Truyện

Vết thương ngày cũ

Truyện nắn của Song Ngư 07:36 25/04/2023

Cô nhận được tin nhắn của Thuận vào sau ngày họp lớp không lâu. Lúc đó cô không biết đó là số của Thuận vì đi họp lớp, cô không hề lưu số của thành viên lớp cũ nào cả. Tin nhắn viết: “Hôm nay cậu có vui không?”

img-2310.jpg
Minh họa của Tiến Vượng

Cô đã chờ đợi rất lâu một người, người mà mỗi tối gửi cho cô một tin nhắn, không phải “Em/ chị/ bạn đang làm gì vậy?” mà là “Hôm nay bạn có vui không?” Nên nhận được tin nhắn đó, cô khá bất ngờ.

Khi biết đó là tin nhắn của Thuận, thay vì vui thì cô lại buồn. Trong số những người bạn học cũ cùng cô tham gia họp lớp sau mười lăm năm thì Thuận là người sớm thành đạt, nhưng vì điều kiện công việc, anh hiện phải sống ở thành phố ven bờ biển phương Nam. Thuận có một cuộc hôn nhân đẹp, và một điều nữa, cô cho rằng rất quan trọng: Thuận là chồng của Thanh Nhã.

Cô cũng vừa chia tay mối tình của mình, mối tình mà cô đã dành trọn trái tim để yêu với những hiến dâng chân thành, trong sáng nhất. Thứ tình yêu mà đã khiến cô tin rằng cách duy nhất để quên đi nỗi buồn thật nhanh là chìm vào chính nó. Nhưng càng chìm vào nỗi buồn, cô càng bị nó dìm sâu vào thăm thẳm và mênh mông, càng cố tránh xa thì càng va vào kỉ niệm. Cô không muốn tham gia buổi họp lớp đó, vì cô sợ dù cô có giỏi che giấu cảm xúc thật của mình đến đâu cũng khó lòng không bị nhận ra. Khi người ta quá buồn, tốt nhất không nên nói gì và làm gì cả.

Nhưng hôm đi họp lớp, cô tỏ ra rất vui. Cô trả lời tin nhắn đầu tiên của Thuận: “Tớ vui. Hôm nay rất tuyệt. Cảm ơn cậu!”
Cô không muốn tiếp tục câu chuyện nữa. Nhưng không đơn giản, tin nhắn thứ hai gửi đến làm cô sững sờ: “Thực ra là cậu đang rất buồn. Đúng không?”

***

Công ty đặt trụ sở từ tầng mười hai đến tầng mười lăm trong tòa nhà mười tám tầng. Không hẹn mà gặp, cô luôn đụng mặt Thanh Nhã ở thang máy khi cần di chuyển từ tầng trệt lên và ngược lại. Mỗi lần giáp mặt, bất quá phải chào nhau. Gọi là chào cho lịch sự, để hai người còn biết từng là bạn học, dẫu không thân thiết.

Cô không ghét Thanh Nhã, nhưng không rõ vì sao Thanh Nhã lại ghét cô đến thế. Hai người làm trong cùng một tòa nhà, thường đi chung thang máy, nhưng công việc chẳng liên quan gì đến nhau. Cô là nhân viên công sở bình thường, sáng đến cơ quan, chiều tối về nhà. Thanh Nhã thành đạt hơn nhiều, đang giữ một chức vụ quan trọng của công ty, thường xuyên đi công tác nước ngoài, và thường ra ngoài với sếp tổng. Cô không ghen tị với Thanh Nhã, mỗi người có một công việc và số phận riêng, và căn bản là Thanh Nhã xinh đẹp, có tài. Người xinh đẹp, có tài, thăng tiến hơn những người kém nhan sắc và tài năng là chuyện bình thường. Nhưng sao Thanh Nhã lại ghét cô đến thế?
Sau buổi họp lớp, Thanh Nhã tuyên bố sẽ lập một trang facebook chung cho cả lớp. Hồi cả lớp còn mười tám đôi mươi, facebook chưa ra đời và thậm chí là điện thoại di động còn chưa phổ biến, nhà đứa nào có điện thoại bàn đã là oách lắm rồi. Thanh Nhã là một trong số những người đầu tiên của lớp có số điện thoại bàn. Lúc ấy, Thuận và Thanh Nhã dành phần lớn thời gian để yêu nhau qua điện thoại.

Cô biết mối tình của họ từ ngày đó. Ngày đi học, họ là một cặp uyên ương hồ điệp, một mối tình khiến người khác nghĩ rằng thế gian này không gì chia cắt được họ. Bảy năm sau ngày ra trường, họ kết hôn.
Trước ngày họp lớp, cô và Thanh Nhã lại tình cờ đi chung thang máy. Như mọi khi, cô gật đầu chào và im lặng nhìn những con số màu đỏ trước mặt đang đếm ngược. Đột nhiên Thanh Nhã bảo:
- Thuận ra Bắc rồi đấy. Mấy hôm rồi.
- Vậy à?
Cô hỏi cho có lệ rồi nghĩ bụng: Thuận ra Bắc hay không chẳng liên quan đến cô. Từ lâu, thậm chí là chưa bao giờ cô quan tâm đến chuyện của họ. Vậy thì Thanh Nhã cần gì phải thông báo một tin nhạt hoét như thế, khi chắc chắn rằng Thuận không ra Bắc chỉ để tham gia buổi họp lớp sẽ diễn ra vào ngày mai.

- Thằng cu Tôm nhà tớ vui lắm. Cười suốt ngày.
Thanh Nhã lại thêm một thông tin. Cô mỉm cười cho có lệ, lại nghĩ: Ừ, thì nó xa bố lâu lắm, phần lớn thời gian chỉ biết bố qua mạng, điện thoại, webcam, nay bố nó bằng xương thịt trở về, dẫn nó đi chơi, mua sắm, nó không vui mới lạ. Vậy thì nàng ta khoe để làm gì cơ chứ.
Thang máy dừng. Trước khi bước ra, Thanh Nhã cười tươi với cô:
- Mai cậu đi họp lớp chứ? Tớ, Tôm và Thuận sẽ đến.

Rồi Thanh Nhã rẽ vào lối nhà xe dành cho những người quan trọng của công ty. Cô thở dài, nghĩ về mối tình đã vỡ của mình. Nếu không tan vỡ, có thể cô sẽ cùng chàng đến cuộc họp lớp, nơi mà sau mười lăm năm, rất có thể mọi người sẽ xuất hiện trước mặt nhau rất khác.

Nhưng hôm sau, tại buổi họp lớp, Thanh Nhã không đến cùng Thuận và con trai. Thanh Nhã ăn mặc rất đẹp, đi chiếc xe con màu đen quý phái khiến mọi người trầm trồ. Thuận đến bằng xe máy, cũng trước sự trầm trồ của mọi người. Mười lăm năm sau ngày ra trường, lần đầu tiên cô nhìn thấy Thuận.

Cô chẳng thấy có gì đặc biệt đối với hai người đó. Một mối tình hoàn hảo từ thời trung học, một đám cưới như mơ, một cuộc hôn nhân mỹ mãn, nhưng rút cuộc là thuộc về họ. Cô tự cảm thấy mình không quan tâm và chẳng liên quan. Cô cũng chẳng có thời gian để nghĩ về việc đó, cô chỉ muốn đắm chìm trong nỗi buồn sâu thẳm của lòng mình dù phải cố để không một ai nhận thấy trái tim cô đang khóc. Vậy thôi.

Giữa những khuôn mặt rất khác sau mười lăm năm bươn chải mưu sinh đang tỏ ra hạnh phúc, cô nhận thấy một khuôn mặt khá chân thành. Đó là khuôn mặt của Thuận. Khác với hình dung đôi chút về Thuận mỗi khi cô gặp Thanh Nhã ở tòa nhà, trong thang máy hay tình cờ thấy Thanh Nhã sóng đôi với sếp và những tin đồn bồ bịch, Thuận không khác trước là mấy và khá giản dị. Thuận mang khuôn mặt chân thành, vì dù không cố ý, cô vẫn bắt gặp những khoảnh khắc buồn vu vơ của Thuận, khi vừa dứt ra khỏi một câu chuyện nào đó. Thuận không sánh vai cùng Thanh Nhã, không nói chuyện với Thanh Nhã, và có khi - cô đoán vậy - là còn không hề một lần mỉm cười với Thanh Nhã.

Có chuyện gì đó đã xảy ra với họ? Một sự đổ vỡ? Cô hoang mang và càng hoang mang hơn với ý nghĩ ấy, khi Thanh Nhã chọn một bài hát đầy yêu thương và trách cứ về một mối tình rất đẹp đã tan vỡ. Thanh Nhã hát rất hay, nhưng không hát được đến cuối bài mà bỏ dở dang. Thuận ngồi đó, thản nhiên như họ chẳng hề ràng buộc.

Không thành viên nào trong lớp nói về cuộc hôn nhân của họ, hay thắc mắc về sự bất thường đó. Mọi người gặp nhau sau mười lăm năm để cùng nhau vui vẻ chia sẻ cuộc sống, sự thành công, và chắc chắn là không thể không dành thời gian thương nhớ hai người bạn không may đã sớm chia xa cuộc đời bề bộn này.

Và cuộc họp lớp ấy đã tan bằng một dấu chấm hỏi về Thanh Nhã và Thuận. Nhưng cô còn mải chìm vào cõi buồn rất riêng, cô chẳng có thời gian quan tâm đến họ, cho đến khi cô nhận được tin nhắn đầu tiên của Thuận, và thắt lòng bởi cái nhìn thấu tâm can cô: “Thực ra là cậu rất buồn. Đúng không?”
- Vì sao chuyện của hai người tan vỡ?
Cuối cùng, cũng có ngày Thuận hỏi cô câu đó, khi câu chuyện giữa hai người đã thân mật và thường xuyên hơn, thường xuyên đến mức cô bắt đầu có cảm giác hẫng hụt khi một ngày hai người không nói chuyện với nhau câu nào. Và thực sự là cô sợ. Mối tình đã vỡ của cô cũng bắt đầu bằng những cuộc nói chuyện thường xuyên, và tan vỡ khi cô nhận ra rằng từ khi nào hai người đã không còn nói chuyện với nhau thường xuyên nữa. Sự đổ vỡ đến một cách lặng lẽ nhưng đầy nước mắt. Vì cô hiểu rằng, nếu yêu cô thực sự, người ấy sẽ không để cô ra đi dễ dàng đến thế.

- Vì người ấy nói không có cảm giác về một sự gắn bó lâu dài. Cậu có biết không? Đó là cảm giác rất khủng khiếp.
- Tớ biết. Tớ cũng vậy mà.

Rất lâu sau, cô không nói chuyện với Thuận nữa, không trả lời tin nhắn của anh, chỉ vì một câu anh nói: “Thực ra, người đầu tiên tớ thích khi bắt đầu năm học lớp 10 chính là cậu. Và sau này, tớ nhận ra là tớ vẫn còn nhớ cậu, với những ký ức thật dịu êm và đẹp đẽ”.

***

Trang facebook chung của lớp cũ đi vào hoạt động sôi nổi. Cô không tham gia, nhưng thường xuyên ghé thăm. Cô biết là Thuận cũng thế, Thuận không hề lên tiếng, dù trên facebook, Thanh Nhã đã thừa nhận cuộc hôn nhân của họ đổ vỡ.

Đằng sau sự đổ vỡ của họ là một sự ghen ăn tức ở? Ừ thì tôi thành đạt đấy, tôi xinh đẹp đấy, đàn ông vây quanh và thèm muốn tôi đấy. Tôi có lỗi khi đàn ông cần tôi và chồng tôi thì đang ở một nơi xa xôi tít mù nào đó hay sao? Thế thì liên quan gì đến nó mà hèn hạ mách lẻo…

Cô hoang mang và giàn nước mắt. Không nêu đích danh, nhưng cô biết Thanh Nhã đang nói đến cô, đang cố tìm cách đổ lỗi cho cuộc hôn nhân vốn đẹp như mơ ấy tan vỡ vì cô. Vì xét cho đến cùng, việc Thanh Nhã xinh đẹp, có nhiều đàn ông vây quanh, và việc Thanh Nhã thường xuyên đi công tác với sếp tổng, cô đều biết.

Nhưng cô không thanh minh được. Không có lý do gì để thanh minh khi Thanh Nhã không nói thẳng kẻ ném đá là cô, và mặc nhiên mọi người đều nghi ngờ điều đó. Chỉ có Thuận biết sự thật đằng sau cuộc hôn nhân tan vỡ ấy. Chỉ có Thuận biết việc mỗi ngày nói chuyện với cô là một niềm vui khác thường. Chỉ có Thuận biết…

Chuyện rồi cũng qua, không thể than vãn và đổ lỗi cho người khác mãi được, Thanh Nhã cũng rời khỏi trang facebook chung và tiếp tục cuộc sống thành đạt của mình. Cô và Thanh Nhã vẫn thường xuyên gặp nhau trong thang máy, vẫn chào nhau hững hờ trong khi chờ đợi những con số màu đỏ liên tục thay đổi…

***

Mùa hạ, biển xanh và sâu thẳm. Lớp cũ tổ chức họp lần thứ hai sau mười sáu năm ra trường trên bờ bãi biển ấy. Cô một mình dạo bước trên bờ biển. Thực lòng cô nhớ đến Thuận. Tự hỏi giờ này Thuận đang làm gì ở nơi đất khách xa xôi ấy. 
Bờ biển vắng người. Có tiếng bước chân phía sau và cô dừng lại. Quay về phía bước chân trên bờ cát, cô cảm nhận rằng vết thương ngày cũ đã dịu cơn đau

Bài liên quan
  • Hoàng tử & Công chúa Ngủ
    Công chúa Ngủ đang ngon giấc trên một chiếc giường đầy hoa, có nắp đậy bằng pha lê. Nàng xinh đẹp, phúc hậu và thông minh, tuy vậy cái sắc đẹp, cái phúc hậu và cái thông minh đang ngủ cùng nàng. Nàng đã tồn tại, song nàng ngủ li bì, cho nên coi như không có nàng. Chỉ có sắc đẹp của nàng hiện lên qua nắp pha lê trong suốt, nhưng đó không phải là nét ưu trong tính cách của nàng.
(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Thủ đô Hà Nội với sứ mệnh tiên phong, sẵn sàng hiện thực hóa tầm nhìn Đại hội XIV của Đảng
    Nhân dịp Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng khai mạc tại Thủ đô Hà Nội, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Nguyễn Duy Ngọc đã trả lời phỏng vấn Báo Hànộimới về những thành tựu nổi bật của Hà Nội trong nhiệm kỳ qua, đồng thời khẳng định trách nhiệm chính trị tiên phong của Thủ đô trong việc quán triệt và cụ thể hóa tầm nhìn, định hướng chiến lược của Trung ương. Với phương châm “Kỷ cương, chuyên nghiệp - Đột phá, sáng tạo - Hiệu quả, bền vững”, Hà Nội xác định quyết tâm hành động mạnh
  • Trung tâm Hội nghị Quốc gia sẵn sàng cho Đại hội XIV của Đảng
    Hướng về Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, nhiều tuyến phố và không gian công cộng tại Hà Nội được trang hoàng rực rỡ cờ hoa, pano, áp phích, thể hiện niềm tin, kỳ vọng và tinh thần trách nhiệm của cán bộ, đảng viên và Nhân dân.
  • Dấu ấn Việt Nam trên bản đồ di sản thế giới
    Với cách tiếp cận toàn diện và hệ thống, cuốn sách “Dấu ấn Việt Nam trên bản đồ di sản thế giới” (NXB Chính trị quốc gia Sự thật, 2026) đã khắc họa rõ nét bức tranh toàn cảnh về 50 di sản tiêu biểu của Việt Nam, phản ánh sinh động sự phong phú, đa dạng và chiều sâu giá trị của kho tàng di sản quốc gia.
  • Trục Đại lộ cảnh quan sông Hồng biểu tượng mới của Thủ đô
    Trong định hướng quy hoạch Thủ đô, sông Hồng được xác định là trục không gian chiến lược, giữ vai trò tái cấu trúc đô thị, tổ chức lại hạ tầng và mở rộng dư địa phát triển. Việc triển khai Đề án Đại lộ cảnh quan sông Hồng không chỉ mang ý nghĩa đầu tư hạ tầng, mà còn là biểu tượng mới của Thủ đô - kiến tạo không gian xanh, văn hóa, sinh thái ven sông, mở ra diện mạo đô thị bền vững, văn minh và sáng tạo.
  • Khu đô thị thể thao Olympic: Hà Nội tiên phong trong hành trình kiến tạo tương lai
    Để phát triển xứng tầm với vị trí, vai trò Thủ đô của đất nước, nhất là phù hợp định hướng Quy hoạch Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm, Thành phố Hà Nội đã khởi công Dự án đầu tư xây dựng Khu đô thị thể thao Olympic trên phạm vi 11 xã của Thủ đô.
Đừng bỏ lỡ
  • Thông cáo báo chí phiên trù bị Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng
    Sáng 19/1/2026, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam họp phiên trù bị tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia, Thủ đô Hà Nội.
  • Thực hiện Nghị quyết Đại hội XIII hiệu quả, tạo đà phát triển đất nước trong kỷ nguyên mới
    Đánh giá thực hiện Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng, dự thảo Báo cáo Chính trị tại Đại hội XIV của Đảng nhấn mạnh, trong bối cảnh rất nhiều khó khăn, thách thức, với ý chí, khát vọng phát triển, kiến tạo tương lai, tư duy đổi mới, nỗ lực lớn, hành động quyết liệt, toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta đã chung sức, đồng lòng thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội XIII. Đảng ta vững vàng lãnh đạo đất nước tiếp tục đạt được những kết quả rất quan trọng, toàn diện, đột phá, nhiều điểm sáng nổi bật.
  • Hà Nội trang hoàng rực rỡ chào mừng Đại hội XIV của Đảng
    Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng diễn ra từ ngày 19 đến 25/1, không khí chào mừng thể hiện rõ qua hệ thống cờ, băng rôn, panô, áp phích... được bố trí đồng bộ trên các tuyến phố và khu dân cư.
  • Khai mạc chương trình "Tết Việt - Tết Phố" 2026
    Sáng 17/1, tại Trung tâm Văn hóa nghệ thuật (số 22 Hàng Buồm, Hà Nội), hoạt động văn hóa mừng Đảng, mừng xuân Bính Ngọ 2026 với chủ đề “Tết Việt - Tết Phố” đã chính thức khai mạc, đưa công chúng và du khách trở lại không gian Tết truyền thống trong lòng khu phố cổ và khu vực hồ Hoàn Kiếm.
  • Đưa các loại hình nghệ thuật chất lượng, giàu giá trị thẩm mỹ đến gần hơn với đông đảo công chúng
    Tiếp nối thành công và sức lan tỏa tích cực từ chương trình "Âm nhạc cuối tuần", Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội tiếp tục giới thiệu tới công chúng Thủ đô chương trình "Tạp kỹ cuối tuần", diễn ra vào lúc 19h30 ngày 18/1, hứa hẹn mang đến một không gian nghệ thuật đa sắc, gần gũi và giàu tính trải nghiệm.
  • Điểm đến tiếp cận di sản văn chương của nhà văn Tô Hoài giữa lòng Hà Nội
    Với hàng trăm hiện vật, tư liệu, hình ảnh và tác phẩm gắn liền với cuộc đời, sự nghiệp cầm bút của nhà văn Tô Hoài (1920 – 2014), Nhà lưu niệm nhà văn Tô Hoài (số 21B ngõ Đoàn Nhữ Hài, phường Cửa Nam, TP. Hà Nội) hứa hẹn là điểm đến văn hóa dành cho công chúng tiếp cận di sản văn chương của nhà văn Tô Hoài.
  • Hòa nhịp với "Ngẫu hứng Tây nguyên" cùng "Âm nhạc cuối tuần" chiều ngày 18/1
    Chiều Chủ nhật ngày 18/1, "Âm nhạc cuối tuần" tiếp tục mở ra một cuộc hẹn âm nhạc mới, nơi jazz trở thành ngôn ngữ chung kết nối con người với không gian đô thị. Bên cạnh các tác phẩm quốc tế, điểm nhấn của buổi biểu diễn là những sáng tác và ca khúc gắn với Việt Nam như "Hà Nội mùa vắng những cơn mưa" với phần solo saxophone và "Ngẫu hứng Tây Nguyên", cho thấy khả năng kết hợp giữa jazz với âm hưởng truyền thống.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Tiếng “tút tút” cuối cùng (Kỳ 2)
    Xóm Tìm nằm nép mình bên dòng sông Trà Lý, nơi bầu trời dường như sà xuống thấp hơn, và mùi bùn non cứ thế quyện vào hơi thở, vào máu thịt của những người dân lam lũ. Ở cái xóm nhỏ ven đê này, mỗi buổi sáng, vào lúc sáu giờ, một chuỗi âm thanh quen thuộc “tút tút…” lại vang lên từ chiếc loa truyền thanh của xã đặt trên đỉnh cột làm từ một cây xoan già.
  • Ra mắt Không gian văn hóa Trấn Vũ quán
    Phường Ba Đình đã ra mắt Không gian văn hóa - Trấn Vũ quán tại di tích đền Quán Thánh, sự kiện càng có ý nghĩa hơn khi Thủ đô đang tràn ngập không khí vui tươi của những ngày đầu năm mới, chào mừng Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV và chuẩn bị đón Tết cổ truyền của dân tộc
  • Độc đáo Lễ hội A Riêu Ngọi Đung của người Pa Cô
    Người dân Pa Cô vùng cao A Lưới phụng dựng và tái hiện lại Lễ hội A Riêu Ngọi Đung - Lễ mừng nhà mới tại Làng Văn hóa các dân tộc xã A Lưới 3 (TP Huế).
Vết thương ngày cũ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO