Truyện

Bóng làng nơi đáy ao

Truyện ngắn của Nguyễn Hiếu 07:01 10/03/2023

Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.

275731578_1849703975.jpg

Cả ngày ông bận rộn nên phải đến đêm xuống, biểu hiện “trục trặc” của cơ thể mới bắt đầu rõ rệt. Mỗi lần cử động khớp gối là lại đau nhói lên, hễ thời tiết thay đổi là xương sống mỏi nhừ. Hôm nào lỡ uống nước nhiều hơn bình thường là nửa đêm phải trở dậy đôi ba lần. Riêng đêm qua, không rõ do thay đổi tiết giao mùa hay do bận lòng sau cuộc thảo luận về dự án lấp ao Sen để xây công trình kỉ niệm sự kiện năm 46 ở làng mà ông cũng trằn trọc đến mất ngủ. Hoặc có thể cơn mất ngủ là do ông đã uống một chút vang của tay chủ dự án. Nếu ông không nhớ nhầm thì tay chủ dự án là con trai của lão Biện ở xóm ngoài đê từng di cư vào Nam và mới trở về. Tên gã hình như là Biểu hay Biển gì đó, đôi chân mày rậm rì hình mác, những ngón tay trùng trục với các đốt ngắn nần nẫn cầm chai rượu vang đến vừa rót vào ly của ông vừa cười giả lả: “Kính mời chủ tịch ly rượu vang Tây Ban Nha chính gốc, rất hợp với tuổi của chủ tịch đấy ạ”. Vị vang ngòn ngọt dễ uống mà cũng khiến ông cảm thấy hơi ngây ngây. Trằn trọc mãi dễ đến đầu canh hai ông mới chìm vào giấc ngủ được. Chưa kịp sâu giấc thì ông đã rơi vào mộng mị lạ kì.

Một mặt nước trong veo được khoanh lại bằng lũy tre xanh mướt. Vầng trăng lu lấp ló sau những đám mây trôi gấp gáp. Lúc này, mặt nước bỗng rung động rồi trồi lên những lớp sóng gối vào nhau như người ta gập cuộn vải dài. Một đụn khói đặc đùn lên trên những lớp sóng đó. Đụn khói ngày càng cuồn cuộn, rồi lờ mờ hiện ra giữa quầng khói một dáng hình trông như khuôn mặt nhưng không rõ nhân dạng, cứ đu đưa giữa gợn khói sóng. Liền sau đó là giọng nói mơ hồ lúc rõ lúc mờ vẳng lên:

- Chào ông. Ông có biết ta là ai không?
Ông Nền im lặng lắc đầu, tiếng lào khào lại tiếp:
- Ta là thần canh giữ mạch nước, trú ngụ dưới ao, mà người làng Chiện cũng như tất cả các làng ở hầu hết phía Bắc này gọi là “con Nam”.
- “Con Nam”, ma nước?! Ông Nền thoáng giật mình nhắc lại.
- Đúng rồi. Ao nào có lũy tre, cây vối, cây sung hay cây si mà chẳng có “con Nam”. Cả làng này, mà không, cả vùng Bắc bộ này đã có ai nhìn thấy “con Nam” đâu. Nhưng các người đều sợ ta và vẫn gọi tên ta mỗi khi dọa trẻ con!

- Tôi nhớ rồi. Những hôm trời tối…
- …Nhất là vào hôm tối trời, mưa phùn hay trăng suông, người lớn vẫn dọa trẻ con rằng “con Nam” sẽ rút chân nếu đứa trẻ nào dám ra cầu ao nghịch ngợm. Đúng không?
- Đúng rồi.

- Làng này ngày xưa nhà nào chả có ao. Người ta đào hố, vật thổ cơi nền nhà. Trận mưa rào đầu mùa trút xuống là thành ao thôi. Có ao rồi thì trồng lũy tre, rặng ổi, rặng nhãn bao bọc. Đường làng thì toàn hàng rào duối và cây tầm xoọng… Tối xuống bóng đen bao phủ khắp làng, trong nhà chỉ le lói ngọn đèn dầu. Mỗi cái ao sẽ có một “con Nam” trú ngụ. Nhưng nào ai biết nhiệm vụ của bọn ta là canh giữ mạch nước cho loài người.

- Quả không sai, tôi vẫn nhớ. Và đúng là tôi không biết rằng các vị là thần canh giữ mạch nước cho làng!
- Ngươi nghĩ xem, cánh đồng mất dần, tre, nhãn, vối hay cây cối đều dần bị đốn sạch và thay bằng tường gạch bê tông đã đành, đến cả ao chuôm cũng lấp hết… Phong thủy làng này sẽ đi về đâu, con cháu đời sau các người muốn sống thế nào khi mất đi mạch nước ngọt?
- Biết làm sao, vật đổi sao dời...
- Ngươi là người đứng đầu làng mà buông xuôi thế ư? Ao riêng của mỗi nhà tự họ lấp đã đành. Nhưng ao chung là của cộng đồng, là lá phổi của làng, là phong thủy đấy, ngươi có hiểu không? Mất ao nước thì mưa trời xuống sẽ chảy vào đâu? Mất ao nước thì mùa hè nóng bức cỡ nào? Lấp ao Sen chính là bịt nguồn lưu thông và trao đổi khí của cả làng. Đó là “long mạch” của cả làng đấy, các ngươi còn không nhận ra ư? Chuyện đời sau của làng thịnh vượng hay lụn bại đều phụ thuộc vào long mạch này cả! À… Đúng hơn thì chuyện của đời sau đang phụ thuộc vào quyết định của ngươi đấy!

Tiếng nói lào khào chìm dần vào giấc ngủ sâu.
Sáng dậy, nhìn vẻ mặt nhợt nhạt của chồng, bà Nền trông trước ngó sau rồi tiến lại sờ vào trán chồng hỏi khẽ:
- Đầu vẫn mát cơ mà. Mà sao mặt ông…
Ông Nền khẽ gạt tay vợ ra, nôn nóng nói:
- Bà còn nhớ “con Nam” không?
Bà Nền ngạc nhiên nhìn chồng, lắc đầu nghi hoặc:
- Con Nam nào? Mấy xóm xa thì tôi không rõ nhưng gần đây có ai tên Nam đâu.
- Không phải là người mà là con Nam ở dưới ao ấy. Tức là, tức là… con ma nước ấy, bà hiểu chưa?
- Thời buổi này còn chỗ nào cho ma nước nữa! Đến cả cái ao Sen ngày trước mênh mông thế mà khi nhà Hai Ớt đổ đất cho con nó xây nhà chiếm đến quá nửa ao, giờ chỉ còn như vũng trâu đầm mà các ông làm việc làng, việc xã cũng chả có ý kiến gì…
- Nhà nó đã xây từ hồi tôi mới đi bộ đội về. Mà không nói chuyện ấy nữa, tôi hỏi bà về chuyện “con Nam” kia, là con ma ở dưới ao do người chết đuối biến thành ấy.
Bà Nền ngẩn người nhìn chồng một chặp, rồi đập mạnh vào vai ông, bà nhìn xung quanh rồi tủm tỉm cười:

- Phải gió, ông rõ thật là… Con Nam mà năm xưa, trước ngày đi bộ đội, ông hẹn tôi ra gốc cây vối bờ ao rồi bất ngờ bảo tôi “con Nam, con Nam kìa!” khiến tôi giật mình suýt ngã phải ôm chầm lấy ông đấy hả? Nỡm! Giờ già rồi mà còn đùa!

Ông Nền nhìn vợ nhưng rồi lại đảo mắt nhìn lên trần nhà lẩm bẩm:
- Ao Sen của làng, nếu lấp đi... Nó là lá phổi, là long mạch của làng. Không được! Dứt khoát không được! Rồi con cháu mai sau sẽ chẳng còn biết ao, bờ ao, cây vối là gì. Không được! Không thể được!
Bà Nền ngơ ngác nhìn chồng, hờn dỗi:

- Tưởng nói với vợ, ai ngờ lại nghĩ đến công việc. Rõ thật là… vô duyên. Mà sao lại lấp ao Sen đi? Ngày trước ao Sen rộng mênh mông, đám đàn bà con gái đi làm đồng xuống khỏa chân rửa tay. Trai gái hẹn hò ai mà chẳng ra ao Sen! Mùa cạn thì khoét trổ đầu gầu tát nước ao Sen lên ruộng.

- Tết xưa, nhà nào nhà nấy thay nhau ra cầu ao rửa lá dong, đãi đỗ. Mưa rào đầu mùa, ao nọ thông ao kia, cá rô le te rạch theo rãnh nước chảy. Giờ thì… - Ông Nền lẩm bẩm - Thế mà bây giờ, người ta lại định lấp nốt cái ao cuối cùng của làng. Không được, không thể được! Tôi đi đã! Dứt khoát không thể mất ao Sen!

***
Chủ tịch Nền trầm ngâm ngồi trước bàn nước. Trong đầu ông chộn rộn đủ mọi ý nghĩ, hết vang lên cuộc họp của Ban Thường vụ xã tới xì xào của dân làng. Tất cả cũng chỉ nói về việc ao Sen sắp bị lấp. Một giọng đàn ông vừa rẽ vào sân nhà ông cắt ngang mạch suy nghĩ:
- Con chào bà, ông con có nhà không ạ?

- Không dám, chào anh. Ông ấy có nhà. Mời anh vào chơi.
Ngẩng đầu lên, ông Nền ngờ ngợ khi người khách mới vào thoáng có nét quen quen, nhất là đôi lông mày rậm đen hình lưỡi mác. Một tay với những ngón nần nẫn từng đốt ngắn xách chiếc cặp đen bóng nhẫy, tay kia gã xách một túi giấy kẻ ca rô. Vừa nhìn thấy chủ nhà, gã khách bước nhanh hơn và liến thoắng:

- Ôi, con nhìn thấy ông mà mừng quá. Ông biết vì sao không? Một là con thấy vẻ mặt của ông hôm nay vượng. Hồng hào, tươi tỉnh. Hai là trước khi đi con đã tính dứt khoát hôm nay ông ở nhà, vì chiều qua con vừa ngồi với anh Nhẫn chủ tịch huyện. Anh ấy bảo nể con lắm nên mới tiết lộ là trong số các xã chuẩn bị lên phường có xã mình.
- Anh là… Biểu?

Gã khách nhấc đôi chân ngắn bước lên thềm, môi vẽ ra một nụ cười nhạt thếch:
- Ôi, ôi. Con là Biển ông ạ. Trời biển mà ông. Bố con tên là Biện. Bố con đi xa làng nước vài chục năm, ở tận tít mù tắp mà vẫn giữ tên cúng cơm ông bà con đặt cho đấy. Dân chính gốc làng Chiện mà… Trong kia bố con cũng đầy đủ nhà cửa, biệt thự, cửa hàng nhưng ai nói thế nào bố con vẫn dứt khoát về làng bằng được để sống tuổi già. Sản nghiệp của bố đều để lại cho anh cả của con. May mà doanh nghiệp của con do chọn đúng hướng nên cũng phát triển được. Có lẽ cũng vì con được thừa hưởng di truyền của bố!

- Thôi được rồi. Mời anh vào uống nước.
Gã Biển ngồi, tiện tay đặt cặp và túi giấy xuống. Miệng vẫn thao thao:
- Anh Nhẫn chủ tịch huyện khi biết con là người làng Chiện thì khen ông lắm ạ. Anh ấy bảo ông tuy tuổi hơi cao nhưng vẫn rất năng động, so với các chủ tịch xã ở huyện mình thì khối anh trẻ hơn vẫn không theo kịp. Chủ tịch huyện nhận xét kĩ lắm ạ. Anh Nhẫn đánh giá tuy quyết đoán nhưng vì là người làng rất hiểu dân nên mọi sự giải quyết của ông đều rất hợp lòng mọi người.

- Anh uống nước đi, rồi có việc gì anh cứ cho biết.
- Ông ạ…
Đang cao giọng Biển bỗng nhìn ra sân, rồi thầm thì.
- Chủ tịch Nhẫn nói với con, ở tuổi ông là trường hợp đặc biệt, và với sức làm việc này của ông, anh ấy bàn với Hội đồng huyện sẽ giữ ông làm thêm khóa nữa.
- Đã hai khóa làm việc rồi, kì này tôi dứt khoát xin nghỉ để anh em trẻ họ lên, sẽ phù hợp với tình hình, trình độ của dân và xã hội lúc này.
Biển xua xua bàn tay:
- Người trẻ năng động đấy nhưng vừa linh hoạt, năng nổ và dày kinh nghiệm như ông thì ở xã này không ai theo kịp ạ. Con thấy Hội đồng quyết thì ông nên nghe theo.
- Ý huyện ủy thế nào tôi không rõ, tôi có quyết định của mình. Mà anh có việc gì…

- Vâng. Thôi thì… Ông con mình là trong họ ngoài làng với nhau. Bố con bảo đời chồng trước bà dì ruột con đâu là anh em thúc bá đằng ông…
- Điều này tôi không được rõ lắm.

- Vâng. Một giọt máu đào hơn ao nước lã… Nó quý lắm ông ạ. Vì thế nên một trong những nhiệm vụ của thế hệ sau chúng con là cứ phải lo sức khỏe cho thế hệ đi trước. Riêng ông hết lòng vì làng, vì dân như thế, chúng con càng phải lưu tâm. Con vừa đi Hàn Quốc về có mua được ít đông trùng hạ thảo và cả sâm Cao Ly gốc của Bắc Hàn, con biếu ông mấy hộp. Hai thứ này ngâm với năm lít rượu, nửa tháng sau thì dùng được. Ông cứ uống một chén con trước khi đi ngủ mỗi tối, thì cứ gọi là hết chê, thanh niên còn chạy không kịp.

Vừa nói, Biển vừa lôi các thứ ra đặt lên bàn.
Ông Nền nhíu mắt:
- Anh cất các thứ đi. Tôi mới gặp anh lần này là lần thứ hai, chưa quen biết gì nhiều…
Biển bật bật tay trên hộp đông trùng:

- Con biết ông giữ ý. Tuy mới quen biết nhưng con rất quý ông, và dù sao chúng ta cũng là người có dây mơ rễ má với nhau. Con xin thưa với ông, con có chi nhánh công ty đã đặt ngoài này gần hai chục năm nay nên con nắm tình hình làng ta, xã ta rất vững. Hội làng, lễ lạt con đều về thắp hương lễ tạ. Các cụ linh thiêng phù hộ nên con mới được về làm dự án ở làng ta.

- Chúng tôi đã quyết đâu mà anh nói dự án làng ta!
Biển chẹp miệng, mắt nhiu nhíu:
- Thưa ông, khoảng cuối năm nay, đầu năm sau thôi, xã ta sẽ lên phường. Lúc ấy thì nước sạch đến tận nhà. Cần gì giếng, ao nữa. Còn chưa kể ao nhiều muỗi dĩn lắm, bệnh tật ở đấy mà ra chứ đâu. Vì thế mà ao riêng trong làng đều đã được lấp hết. Chỉ còn cái ao Sen rộng mênh mông là của chung…
Ông Nền lắc đầu:

- Anh nói thế, tôi không tán thành lắm.
- Vâng vâng. Con cũng đã biết ý ông trong việc này, nên con cũng thưa với ông. Nếu dự án được quyết thì không chỉ là công trình kỉ niệm sự kiện năm 46, mà còn là dự án xây dựng đôi chung cư đứng sau để tôn thêm vẻ hoành tráng của công trình kỉ niệm.
Ông Nền tự nhiên đứng phắt lên, mặt nghiêm lại, chỉ tay ra cửa:
- Anh nói hết rồi chứ. Giờ thì thu tất cả những thứ này vào rồi đi ra khỏi nhà tôi ngay!

Sau khi tiếp tay Biển, trong lòng chủ tịch Nền không mấy yên nên ông đảo qua Ủy ban xem có việc gì cần giải quyết gấp rồi thủng thẳng đi ra bờ ao Sen.

Lúc đó trời đã chạng vạng. Những đụn mây xếp đống vào nhau đã ngả màu xám của bóng đêm. Ông Nền nhìn khắp mặt ao Sen.
Đúng là so với ao Sen thời ông còn trẻ thì giờ chỉ còn non nửa. Ngày trước mặt nước mênh mông, đứng từ bờ này nhìn sang bờ bên kia thấy ngút ngát. Bụi tre có tổ của cặp cuốc đen mà xẩm tối hè nào cũng gióng giả cất lên tiếng “cuốc, cuốc” rộn rã cả góc làng bé xíu, nghe vời vợi. Đôi le le đang bơi nhanh cạnh những con vịt cuối cùng của đàn vịt trắng toát trong bóng chiều đang lạch bạch lên ghềnh ao. Mặt ao mênh mông đến trưa ngày hè trảng, nước ruộng nóng bỏng mà đi bắt cua về lao xuống vẫn thấy nước ao Sen mát rượi, gió từ ao thổi vào làng hây hẩy.
Vậy mà bây giờ…

Mặt ao thắt lại, nhà lấn chiếm lô xô nhô ra thụt vào lộn xộn. Ánh điện trong nhà xỉa ra cắt lìa mặt nước thành những khoang tối. Giọng karaoke nhão nhoét, ông ổng giao nhau dai nhẵng… Một đài kỉ niệm hiện ra sau đó là đôi tòa nhà chung cư cao vút, lừng lững trồi lên thì làng Chiện này… Còn gì nữa…

Đêm xuống hẳn. Ông Nền đứng lặng. Mặt áo sẫm một màu nhung. Có tiếng quẫy nhẹ của con cá trên mặt nước. Ngọn đèn từ cột cao thế bật lên, xỉa xuống mặt ao loang ra thành những vòng tròn hao hao ánh trăng suông. Vòng tròn cứ loang ra lẫn vào tiếng lào khào vẳng lên từ mặt nước ngổn ngang, lãng đãng những mảng bèo cái trôi vô định:
- Không được lấp ao Sen!

Chủ tịch Nền vừa đưa mắt nhìn khắp mặt ao cố tìm nơi phát ra tiếng nói, trong khi miệng ông lẩm bẩm nhắc lại:
- Không được lấp ao Sen!

Ngay sau đó, câu nói vang rõ hơn, loang rộng trên mặt ao trong veo loang loáng vòng ánh sáng vân vi:
- Không được lấp ao Sen… Không được lấp… ao… Sen!

Bài liên quan
  • Đào bích ngược ngàn
    Đã là ba mươi tháng Chạp. Cây đào phai già bên con dốc từ trạm y tế xã Mường Va lên Trạm biên phòng 19 đã khoe những bông đầu tiên. Không ai biết cây đào đã bao nhiêu tuổi. Chỉ biết rằng trên cái gốc vâm váp sần sùi của cây là vết tích của những cành to bằng cánh tay người đã bị gãy do thời gian, là mấy cành nhỏ còn vết dao chặt do cái thú chơi cành cắm lọ của mấy người miền xuôi năm trước và cả cái cành lả thế hoành duy nhất và đẹp nhất vào cuối năm ngoái.
(0) Bình luận
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Lan tỏa những điển hình trong học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh
    Nhân kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2026), Ban Chuyên đề - Báo Nhân Dân phối hợp Ban sách Lý luận, Kinh điển - Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật xuất bản cuốn sách “Hoa vườn Bác” (Những điển hình tiêu biểu trong học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh). Cuốn sách tuyển chọn 70 bài viết về những cá nhân tiêu biểu trong học tập và làm theo Bác Hồ, tích cực lao động, sản xuất, học tập, nghiên cứu, sáng tạo và cống hiến trên nhiều lĩnh vực của đời sống xã hội.
  • Trưởng ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội Nguyễn Doãn Toản thăm, chúc mừng Tạp chí Người Hà Nội nhân dịp 21/6
    Sáng 19/6, đồng chí Nguyễn Doãn Toản - Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy, Trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy Hà Nội, thay mặt Thành uỷ - HĐND - UBND - UB MTTQ Việt Nam Thành phố Hà Nội đã tới thăm và chúc mừng cán bộ, phóng viên Tạp chí Người Hà Nội nhân Kỷ niệm 101 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2026).
  • Họa sĩ Trần Nguyên Dũng: Ký ức chắt lọc qua nhịp điệu màu sắc
    Họa sĩ Trần Nguyên Dũng (1942-2023) là một gương mặt âm thầm, bền bỉ của mỹ thuật Hà Nội. Sau ba năm ngày ông ra đi, một triển lãm cá nhân giới thiệu những sáng tác lúc sinh thời của Trần Nguyên Dũng được tổ chức tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam từ ngày 2 đến 10/6/2026. Triển lãm “Trần Nguyên Dũng - Những ngày thảnh thơi” giới thiệu 60 tác phẩm trên nhiều chất liệu như một lát cắt tương đối đầy đủ về hành trình nghệ thuật của ông, cho thấy một đời sống nội tâm phong phú, gắn liền với truyền thống văn hóa dân tộc.
  • Phát huy truyền thống "Kính già, yêu trẻ" qua cuộc thi vẽ tranh tại phường Tây Hồ
    Cuộc thi vẽ tranh "Ông bà trong trái tim em - Sắc màu 85 năm Đội TNTP Hồ Chí Minh" do Hội Người cao tuổi và Đoàn Thanh niên phường Tây Hồ phối hợp tổ chức đã trở thành cầu nối yêu thương giữa các thế hệ, góp phần giáo dục truyền thống "Kính già, yêu trẻ" và lan tỏa những giá trị nhân văn trong cộng đồng.
  • Hà Nội công bố điểm chuẩn trúng tuyển vào lớp 10 trường chuyên
    Ngày 19/6/2026, Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội công bố điểm chuẩn trúng tuyển vào lớp 10 THPT chuyên năm học 2026-2027.
Đừng bỏ lỡ
  • Nhìn lại một thời của Hội Họa sĩ trẻ Sài Gòn
    Ngày 20/6, tại Hà Nội đã diễn ra tọa đàm nghệ thuật “Hội Họa sĩ trẻ Sài Gòn trước năm 1975: Một thời nhớ lại” do A&V Foundation tổ chức. Thông qua những chia sẻ của họa sĩ Trịnh Cung cùng phần trao đổi với nhà nghiên cứu, phê bình mỹ thuật Phan Cẩm Thượng và các khách mời, tọa đàm đã góp phần nhận diện rõ hơn quá trình hình thành, phát triển của Hội Họa sĩ trẻ Sài Gòn cũng như những giá trị nghệ thuật mà thế hệ họa sĩ này để lại cho mỹ thuật Việt Nam.
  • Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt
    Chiều 20/6/2026, NXB Kim Đồng phối hợp cùng Học viện đào tạo Truyện tranh Comicola Academy và Cộng đồng họa sĩ truyện tranh Việt Nam PunkgaMe tổ chức tọa đàm “Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt” và workshop “Quy trình chuyển thể tác phẩm văn học sang truyện tranh”. Tham dự sự kiện có đông đảo biên tập viên, họa sĩ chuyên nghiệp, các bạn trẻ đam mê sáng tác truyện tranh và độc giả yêu thích truyện tranh.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Như là huyền thoại (Kỳ 2)
    Trong nhóm kỹ thuật được lãnh đạo sở địa chất quyết định cho đi khảo sát vùng đất địa đầu Tổ quốc có ba người. Nhận nhiệm vụ, xuất hành từ phố cổ Phạm Ngũ Lão, gần nhà Bác Cổ rồi đi qua cầu Long Biên là ngược chiều lên phía Bắc. Đi tới bốn ngày đường, ba chàng địa chất mới tới phố núi Hà Giang...
  • Hà Nội có thêm 12 di tích được xếp hạng cấp thành phố
    Nhằm thực hiện công tác bảo tồn, tôn vinh và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống, Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội đã ban hành Quyết định số 3005/ QĐ-UBND về việc xếp hạng một loạt di tích lịch sử - văn hóa và danh lam thắng cảnh trên địa bàn thành phố.
  • “Thức Thủy Show” kể chuyện sen bằng nghệ thuật và ẩm thực trong hồ Tịnh Tâm
    “Thức Thủy Show” tái hiện không gian văn hóa - ẩm thực Huế theo hơi thở sáng tạo và hiện đại với sự kết hợp độc đáo giữa nghệ thuật trình diễn, ánh sáng, âm nhạc và những món ăn được chế biến từ sen.
  • Thế giới tuổi thơ và hình tượng người mẹ trong tập thơ “Trắng mây tóc mẹ” của Trương Anh Tú
    Tập thơ “Trắng mây tóc mẹ” (NXB Kim Đồng, 2024) của tác giả Trương Anh Tú viết về thế giới trẻ thơ, song lại chứa đựng bề sâu cảm xúc mà cả người lớn lẫn trẻ nhỏ đều có thể cảm nhận. Với 24 bài thơ, được sắp xếp theo nhịp thời gian bốn mùa và những khoảnh khắc đời thường, tập thơ đã dệt nên một thế giới trong trẻo. Xuyên suốt tập thơ, bóng dáng người mẹ hiện lên với sự yêu thương, che chở.
  • Ra mắt cuốn sách “Xây dựng chính phủ liêm chính, kiến tạo trong kỷ nguyên mới”
    Sáng 19/6/2026, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương, Văn phòng Chính phủ tổ chức Lễ giới thiệu cuốn sách “Xây dựng Chính phủ liêm chính, kiến tạo trong kỷ nguyên mới” của GS.TS Nguyễn Hòa Bình, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ, nguyên Phó Bí thư Thường trực Đảng ủy Chính phủ.
  • Phát động cuộc thi vẽ và trao Giải thưởng Tô Ngọc Vân lần thứ I năm 2026
    Ngày 17/6, tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, Tạp chí Mỹ thuật phối hợp các đơn vị liên quan chính thức phát động cuộc thi vẽ và Giải thưởng Tô Ngọc Vân lần thứ nhất năm 2026 với chủ đề "Vẽ nên Kỷ nguyên mới".
  • Du lịch Hà Nội tăng trưởng ấn tượng nửa đầu năm, kỳ vọng bứt phá trong năm 2026
    Du lịch Hà Nội ghi nhận những con số tăng trưởng ấn tượng trong 6 tháng đầu năm, đồng thời lên kế hoạch sẵn sàng cho một loạt sự kiện thu hút khách du lịch quy mô lớn trong nửa cuối năm nay.
  • [Podcast] Tản văn: Mắm cáy
    Mắm cáy là món ăn dân dã từ bao đời nay gắn bó với người dân quê tôi như củ khoai nước, quả cà pháo... Mâm cơm nhà nông thời hợp tác xã thường có món rau khoai lang luộc, đĩa cá kho và bát nước mắm cáy (người dân thường vẫn gọi thân mật là nước cáy). Giản dị vậy thôi mà sao mỗi khi đi xa lại nhớ đến nao lòng.
Bóng làng nơi đáy ao
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO