Truyện

Tin vào nắng

Truyện ngắn của Phạm Thị Phong Lan 11:19 15/10/2023

Cuối giờ chiều, Diệp gọi cho cô về số máy cơ quan, vừa kịp “Alô” đã nghe đầu kia choe chóe: “Mày còn chết gí ở đấy à? Tuần sau tao cưới rồi, đang túi bụi đưa thiếp mời đây. Mày phải về từ hai hôm trước còn giúp các cụ tiếp khách ở nhà.” Diệp lúc nào cũng thế, cứ ào ào như đi đánh trận. Cầm tấm thiệp được thiết kế khá cầu kỳ, tên chú rể là Biền - không nằm trong số những người quen cũ.

img-4233.jpg
Minh họa của Lê Tiến Vượng.

Diệp dặn với thêm: “Chuyển thiếp mời cho ông Tín giúp tao nhé! Ông ấy bận nên chỉ mời dự tiệc ở khách sạn thôi, không phải về quê cùng mày từ hôm trước”. Diệp không ưa nổi cái cách quan tâm đầy chất chiếm hữu của anh, mà anh thì lại luôn sợ những ồn ào phá phách của cô bạn ngấm sang Thùy. Chính vì thế, những lúc buồn khổ, thất vọng về anh, Thùy không dám sẻ chia nỗi niềm với bạn.

Lâu lâu, Diệp nhìn xoáy vào nỗi lo âu mơ hồ của Thùy:

- Mày với Tín định thế nào? Chẳng lẽ lại cứ biền biệt mãi thế à? Đàn ông làm nghề xây dựng đi đâu “gieo ngô” ở đó. Liệu có tin được lâu không?

Thùy rất sợ cái kiểu nửa hỏi han nửa phán xét đó. Mẹ và các chị tuy không nói toạc ra, nhưng cũng xa xôi nhắc nhở. Nhiều lúc phải trốn tránh những săn đón quanh mình, Thùy cũng tự hỏi: Hay mình mù quáng dại dột quá khi cứ vời vợi chờ mong thế này?

Yêu nhau hai năm, không ngày quan trọng nào anh quên có mặt (bằng cách của anh) bên cạnh Thùy. Chỉ nghe giọng Thùy khang khác là hàng tá dặn dò trách móc: Em nhớ uống thuốc đúng giờ. Em đừng thức khuya gõ máy tính nữa. Anh tệ quá, không ở gần để chăm sóc được em cho đáng mặt người yêu… Chỉ nghe thế thôi, giọng Thùy đã ướt sũng: “Anh đừng lo. Em không sao thật mà”. Hai năm, anh đã kịp biết gần hết họ hàng Thùy qua mấy đám cưới, đám giỗ, đám khao thọ… Nhưng Thùy chưa một lần đặt chân đến quê anh. “Bầm anh (anh vẫn quen gọi mẹ là “bầm”) rất đẹp nhưng không hiền. Em mà về bây giờ là hỏng hết. Đợi khi anh có đủ những thứ cần thiết cho em, chúng mình sẽ không phải chịu sự sắp đặt nào hết. Chỉ cần em tin anh”. Anh bảo, mẹ luôn là người quyết định mọi chuyện trong nhà, ngay cả chọn nghề cho em trai, kén chồng cho chị gái cũng một tay bà sắp đặt. Anh phải chọn cách đi suốt năm để thoát khỏi tầm kiểm soát của mẹ, mấy ngày Tết về nhà chỉ để ngủ vùi. Trúng mấy công trình lớn, anh dư tiền mua một mảnh đất kế bên khu đô thị phía tây thành phố. “Trong ngôi nhà của em, sẽ có một căn phòng đặc biệt. Chỉ cần bước vào đó, em sẽ được tự do tuyệt đối với nắng gió của mình”. Thấu hiểu và yêu thương đến độ nào đó, anh mới đọc ra được ước mơ sâu kín của Thùy một cách dễ dàng như vậy. Sao Thùy lại không tin, không dựa vào lòng tin để chờ đợi anh cơ chứ!

Chị Phương cùng phòng nghỉ sinh, dù đã tuyển thêm cộng tác viên nhưng công việc của Thùy như vẫn tăng lên gấp đôi. Vừa lo viết bài, vừa phải tổ chức trang, mà cộng tác viên lại chưa thạo việc nên bài nhận về phải biên tập khá vất vả. Cả tuần tất bật, đến lúc nhớ ra đã gần hết ngày thứ 7 mà chưa có tin nhắn quen thuộc nào. Chắc phải giận ghê lắm anh mới im lặng lâu như vậy. Thùy hân hoan nhấn phím: “Trừng phạt em như vậy là đủ rồi. Nhớ anh vô cùng. Sớm trở về với em nhé, Leo!” Anh sinh đúng vào cung sư tử, Thùy đã chọn tên chòm sao này làm kí hiệu tình yêu của mình.

…1 giờ sáng. Bản giao hưởng Định mệnh dội lên róng riết. Số máy nội thành, Thùy ấn phím nhận cuộc gọi, một tiếng gầm vang lên: “Con đĩ!” Hả? – Thùy bật khỏi cơn ngái ngủ, trân trân nhìn màn hình xanh lét, vẫn 04664… đang gọi. Trấn tĩnh trong giây lát, Thùy áp máy vào tai: “Chị là ai? Sao lại nói năng hồ đồ như vậy?”. Tiếng gầm kết thành chuỗi: “Tao là ai à? Mày hỏi thằng tình nhân mặt dày của mày xem ai đẻ cho nó hai đứa con? Xem nó móc ví của ai để lấy tiền hoa hoét, quà cáp cung phụng mày?” Chiếc điện thoại run lên bần bật. Đây là món quà anh bí mật đặt dưới gối của Thùy, đúng vào buổi sáng ngày lễ Tình nhân, nó láu lỉnh vang lên bản Love story da diết.

Không biết bao lâu sau, Thùy tắt máy mà lịm đi trong cơn nức nở. 6 giờ. Anh đến, áo bò bạc phếch, tóc bị gió vuốt ngược ra phía sau. Đó là người vợ mà mẹ anh muốn chọn. Tối qua anh về thăm nhà, có ai đó đọc tin nhắn trong máy và gọi cho cô ta. Để có anh, cô ta sẵn sàng tuân thủ tất cả những chỉ bảo của mẹ. Anh hôn lên đôi mắt vẫn mòng mọng nước: “Em khóc suốt đêm qua phải không?”. Anh dồn công việc vào một góc, bỏ mặc mấy công trình vừa bắt đầu khởi công, đưa Thùy ra biển. Mấy ngày sóng nước vỗ về, Thùy trở lại với niềm tin ngạo nghễ. Anh yêu Thùy, chỉ một mình Thùy mới khiến anh sẵn sàng vứt lại những cộng trừ nhân chia trong cái bảng hoàn công dày đặc lời lãi, để nhấc bổng Thùy lên trong căn phòng chốt kỹ mọi lối vào: “Chẳng có điều gì trên đời này mà anh không dám làm, vì em!”. Vậy là tình yêu đang bị thử thách đấy thôi. Chỉ cần Thùy tin anh, sẽ vượt qua tất cả… Sau “sự cố” đó, anh tìm cách ở bên Thùy nhiều hơn, một phần cũng vì thời gian này những công trình của anh đang mọc dần lên ngay trong thành phố.

Diệp nhìn thẳng vào ngọn lửa hạnh phúc đang lộ liễu cháy trong mắt Thùy:

- Niềm tin chỉ bất tử trong môi trường “chân không”. Tao thấy thật lạ, sao chưa bao giờ ông ấy đưa mày về nhà? Tuổi này yêu đương đâu phải nay thích mai bỏ. Ngay cả tên quê ông ấy, mày vẫn còn lơ mơ.

img-42331.jpg

Thùy hơi sững lại, rồi làm mặt giận. Diệp xem nhiều phim hình sự quá, nhìn đâu cũng thấy dấu hiệu phạm tội. Hai đứa không nói thêm được gì, Thùy đứng dậy: “Mai tao đi công tác. Tuần sau về sẽ mang quà cho hai mẹ con mày.”

Chuyến đi kéo dài hơn dự định vì những cơn mưa dầm của đợt áp thấp. Đi qua đoạn quốc lộ đang thi công lầy lội như đám ruộng vừa sục bùn, Thùy cố nén để không bật ra lời ca thán với anh cán bộ địa phương mấy ngày nay cần mẫn đưa Thùy lên huyện xuống xã thu thập tư liệu. Anh ghìm chặt tay lái để trèo qua những đống đá dăm, cố pha một câu đùa:

- Chắc chị Thùy chẳng đủ can đảm vượt qua đường sá này mà về làm dâu quê tôi đâu nhỉ?

Thùy cười: “Đây là xã nào vậy anh?” “Thanh Lãng, nơi có nghề mộc nổi tiếng đó chị”. Câu trả lời làm Thùy hơi giật mình. Chuyến đi biển lần trước, lúc anh lấy giấy tờ để thuê khách sạn, Thùy liếc tấm chứng minh thư, nguyên quán của anh trùng với tên xã miền trung du này. Một ý nghĩ bất chợt nảy sinh. Thùy bảo: “Em muốn đi tìm hiểu làng nghề”. Anh cán bộ sốt sắng đưa Thùy đến ngay nhà một nghệ nhân tài hoa nhất vùng.

Sau những thao tác nghiệp vụ, Thùy lấy vẻ thản nhiên hỏi một chú thợ đang chăm chút từng nhát đục tạo hình hoa lá cho bộ ghế giả cổ:

- Em biết nhà anh Tín ở đâu không?

Không phải một mình chú thợ mà gần như cả xưởng mộc đều muốn góp câu trả lời. Ở quê thường vẫn thế, người đầu thôn này cũng thuộc lòng cánh cổng nhà cuối xóm kia sơn màu gì. Tín à? Tín chủ thầu xây dựng chứ gì? Thằng này khá lắm, học dở đại học mà lấy được vợ Hà Nội, mẹ vợ nó là “mỏ vàng”, dốc tiền đầu tư toàn công trình lớn, “oách” lắm! Cả họ được hưởng lộc của nó đấy. Vừa rồi còn xây lại nhà cho bố mẹ. Đấy, cái nhà màu xanh to tướng ngay giữa làng kia kìa…

Thùy quay về, suốt mấy ngày hóa đá trước đống tư liệu thực tế ngổn ngang của chuyến đi. Không khóc được thì cũng không làm nổi việc gì cả. Thùy thay số máy, trả phòng trọ, đến cơ quan bằng một con đường khác. Im lặng, vì ngay cả Diệp, ngay cả mẹ và các chị cũng không thể chịu đựng nổi nếu Thùy vỡ òa những đau đớn này ra. Câm lặng, vì nếu không đóng băng cảm xúc lúc này lại, sẽ chết chìm trong nước mắt. Không biết trốn vào đâu để thoát được cảm giác của một kẻ gây ra trọng tội mà không tìm được nơi đầu thú. Từng ngày, từng ngày đếm nhịp thời gian mà tự thắt từng mối chỉ vá liền trái tim đã bị cắt ra từng lát, mỏng và đều đặn…

Anh tìm được Thùy trong một quán cà phê xa lạ. “Không cần phải xin lỗi đâu. Dù sao anh cũng đã dày công biến tôi thành một tên ăn cắp, không, ăn cướp mới đúng. Tôi chỉ không tìm được cách tha thứ cho những mù quáng nhẫn tâm của mình thôi”. Anh nhìn Thùy, không một thoáng nao núng. Sau tất cả những màn kịch đã bị vạch trần, sao người ta vẫn giữ được ánh mắt thẳng băng quyết liệt như vậy nhỉ? “Không như em nghĩ đâu, Thùy. Có thể em đã hết tin anh. Nhưng tình yêu của anh là có thật. Anh sẽ ra đi sau những cố gắng để em đỡ chật vật khi chỉ có một mình. Anh muốn em không cần phải cân đo toan tính để đánh đổi bất cứ thứ gì cho hạnh phúc của mình”. Anh nắm chặt hai bàn tay Thùy lạnh ngắt: “Em không bao giờ trở lại nữa đâu”. “Anh biết, anh cũng không thể giữ được em. Chỉ mong em được thanh thản với lựa chọn của mình. Đừng như anh. Đừng như Diệp.” Anh đặt vào bàn tay Thùy chiếc chìa khóa của ngôi nhà có căn phòng chỉ dành riêng cho nắng gió. Nước mắt đàn ông hình như không chỉ toàn vị mặn, vì tay Thùy đang bỏng rát từng vùng. Thùy rút hai bàn tay về phía mình, tiếng kim loại rơi xuống nền gạch lát vang lên khô lạnh như một nhát chém.

Thùy cần một nơi để gục đầu vào mà khóc. Cần thật nhiều nắng gió để bay đi hết bao lần nước mắt chảy ngược vào trong. Và Thùy cần hơn tất cả là một niềm tin lành lặn giữa mênh mông tan nát đớn đau này./.

Bài liên quan
  • Láng giềng gần gũi
    Làng chài quê Nam vẫn vậy, đẹp thơ mộng và thanh bình. Nó quen thuộc đến nỗi nhắm mắt Nam cũng có thể đến được chỗ Nam muốn.
(0) Bình luận
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
  • Đôi mắt xuyên bão
    Buổi sáng đầu thu, gió vương chút lạnh và lá trên hàng sấu trước cửa văn phòng Hương bắt đầu úa vàng. Hương pha một ấm trà sen. Thói quen ấy cô đã giữ suốt bao năm cho dù cô chẳng nghiện.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tết Hà Nội - điểm chạm văn hóa từ bạn bè quốc tế
    Dù là người có nhiều năm sống và công tác ở Việt Nam, Hà Nội hay tìm thấy một nửa của mình ở Việt Nam nhưng điểm chung của những người nước ngoài trong những câu chuyện dưới đây là điểm “chạm” tự nhiên với văn hóa Hà Nội, Việt Nam. Những mối duyên đã kéo bạn bè quốc tế đến gần hơn với dải đất hình chữ S, dẫu họ công tác ở lĩnh vực nào và dịch chuyển khắp thế giới ra sao. Người Hà Nội ghi lại những cảm xúc chân thực ấy, gửi tới bạn đọc như một lời chúc đầu xuân năm mới nhiều ấm áp, sẻ chia.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Ngựa trong văn chương truyền miệng của người Việt
    Ngựa xuất hiện sớm trong lịch sử nhân loại và từ lâu đã trở thành biểu tượng của sự hiên ngang, phóng khoáng, tràn đầy sinh lực và khát vọng vươn lên. Gắn bó mật thiết với đời sống con người, ngựa từng là sức kéo, là phương tiện chinh chiến. Biết bao câu chuyện và truyền thuyết dân gian xa gần đều ca ngợi sự trung thành, dũng mãnh của con ngựa với chủ nhân của nó. Không chỉ hiện diện trong đời sống lao động, trong chiến trận hay các cuộc đua tài, hình tượng ngựa còn lan tỏa sâu rộng trong nghệ thuật và văn chương. Nhân năm Bính Ngọ, tạp chí Người Hà Nội giới thiệu tới một số thành ngữ, tục ngữ, câu đố về ngựa trong kho tàng văn học truyền miệng của người Việt.
  • Quốc Oai tổ chức lễ hội Xuân Bính Ngọ 2026 văn minh, an toàn, tiết kiệm
    Chủ động chuẩn bị cho mùa lễ hội năm 2026, UBND xã Quốc Oai đã triển khai đồng bộ Kế hoạch tăng cường công tác quản lý và tổ chức lễ hội trên địa bàn, với yêu cầu xuyên suốt: tổ chức trang trọng, đúng nghi lễ truyền thống, bảo đảm an toàn, tiết kiệm và thực hiện nghiêm tiêu chí “sáng – xanh – sạch – đẹp – văn minh – an toàn – tiết kiệm”.
  • Lãnh đạo Liên đoàn Lao động Hà Nội thăm, động viên công nhân thi công xuyên Tết
    Tại buổi thăm hỏi, Chủ tịch LĐLĐ thành phố Hà Nội Nguyễn Văn Thắng ghi nhận và biểu dương tinh thần trách nhiệm, ý thức kỷ luật và sự nỗ lực vượt khó của đội ngũ công nhân, kỹ sư đang làm việc xuyên Tết.
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Đền Quán Thánh – Dấu ấn linh thiêng giữa lòng Thăng Long ngàn năm
    Những ngày đầu xuân năm mới và Tết cổ truyền của dân tộc, người Hà Nội có thói quen đi lễ chùa, thắp nén hương cầu bình an cho năm mới, và Đền Quán Thánh là điểm đến không thể bỏ qua của nhân dân Thủ đô.
  • Gìn giữ, phát huy các giá trị lịch sử qua Lễ hội Cổ Loa xuân Bính Ngọ 2026
    Lễ hội Cổ Loa Xuân Bính Ngọ 2026 là sự kiện văn hóa – tín ngưỡng truyền thống có ý nghĩa đặc biệt, được tổ chức tại Di tích Quốc gia đặc biệt Cổ Loa nhằm tri ân, tưởng nhớ công đức các bậc tiền nhân, đặc biệt là An Dương Vương, đồng thời góp phần gìn giữ, phát huy các giá trị lịch sử, văn hóa tiêu biểu của vùng đất Cổ Loa – cái nôi của nhà nước Âu Lạc trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc.
  • Mong ước ngày xuân
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Mong ước ngày xuân của tác giả Bích Hạnh.
  • Thưởng thức miễn phí chương trình rối nước tại Hoàng thành Thăng Long
    Trong dịp Tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026, Trung tâm bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội tổ chức các Chương trình múa rối đặc sắc phục vụ miễn phí du khách.
  • Lễ hội chùa Vua xuân Bính Ngọ 2026: Đặc sắc cuộc thi “cờ người” đất Thăng Long – Hà Nội
    Thông tin UBND phường Hai Bà Trưng (TP. Hà Nội) cho biết, Lễ hội truyền thống chùa Vua - xuân Bính Ngọ 2026 sẽ diễn ra từ ngày 22 – 25/2 (mùng 6 đến mùng 9 tháng Giêng năm Bính Ngọ). Lễ hội được khai mạc vào sáng ngày 25/2 (ngày 9 tháng Giêng năm Bính Ngọ) tại chùa Vua (số 17 Thịnh Yên), trong đó đặc sắc nhất là phần thi cờ tướng.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Sân khấu Thủ đô rộn ràng chào xuân, đón Tết
    Khi những cành đào bung nở, khoe hương sắc khắp nơi cũng là lúc sân khấu Thủ đô Hà Nội “sáng đèn”, rộn ràng hơn bao giờ hết. Các nhà hát của Hà Nội đồng loạt dàn dựng nhiều vở diễn, tổ chức những chương trình nghệ thuật đặc sắc đón Tết cổ truyền, phục vụ nhân dân để mùa xuân mới, ngày Tết trên địa bàn Thành phố thêm vui tươi.
  • Nghệ nhân ưu tú Nguyễn Mạnh Hùng: Hoa gắn với nếp sống, tín ngưỡng và văn hóa Hà Nội
    Đến với nghệ thuật cắm hoa từ khi còn trẻ và gắn bó với thú chơi này suốt nhiều thập kỷ, NNƯT Nguyễn Mạnh Hùng không chỉ là người thực hành nghề hoa mà còn dày công tìm hiểu, chắt lọc những giá trị văn hóa ẩn sâu trong thú chơi hoa của người Hà Nội. Những chia sẻ của ông với phóng viên Tạp chí Người Hà Nội dưới đây phần nào phác họa bức tranh sinh động về nghệ thuật chơi hoa của người Hà Nội xưa và nay.
  • Đa sắc phim Việt mùa Tết 2026
    Điện ảnh Việt Nam đã đi qua một năm sôi động với nhiều dấu ấn khó quên, đặc biệt là sự tỏa sáng của “Mưa đỏ”. Đây có lẽ là động lực để các nhà làm phim hướng tới những mục tiêu cao hơn trong hành trình làm nghề. Mùa phim Tết luôn được xem là thời điểm mở đầu quan trọng cho một năm mới của điện ảnh nước nhà. Năm bộ phim Việt cùng ra rạp vào ngày đầu năm mang màu sắc, hương vị khác nhau, cho thấy sự đa dạng về đề tài và thể loại đồng thời mang đến cho khán giả nhiều cung bậc cảm xúc trong những ngày Tết sum vầy.
  • Nỗi nhớ mùa xuân
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Nỗi nhớ mùa xuân của tác giả Nguyễn Đại Bường.
Tin vào nắng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO