Truyện

Cuộc phiêu lưu của chì gầy

Truyện thiếu nhi của Bùi Duy Phong 14:02 29/07/2025

Tôi nằm vạ vật ở quầy bán văn phòng phẩm đã lâu mà chẳng cô cậu học sinh nào đoái hoài. Lớp bụi thời gian phủ lên thân thể gầy còm khiến tôi ngứa ngáy, khó chịu. Nhìn các bạn bút chì cùng trang lứa được đón về trong niềm hân hoan, tôi “gato” lắm. Nhiều lần tôi muốn nhào ra khỏi hộp hét lớn “bút chì gầy ở đây nè!” rồi lại thất vọng khi người ta chọn mấy chị bút máy xinh đẹp, anh bút xóa vạm vỡ hay các bạn bút bi sặc sỡ.

images.jpg

Ngày qua ngày, tôi tiễn biệt biết bao người bạn trong nỗi buồn vô hạn. Tôi thấy mình như gã vô tích sự, nằm mãi một chỗ, chẳng được đem tấm thân gầy đi phục vụ. Có hôm ngủ dậy đã thấy các bạn quanh mình biến mất từ lúc nào, hộp bút ngày càng thênh thang. Đang phóng tầm mắt mơ hồ nhìn mọi người đi lại trong quầy, tôi giật mình khi bàn tay cô chủ nhỏ chạm vào. Tiếng cậu bé tóc xoăn, đeo kính cận chỉ vào hộp bút khiến tim tôi loạn nhịp.

- Chị bán cho em cây bút chì này.

Tôi vội chào tạm biệt những người bạn quanh mình trước khi cô chủ nhỏ lau sơ lớp bụi rồi cho tôi vào túi nhựa. Tôi muốn reo lên: mình sắp trở nên có ích rồi! Trên đường theo cậu bé về nhà, lòng tôi dâng lên niềm hân hoan khó tả. Phải chăng cuộc đời bút chì gầy sắp sang trang mới?

Trên bàn học kê sát cửa sổ của cậu chủ tóc xoăn, tôi thấy la liệt đủ loại bút, thước và vật dụng. Hàng chục bạn bút bi đủ loại nằm lăn lóc ở một góc, có bạn còn nguyên lớp áo nhựa chưa kịp tháo ra. Mấy anh bút chì gãy ngòi buồn xo nằm riêng một chỗ. Các anh bút xóa to con, lem luốc, chưa kịp đóng nắp cũng nằm chỏng chơ trên tập. Có vẻ đã lâu rồi chẳng ai dùng tới các anh. Dưới sàn là đống sách vở ngổn ngang. Cậu chủ ném tôi vào đám bút chì rồi nằm vật ra giường nghe nhạc. Tôi còn nghe rõ tiếng xì xầm của mấy anh khi tôi vừa đặt lưng xuống.

- Một hai ngày nữa em ấy cũng sẽ chung số phận với bọn mình thôi.
Tôi chẳng hiểu “số phận” ấy là gì nhưng nghe mà lo quá. Khung cảnh hỗn độn nơi ở mới khiến tôi hoảng sợ vì trông nơi đây chẳng khác gì tàn cuộc của trận ẩu đả giữa bút thước, sách vở. Không khéo chưa kịp cống hiến đã bị vứt vào sọt rác, làm mồi cho bọn chuột nhắt thì sao? Cứ nghĩ đến hàm răng nhọn hoắt gặm vào thân thể trong bóng tối mà tôi nổi hết da gà. Hồi còn ở quầy, bọn này mò tới mấy lần làm tôi khiếp vía. Đang ngó nghiêng thì anh bút bi cất giọng:

- Này bút chì gầy ơi! Cố mà phục vụ cậu chủ tóc xoăn cho tốt, không là chung số phận với anh chì màu kia đấy!

Vừa nói, bút bi vừa chỉ vào anh chì màu gãy làm đôi, lộ cả ruột đỏ tươi, nằm đau đớn nơi góc bàn.

- Chỉ vì cậu chủ bực mình khi vẽ hỏng mà anh ấy phải chịu cảnh đó. Cậu ấy chẳng biết nâng niu tụi mình đâu.

Anh bút xóa chen vào:

- Tớ nằm đây ba ngày rồi mà vẫn chưa được đóng nắp vào. Sắp khô cạn luôn rồi nè!

Bút xóa vừa dứt lời, cậu chủ tóc xoăn đã tiến lại bàn, gạt bút thước và sách vở sang một bên để đặt tờ giấy vẽ lên. Nhìn các anh chị bút nằm chồng chất, tôi hồi hộp chờ đợi. Khi cậu cầm tôi lên vẽ những nét đầu tiên, tôi sung sướng đến nghẹn lời! Từng nét đậm nhạt lướt theo tay cậu chủ trên trang giấy trắng tinh. Thấy các bạn bút trố mắt nhìn, tôi nở nụ cười kiêu hãnh vì được trọng dụng. Cậu vẽ liên hồi, khiến tôi mệt nhoài. Bất chợt, một tiếng “rắc” vang lên. Tôi đau nhói, đầu choáng váng. Nhìn xuống, một phần ruột đen đã gãy vỡ rơi trên giấy sau cú đè mạnh. Các bạn bút nhìn tôi ái ngại. Liệu tôi sẽ được dùng tiếp hay bị bỏ đi như bao cây chì khác? Tôi nằm đó, choáng váng và phó mặc số phận.

Khi tỉnh dậy, tôi mở mắt nhìn quanh mà chẳng thấy gì ngoài một màu tối om. Tôi lần mò khắp nơi, nhưng chẳng thấy các bạn bút đâu cả. Nhìn quanh, tôi mới biết mình đang nằm trong sọt rác đầy những thứ bẩn thỉu lâu ngày không dọn, với lũ gián bò lổm ngổm tìm thức ăn. Tôi gào khóc nhưng chẳng ai nghe, chỉ thấy mấy cái râu gián rung rung làm tôi rợn người. Trong đầu cứ vang lên những tiếng “ước gì”, “giá mà”… Sao số phận lại đẩy tôi vào tay một cậu chủ bừa bộn đến thế? Tôi nằm im trong sọt, chẳng biết ngày hay đêm, thỉnh thoảng lại bị thức ăn thừa, giấy vụn dội lên người. Mỗi lần nghe tiếng sột soạt, tôi lại lạnh toát người vì sợ đám chuột nhắt tìm đến.

Một ngày nọ, sau tiếng trách mắng của ai đó, cậu chủ tóc xoăn đem tất cả vứt ra lề đường. Tôi lóa mắt vì ánh sáng sau nhiều ngày trong bóng tối. Gió thoảng qua mang theo mùi cỏ non làm tôi thấy dễ chịu đôi chút. Nhưng sau vài lần bị đám mèo hoang giằng xé, tôi văng ra nằm lăn lóc bên vệ cỏ. Tấm thân gầy giờ nhem nhuốc, phủ đầy đất bụi sau những cơn mưa đêm. Nhìn các bạn học sinh đi ngang, tôi chỉ mong có ai đó nhặt mình về. Nhưng chẳng ai để ý. Thôi thì, đành mặc cho số phận vậy...

Vỏ của chiếc lon sữa bò là nơi đựng những chiếc bút của cô bé ve chai. Tôi may mắn gia nhập nơi ở mới khi hai chị em cô bé lang thang nhặt phế liệu trong buổi chiều không đến lớp. Cô em reo lên:

- Chị ơi, cây bút chì này còn mới lắm nè!

Ánh mắt tròn xoe của cô em như nhặt được cái gì quí giá lắm. Cô cẩn thận bỏ tôi vào túi riêng cùng những món lặt vặt khác. Sau khi “tắm gội” và gọt nhọn, tôi được cô bé đưa tới chiếc bàn học ghép bằng tấm ván cạnh cửa sổ. Căn phòng bé tẹo, tuềnh toàng, chẳng sang trọng như phòng cậu chủ tóc xoăn nhưng ngăn nắp vô cùng. Cái kệ gỗ treo trên tường gạch xù xì là nơi cất sách vở của hai chị em rất gọn gàng. Khung cửa dán những bông hoa giấy xinh xinh. Tôi sững người nhìn ngó căn phòng ấm cúng, mộc mạc ấy.

Từ đó, đêm nào tôi cũng cùng hai chị em học bài. Dưới tay cô bé, tôi vẽ những hàng chữ đều tăm tắp, lòng đầy hân hoan. Nhìn những điểm tốt, những lời khen của thầy cô trong vở, tôi vui lây vì mình cũng góp một phần nhỏ.

Tôi chẳng nhớ đã ở đây bao lâu, chỉ biết thân mình ngày càng ngắn lại. Từ một cây bút chì cao gầy, giờ tôi chỉ còn một khúc nhỏ xíu. Nhưng tôi thấy vui lắm. Vui vì mình được dùng đến, được quý, được làm việc gì đó có ích. Sau bao ngày lang thang, giờ tôi đã có một nơi thuộc về mình. Và nếu được chọn lại, tôi vẫn muốn nằm trên bàn học này, làm cây bút chì bé nhỏ cùng cô bé viết tiếp những dòng chữ đẹp đẽ các bạn ạ./.

Bài liên quan
(0) Bình luận
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Di sản làng nghề “kết duyên” sáng tạo
    Là nơi lưu giữ ký ức, kỹ năng và bản sắc cộng đồng, các làng nghề Hà Nội dần trở thành nguồn lực cho sáng tạo. Sự gặp gỡ giữa nghệ nhân và nhà thiết kế, nghệ sĩ đang mở ra những khả năng phát triển mới cho thủ công đương đại trên nền tảng di sản. Từ những cuộc “kết duyên” đầy cảm hứng ấy, Hà Nội đang khơi thông mạch ngầm của hệ sinh thái thủ công, biến vốn cổ thành động lực bền vững cho tương lai.
  • Phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Thủ đô: Khơi dậy nguồn lực sáng tạo cho phát triển công nghiệp văn hóa
    Trong nền kinh tế sáng tạo, tài năng và sức sáng tạo của con người chính là nguồn vốn quan trọng nhất. Đối với Hà Nội, đội ngũ văn nghệ sĩ không chỉ góp phần gìn giữ bản sắc văn hóa mà còn giữ vai trò trung tâm trong quá trình hình thành các sản phẩm công nghiệp văn hóa có giá trị. Khơi dậy, phát huy và tạo điều kiện để nguồn lực sáng tạo ấy phát triển sẽ là “chìa khóa” để Hà Nội khai thác hiệu quả tiềm năng văn hóa, nâng cao năng lực cạnh tranh và khẳng định vị thế của một trung tâm sáng tạo trong kỷ nguyên mới.
  • Khơi nguồn sáng tạo của văn nghệ sĩ, trí thức, nghệ nhân, chung sức phát triển Thủ đô Hà Nội
    Chiều 29/7, Thành ủy Hà Nội tổ chức gặp mặt đại biểu văn nghệ sĩ, trí thức, nghệ nhân tiêu biểu trên địa bàn thành phố. Đây là dịp để lãnh đạo thành phố lắng nghe những hiến kế về phát triển khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo, công nghiệp văn hóa và phát huy nguồn lực con người, góp phần tạo động lực mới cho sự phát triển nhanh, bền vững của Thủ đô.
  • Đình Nội Bình Đà: Lưu giữ ký ức thiêng liêng về Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân
    Trải qua hàng nghìn năm lịch sử, có những vùng đất không chỉ lưu giữ dấu tích của thời gian mà còn cất giữ trong mình ký ức thiêng liêng về cội nguồn dân tộc. Với tôi, đình Nội Bình Đà không chỉ là ngôi đình cổ của quê hương, mà còn gắn với tuổi thơ, với những mùa lễ hội tháng ba âm lịch và với niềm tự hào về vùng đất thờ Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân, vị thủy tổ của dân tộc Việt Nam.
  • Thưởng thức những giai điệu jazz giữa không gian di sản Nhà Bát Giác
    Vào 17h00 ngày 2/8, Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục chào đón công chúng đến với chương trình "Âm nhạc cuối tuần", nơi những thanh âm của jazz trở thành chiếc cầu nối đưa nhiều nền văn hóa gặp gỡ trong không gian di sản giữa lòng Thủ đô. Từ những tác phẩm kinh điển của thế giới đến những giai điệu Việt Nam đậm chất tự sự, chương trình mở ra một hành trình thưởng thức âm nhạc đa tầng cảm xúc, góp phần bồi đắp diện mạo văn hóa của Hà Nội - Thành phố sáng tạo.
Đừng bỏ lỡ
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thanh Kim
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Thanh Kim.
  • Âm nhạc cuối tuần: “Chất men” văn hóa giữa lòng Hà Nội
    Chiều cuối tuần tại Nhà Bát Giác, những thanh âm đầu tiên của "Hà Nội - Niềm tin và hy vọng" vang lên như một lời chào quen thuộc dành cho người dân và du khách. Tiếp sau đó, những giai điệu jazz kinh điển của thế giới lần lượt cất lên qua phần biểu diễn của NSƯT Quyền Văn Minh và các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club, mở ra một không gian âm nhạc giàu cảm xúc ngay giữa trung tâm Thủ đô.
  • Đưa nghệ thuật truyền thống đến gần công chúng, bồi đắp tình yêu lịch sử qua “Âm nhạc cộng đồng”
    Tối 2/8, tại Nhà Bát Giác, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện đã mang đến cho đông đảo người dân và du khách một không gian nghệ thuật đa sắc, nơi những làn điệu cải lương, ca cổ, tân cổ và các tiết mục múa hòa quyện trong không gian của phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm. Đặc biệt, chương trình có sự giao lưu của các nghệ sĩ đến từ phương Nam, góp phần tạo nên cuộc gặp gỡ nghệ thuật giàu cảm xúc.
  • “Chuyện Hà Nội - Một ngày rất Hà Nội”: Kích cầu du lịch văn hóa, kinh tế đêm Thủ đô
    “Chuyện Hà Nội - Một ngày rất Hà Nội” - chương trình nghệ thuật do Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long thực hiện, đã ra mắt công chúng vào tối 30/7 tại Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long (số 31 - 33 phố Lương Văn Can, phường Hoàn Kiếm).
  • [Podcast] Tản văn: Một ly tỉnh và nhớ
    Người ta có muôn vàn cách để quên một điều gì đó nhưng để nhớ về kỷ niệm thì lại chẳng có nhiều. Tôi hay chọn buổi sáng thứ Bảy trong tuần để được thư thả về phố núi quê hương, ngồi đợi giọt đắng của đất đai, mưa nắng điểm từng nhịp xuống chiếc ly sứ như đợi thời gian mở cánh cửa diệu kì của mình.
  • Phường Bồ Đề ra mắt mô hình "Không gian văn hoá công đoàn": Kết nối tri thức, lan toả văn hoá đọc
    Chào mừng kỷ niệm 97 năm Ngày thành lập Công đoàn Việt Nam (28/7/1929 – 28/7/2026), vừa qua, Công đoàn phường Bồ Đề phối hợp với Công đoàn Trường THCS Ngọc Thụy và Công đoàn Trường Tiểu học Ái Mộ B tổ chức Lễ ra mắt Mô hình “Không gian văn hóa công đoàn”.
  • Triển khai xây dựng, quảng bá thương hiệu Quốc gia “Thành phố Nhiếp ảnh Việt Nam”
    Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch phối hợp với UBND TP Huế triển khai Đề án xây dựng, quảng bá thương hiệu Quốc gia "Thành phố Nhiếp ảnh Việt Nam".
  • [Podcast] Canh dải khoai - Đặc sản trứ danh xứ Đoài
    Trải qua thăng trầm thời gian, người Hà Nội vẫn luôn biết gìn giữ những món ăn truyền thống từ công thức gia truyền, đồng thời họ còn nâng niu những giá trị văn hóa được gửi gắm trong từng món ăn, từ cách chọn nguyên liệu, chế biến đến cách thưởng thức. Và canh dải khoai là một món ăn như thế.
  • Kiệt tác opera “La Traviata” của Ý chuẩn bị công chiếu tại Hà Nội
    Trong hai đêm 30 và 31/7/2026, Nhà hát Hồ Gươm, khán giả yêu nghệ thuật hàn lâm tại Hà Nội sẽ được hòa mình vào không gian âm nhạc đỉnh cao với sự xuất hiện của vở opera kinh điển “La Traviata”.
  • Kiêng kỵ thờ thần ở Viên Nội
    Làng Viên Nội thuộc tổng Tuân Lệ, huyện Đông Anh, tỉnh Phúc Yên trước năm 1945. Sau đó thuộc xã Liên Hiệp, huyện Đông Anh, tỉnh Phúc Yên (từ năm 1950 thuộc tỉnh Vĩnh Phúc). Năm 1961, làng được sáp nhập vào Hà Nội. Năm 1965, Viên Nội thuộc xã Vân Nội; từ ngày 1/7/2025 thuộc xã Phúc Thịnh, Hà Nội. Viên Nội thờ hai vị thần là Đống Băng và Uông Tá (thời Hùng Vương thứ 18) cùng Diệu La công chúa, nữ tướng thời Hai Bà Trưng.
Cuộc phiêu lưu của chì gầy
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO