Khát vọng người lính trẻ

Truyện ngắn của Hoàng Khánh Duy| 16/12/2022 08:31

Tôi tìm gặp Nho bên bờ sông. Nho đang ngồi xếp bằng, cúi mặt, tay xé mấy cọng lục bình. Nho buồn rười rượi.

img-1057(1).jpg
Minh họa của Lê Tiến Vượng

Tôi tìm gặp Nho bên bờ sông. Nho đang ngồi xếp bằng, cúi mặt, tay xé mấy cọng lục bình. Nho buồn rười rượi.
- Nho, nói anh nghe, có chuyện gì vậy em?
Nho giật mình quay lại nhìn tôi. Tôi bước đến ngồi xuống bên cạnh Nho. Nho mếu máo rồi òa khóc.
- Hai ơi, em thi trượt rồi, trượt mất rồi! Chắc hai với ba mẹ thất vọng lắm, phải không hai?
Tôi choàng tay qua vai Nho, vỗ vỗ rồi lắc mạnh.
Nho khóc lớn, chưa bao giờ tôi thấy em trai mình - đứa em trai cứng rắn, mạnh mẽ - lại khóc nhiều đến như vậy. Tôi biết Nho buồn lắm. Trong khi đám bạn cùng xóm với Nho hí hửng khoe điểm sau khi nhận được kết quả thi Đại học từ tin nhắn điện thoại thì Nho đi đâu mất tiêu. Tôi biết điểm số của Nho không như mong muốn nên chạy đi tìm Nho. Mẹ giục, lòng mẹ như lửa đốt: “Nhanh lên con, đi tìm em, thằng nhỏ thấy vậy chứ khờ câm, bồng bột lắm!”. Tôi xách xe chạy đi vòng xóm, ra bãi thả diều, ra bờ sông. Cuối cùng tôi cũng tìm được Nho. Thở phào.
- Thôi Nho, nghe lời hai, rồi mọi chuyện sẽ qua. Học đại học không phải là con đường duy nhất để thành công, tin anh đi! Rồi em sẽ trở thành người có ích.
Tôi biết những lời lẽ của mình trong thời điểm này không tác động quá nhiều đến Nho, nhưng tôi hy vọng em sẽ nghĩ thoáng hơn, bởi có người đi lên không phải bằng con đường đại học. Tôi tin sau khi đã bình tĩnh lại Nho sẽ biết lựa chọn con đường đúng đắn khác cho chính mình. “Bọn mình là người trẻ, bọn mình không thiếu cơ hội, miễn là nỗ lực và không bao giờ từ bỏ”. Đó là lời anh Huy nói với tôi khi tôi chọn về quê thay vì ở lại thành phố. Giờ tôi nói lại với Nho. Em lặng im. Tôi ngồi với em thêm chút nữa, nghe tiếng sông chiều vỗ vào bờ, rồi tôi chở em về nhà. Bầu trời phương Tây đỏ rực.

***

Tôi đã từng nói chuyện với ba đến tận khuya, về Nho. Ba muốn Nho học thật giỏi, sau khi tốt nghiệp phổ thông lại tiếp tục thi vào trường Đại học trên thành phố. Kinh tế với Luật, đó là hai ngành mà ba mong muốn, ba kỳ vọng ở Nho rất nhiều. Thấy Nho học ngày học đêm, hết học ở trường lại vội vã ăn bát cơm rồi lóc cóc đi học thêm ở nhà thầy cô trong khu tập thể, tôi thương em đứt ruột. Cảnh đó tôi đã từng trải qua. Tôi hiểu áp lực mà Nho phải chịu nên những buổi chiều rảnh rỗi tôi thường rủ Nho ra bãi đất trống ở bên bờ sông, rủ thêm vài đứa con trai chơi đá bóng, đá cầu đến khi trời tối sẫm.
- Nho lớn rồi, ba để em nó tự chọn ngành học phù hợp với năng lực và đam mê. Ba đừng ép em con, tội thằng nhỏ.
Tôi nói vậy. Ba ngồi trầm ngâm. Tôi biết ba có ý tốt. Đời ba mẹ đã cực khổ nhiều rồi, chỉ biết đọc, biết viết, biết tính toán mấy phép tính đơn giản chứ đâu được đến trường đàng hoàng. Giấc mơ trở thành cô giáo tiểu học của mẹ cũng vỡ tan vì gánh mưu sinh, cơm áo. Tất cả những ước mơ đó, ba mẹ đã truyền lại cho chúng tôi. Tốt nghiệp Đại học, tôi về lại trường cấp ba ở quê mình, ngôi trường gắn với những ký ức tuổi học trò của tôi, để xin dạy học. Thầy hiệu trưởng thương tôi nên nhận tôi vào. Tôi cũng nỗ lực làm tròn trách nhiệm của một người thầy giáo để không phụ lòng thầy hiệu trưởng. Trong mắt đám học trò quê nhà, tôi luôn là người thầy gương mẫu và ấm áp.
Niềm hy vọng kế tiếp, ba mẹ tôi gửi trọn vào Nho.
- Ba mẹ vui khi thấy hai con đứa nào cũng học hành đàng hoàng - Ba nói - Nhà mình không phải giàu có gì, nhưng mọi cố gắng của ba mẹ đều mong muốn vun vén cho con và em Nho.
Ba hỏi người này, người kia, ba học cách sử dụng máy tính, lên Google để tìm hiểu trường này, trường nọ… cuối cùng ba cũng định hướng được cho Nho. Nho vốn ngoan ngoãn, em chưa bao giờ cãi lại, nhưng tôi biết em không thích những phép toán hay những điều khoản, luật lệ cứng nhắc. Em thích vẽ tranh và muốn mình phát huy sở trường, trở thành một họa sĩ chuyên nghiệp.
Tôi nói điều đó với ba, ba buồn buồn. “Làm họa sĩ khổ lắm, nổi tiếng thì không sao, còn không nổi tiếng thì… nghèo lắm! Đời Nho sẽ khổ! Con lựa lời khuyên em giúp ba mẹ”. Tôi buồn thay cho Nho. Ba không ép buộc, nhưng vì kỳ vọng ba đặt vào Nho quá nhiều nên em luôn thấy mình phải nỗ lực để làm ba vui lòng. Em học cật lực. Từ một đứa chỉ giỏi Văn, môn Toán đạt thứ hạng trung bình, Nho vươn lên đứng thứ Nhì trong lớp về điểm số Toán học. Điều đó làm Nho vừa vui, vừa buồn, còn ba mẹ thì vô cùng tự hào khi nhận được phiếu kết quả học tập từ cô giáo chủ nhiệm.
Tôi đã nói với ba rất nhiều, vẽ ra những hậu quả vượt ngoài sức tưởng tượng nếu ba quá kỳ vọng vào Nho và bắt em phải đi theo ngành học mà ba mong muốn. Mẹ không nói gì. Tính mẹ luôn dễ dãi và tôn trọng các con. Ba cũng im lặng. Tôi biết lời nói của mình có hiệu lực, tôi báo tin cho Nho. Em mừng lắm, nhưng vẫn chăm chỉ hết sức. Đêm nào cũng vậy, tôi soạn xong giáo án mà Nho vẫn còn ngồi học bên khung cửa sổ gió thoảng thơm hương cây bưởi sau vườn. Tôi nhắc Nho ngủ em mới chịu tắt đèn, lên giường, đắp chăn. Đầu em rập rờn giấc mộng…

***

Nhưng Nho đã không đỗ đại học. Kinh tế là ngành em tự nguyện. Em nói: “Học kinh tế vẫn có thể vẽ tranh được, có thể làm họa sĩ… nghiệp dư, phải không anh hai?”. Nho đã thiếu mất 0.5 điểm để đỗ vào ngành ba mẹ mong ước. Nho buồn lắm! Lần đầu tiên trong đời tôi thấy Nho buồn nhiều như vậy. Tôi khuyên em, rồi im lặng, tôi biết sự im lặng và đồng cảm đôi khi có giá trị cứu rỗi tâm trạng một con người.
- Em sẽ làm gì đây hai, khi đám bạn em đứa nào cũng đi học Đại học. Em không muốn ba mẹ xấu hổ vì em. Em không muốn anh hai có đứa em thi trượt Đại học.
Nghe Nho nói vậy, tôi cười. Dù cái cười của tôi trong trường hợp này có thể là… vô duyên. Nụ cười khiến Nho bàng hoàng nhìn tôi, rồi em ứa nước mắt.
- Nho đừng nghĩ sâu xa như vậy. Không ai cười cợt hai, em hay gia đình mình đâu. Mỗi người có một cuộc đời, một lựa chọn khác nhau. Mình đã không có duyên với kinh tế thì năm sau mình thi tiếp, vào ngành mình yêu thích, đến khi nào đỗ thì thôi.
- Có được không hả hai?
- Được chứ, em! Một năm để em trải nghiệm. Một năm để em sống gần ba mẹ, không bị bài vở chi phối, em sẽ hiểu về ba mẹ, về bản thân mình nhiều hơn, sẽ biết mình muốn gì và lựa chọn hướng đi đúng đắn.
Nho gật đầu, em ngồi bên tôi ngoan ngoãn như một con mèo ngoan. Chưa bao giờ tôi thấy anh em mình gần gũi với nhau như thế.

***

Một buổi trưa tôi đi dạy về, Nho đợi tôi ở bóng cây chôm chôm trước sân nhà. Em khoe:
- Anh hai, báo cho anh một tin vui là em đã trúng tuyển nghĩa vụ quân sự rồi! Họ đã gửi giấy báo về cho em rồi, em mừng quá!
Còn tôi thì ngạc nhiên đến sững sờ trước quyết định của Nho…
Tôi gọi Nho ra sau nhà, dưới cây bưởi trổ bông thơm phức, vài trái lúc lỉu đợi ngày chín. Tôi quàng tay lên vai Nho, thủ thỉ:
- Em quyết định đi nghĩa vụ quân sự chứ không tiếp tục ôn tập để năm sau thi đại học sao Nho?
Nho cười, nói chắc chắn. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy Nho chững chạc như một người trưởng thành, biết đưa ra những quyết định táo bạo nhưng đúng đắn cho bản thân mình.
- Chẳng phải hai đã từng nói học Đại học không phải là con đường duy nhất hay sao? Em nghĩ mình học đại học hay đi nghĩa vụ quân sự cũng được, miễn là người có ích cho đất nước, sau này em sẽ không hổ thẹn với bản thân.
Tôi mừng vì Nho đã suy nghĩ thấu đáo và làm chủ suy nghĩ của mình. Tôi không biết rồi Nho có ân hận vì mình không theo học Đại học hay không, nhưng chắc chắn rằng Nho sẽ trở thành một người có ích, sẽ sống kiêu hãnh và dũng cảm.
- Nho, em còn trẻ, là thanh niên, cống hiến cho đất nước là điều mà tuổi trẻ ai cũng có trách nhiệm, phải không em?
Nho gật đầu, tôi thoáng thấy mắt em ánh lên những tia hạnh phúc. Tay Nho nhổ vu vơ nắm cỏ dại dưới chân rồi ngẩng đầu đón gió. Khu vườn của ba tôi mát rượi, ba mẹ đã chăm chút từng cây, từng quả. Ở khu vườn này, những năm tháng xa xưa chúng tôi đã cùng chơi trò chơi tuổi thơ, đã từng lớn lên và được ba mẹ dạy dỗ thành những con người có đạo đức, biết nghĩ cho người khác.
Tôi bỗng nhớ đến câu thơ của Quang Dũng mà ngày xưa tôi được học, rồi Nho được học, rồi tôi cũng đã từng giảng dạy cho lũ học trò hiền lành và hồn hiên của mình bằng một giọng điệu hết sức hùng tráng: “Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”. Tôi thấy đâu đó trong Nho cũng có lý tưởng cao đẹp ấy. Đất nước mình đã không còn chiến tranh, nhưng bảo vệ Tổ quốc vẫn luôn là trách nhiệm của mỗi công dân đất Việt.
Tôi biết ba mẹ sẽ buồn vì Nho quyết định đi nghĩa vụ quân sự, sẽ nhớ khi Nho nhập ngũ, công tác ở một nơi nào đó xa xôi mà cấp trên phân công. Nhưng mẹ sẽ đồng ý, ba sẽ tự hào. Quân ngũ sẽ là môi trường rèn luyện cho Nho về tính kỷ luật, sự đoàn kết, ý thức và trách nhiệm đối với quê hương. Tôi tin Nho sẽ được nhiều hơn là mất.

***

Làn gió thổi qua khu vườn ban trưa, mát rượi. Ba tôi đã lúi húi vốc đất vào mấy gốc cam sắp sửa trổ bông, kết trái. Tôi tò mò hỏi Nho.
- Nói anh nghe, sao Nho đi nghĩa vụ quân sự?
Nho cười để lộ hàm răng trắng đều, cười tươi như nắng sớm.
- Vì trong tim em là bóng hình đất nước.
Tự tin, chắc chắn, quyết liệt, đó là điều tôi thật sự mong muốn ở Nho. Tôi nhắm mắt giữa khu vườn lộng gió, hình dung ra cảnh Nho ở đâu đó trên khắp mọi miền Tổ quốc, mặc quân phục màu xanh lá cây, mặt nghiêm nghị. Nhưng trong sâu thẳm ánh mắt, đôi môi, nét mặt, nụ cười của “chàng chiến sĩ” ấy là nét hồn nhiên thời gian mà môi trường làm việc không thể xóa nhòa.

Bài liên quan
  • Cô Hardy  của chúng tôi
    Tôi bắt đầu cuộc sống là một đứa trẻ không có khả năng học tập. Tôi từng bị chứng rối loạn cảm nhận còn được gọi là chứng khó đọc. Một đứa trẻ mắc chứng khó đọc thường học khá nhanh từ ngữ nhưng nhìn nhận chung không như những người khác.
(0) Bình luận
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Văn học với sứ mệnh bồi đắp hệ giá trị văn hóa và con người Hà Nội
    Văn học không chỉ phản ánh hiện thực mà còn góp phần lưu giữ ký ức dân tộc, kiến tạo hệ giá trị văn hóa và bồi đắp nhân cách con người. Trong bối cảnh đất nước và Thủ đô Hà Nội bước vào giai đoạn phát triển mới, sứ mệnh ấy càng trở nên quan trọng, đòi hỏi văn học tiếp tục đồng hành cùng đời sống, phát huy sức mạnh mềm của văn hóa và góp phần xây dựng hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh trên nền tảng truyền thống và tinh thần sáng tạo.
  • Chương trình “Khúc quân hành” 2026: Hành trình một thập kỷ nghĩa tình tri ân
    Sáng 18/7, đoàn công tác Chương trình "Khúc quân hành” lần thứ X - năm 2026 do Tạp chí Người Hà Nội tổ chức nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026); hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến (19/12/1946 - 19/12/2026) đã đến viếng, dâng hoa, dâng hương tri ân các anh hùng, liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ xã Đông Khê (Cao Bằng). Mở đầu chuỗi hoạt động, tại xã Đông Khê đoàn đã trao 150 suất quà tặng các thương binh, bệnh binh, gia đình chính sách.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Phía sau bước chân người lên đường
    Sinh trưởng ở xứ Đoài mây trắng, từng làm việc ở Sở Văn hóa - Thông tin Hà Tây, (nay là Hà Nội), Phan Quế - hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội đến với thơ từ buổi đầu sáng tác và ông cũng được bạn đọc biết đến khá sớm. Tuy nhiều năm qua Phan Quế dành thời gian và tâm sức nhiều cho tiểu thuyết, nhưng thơ đối với ông vẫn là nỗi niềm canh cánh trong lòng.
  • Vì sao The IELTS Workshop được hàng ngàn học viên lựa chọn để chinh phục IELTS?
    The IELTS Workshop được hàng ngàn học viên lựa để chinh phục IELTS là bởi đội ngũ giảng viên sở hữu khả năng ngoại ngữ xuất sắc, kỹ năng sư phạm giỏi.
  • Bệnh viện Tim Hà Nội: Dâng hương tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên
    Hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), mới đây, trong khuôn khổ chuyến công tác khám bệnh, tư vấn sức khỏe và trao quà cho các cựu chiến binh, người có công với cách mạng tại tỉnh Tuyên Quang, PGS.TS.BS Nguyễn Sinh Hiền - Giám đốc Bệnh viện Tim Hà Nội cùng đoàn công tác của Bệnh viện đã đến dâng hương, tưởng niệm các Anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên (tỉnh Tuyên Quang).
Đừng bỏ lỡ
  • Đưa Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam trở thành biểu tượng hội tụ bản sắc văn hóa dân tộc
    Việc Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam được chuyển giao về thành phố Hà Nội quản lý không chỉ mở ra một giai đoạn phát triển mới đối với thiết chế văn hóa đặc biệt này mà còn tạo thêm động lực để Thủ đô hiện thực hóa mục tiêu đưa văn hóa trở thành nguồn lực phát triển. Đó là định hướng được nhấn mạnh trong Thông báo số 573-TB/TU ngày 16/7/2026 của Văn phòng Thành ủy về kết luận của đồng chí Trần Đức Thắng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy tại buổi làm việc với Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam.
  • Khởi động Cuộc thi sáng tác Ca khúc và Logo về phường Mường Thanh năm 2026
    Ban tổ chức mong muốn thu hút, khuyến khích đội ngũ nhạc sĩ, họa sĩ chuyên nghiệp lẫn không chuyên trên toàn quốc đóng góp tài năng, trí tuệ. Từ đó, địa phương sẽ lựa chọn được một biểu trưng chính thức cùng những ca khúc tiêu biểu mang tính khái quát cao, phản ánh chân thực bản sắc độc đáo và dòng chảy phát triển của phường.
  • Bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa: Kinh nghiệm quốc tế và thực tiễn Việt Nam
    Các nhà khoa học, chuyên gia và nhà quản lý... trao đổi, chia sẻ kinh nghiệm cùng các giải pháp bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa tại TP Huế.
  • Hà Nội hỗ trợ mức cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể
    Theo nghị quyết mới được thông qua, phạm vi và đối tượng áp dụng được điều chỉnh hướng tới các chủ thể di sản văn hóa phi vật thể trên địa bàn thành phố, bao gồm Nghệ nhân nhân dân, Nghệ nhân ưu tú, các câu lạc bộ, nhóm thực hành, nghệ nhân và người thực hành di sản. Đáng chú ý, Hà Nội quyết định giữ nguyên mức hỗ trợ rất cao cho các câu lạc bộ và nhóm thực hành di sản văn hóa phi vật thể.
  • Đánh thức bảo tàng bằng ứng dụng nghệ thuật liên ngành
    Hệ thống bảo tàng đang đứng trước những yêu cầu thay đổi theo hướng đa dạng, linh hoạt và hấp dẫn hơn trong cách tổ chức trưng bày nhằm thu hút du khách. Theo đó, bên cạnh các tư liệu, hiện vật, sự kết hợp giữa công nghệ, nghệ thuật sắp đặt và các yếu tố liên ngành đóng vai trò quan trọng, mang đến cho khách tham quan một hành trình thấu hiểu quá khứ theo nhiều cách khác nhau.
  • Kiêng kỵ thần linh ở thôn Lặt, xã Ba Vì
    Vào thế kỷ XVI, vùng đất dưới chân núi Tản, ven sông Đà còn hoang vu. Một số người Mường Bi, Mường Thàng từ Thanh Hóa tìm đến nơi đây sinh cơ lập nghiệp. Cụ Nguyễn Trung Hành là người đầu tiên đến khai phá vùng đất mới. Ban đầu, người dân chặt tre nứa trong rừng, rồi chẻ lạt và chở bằng thuyền đi bán khắp nơi.
  • Mùa thu Hà Nội trong tôi đầy nhung nhớ
    Mùa thu luôn là nguồn cảm hứng bất tận để các nhà thơ họa nên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thông qua ngôn ngữ của thơ ca. Nếu như với nhà thơ Hữu Thỉnh khoảnh khắc "sang thu" đến với thi sĩ thật bất ngờ thông qua mùi thơm nồng nàn của hương ổi: "Bỗng nhận ra hương ổi,...". Thì với Anh Thơ, mùa thu của tác giả lại là: "Gió heo may nổi bờ tre buồn xao xác...", mùa thu của tác giả bắt đầu từ cái se lạnh đặc trưng của làng quê Bắc bộ giản dị, và đầy hấp dẫn.
  • Đổi pin một phút, chạy cả trăm cây số: VinFast Viper đúng chất xe điện cho dân phượt
    Hình ảnh xe máy điện lướt đi nhẹ nhàng trên phố đã trở nên quen thuộc. Với VinFast Viper, xe máy điện còn cho thấy khả năng vận hành mạnh mẽ, đáp ứng những chuyến đi xa hàng trăm kilômet qua nhiều dạng địa hình.
  • VinFast hợp tác với các Đại học, trường Đại học: Giải bài toàn "chất và lượng" của ngành ô tô Việt về nhân sự
    Bằng việc chuẩn hóa chất lượng thế hệ kỹ sư “từ gốc”, VinFast không chỉ tạo lợi thế cạnh tranh khác biệt trên thị trường, mà còn góp phần nâng cao tiêu chuẩn nhân sự cho ngành công nghiệp ô tô điện Việt.
  • "Khúc quân hành" lần thứ X năm 2026: Viết tiếp hành trình đền ơn đáp nghĩa tại Thủ đô Hà Nội
    Kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026), hướng tới kỷ niệm 80 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến (19/12/1946 - 19/12/2026), trong hai ngày 20 - 21/7, Ban tổ chức Chương trình Khúc quân hành lần thứ X năm 2026 do Tạp chí Người Hà Nội tổ chức đã đến dâng hương tại Phù điêu “Hà Nội - Mùa đông 1946”, thăm hỏi và tặng quà 3 cán bộ lão thành có công với cách mạng hiện sinh sống trên địa bàn 3 phường: Ba Đình, Hoàn Kiếm và phường Láng (TP Hà Nội).
Khát vọng người lính trẻ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO