Truyện

Họp lớp

Truyện ngắn của Nguyễn Trọng Văn 06:20 17/11/2024

Tôi bước vào lớp, có lẽ tôi là người đến cuối cùng, bởi trong lớp đã kín gần hết chỗ ngồi, chỉ còn trống một chỗ ở cuối dãy bàn bên phải. Hơi ngượng vì đến muộn nên tôi ngần ngừ trước cửa mấy giây.

hop-lop-_n.jpg

Thấy tôi đang đần mặt ra, một bạn nữ ngồi đầu bàn bên trái đứng dậy, tôi nhận ra đó là cái Hà lớp trưởng. Hà vẫn vậy, quần lụa đen, áo sơ mi cổ lá sen màu xanh nước biển, tóc tết đuôi sam và nhất là nụ cười hết cỡ. Hà vẫy tay:

- Vào chỗ ngồi cũ của bạn đi. Cả lớp chỉ chờ “người thứ bốn mươi mốt” là bạn thôi để bắt đầu họp lớp.

Tôi cui cúi người, nhanh chóng đi về phía cuối lớp. Một bàn chân chợt đưa ra ngáng đường, tôi hấp tấp bước vấp suýt ngã, tiếng cười to vang lên kèm câu nói: “Nhà gần thế mà còn đến muộn?”.

Tôi ngẩng lên nhìn. Thì ra thằng Hùng, cái thằng xưa nay chuyên kèn cựa với tôi bất kể đó là chuyện gì. Nó vẫn chứng nào tật nấy, nghĩa là hế thấy tôi là tìm cách gì đó để châm chọc. Tôi trừng mắt:

- Mày bao giờ mới thôi cái trò kèn cựa ấy đi?.

Thằng Hùng cùng trừng mắt đáp lại:

- Cái tội đến muộn còn...

Nó bỏ lửng câu nói ở đó rồi nhanh chóng rụt chân lại.

Đợi cho mọi người trật tự, cái Hà bước lên bục giảng, kiểu trang nghiêm như cô Nhung dạy văn vậy, nghĩa là nó cũng làm động tác sửa lại lọn tóc đang xòa ngang trán. Rồi Hà lại gần bảng đen lấy phấn hí húi viết: Sĩ số: 41; Có mặt: 41; Vắng mặt: 0. Viết xong, Hà quay mặt lại, nó không nói gì nhưng nét mặt tỏ rõ vẻ mừng vui.

Tôi bấy giờ mới để ý, trên tấm bảng đen ngoài phía góc trái ghi sĩ số lớp như thường lệ, ở chính giữa bảng còn có dòng chữ viết tay khá to và rất nắn nót. Đã thế dòng chữ hàng trên “Họp lớp 10A” còn được viết kiểu viên phấn đỏ bẻ làm ba, viết ngang cho nét đậm, kiểu chữ bay bướm nhìn rất nổi nhờ được viền bo bằng phấn trắng.

Dòng chữ bên dưới “Niên khóa 1969 - 1971” viết bằng phấn trắng nhưng chữ viết in hoa vẻ trịnh trọng.

-“Chào mừng các bạn lớp 10A niên khóa 1969 - 1974 đã tới họp lớp”, Hà cất giọng. Chừng như thấy mọi người đang tập trung nhìn mình nên Hà ngừng lời, đưa tay vuốt vuốt mấy sợi tóc, vẻ như đang hồi hộp. Đứng thẳng người, mắt hướng về cuối lớp, nó trịnh trọng nói:

- Hôm nay là buổi họp lớp đầu tiên sau 50 năm ra trường. Đề nghị các bạn cho một tràng pháo tay thật giòn, thật to và thật lâu.

Hà vỗ tay trước, cả lớp cùng vỗ theo. Tiếng vỗ tay giòn, to và dài tưởng chừng mãi không thôi. Nét mặt ai cũng hồ hởi.

- Buổi họp lớp hôm nay là buổi họp đầu tiên có đủ bốn mươi mốt bạn - Nó lại ngừng lời đưa mắt nhìn khắp lượt - Nhất là sự có mặt của “Mười hai sứ quân” tức là mười hai bạn nam của lớp ta lên đường đi bộ đội ngay sau ngày bế giảng năm học cuối cùng thời phổ thông.

Tiếng vỗ tay lại vang lên giòn giã kèm theo những tiếng nói xôn xao và những cái đầu ngó nghiêng tìm kiếm. Hà ngừng lời, mắt nó chớp chớp như thể cố gắng không để trào ra những giọt nước mắt, rồi ra hiệu cho mọi người dừng tay vỗ và bảo:

Để thể hiện tình cảm thân mật nên cuộc họp lớp hôm nay sẽ không có phát biểu hay giới thiệu gì cả vì tất cả lớp chúng ta đã học cùng nhau suốt ba năm cấp 3. Tôi đề nghị các bạn khẩn trương sắp xếp lại bàn ghế. Chúng ta sẽ dồn tất cả các bàn vào giữa lớp. Ghế sẽ kê bốn xung quanh. Gọi là “hội nghị bàn chữ nhật”. Mọi người làm luôn đi cho à mà - cái Hà vội xua tay - về vị trí ngồi thì tùy các bạn lựa chọn. Hôm nay những bạn nào ngày xưa thích nhau hay yêu nhau thầm ấy thì các bạn tự nhiên mà ngồi cạnh nhau. Các bạn có đồng ý không?.

Nhoáng một cái tất cả các bàn được dồn vào giữa tạo thành hình chữ nhật. Những chiếc ghế dài được kê bốn xung quanh. Chẳng ai bảo ai, tất cả nhanh chóng ngồi xuống ghế. Hà lại đứng lên nói:

Họp lớp hôm nay chúng ta không chuẩn bị trước mà bạn nào đem đồ ăn thức uống gì thì bày lên bàn để mọi người vừa nói chuyện vừa thưởng thức. Các bạn đồng ý chứ?.

Dĩ nhiên là như thế rồi. Vì cuộc họp lớp hôm nay đã được thông báo trước nên ai cũng đem theo đồ ăn. Tôi vội đặt lên bàn những thứ mà tôi đem theo. Đó là những chiếc bánh quy gai xốp do chính tay tôi tự làm từ bột mì trộn với đường, sữa đặc và trứng gà. Kiểu bánh ấy hồi những năm học cấp 3 được xem như là quý hiếm, nó chỉ có ở những bạn mà gia đình được “ăn gạo sổ” thôi.

Nhìn bánh bích quy mà tôi bày lên, mấy thằng con trai nhao nhao:

- Dân phố có khác. Chứ chúng tao chỉ có khoai lang nướng thôi.

Cả lớp cùng reo hò rất vui.

Một thằng đến sát bên tôi, nó hất đầu hỏi:

- Mày có nhớ tao là thằng nào không?

Tôi giật mình quay đầu nhìn chăm chú vào nó. Thoáng một giây nghĩ ngợi:

- Mày là thằng Sơn. Thằng Sơn con chú Lâm “sơn vẽ kẻ biển” đúng không?

Sơn cười hềnh hệch.

- Đúng là tao rồi. Từ ngày còn học đến giờ tao vẫn chỉ có mỗi cái tên ấy thôi.

Tôi cũng cười góp:

- Mày đã viết những dòng chữ trên bảng kia đúng không?

- Thì đó là nghề gia truyền của nhà tao mà - Nó nói nhỏ nhưng giọng vẻ quan trọng - Mày thấy chữ của tao qua ngần ấy năm thế nào?

Đẹp nhưng nhìn kỹ thì...

- Thì sao?

- Có vẻ như tay mày hơi bị run rồi?

Thằng Sơn lại cười hềnh hệch:

- Tay tao vẫn đủ sức làm mấy kèo vật tay với mày. Tao nhớ hồi trước thi vật tay tao chỉ thua mày đúng một lần. Đấy là lần tao bị trẹo cổ tay.

- Tao nhớ là mày còn thua vật tay với tao một lần nữa?

- Lần nữa vật tay tao thua mày á? Tao chẳng nhớ gì cả. Mà này, chữ hôm nay đúng là tao viết có hơi run thật nhưng đó là vì tao thấy nó run run làm sao ấy.

Tôi cười, thôi tranh luận với nó. Tôi biết, khi viết những dòng chữ trên bảng kia chắc thằng Sơn bị tâm lý, nó xúc động vì buổi họp lớp này.

Chợt thằng Sơn kéo tay tôi:

- Chẳng cần cái Hà nói thì chúng nó cũng tìm đến với nhau.

Nói rồi thằng Sơn hất đầu chỉ về phía đối diện.

- Đấy thôi. Thằng Hùng với con Lan ngồi cạnh nhau. Còn kia thằng Lâm ghé sát vào con Thảo.

Tôi hỏi lại:

Chúng nó hồi ấy thích nhau à?

Thằng Sơn nguýt tôi một cái kiểu như “mày biết rồi còn giả vờ hỏi lại”. Tôi vẫn thật thà:

- Tao chỉ tưởng có cặp thằng Hùng với cái Lan thôi. Đằng này cứ nhìn mấy đứa ngồi bên nhau thì lớp mình dạo ấy phải có bảy tám cặp í.

Thắng Sơn không trả lời, mắt nó ngoáy ngoáy nhìn phía đối diện rồi lại nhìn bên trái sang bên phải.

- Ừ. Hóa ra hồi ấy có nhiều đứa thích nhau thật.

Rồi nó chép miệng.

- Tiếc là chẳng có đôi nào nên duyên cả.

- Sao lại thế?

Thằng Sơn vẫn im không trả lời. Nó ngồi thừ ra vẻ như tiếc nuối.

Chợt cái Hà lại đứng lên.

- Tôi đề nghị các bạn không nói chuyện riêng nữa. Bạn nào xung phong lên hát tặng cả lớp một bài hát đi.

- Hát đơn hay hát đôi?.

- Nếu hát đôi nam nữ thì càng hay.
Tức thì có bảy đôi cùng đứng dậy. Tiếng hát rất hòa đồng tưởng như bảy đôi ấy đã tập với nhau rất kỹ rồi. Tôi nghe thấy tiếng thằng Hùng to nhất. Cái thằng vẫn vậy, nó chuyên ăn thua mà.

Lời bài hát vang lên, giọng hát thiết tha.

- Đảng đã cho ta một mùa xuân đầy ước vọng/ Một mùa xuân tươi tràn ánh sáng khắp nơi/ Đảng đã đem về tuổi xuân cho nước non/ Vang tiếng hát ca chứa chan niềm yêu đời…

- Đó là bài hát mà bọn con gái lớp mình hồi đó hay hát.

Giọng thằng Sơn như thủ thỉ chứ không còn ồm to như trước nữa. Mắt nó lim dim. Tôi biết nó đang lắng hồn vào từng câu hát.

- Hôm bọn mình lên đường bọn con gái cũng hát tặng bài hát ấy.

- Tao nhớ chứ. Nhớ nhất là khi hát mấy đứa còn rơm rơm nước mắt.

- Hồi ấy bọn mình lên đường hoành tráng thật đấy. Mang cả lời ca vào mặt trận. Không gian chùng xuống sau khi bài hát kết thúc. Tôi thấy cay cay sống mũi. Hồi ấy, nghĩa là hôm bọn tôi lên đường nhập ngũ, mặt mũi thằng nào thằng nấy đều hân hoan. Bọn con gái thì có tí tí rơm rớm thật đấy nhưng nụ cười thì đầy khích lệ.

- Vậy mà đã tròn 50 năm rồi mày nhỉ?

Thắng Sơn húng hắng ho, chắc là vì xúc động, nó nói bằng cái giọng hơi làng lạc.

Cả lớp vẫn chưa ai chịu ngồi xuống. Vẫn đứng như vậy, giống buổi chào cờ đầu tuần. Tôi bất giác vỗ tay. Rồi cả lớp cùng vỗ tay. Tiếng vỗ tay dài và vang to.

Cái Hà lại đứng lên.

- Giờ mời các bạn cùng lên chụp ảnh kỷ niệm!

Dường như chỉ chờ có thế. Nên cả lớp giục nhau bước lên phía bảng đen để xếp hàng chụp ảnh. Tôi cũng vội vã đi nhanh.

Bỗng một bàn chân thò ra chặn lối. “Lại cái thằng Hùng”. Tôi ấm ức trong bụng nên giơ chân đá mạnh vào chân nó. Cú đá mạnh đến mức tôi phải thét lên vì đau.

Ôm bàn chân bị đau.

Tôi vùng ngồi dậy.

Không gian im ắng.

Màn đêm đen kịt.

Chẳng thấy một ai xung quanh.

Chẳng một tiếng người.

Thì ra tôi vừa nằm mơ.

Giấc mơ thúc tôi bật dậy khi tôi đá mạnh chân mình vào bức tường.
Đau điếng.

Tôi ôm chân xuýt xoa.

Nước mắt tôi trào ra.

“Trong số mười hai thằng cùng lên đường hôm ấy chỉ có một mình tôi trở về”./.

Bài liên quan
  • Sen quán
    Loay hoay mãi chị mới cởi nổi bộ khuy áo. Cái áo cánh nâu bà ngoại để lại. May sao áo của bà không chỉ vừa mà như muốn vẽ lại những đường cong đẹp nhất của chị. Chị là người Hà Nội. Mẹ không biết cụ tổ đến Hà Nội từ bao giờ mà chỉ biết và kể chuyện từ đời ông bà ngoại. Rằng ông ngoại từng là nhà buôn vải lụa còn bà là ca nương ca trù nổi tiếng ở đất kinh kỳ.
(0) Bình luận
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
  • Chuyện người đàn bà
    Chín năm về trước, vào khoảng chiều tối, anh phó công tố viên Py-ốt-tơ-rơ Xia-rơ-dếch và tôi ngồi xe ngựa băng qua đồng cỏ đang mùa phơi để đưa mấy lá thư từ trạm về.
  • Sau bão
    Tiếng ấm đun sôi ùng ục. Chị toan mở nắp, chợt nghe có tiếng bước chân. Lại thế. Bà Thịnh giật lấy quả trứng khỏi tay chị. Bà miết ngón trỏ lên vỏ trứng nhẵn bóng như muốn truyền vào đó một thứ nôn nóng khó tả, rồi đập vỡ bằng cái bực dọc đang hừng hực dâng lên. Chẳng ai được ăn quá hai quả trong tuần. “Mì còn dư, lại muốn trương ra rồi húp?” - bà liếc sắc lẹm, ánh nhìn như lưỡi móc câu thọc thẳng vào miệng cá.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hà Nội phê duyệt quy hoạch bảo tồn, phát triển làng lụa Vạn Phúc
    UBND Thành phố Hà Nội vừa có Quyết định số 63/QĐ-UBND phê duyệt quy hoạch chi tiết bảo tồn, phát triển làng nghề truyền thống kết hợp du lịch tại làng dệt lụa Vạn Phúc, tỷ lệ 1/500.
  • “Những tương lai được đánh thức”: Thức tỉnh để đồng hành cùng con
    Trong nhiều năm trở lại đây, giáo dục và nuôi dạy con trở thành mối quan tâm lớn của xã hội. Sách về phương pháp học tập, kỹ năng nuôi dạy con, mô hình giáo dục hiện đại xuất hiện ngày càng nhiều. Tuy nhiên, giữa vô vàn lời khuyên dành cho trẻ, câu hỏi căn bản nhất đôi khi lại bị bỏ quên: Người lớn đã thực sự hiểu con hay chưa? Người lớn đã sẵn sàng thay đổi chính mình hay chưa?
  • “Việt Nam - Nhìn từ biển”: Bức tranh sinh động về biển đảo Việt Nam
    Biển từ lâu đã trở thành một phần không thể tách rời trong tiến trình hình thành và phát triển của dân tộc Việt Nam. Không chỉ đóng vai trò quan trọng trong phát triển kinh tế, bảo đảm quốc phòng - an ninh, biển còn là không gian văn hóa, lịch sử gắn bó mật thiết với tiến trình hình thành và phát triển của dân tộc. Qua những trang viết giàu hình ảnh và đầy xúc cảm, “Việt Nam - Nhìn từ biển” (NXB Chính trị quốc gia Sự thật) đưa người đọc bước vào một hành trình khám phá bức tranh sinh động, nhiều chiều và đầy sắc màu về biển đảo Việt Nam hôm nay.
  • Phát động Chiến dịch cộng đồng “Tải ứng dụng Hi1 - Trao gạo nghĩa tình”
    Ngày 8/1, tại Hà Nội, Báo Cựu chiến binh Việt Nam phối hợp với Công ty Cổ phần Hi1 Việt Nam tổ chức Lễ ký kết hợp tác truyền thông và phát động Chiến dịch cộng đồng “Tải ứng dụng Hi1 - Trao gạo nghĩa tình”.
  • Kết luận của Bộ Chính trị về Đề án sắp xếp, tinh gọn các hội quần chúng do Đảng, Nhà nước giao nhiệm vụ
    Thay mặt Bộ Chính trị, đồng chí Trần Cẩm Tú - Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư vừa ký ban hành Kết luận số 230-KL/TW về Đề án sắp xếp, tinh gọn các hội quần chúng do Đảng, Nhà nước giao nhiệm vụ và Đề án đánh giá mô hình hoạt động của Liên minh Hợp tác xã Việt Nam, Liên đoàn Thương mại và Công nghiệp Việt Nam.
Đừng bỏ lỡ
  • Trưng bày "Ngựa về phố" tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám
    Ngày 8/1, Trung tâm Hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu-Quốc Tử Giám khai mạc trưng bày chuyên đề "Ngựa về phố" nhân dịp chào đón năm mới Bính Ngọ 2026.
  • 5 di sản văn hóa phi vật thể mới được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch công bố
    Năm di sản ở Nghệ An, Ninh Bình, Hưng Yên vừa chính thức được Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch ký quyết định công bố trong Danh mục di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.
  • Liên hoan “Giữa miền di-dịch” quy tụ nhiều nghệ sĩ quốc tế
    Tháng 1 năm nay, Liên hoan nghệ thuật lưu động “Giữa miền di-dịch” sẽ chính thức cập bến tại Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh, với sự tham gia của các nghệ sĩ nổi tiếng trong nước và Đông Nam Á. Sự kiện hứa hẹn mở ra không gian đối thoại đa chiều, nơi những câu chuyện xuyên biên giới được kể lại bằng ngôn ngữ của hội họa, múa, thơ và âm nhạc.
  • [Podcast] Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
  • Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng 2026 quy tụ khoảng 900 đại biểu, nghệ sĩ
    Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng (DANAFF) lần thứ Tư dự kiến có khoảng 900 đại biểu, nghệ sĩ, nhà làm phim, chuyên gia tham dự, trong đó khoảng 200 khách mời quốc tế. Liên hoan phim tiếp tục trao các giải thưởng cho phim châu Á, phim Việt Nam xuất sắc, đạo diễn, diễn viên và kịch bản.
  • Nhộn nhịp chợ hoa đêm Quảng An
    Khi phố phường Hà Nội dần chìm vào giấc ngủ, bên bờ hồ Tây, một không gian khác lại tấp nập kẻ mua, người bán. Chợ hoa đêm Quảng An (phường Hồng Hà) bắt đầu nhộn nhịp từ khoảng 23 giờ đêm và kéo dài đến rạng sáng. Đây không chỉ là chợ đầu mối cung cấp hoa lớn nhất Thủ đô mà còn là một “thế giới không ngủ”, nơi sắc hương và nhịp sống hòa quyện trong đêm.
  • Khát vọng thành thực - đường đến thơ
    Có thể coi bài thơ “Tự bạch” là “căn cước thơ” của nhà báo kỳ cựu Đỗ Quảng khi sinh hạ liền ba tập thơ “Thương lắm Sài Gòn ơi”, “Vui buồn tháng Tư”, “Những lời nói thật”, in liền trong mấy năm gần đây (2022 - 2025). Ba tập thơ gối kề với gần 180 bài thơ là một “con số biết nói”.
  • Về Ngôi nhà chung vui Tết bản làng
    Từ ngày 5 đến 31/1/2026, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (Đoài Phương, Hà Nội) sẽ diễn ra chuỗi hoạt động tháng 1 với chủ đề “Tết bản làng”, giới thiệu các hoạt động đón xuân, nghi lễ, lễ hội và phong tục tập quán truyền thống của các dân tộc Việt Nam.
  • Xã Thường Tín để mùa lễ hội diễn ra an toàn, văn minh, giàu bản sắc
    Nhằm bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa, xây dựng hình ảnh Thủ đô Hà Nội văn minh, thanh lịch, UBND xã Thường Tín đã ban hành kế hoạch triển khai thực hiện “Bộ tiêu chí về môi trường văn hóa trong lễ hội truyền thống” trên địa bàn xã năm 2026.
  • Âm nhạc cuối tuần: Khi giai điệu chào xuân lan tỏa giữa không gian văn hóa Thủ đô
    Chiều Chủ nhật đầu tiên của năm mới 2026, không gian Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ trở nên ấm áp và giàu cảm xúc khi chương trình “Âm nhạc cuối tuần” diễn ra trong sự quan tâm của đông đảo người dân và du khách.
Họp lớp
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO