Người mẹ

Truyện ngắn của Ngô Nữ Thùy Linh| 05/10/2022 05:15

Bà Lành ngồi bên hiên nhà, lấy chiếc nón quạt phẩy nhè nhẹ lên gương mặt đầy mồ hôi. Tiếng thở dài não nề, lặng lẽ trôi tuột trong ánh chiều vàng vọt. Nghĩ đến ngày mai, khi người ta sẽ đưa xe đến đón Khôi về nhà, lòng bà không thôi xót xa.

Người mẹ
Minh họa của Nguyễn Văn Đức

Giờ này Khôi đang ngủ, nó nằm ngủ cong queo trên chiếc giường ọp ẹp. Hai mẹ con đã cùng nhau trải qua bao khó khăn để vượt qua quãng thời gian bão táp cuộc đời. Đến lúc này, nó cũng chưa hay biết việc nó sẽ về nhà cha mẹ nó trong nay mai. Vẫn vô tư, vẫn ăn thì ăn, ngủ thì ngủ và quậy phá lúc nào nó thấy bất an trong người. Bà Lành cắn răng chịu đựng, mãi rồi quen, cũng chừng ấy năm bà dần cảm thấy có Khôi trong cuộc đời, không hẳn là điều gì đó quá bất hạnh. Ít ra nó cũng là nguồn động viên lớn lao trong ngôi nhà ba gian rộng thênh thang, không một người thân nào bên cạnh bà. 

Bà nhớ, hồi đưa Khôi về nuôi, nó chỉ đỏ hỏn bằng củ khoai. Ngón tay huơ huơ liên tục, phản ứng dữ dội mỗi khi có ai đó động vào người. Sư thầy trao cho bà khi Khôi tròn tháng tuổi. Khi đó, chùa đã đông nghẹt những đứa trẻ mồ côi, trụ trì thở dài mỗi khi nghĩ đến việc chăm lo cho các con. Tiền sữa, tã, bỉm, đồ ăn mỗi tháng kéo theo sinh hoạt phí của ni cô, chú tiểu trong chùa, cũng là gánh nặng cho thầy. Hồi đó, cứ sáng sáng, một sư cô đại diện, mang thùng bánh ú ra đầu đường đứng bán, kiếm thêm chút tiền lẻ về nuôi các con. Dần dà rồi người ta biết đến chùa, cũng có nhiều mạnh thường quân đến, cúng dường chư tăng, có người thì nhận trẻ về nuôi, san sẻ một phần gánh nặng cho nhà chùa. 

Khôi là một trong những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi, và khi nhận nó vào, sư thầy trụ trì cũng không biết nó bị bệnh thần kinh bẩm sinh. Mãi sau này, mỗi lần Khôi lên cơn, co giật và phá đồ đạc, bà Lành lại lặng lẽ chờ nó qua cơn, rồi đưa lên thầy, nghe pháp, nghe kinh. Dần dà rồi quen. Tháng nào bà cũng đưa Khôi lên đó, học cách trấn an tinh thần cho cậu bằng giáo lí Phật giáo. 

Nghe người ta đồn thổi, cha mẹ Khôi chắc bị bệnh hoặc có dùng thuốc khi mang thai nó, nên nó mới bị như vậy. Nhưng một người như bà Lành, duyên kiếp đưa đẩy, số phận buộc phải gắn với cuộc đời nó, thì thôi bà chấp nhận. Ngoài những lúc nó quậy phá, thì bà cũng nhờ nó được những việc lặt vặt trong nhà. Quét sân, rửa bát, nấu cơm, Khôi làm được hết. Thậm chí đi học, nó cũng tiếp thu bài khá nhanh. Thầy giáo vô cùng tiếc nuối khi phải để nó ở nhà, vì ngoài lúc quậy phá ở nhà, thỉnh thoảng nó cũng làm rần rần trên trường. Lũ bạn được thể, xông lên đánh nó. Lần đầu tiên bà Lành thấy nó từ trường về nhà, máu me bê bết, bà đau đứt từng khúc ruột. Dù không phải là đứa con rứt ruột sinh ra nhưng bà đã cưu mang nó từ nhỏ, làm sao bà không xót khi đứa con mình chăm bẵm hằng ngày bị lũ bạn trêu chọc quá đáng. 

Khôi không nhận thức được điều đó. Nó chỉ cười: "Xước xáp một chút thôi mà mẹ, con không đau đâu". Bà Lành ngồi lấy bông, gạc, nước ôxi già rửa cho nó, vừa rửa vừa khóc. Vậy mà nó vẫn hềnh hệch cười, như chưa có chuyện gì xảy ra. Hôm sau bà quyết định cho nó nghỉ học, cũng là bớt gánh nặng cho nhà trường, và tìm phương án mới cho Khôi được an toàn.

Mới hôm trước, bác Tâm, anh trai của bà Lành ghé nhà. Bác bảo: 

- Em cũng tới tuổi rồi, nghĩ phương án mà giao thằng Khôi cho người ta nuôi đi, cứ như vậy hoài em sống sao được?.

- Nhưng mà... tội cho thằng bé lắm. Dù gì em cũng đã nuôi nó mười bốn năm rồi. Mười bốn năm ấy, không phải ít. Nó gắn bó với em từng ngày, em xem nó là con ruột của mình rồi. Em không nỡ...

- Nhưng em có bệnh, vết thương chiến tranh, chất độc da cam trong người em kìa. Em không lập gia đình là vì điều đó, bây giờ em còn gánh thêm hậu quả của nó nữa. 

Hai anh em ngồi bàn bạc nhau. Có khi tiếng gắt của người anh trai làm bà Lành khó chịu. Bà sợ ảnh hưởng đến Khôi, sợ nó sẽ nghe được rồi tâm lý không ổn định, mà sinh thêm chuyện.

Nhớ hồi đó, rời Hà Nội đi thanh niên xung phong tại chiến trường miền Trung Tây Nguyên, khi đó, bà là một người con gái xinh đẹp, tóc dài, làn da trắng và nụ cười duyên. Những năm tháng cùng đồng đội dẫn đường, đào đất, nằm khe, ngủ suối, bà cũng như bao người con gái thuở ấy bây giờ chỉ còn mỗi da bọc xương, tóc rụng hết, sức khỏe ảnh hưởng nhiều do nhiễm chất độc da cam.

Nghe anh trai bàn bạc, cuối cùng bà chốt:

- Thôi kệ, anh cứ để em lo cho nó, tới đâu thì tới, lúc nào sức em không lo nổi nữa, em sẽ buông.

***

Biết chẳng thể khuyên ngăn được, trong lòng lo lắng cho những ngày về già của em gái, nên mặc dù im lặng nhưng hằng ngày người anh trai vẫn lặn lội ngược xuôi, đi tìm cha mẹ đẻ của thằng Khôi. Ông Tâm nghĩ ít ra khi tìm được cha mẹ nó, người ta cũng có trách nhiệm lo cho cuộc sống của nó sau này. Về lâu về dài, nó còn lớn và trưởng thành nữa. Mười bốn năm chịu đựng vất vả, gian nan, đối với người em gái của mình như vậy là quá đủ. Nhiều đêm ông trằn trọc nghĩ suy. Ông nhớ như in hình ảnh người em gái trở về sau bao nhiêu năm làm thanh niên xung phong trên chiến trường miền Nam. Cô gái Hà thành  năm xưa cao ráo, xinh đẹp, mái tóc dài đen mượt, bây giờ chỉ còn là một người con gái mắt trũng sâu vì sương gió, bão đạn. Mái tóc đen lưa thưa. Đôi bàn tay gầy khẳng khiu. Nhìn cô em gái của mình trước mặt mà lòng người anh đau quặn thắt. Chiến tranh, chẳng chừa một ai. Nhất là những cô gái gửi tuổi xuân mình nơi chiến trường. Những gì họ mang về, chỉ có các vết thương và đau đớn thể xác. Là con gái họ cũng có những lặng thầm, điều khó nói mà chẳng thể chia sẻ cùng ai. Quyết định không lấy chồng của em gái ông chính là cô không muốn làm cuộc đời một ai đó khổ hơn vì mình. Khi nhận kết quả bị nhiễm chất độc da cam từ bệnh viện tuyến trung ương, ông đã thấy em gái mình ngồi thụp ngoài hành lang bệnh viện, khóc không thành tiếng. Ông đứng như trời trồng, người đàn ông luống tuổi, muốn ào đến ôm em gái vào lòng an ủi, nhưng đôi tay ấy cứ run run. Ông cứ đứng như thế nhìn em khóc. Khoảnh khắc ấy cứ in đậm trong đầu óc ông. Đến giờ, khi thời gian trôi qua mười bốn năm, mười bốn năm ấy người em gái nhỏ bé của ông vẫn chưa hết khổ. Tưởng rằng nhận một đứa con nuôi để đỡ đần về già, nhưng nó lại mắc chứng bệnh quái đản. Nhiều khi ngồi bên vợ con, cháu chắt đầy đàn, ông lại thở dài: “Hây dà, số kiếp cô Lành khổ, biết bao giờ mới được hạnh phúc”.

Cũng vì nghĩ cho em, nên ông Tâm quyết tâm đi tìm cha mẹ của Khôi, dẫu biết tin tức mịt mùng, càng đi càng mất hút. Nhưng ông lại nghĩ, hằng năm, đi tìm kiếm đồng đội, ông cùng bạn bè chia nhau ra các tỉnh, có thông tin gì là tới, thì bây giờ cũng làm theo cách đó. Cộng thêm việc vào chùa, tâm sự giãi bày hoàn cảnh, ông cũng tinh ý né lúc em gái không biết để tìm gặp sư trụ trì. Thầy vui vẻ, mang một số giấy tờ ở trong chiếc giỏ ngày xưa cha mẹ Khôi để lại, trong đó, có giấy chứng sinh cùng tên mẹ và bệnh viện khi thằng nhỏ chào đời. Lần lần, ông cũng tìm ra. Khi đứng trước cửa ngôi nhà khang trang, rộng lớn, ông không khỏi run sợ. Ngôi nhà nằm sát mé đường vùng ven đô. Mở cửa nhà là một người phụ nữ trạc tuổi bà Lành, gương mặt hiền hậu. Ông rón rén mở lời:

- Tôi hỏi khí không phải, trước kia chị có một đứa con, đã gửi ở chùa, nay nó tầm mười bốn tuổi?

Người phụ nữ khựng lại mấy giây rồi nước mắt lã chã rơi:

- Anh tìm đúng địa chỉ rồi, nhưng em không phải là người phụ nữ ấy. Cách đây năm năm, chị nhà đã ra đi sau một tai nạn giao thông. Cũng chính là ngày chị ấy đi tìm đứa con thất lạc bao năm của mình. Do quá nôn nóng, lại cố tình giấu chồng, nên chị ấy tự lấy xe máy đi và… Em chỉ là người vợ thứ hai của anh ấy thôi ạ.

Ông Tâm điếng người. Thì ra đây là lí do mà mười mấy năm qua người ta không quay lại tìm đứa con thất lạc của mình. Ông từ tốn:

- Rồi anh nhà hiện nay đang làm gì, liệu có ý định tìm thằng nhỏ về nuôi không?

- Dạ anh ấy là giám đốc một xưởng gỗ, cũng hai bàn tay trắng làm nên từ gỗ. Hồi mới cưới em về, anh ấy kể hết cho em nghe rồi. Cũng kể chuyện hai vợ chồng có một đứa con thất lạc, vợ vì đi tìm con mà mất. Anh muốn trở lại ngôi chùa ấy, tìm kiếm thằng bé, nhưng một phần cũng sợ tâm lí em chưa ổn định, đón nhận mọi thứ quá mới mẻ, nên mấy lần anh ấy còn lần lữa.

Ông Tâm có chút cảm thông. Ngồi lại một lúc trong ngôi nhà khang trang ấy, ông cũng kể về hoàn cảnh của cô em gái mình, về thằng Khôi, đứa trẻ ngốc nghếch bao năm em gái mình cưu mang như thế. 

Nghe xong câu chuyện, người phụ nữ ôm mặt khóc rưng rức. Chị bảo, em cũng là thanh niên xung phong. Em không có con, run rủi thế nào gặp được anh nhà em. Rồi cứ thế thương nhau, bên nhau, chẳng cưới xin gì. Vì cảm thông cho hoàn cảnh anh ấy, nên em về ở cùng anh ấy luôn. Chị ấy mất, cũng có một cháu nhỏ nữa, năm nay đã mười tuổi. Cháu nó đang đi học. Bây giờ biết tình hình cháu Khôi, em sẽ về bàn bạc với chồng, lên xin chị, đón cháu về nuôi. Dù cháu có như thế nào, thì nó cũng là con chồng em, em hi vọng sẽ sống hòa hợp, vui vẻ.

***

Ngày Khôi được cha mẹ đưa xe đến đón, bà Lành đứng trong sân khóc như mưa. Nó cảm nhận được nỗi buồn đau của mẹ. Nó chạy ào đến, ôm chân bà, không chịu rời đi. Hai mẹ con cứ thế bịn rịn. Cả hai bên gia đình làm tư tưởng suốt một ngày. Người vợ thứ hai nhìn bà Lành đầy trìu mến: “Cũng là kiếp phụ nữ với nhau, trở về từ chiến tranh, em hiểu nỗi lòng của chị, nếu chị muốn cháu ở lại, em và anh ấy không ngăn cản. Chúng em hứa sẽ về thăm cháu thường xuyên, cho chị bớt lo toan và phần nữa là tụi em phải chịu trách nhiệm về lâu dài cho cháu”.

Bà Lành gật đầu đồng ý. Vậy là Khôi được ở lại. Ngôi nhà ba gian nằm sâu trong con ngõ nhỏ giữa đất Hà thành đầy ồn ào, bận rộn, hằng ngày lại tràn ngập tiếng cười, có khi là tiếng khóc, tiếng quậy phá của Khôi. Nhưng bà Lành cũng yên tâm phần nào khi con trai mình đã có chốn đi về mỗi khi nó muốn… 

(0) Bình luận
  • Nắng mơ trong biệt thự hoang
    Tôi bị nàng hút đi từ lần thấy hình đại diện Facebook trôi đến. Khoảnh khắc lúc nắng rây xuống những ngón tay thon cầm lọn tóc che nửa phần môi đỏ khiến cho bức selfie ấy đẹp huyền hoặc.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • “Thanh âm Gốm”- cách cảm nhận mới về di sản làng nghề
    Trong khuôn khổ Festival Thăng Long – Hà Nội lần thứ II năm 2026, tối 19/9, chương trình biểu diễn nghệ thuật “Thanh âm Gốm” diễn ra tại Làng gốm Bát Tràng đưa công chúng đến với một cách cảm nhận mới về di sản làng nghề, khi gốm không chỉ được nhìn ngắm qua hình dáng, màu men mà còn được lắng nghe qua âm thanh, chuyển động và nghệ thuật trình diễn đương đại.
  • Lan tỏa giá trị của nghệ thuật truyền thống tới công chúng Thủ đô
    Tối 18/9/2026, trong khuôn khổ chuỗi hoạt động của Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026 với chủ đề “Hà Nội - Dòng chảy di sản”, Bảo tàng Hà Nội tổ chức chương trình nghệ thuật truyền thống “Âm nhạc và Di sản” nhằm tôn vinh những giá trị đặc sắc của nghệ thuật sân khấu truyền thống Việt Nam, đồng thời lan tỏa tình yêu di sản đến đông đảo công chúng.
  • “Vun đắp hiền tài” biến không gian di sản thành sân khấu kể chuyện lịch sử
    Trong khuôn khổ Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026, tối 18/9, Trung tâm Hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám ra mắt phim 3D Mapping “Vun đắp hiền tài”, qua đó kể câu chuyện về quá trình hình thành, phát triển của Quốc Tử Giám và truyền thống trọng học, trọng tài của dân tộc.
  • Hướng dẫn tham gia Cuộc thi trắc nghiệm trên Internet “Vì An toàn giao thông Thủ đô”
    Cuộc thi được triển khai nhằm tuyên truyền, phổ biến sâu rộng các quy định của pháp luật về trật tự an toàn giao thông, nâng cao ý thức chấp hành Luật Giao thông đường bộ trong học sinh, sinh viên và xây dựng nét văn hóa giao thông văn minh, chuẩn mực cho người dân Thủ đô.
  • VBW10 2026: Kiến tạo nơi làm việc tốt để giữ chân nhân tài và nâng cao sức cạnh tranh
    Trong bối cảnh khoảng trống kỹ năng trở thành rào cản lớn đối với quá trình chuyển đổi, năng lực thu hút, giữ chân và phát triển nhân tài đang quyết định sức cạnh tranh dài hạn của doanh nghiệp. Chương trình Top 10 Nơi làm việc tốt nhất Việt Nam theo ngành 2026 – VBW10 tạo cơ hội để doanh nghiệp đánh giá chính sách nhân sự trên một khung tham chiếu có hệ thống, củng cố thương hiệu nhà tuyển dụng và lan tỏa những mô hình, chính sách nhân sự hiệu quả tới người lao động và cộng đồng doanh nghiệp.
Đừng bỏ lỡ
  • Khai mạc Liên hoan phim Tài liệu Châu Âu - Việt Nam lần thứ 16 tại Hà Nội
    LHP Tài liệu châu Âu – Việt Nam lần thứ 16 có sự tham gia của 9 thành viên EUNIC gồm: Phái đoàn Wallonie – Bruxelles tại Việt Nam; Hội đồng Anh; Đại sứ quán Áo; Đại sứ quán Tây Ban Nha; Đại sứ quán Italia; Đại sứ quán Thụy Điển, Đại sứ quán Phần Lan, Đại sứ quán Na Uy, Viện Văn hóa Pháp và Việt Nam.
  • Festival Thăng Long - Hà Nội 2026: Ấn tượng “Sắc màu Hà Nội” qua thiết kế thời trang
    Chương trình trình diễn thời trang “Sắc màu Hà Nội” – hoạt động quan trọng của Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026 đã diễn ra chiều tối 19/9 tại khu vực Vườn hoa đền Bà Kiệu trên phố đi bộ hồ Gươm. “Sắc màu Hà Nội” đã mở rộng cách tiếp cận di sản của Hà Nội, không chỉ nhìn nhận di sản qua những công trình, hiện vật mà còn từ những chất liệu, thiết kế thời trang hôm nay.
  • Hanoi Jazztival 2026: “Âm nhạc không biên giới” tỏa sáng giữa lòng Hà Nội
    Tiếp tục chuỗi hoạt động của Liên hoan nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 (Hanoi Jazztival 2026), tối 18/9 tại Vườn Âm nhạc - Nhà hát Lớn Hà Nội, các ban nhạc của Việt Nam và Hoa Kỳ, Hàn Quốc đã đem đến cho khán giả những phần trình diễn hấp dẫn trong đêm nhạc “Jazz Without Borders - Âm nhạc không biên giới”.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Màu của gió (Kỳ 2)
    ⁠Gói bưu phẩm nhân viên bưu điện chuyển đến nhà tôi là cuốn tiểu thuyết có tên: Màu của gió, của tác giả Lam Thùy. Bức tranh trang trí bìa vẽ theo trường phái lập thể khá hiện đại, nhìn bắt mắt. Tôi mở Facebook, vào trang của Thùy, nhắn tin hộp thư messenger: “Cảm ơn em đã tặng sách. Tôi rất vui vì em vẫn tâm huyết với văn chương. Em đang ở đâu?”...
  • Phát huy nguồn lực, vai trò của công nghiệp văn hóa gắn với phát triển kinh tế - xã hội
    Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương làm việc với các cơ quan, đơn vị về phát huy nguồn lực văn hóa và trao đổi những kết quả đạt được, hạn chế, điểm nghẽn, đề xuất các giải pháp nâng cao đóng góp của văn hóa vào tăng trưởng kinh tế - xã hội trong giai đoạn mới.
  • 13 tác phẩm xuất sắc được trao giải tại cuộc thi phim ngắn “Hiền tài hôm nay”
    Trải qua chặng đường tìm kiếm sôi nổi từ hơn 200 tác phẩm dự thi, 23 phim ngắn xuất sắc thuộc các loại hình tài liệu, phim truyện ngắn và hoạt hình đã tiến vào Vòng Chung khảo. Các tác phẩm không chỉ thể hiện sự phong phú về thế hệ sáng tác, cách kể chuyện cùng ngôn ngữ thể hiện hiện đại mà còn mở rộng góc nhìn về chủ đề “hiền tài”.
  • Hà Nội tiếp thu ý kiến Nhân dân về quy hoạch Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng
    Ngày 17/9, Sở Xây dựng Hà Nội tổ chức hội nghị lấy ý kiến Nhân dân về Quy hoạch phân khu sông Hồng, Đồ án quy hoạch tỷ lệ 1/5.000 và hướng tuyến giao thông tỷ lệ 1/500 thuộc dự án Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng.
  • [Podcast] Người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Trong dòng chảy nghìn năm của Thăng Long - Hà Nội, có những giá trị được lưu giữ trong các di tích, những mái đình, làng nghề; cũng có những giá trị hiện diện trong chính đời sống thường ngày. Khi nói về Hà Nội, bên cạnh một thành phố với hơn nghìn năm văn hiến, người ta còn nhớ đến một nếp sống được hun đúc qua nhiều thế hệ: thanh lịch, tinh tế, trọng nghĩa tình.
  • Khai mạc triển lãm “Jazz & Phố”: Kết nối di sản, kiến tạo tương lai
    Sáng 17/9, triển lãm "Jazz & Phố - Giao thoa không biên giới” chính thức khai mạc tại Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long 31-33 Lương Văn Can (Hoàn Kiếm, Hà Nội) mở đầu chuỗi hoạt động trong khuôn khổ "Hanoi Jazztival 2026".
  • Chùm thơ của tác giả Mai Hoàng Hanh
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Mai Hoàng Hanh.
Người mẹ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO