Truyện

Tin vào nắng

Truyện ngắn của Phạm Thị Phong Lan 11:19 15/10/2023

Cuối giờ chiều, Diệp gọi cho cô về số máy cơ quan, vừa kịp “Alô” đã nghe đầu kia choe chóe: “Mày còn chết gí ở đấy à? Tuần sau tao cưới rồi, đang túi bụi đưa thiếp mời đây. Mày phải về từ hai hôm trước còn giúp các cụ tiếp khách ở nhà.” Diệp lúc nào cũng thế, cứ ào ào như đi đánh trận. Cầm tấm thiệp được thiết kế khá cầu kỳ, tên chú rể là Biền - không nằm trong số những người quen cũ.

img-4233.jpg
Minh họa của Lê Tiến Vượng.

Diệp dặn với thêm: “Chuyển thiếp mời cho ông Tín giúp tao nhé! Ông ấy bận nên chỉ mời dự tiệc ở khách sạn thôi, không phải về quê cùng mày từ hôm trước”. Diệp không ưa nổi cái cách quan tâm đầy chất chiếm hữu của anh, mà anh thì lại luôn sợ những ồn ào phá phách của cô bạn ngấm sang Thùy. Chính vì thế, những lúc buồn khổ, thất vọng về anh, Thùy không dám sẻ chia nỗi niềm với bạn.

Lâu lâu, Diệp nhìn xoáy vào nỗi lo âu mơ hồ của Thùy:

- Mày với Tín định thế nào? Chẳng lẽ lại cứ biền biệt mãi thế à? Đàn ông làm nghề xây dựng đi đâu “gieo ngô” ở đó. Liệu có tin được lâu không?

Thùy rất sợ cái kiểu nửa hỏi han nửa phán xét đó. Mẹ và các chị tuy không nói toạc ra, nhưng cũng xa xôi nhắc nhở. Nhiều lúc phải trốn tránh những săn đón quanh mình, Thùy cũng tự hỏi: Hay mình mù quáng dại dột quá khi cứ vời vợi chờ mong thế này?

Yêu nhau hai năm, không ngày quan trọng nào anh quên có mặt (bằng cách của anh) bên cạnh Thùy. Chỉ nghe giọng Thùy khang khác là hàng tá dặn dò trách móc: Em nhớ uống thuốc đúng giờ. Em đừng thức khuya gõ máy tính nữa. Anh tệ quá, không ở gần để chăm sóc được em cho đáng mặt người yêu… Chỉ nghe thế thôi, giọng Thùy đã ướt sũng: “Anh đừng lo. Em không sao thật mà”. Hai năm, anh đã kịp biết gần hết họ hàng Thùy qua mấy đám cưới, đám giỗ, đám khao thọ… Nhưng Thùy chưa một lần đặt chân đến quê anh. “Bầm anh (anh vẫn quen gọi mẹ là “bầm”) rất đẹp nhưng không hiền. Em mà về bây giờ là hỏng hết. Đợi khi anh có đủ những thứ cần thiết cho em, chúng mình sẽ không phải chịu sự sắp đặt nào hết. Chỉ cần em tin anh”. Anh bảo, mẹ luôn là người quyết định mọi chuyện trong nhà, ngay cả chọn nghề cho em trai, kén chồng cho chị gái cũng một tay bà sắp đặt. Anh phải chọn cách đi suốt năm để thoát khỏi tầm kiểm soát của mẹ, mấy ngày Tết về nhà chỉ để ngủ vùi. Trúng mấy công trình lớn, anh dư tiền mua một mảnh đất kế bên khu đô thị phía tây thành phố. “Trong ngôi nhà của em, sẽ có một căn phòng đặc biệt. Chỉ cần bước vào đó, em sẽ được tự do tuyệt đối với nắng gió của mình”. Thấu hiểu và yêu thương đến độ nào đó, anh mới đọc ra được ước mơ sâu kín của Thùy một cách dễ dàng như vậy. Sao Thùy lại không tin, không dựa vào lòng tin để chờ đợi anh cơ chứ!

Chị Phương cùng phòng nghỉ sinh, dù đã tuyển thêm cộng tác viên nhưng công việc của Thùy như vẫn tăng lên gấp đôi. Vừa lo viết bài, vừa phải tổ chức trang, mà cộng tác viên lại chưa thạo việc nên bài nhận về phải biên tập khá vất vả. Cả tuần tất bật, đến lúc nhớ ra đã gần hết ngày thứ 7 mà chưa có tin nhắn quen thuộc nào. Chắc phải giận ghê lắm anh mới im lặng lâu như vậy. Thùy hân hoan nhấn phím: “Trừng phạt em như vậy là đủ rồi. Nhớ anh vô cùng. Sớm trở về với em nhé, Leo!” Anh sinh đúng vào cung sư tử, Thùy đã chọn tên chòm sao này làm kí hiệu tình yêu của mình.

…1 giờ sáng. Bản giao hưởng Định mệnh dội lên róng riết. Số máy nội thành, Thùy ấn phím nhận cuộc gọi, một tiếng gầm vang lên: “Con đĩ!” Hả? – Thùy bật khỏi cơn ngái ngủ, trân trân nhìn màn hình xanh lét, vẫn 04664… đang gọi. Trấn tĩnh trong giây lát, Thùy áp máy vào tai: “Chị là ai? Sao lại nói năng hồ đồ như vậy?”. Tiếng gầm kết thành chuỗi: “Tao là ai à? Mày hỏi thằng tình nhân mặt dày của mày xem ai đẻ cho nó hai đứa con? Xem nó móc ví của ai để lấy tiền hoa hoét, quà cáp cung phụng mày?” Chiếc điện thoại run lên bần bật. Đây là món quà anh bí mật đặt dưới gối của Thùy, đúng vào buổi sáng ngày lễ Tình nhân, nó láu lỉnh vang lên bản Love story da diết.

Không biết bao lâu sau, Thùy tắt máy mà lịm đi trong cơn nức nở. 6 giờ. Anh đến, áo bò bạc phếch, tóc bị gió vuốt ngược ra phía sau. Đó là người vợ mà mẹ anh muốn chọn. Tối qua anh về thăm nhà, có ai đó đọc tin nhắn trong máy và gọi cho cô ta. Để có anh, cô ta sẵn sàng tuân thủ tất cả những chỉ bảo của mẹ. Anh hôn lên đôi mắt vẫn mòng mọng nước: “Em khóc suốt đêm qua phải không?”. Anh dồn công việc vào một góc, bỏ mặc mấy công trình vừa bắt đầu khởi công, đưa Thùy ra biển. Mấy ngày sóng nước vỗ về, Thùy trở lại với niềm tin ngạo nghễ. Anh yêu Thùy, chỉ một mình Thùy mới khiến anh sẵn sàng vứt lại những cộng trừ nhân chia trong cái bảng hoàn công dày đặc lời lãi, để nhấc bổng Thùy lên trong căn phòng chốt kỹ mọi lối vào: “Chẳng có điều gì trên đời này mà anh không dám làm, vì em!”. Vậy là tình yêu đang bị thử thách đấy thôi. Chỉ cần Thùy tin anh, sẽ vượt qua tất cả… Sau “sự cố” đó, anh tìm cách ở bên Thùy nhiều hơn, một phần cũng vì thời gian này những công trình của anh đang mọc dần lên ngay trong thành phố.

Diệp nhìn thẳng vào ngọn lửa hạnh phúc đang lộ liễu cháy trong mắt Thùy:

- Niềm tin chỉ bất tử trong môi trường “chân không”. Tao thấy thật lạ, sao chưa bao giờ ông ấy đưa mày về nhà? Tuổi này yêu đương đâu phải nay thích mai bỏ. Ngay cả tên quê ông ấy, mày vẫn còn lơ mơ.

img-42331.jpg

Thùy hơi sững lại, rồi làm mặt giận. Diệp xem nhiều phim hình sự quá, nhìn đâu cũng thấy dấu hiệu phạm tội. Hai đứa không nói thêm được gì, Thùy đứng dậy: “Mai tao đi công tác. Tuần sau về sẽ mang quà cho hai mẹ con mày.”

Chuyến đi kéo dài hơn dự định vì những cơn mưa dầm của đợt áp thấp. Đi qua đoạn quốc lộ đang thi công lầy lội như đám ruộng vừa sục bùn, Thùy cố nén để không bật ra lời ca thán với anh cán bộ địa phương mấy ngày nay cần mẫn đưa Thùy lên huyện xuống xã thu thập tư liệu. Anh ghìm chặt tay lái để trèo qua những đống đá dăm, cố pha một câu đùa:

- Chắc chị Thùy chẳng đủ can đảm vượt qua đường sá này mà về làm dâu quê tôi đâu nhỉ?

Thùy cười: “Đây là xã nào vậy anh?” “Thanh Lãng, nơi có nghề mộc nổi tiếng đó chị”. Câu trả lời làm Thùy hơi giật mình. Chuyến đi biển lần trước, lúc anh lấy giấy tờ để thuê khách sạn, Thùy liếc tấm chứng minh thư, nguyên quán của anh trùng với tên xã miền trung du này. Một ý nghĩ bất chợt nảy sinh. Thùy bảo: “Em muốn đi tìm hiểu làng nghề”. Anh cán bộ sốt sắng đưa Thùy đến ngay nhà một nghệ nhân tài hoa nhất vùng.

Sau những thao tác nghiệp vụ, Thùy lấy vẻ thản nhiên hỏi một chú thợ đang chăm chút từng nhát đục tạo hình hoa lá cho bộ ghế giả cổ:

- Em biết nhà anh Tín ở đâu không?

Không phải một mình chú thợ mà gần như cả xưởng mộc đều muốn góp câu trả lời. Ở quê thường vẫn thế, người đầu thôn này cũng thuộc lòng cánh cổng nhà cuối xóm kia sơn màu gì. Tín à? Tín chủ thầu xây dựng chứ gì? Thằng này khá lắm, học dở đại học mà lấy được vợ Hà Nội, mẹ vợ nó là “mỏ vàng”, dốc tiền đầu tư toàn công trình lớn, “oách” lắm! Cả họ được hưởng lộc của nó đấy. Vừa rồi còn xây lại nhà cho bố mẹ. Đấy, cái nhà màu xanh to tướng ngay giữa làng kia kìa…

Thùy quay về, suốt mấy ngày hóa đá trước đống tư liệu thực tế ngổn ngang của chuyến đi. Không khóc được thì cũng không làm nổi việc gì cả. Thùy thay số máy, trả phòng trọ, đến cơ quan bằng một con đường khác. Im lặng, vì ngay cả Diệp, ngay cả mẹ và các chị cũng không thể chịu đựng nổi nếu Thùy vỡ òa những đau đớn này ra. Câm lặng, vì nếu không đóng băng cảm xúc lúc này lại, sẽ chết chìm trong nước mắt. Không biết trốn vào đâu để thoát được cảm giác của một kẻ gây ra trọng tội mà không tìm được nơi đầu thú. Từng ngày, từng ngày đếm nhịp thời gian mà tự thắt từng mối chỉ vá liền trái tim đã bị cắt ra từng lát, mỏng và đều đặn…

Anh tìm được Thùy trong một quán cà phê xa lạ. “Không cần phải xin lỗi đâu. Dù sao anh cũng đã dày công biến tôi thành một tên ăn cắp, không, ăn cướp mới đúng. Tôi chỉ không tìm được cách tha thứ cho những mù quáng nhẫn tâm của mình thôi”. Anh nhìn Thùy, không một thoáng nao núng. Sau tất cả những màn kịch đã bị vạch trần, sao người ta vẫn giữ được ánh mắt thẳng băng quyết liệt như vậy nhỉ? “Không như em nghĩ đâu, Thùy. Có thể em đã hết tin anh. Nhưng tình yêu của anh là có thật. Anh sẽ ra đi sau những cố gắng để em đỡ chật vật khi chỉ có một mình. Anh muốn em không cần phải cân đo toan tính để đánh đổi bất cứ thứ gì cho hạnh phúc của mình”. Anh nắm chặt hai bàn tay Thùy lạnh ngắt: “Em không bao giờ trở lại nữa đâu”. “Anh biết, anh cũng không thể giữ được em. Chỉ mong em được thanh thản với lựa chọn của mình. Đừng như anh. Đừng như Diệp.” Anh đặt vào bàn tay Thùy chiếc chìa khóa của ngôi nhà có căn phòng chỉ dành riêng cho nắng gió. Nước mắt đàn ông hình như không chỉ toàn vị mặn, vì tay Thùy đang bỏng rát từng vùng. Thùy rút hai bàn tay về phía mình, tiếng kim loại rơi xuống nền gạch lát vang lên khô lạnh như một nhát chém.

Thùy cần một nơi để gục đầu vào mà khóc. Cần thật nhiều nắng gió để bay đi hết bao lần nước mắt chảy ngược vào trong. Và Thùy cần hơn tất cả là một niềm tin lành lặn giữa mênh mông tan nát đớn đau này./.

Bài liên quan
  • Láng giềng gần gũi
    Làng chài quê Nam vẫn vậy, đẹp thơ mộng và thanh bình. Nó quen thuộc đến nỗi nhắm mắt Nam cũng có thể đến được chỗ Nam muốn.
(0) Bình luận
  • Bầu Trời và Mặt Đất
    Ngày xửa ngày xưa, đã từ rất lâu, Bầu Trời và Mặt Đất là hai người bạn. Họ thân với nhau lắm. Ngày ngày họ cùng chơi đùa, nói chuyện, chia sẻ những niềm vui và nỗi buồn cho nhau.
  • Mùa hoa biên giới
    Sau những ngày vất vả ngược xuôi với các vụ việc, hôm nay Ban mới có một ngày rảnh rỗi. Nhớ tới lời hứa với Hoa, nhớ tới lũ trẻ trên điểm trường ở Nậm Mo Phí, Sín Thầu, nơi Hoa dạy. Ban mua một ba lô quà bánh, ít mì tôm, thịt hộp cho lũ trẻ và đặc biệt mua cho Hoa một tấm áo mới.
  • Mai nở vì ai
    Từ Huệ Phần (hội viên Hội nhà văn Thượng Hải, Ban Thường trực Trung Quốc Vi hình Tiểu thuyết Học hội) là một nhà văn đương đại Trung Quốc chuyên sáng tác truyện ngắn mini và tản văn. Nhiều tác phẩm của bà được tuyển chọn vào sách giáo khoa Ngữ văn và các tập tinh tuyển toàn quốc hằng năm. Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu một truyện ngắn của bà qua bản dịch của dịch giả Châu Hải Đường.
  • Hố băng
    Tôi nghe kể có một làng miền Tây hơn năm trăm năm không có lấy một đền chùa, nhà thờ, miếu mạo nào, mà cũng hơn năm trăm năm không có giáo sư, tiến sĩ, kỹ sư, hay cử nhân đại học. Trái ngược hoàn toàn và cái làng sát bên hông nó, có một cái đình to vật vã với sắc phong mỗi mùa nắng ráo, ông từ phải đem ra phơi tràn cả lối đi, với các gia phả chi chít những tri huyện, thượng thư, thái úy.
  • Dưới bóng cây mận già
    Năm ấy, một ngày đầu mùa hè, con ngựa bạch xuất hiện ở cổng nhà tôi với hai cái sọt to tướng đầy măng rừng trên lưng. Chở nặng, và bị cột vào gốc cây, con ngựa đứng im, đầu hơi cúi xuống trầm tư. Cái đuôi dài xác xơ thi thoảng vẩy lên đuổi một con ruồi vô ý.
  • Hạnh phúc của mẹ
    Gần bảy giờ, trời đã nhá nhem tôi mới về tới phòng trọ. Tôi giật mình vì có bóng người đang ngồi thu lu trước cửa. Hóa ra đó là mẹ… Tôi vội hỏi vì sao mẹ lên chơi mà không nói trước để tôi ra bến xe đón. Mẹ nói lên đột xuất nên không muốn gọi, sợ tôi bận, mẹ bắt xe ôm về phòng trọ của tôi cũng được. Lúc này tôi mới để ý dưới chân mẹ là một cái túi du lịch to, mẹ đã mang theo khá nhiều quần áo, chắc không định ở chơi vài ngày rồi về. Lòng dạ tôi bỗng bồn chồn.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • Dự thảo Luật Di sản văn hóa (sửa đổi): Mở lối để cổ vật, di vật hồi hương
    Điểm mới tại Dự thảo Luật Di sản văn hóa (sửa đổi), đó là Dự thảo Luật đã có các quy định, điều khoản khuyến khích các tổ chức, cá nhân đưa cổ vật hồi hương, cũng như không để “chảy máu” cổ vật, di vật. Những quy định này góp phần xây dựng, phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.
  • Chuyển đổi số tại Hà Nội: Tư duy sáng tạo - Hiệu quả thực chất
    Với sự chỉ đạo sát sao của Thành ủy, UBND Thành phố Hà Nội về chuyển đổi số để xây dựng thành phố thông minh theo mục tiêu Thành ủy đặt ra tại Nghị quyết số 18-NQ/TU; các quận, huyện, thị xã trên địa bàn Hà Nội đã hành động quyết liệt, đẩy mạnh chuyển đổi số và đạt được nhiều kết quả tích cực.
  • Người trồng sen hồ Tây vào mùa thu hoạch
    Hoa sen trồng ở hồ Tây từ lâu đã nổi tiếng bởi cả màu sắc lẫn hương thơm. Trong đời sống văn hóa, tinh thần của người Hà Nội, hoa sen ở hồ Tây thuộc quận Tây Hồ luôn có một vị trí trang trọng, góp phần không nhỏ tạo nên cái "chất" rất riêng của Hà Nội mỗi độ tháng 6 về.
  • Phê duyệt Quy hoạch hệ thống du lịch thời kỳ 2021-2030, tầm nhìn đến năm 2045
    Chính phủ vừa ban hành Quyết định số 509/QĐ-TTg về phê duyệt Quy hoạch hệ thống du lịch thời kỳ 2021-2030, tầm nhìn đến năm 2045.
  • Ra mắt Bảo tàng Trang sức 54 dân tộc Việt Nam và Bảo tàng Hoàng cung triều Nguyễn
    Bảo tàng Trang sức 54 dân tộc Việt Nam và Bảo tàng Hoàng cung triều Nguyễn là hai bảo tàng tư nhân nằm trong hệ thống Bảo tàng Đỗ Hùng, tọa lạc tại số 68 Nguyễn Huệ, Quận 1, TP.HCM.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bến đợi
    Truyện ngắn Bến đợi là tác phẩm đầu tay của tác giả Bùi Duy Phong. Tác phẩm Bến đợi là câu chuyện cảm động kể về sự yêu thương, đùm bọc của người dân làng chài nghèo dành cho cô giáo Linh, từ xa tới đây dạy học và tình cảm, sự cưu mang, đùm bọc của bác sĩ Toàn dành cho cô giáo cũ của mình cùng với đứa cháu ngoại bệnh tật khi họ gặp lại nhau trong bệnh viện sau nhiều năm bặt tin.
  • Triển lãm nghệ thuật 1001 rùa biển bằng gốm với tên gọi “Phiêu” đến với công chúng
    Sáng 15/6, tại Hà Nội, Triển lãm "1001 rùa biển bằng gốm" của nghệ sĩ Cao Thanh Thà đã gây ấn tượng đặc biệt với người xem bởi mỗi tác phẩm của chị đều là độc bản.
  • Lật Mặt 7 ra mắt ở Mỹ, chiếu tại 270 cụm rạp ở nước ngoài
    "Lật mặt 7: Một điều ước" vừa tổ chức buổi họp báo đặc biệt, chính thức khởi chiếu tại Mỹ. Trước đó, thông tin "Lật mặt 7" chiếu tại thị trường quốc tế khiến khán giả vô cùng háo hức. Đây cũng là phim Việt đầu tiên chiếu cùng lúc tại 3 châu lục Bắc Mỹ, Châu Âu và Châu Úc, mở chiếu 40/50 tiểu bang ở Mỹ và mở bán vé trên 270 cụm rạp tại 12 quốc gia trên thế giới.
  • Quận Ba Đình: Lan tỏa sâu rộng phong trào thi đua "Dân vận khéo"
    Ngay sau khi Quận ủy Ba Đình có kế hoạch tổ chức Hội thi “Dân vận khéo” quận Ba Đình năm 2024, Đảng ủy 14 phường trên địa bàn đã triển khai hội thi đến các chi bộ, Mặt trận Tổ quốc (MTTQ), các tổ chức chính trị - xã hội, tạo thành đợt sinh hoạt chính trị rộng khắp trong quận về công tác dân vận.
  • Việt Nam thu hút du khách từ khắp nơi trên thế giới nhờ ẩm thực tuyệt vời và sự thân thiện
    Theo trang web tài chính Insider Monkey của Mỹ, Việt Nam đứng thứ 13 trong danh sách 20 điểm đến được yêu thích nhất ở châu Á nhờ giá cả phải chăng, sự thân thiện, ẩm thực tuyệt vời và tỉ lệ chấp nhận thị thực cao.
Tin vào nắng
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO