mối tình đã vỡ của mình. Nếu không tan vỡ, có thể cô sẽ cùng chàng đến cuộc họp lớp, nơi mà sau mười lăm năm, rất có thể mọi người sẽ xuất hiện trước mặt nhau rất khác.

Nhưng hôm sau, tại buổi họp lớp, Thanh Nhã không đến cùng Thuận và con trai. Thanh Nhã ăn mặc rất đẹp, đi chiếc xe con màu đen quý phái khiến mọi người trầm trồ. Thuận đến bằng xe máy, cũng trước sự trầm trồ của mọi người. Mười lăm năm sau ngày ra trường, lần đầu tiên cô nhìn thấy Thuận.

Cô chẳng thấy có gì đặc biệt đối với hai người đó. Một mối tình hoàn hảo từ thời trung học, một đám cưới như mơ, một cuộc hôn nhân mỹ mãn, nhưng rút cuộc là thuộc về họ. Cô tự cảm thấy mình không quan tâm và chẳng liên quan. Cô cũng chẳng có thời gian để nghĩ về việc đó, cô chỉ muốn đắm chìm trong nỗi buồn sâu thẳm của lòng mình dù phải cố để không một ai nhận thấy trái tim cô đang khóc. Vậy thôi.

Giữa những khuôn mặt rất khác sau mười lăm năm bươn chải mưu sinh đang tỏ ra hạnh phúc, cô nhận thấy một khuôn mặt khá chân thành. Đó là khuôn mặt của Thuận. Khác với hình dung đôi chút về Thuận mỗi khi cô gặp Thanh Nhã ở tòa nhà, trong thang máy hay tình cờ thấy Thanh Nhã sóng đôi với sếp và những tin đồn bồ bịch, Thuận không khác trước là mấy và khá giản dị. Thuận mang khuôn mặt chân thành, vì dù không cố ý, cô vẫn bắt gặp những khoảnh khắc buồn vu vơ của Thuận, khi vừa dứt ra khỏi một câu chuyện nào đó. Thuận không sánh vai cùng Thanh Nhã, không nói chuyện với Thanh Nhã, và có khi - cô đoán vậy - là còn không hề một lần mỉm cười với Thanh Nhã.

Có chuyện gì đó đã xảy ra với họ? Một sự đổ vỡ? Cô hoang mang và càng hoang mang hơn với ý nghĩ ấy, khi Thanh Nhã chọn một bài hát đầy yêu thương và trách cứ về một mối tình rất đẹp đã tan vỡ. Thanh Nhã hát rất hay, nhưng không hát được đến cuối bài mà bỏ dở dang. Thuận ngồi đó, thản nhiên như họ chẳng hề ràng buộc.

Không thành viên nào trong lớp nói về cuộc hôn nhân của họ, hay thắc mắc về sự bất thường đó. Mọi người gặp nhau sau mười lăm năm để cùng nhau vui vẻ chia sẻ cuộc sống, sự thành công, và chắc chắn là không thể không dành thời gian thương nhớ hai người bạn không may đã sớm chia xa cuộc đời bề bộn này.

Và cuộc họp lớp ấy đã tan bằng một dấu chấm hỏi về Thanh Nhã và Thuận. Nhưng cô còn mải chìm vào cõi buồn rất riêng, cô chẳng có thời gian quan tâm đến họ, cho đến khi cô nhận được tin nhắn đầu tiên của Thuận, và thắt lòng bởi cái nhìn thấu tâm can cô: “Thực ra là cậu rất buồn. Đúng không?”
- Vì sao chuyện của hai người tan vỡ?
Cuối cùng, cũng có ngày Thuận hỏi cô câu đó, khi câu chuyện giữa hai người đã thân mật và thường xuyên hơn, thường xuyên đến mức cô bắt đầu có cảm giác hẫng hụt khi một ngày hai người không nói chuyện với nhau câu nào. Và thực sự là cô sợ. Mối tình đã vỡ của cô cũng bắt đầu bằng những cuộc nói chuyện thường xuyên, và tan vỡ khi cô nhận ra rằng từ khi nào hai người đã không còn nói chuyện với nhau thường xuyên nữa. Sự đổ vỡ đến một cách lặng lẽ nhưng đầy nước mắt. Vì cô hiểu rằng, nếu yêu cô thực sự, người ấy sẽ không để cô ra đi dễ dàng đến thế.

- Vì người ấy nói không có cảm giác về một sự gắn bó lâu dài. Cậu có biết không? Đó là cảm giác rất khủng khiếp.
- Tớ biết. Tớ cũng vậy mà.

Rất lâu sau, cô không nói chuyện với Thuận nữa, không trả lời tin nhắn của anh, chỉ vì một câu anh nói: “Thực ra, người đầu tiên tớ thích khi bắt đầu năm học lớp 10 chính là cậu. Và sau này, tớ nhận ra là tớ vẫn còn nhớ cậu, với những ký ức thật dịu êm và đẹp đẽ”.

***

Trang facebook chung của lớp cũ đi vào hoạt động sôi nổi. Cô không tham gia, nhưng thường xuyên ghé thăm. Cô biết là Thuận cũng thế, Thuận không hề lên tiếng, dù trên facebook, Thanh Nhã đã thừa nhận cuộc hôn nhân của họ đổ vỡ.

Đằng sau sự đổ vỡ của họ là một sự ghen ăn tức ở? Ừ thì tôi thành đạt đấy, tôi xinh đẹp đấy, đàn ông vây quanh và thèm muốn tôi đấy. Tôi có lỗi khi đàn ông cần tôi và chồng tôi thì đang ở một nơi xa xôi tít mù nào đó hay sao? Thế thì liên quan gì đến nó mà hèn hạ mách lẻo…

Cô hoang mang và giàn nước mắt. Không nêu đích danh, nhưng cô biết Thanh Nhã đang nói đến cô, đang cố tìm cách đổ lỗi cho cuộc hôn nhân vốn đẹp như mơ ấy tan vỡ vì cô. Vì xét cho đến cùng, việc Thanh Nhã xinh đẹp, có nhiều đàn ông vây quanh, và việc Thanh Nhã thường xuyên đi công tác với sếp tổng, cô đều biết.

Nhưng cô không thanh minh được. Không có lý do gì để thanh minh khi Thanh Nhã không nói thẳng kẻ ném đá là cô, và mặc nhiên mọi người đều nghi ngờ điều đó. Chỉ có Thuận biết sự thật đằng sau cuộc hôn nhân tan vỡ ấy. Chỉ có Thuận biết việc mỗi ngày nói chuyện với cô là một niềm vui khác thường. Chỉ có Thuận biết…

Chuyện rồi cũng qua, không thể than vãn và đổ lỗi cho người khác mãi được, Thanh Nhã cũng rời khỏi trang facebook chung và tiếp tục cuộc sống thành đạt của mình. Cô và Thanh Nhã vẫn thường xuyên gặp nhau trong thang máy, vẫn chào nhau hững hờ trong khi chờ đợi những con số màu đỏ liên tục thay đổi…

***

Mùa hạ, biển xanh và sâu thẳm. Lớp cũ tổ chức họp lần thứ hai sau mười sáu năm ra trường trên bờ bãi biển ấy. Cô một mình dạo bước trên bờ biển. Thực lòng cô nhớ đến Thuận. Tự hỏi giờ này Thuận đang làm gì ở nơi đất khách xa xôi ấy. 
Bờ biển vắng người. Có tiếng bước chân phía sau và cô dừng lại. Quay về phía bước chân trên bờ cát, cô cảm nhận rằng vết thương ngày cũ đã dịu cơn đau

Bài liên quan
  • Hoàng tử & Công chúa Ngủ
    Công chúa Ngủ đang ngon giấc trên một chiếc giường đầy hoa, có nắp đậy bằng pha lê. Nàng xinh đẹp, phúc hậu và thông minh, tuy vậy cái sắc đẹp, cái phúc hậu và cái thông minh đang ngủ cùng nàng. Nàng đã tồn tại, song nàng ngủ li bì, cho nên coi như không có nàng. Chỉ có sắc đẹp của nàng hiện lên qua nắp pha lê trong suốt, nhưng đó không phải là nét ưu trong tính cách của nàng.
(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tết Việt - ký ức không phai của đôi vợ chồng người Úc
    Lần đầu đặt chân đến Việt Nam vào dịp Tết Nguyên đán năm 1994, đến năm 2025, ông bà Judy - Alan Butcher (người Australia) đã trải qua tròn 10 cái Tết cổ truyền tại Việt Nam. Có lẽ họ là một trong số những người nước ngoài “ăn Tết Việt” bền bỉ và sâu đậm đến vậy.
  • Thư chúc Tết Xuân Bính Ngọ 2026 của Bí thư Thành ủy Hà Nội Nguyễn Duy Ngọc
    Nhân dịp đón Xuân Bính Ngọ 2026, đồng chí Nguyễn Duy Ngọc - Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội đã có Thư chúc Tết gửi đến đồng chí, đồng bào và chiến sĩ Thủ đô; người Hà Nội trên mọi miền Tổ quốc và ở nước ngoài. Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu toàn văn Thư chúc Tết của đồng chí Nguyễn Duy Ngọc - Bí thư Thành ủy Hà Nội.
  • Tìm về dấu tích Giảng Võ trường ở Thăng Long xưa
    Trong suốt hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước, nhân dân ta đã anh dũng chống lại nhiều kẻ xâm lược để bảo vệ nền độc lập tự do của Tổ quốc. Để có được thành công như ngày hôm nay, việc đào tạo nhân tài là yếu tố quan trọng, gồm cả về văn và võ. Tuy nhiên, việc đào tạo nhân tài về võ rất ít được ghi chép và rất hạn chế thông tin. Các di tích đào tạo về võ ở Thăng Long như điện Giảng Võ, Giảng Võ trường được ghi nhận từ các thời Lý nhưng đến nay vẫn chưa rõ ràng. Giảng Võ hiện nay là một phường nằm ở phía Tây của Hoàng thành Thăng Long, trước đây khu vực này còn có tên là Thập Tam trại.
  • [Podcast] Canh măng – Hương vị Tết cổ truyền trong mâm cỗ Hà thành
    Hà Nội đang bừng sắc xuân, trong đó bức tranh ẩm thực phong phú mà mâm cỗ ngày Tết góp phần phản ánh nếp sống và con người nơi đây. Là một trong những món canh tứ trụ trong cỗ Tết cổ truyền Hà Nội xưa, canh măng giữ một vị trí rất đặc biệt.
  • Bộ trưởng Bộ Y tế thăm, chúc Tết y bác sĩ trực Giao thừa, mừng công dân nhí chào đời
    Đêm Giao thừa Xuân Bính Ngọ 2026, Bộ trưởng Bộ Y tế Đào Hồng Lan đã đến thăm, chúc Tết và động viên đội ngũ y bác sĩ đang làm nhiệm vụ tại Bệnh viện Phụ sản Trung ương; đồng thời tặng quà, chúc mừng các sản phụ “mẹ tròn con vuông” và gửi lời chúc sức khỏe tới những công dân nhí vừa chào đời trong thời khắc thiêng liêng chuyển giao năm mới.
Đừng bỏ lỡ
  • Nghệ nhân ưu tú Nguyễn Mạnh Hùng: Hoa gắn với nếp sống, tín ngưỡng và văn hóa Hà Nội
    Đến với nghệ thuật cắm hoa từ khi còn trẻ và gắn bó với thú chơi này suốt nhiều thập kỷ, NNƯT Nguyễn Mạnh Hùng không chỉ là người thực hành nghề hoa mà còn dày công tìm hiểu, chắt lọc những giá trị văn hóa ẩn sâu trong thú chơi hoa của người Hà Nội. Những chia sẻ của ông với phóng viên Tạp chí Người Hà Nội dưới đây phần nào phác họa bức tranh sinh động về nghệ thuật chơi hoa của người Hà Nội xưa và nay.
  • Đa sắc phim Việt mùa Tết 2026
    Điện ảnh Việt Nam đã đi qua một năm sôi động với nhiều dấu ấn khó quên, đặc biệt là sự tỏa sáng của “Mưa đỏ”. Đây có lẽ là động lực để các nhà làm phim hướng tới những mục tiêu cao hơn trong hành trình làm nghề. Mùa phim Tết luôn được xem là thời điểm mở đầu quan trọng cho một năm mới của điện ảnh nước nhà. Năm bộ phim Việt cùng ra rạp vào ngày đầu năm mang màu sắc, hương vị khác nhau, cho thấy sự đa dạng về đề tài và thể loại đồng thời mang đến cho khán giả nhiều cung bậc cảm xúc trong những ngày Tết sum vầy.
  • Nỗi nhớ mùa xuân
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Nỗi nhớ mùa xuân của tác giả Nguyễn Đại Bường.
  • “Bàn tiệc” chương trình nghệ thuật trên sóng truyền hình dịp Tết Bính Ngọ
    Trong dịp Tết Bính Ngọ 2026, Đài truyền hình Việt Nam (VTV) thực hiện và phát sóng nhiều chương trình nghệ thuật trên các kênh sóng. Tiêu biểu phải kể đến chương trình “Đón Tết cùng VTV - Bay giữa cánh đồng xuân”, “Gala Cười 2026” và “Tết rộn ràng khắp nơi 2026 - Theo bước mùa xuân”.
  • Xứ Đoài Sơn Tây rực rỡ pháo hoa, rộn ràng chương trình nghệ thuật mừng Xuân Bính Ngọ 2026
    Hòa trong không khí tưng bừng đón chào năm mới cùng cả nước, tối 16/2 (tức đêm 29 Tết), tại sân khấu chính Phố đi bộ Thành cổ Sơn Tây (phường Sơn Tây, TP. Hà Nội) diễn ra chương trình nghệ thuật “Mừng Xuân Bính Ngọ 2026”. Và đúng 00 giờ ngày 17/2/2026 – mùng 1 Tết Bính Ngọ, vùng đất xứ Đoài - Sơn Tây cũng rực rỡ màn pháo hoa chào đón xuân Bính Ngọ 2026.
  • Hà Nội miễn phí tham quan nhiều điểm di tích trong dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ
    Nhằm phục vụ nhu cầu tham quan, tín ngưỡng và sinh hoạt văn hóa của Nhân dân và du khách trong dịp Tết cổ truyền, Ban Quản lý Hồ Hoàn Kiếm và Phố cổ Hà Nội thông báo miễn phí tham quan và thời gian hoạt động tại các điểm di tích trong phố cổ.
  • Xã Mê Linh sẵn sàng khai hội đền Hai Bà Trưng xuân Bính Ngọ 2026
    UBND xã Mê Linh (TP. Hà Nội) cho biết, công tác chuẩn bị cho Lễ kỷ niệm 1986 năm Khởi nghĩa Hai Bà Trưng và Lễ khai mạc Lễ hội đền Hai Bà Trưng xuân Bính Ngọ 2026 đã cơ bản hoàn tất, đảm bảo sự kiện ra sáng ngày 22/2 (mùng 6 tháng Giêng năm Bính Ngọ) tại Khu Di tích Quốc gia đặc biệt đền Hai Bà Trưng (xã Mê Linh) an toàn, trang nghiêm, đúng văn hóa truyền thống và văn minh lễ hội.
  • Triển lãm "Giao" trưng bày các tác phẩm điêu khắc chào mừng Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026
    Triển lãm “Giao” trưng bày các tác phẩm điêu khắc chào mừng Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 tại số 69 Đinh Tiên Hoàng, Hoàn Kiếm là một không gian văn hóa đặc sắc, góp phần làm giàu đời sống tinh thần của người dân Thủ đô và du khách...
  • Đạm Phương - chân dung một nữ trí thức tiên phong đầu thế kỷ XX
    NXB Phụ nữ Việt Nam vừa ra mắt bạn đọc cuốn sách “Đạm Phương - Nàng Công nữ buổi giao thời” tái hiện tương đối toàn diện cuộc đời, sự nghiệp, đóng góp xã hội và di sản tư tưởng của Đạm Phương nữ sử (1881-1947) - một trong những gương mặt trí thức tiên phong của Việt Nam đầu thế kỷ XX.
  • Sắc xuân rộn ràng trong không gian nghệ thuật mở tại Nhà Bát Giác
    Tối ngày 15/2, trong không khí xuân lan tỏa khắp Thủ đô, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” tiếp tục diễn ra tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, mang đến cho người dân và du khách một đêm thưởng thức nghệ thuật giàu màu sắc, kết hợp hài hòa giữa âm nhạc, xiếc và múa.
Vết thương ngày cũ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO