Truyện

Người anh trai bé nhỏ

Bích Nguyễn (dịch từ tiếng Nga) 15:59 25/09/2023

Câu chuyện này tôi được nghe kể từ người bác sĩ phẫu thuật từng có thời gian dài làm việc tại một bệnh viện của thị trấn nhỏ cách thành phố Pskov 100km. Câu chuyện đã làm cho tôi xúc động đến tận đáy lòng. Tôi sẽ cố gắng kể lại nó sao cho gần với nguyên gốc nhất.

tac-gia-andrey-nikonov.jpg
Tác giả Andrey Nikonov.

“Kết thúc những năm 90 đáng nhớ. Những gì bạn không nhận được tại bệnh viện, không hẳn là phải buông xuôi. Sáng sớm, tôi đang ngồi thiu thiu ngủ trong phòng nghỉ thì cô y tá chạy vào:

- Anh Iuri Mikhailovich, ra nhanh lên. Người ta sắp chở đến đây các nạn nhân của một vụ tai nạn giao thông: người mẹ và hai đứa con. Trên con đường ẩm ướt người mẹ đã mất lái, lao sang làn đường ngược chiều và đâm thẳng vào một chiếc xe tải.

Tôi chạy xuống phòng cấp cứu. Chỉ năm phút sau đã có hai chiếc xe cấp cứu chạy tới. Trên một chiếc cáng đang được đưa ra khỏi chiếc xe là một bé gái rất nhỏ được phủ một tấm vải đẫm máu lên đến cằm. Các nhân viên vệ sinh dịch tễ tiếp nhận rồi chạy đưa chiếc cáng đến chỗ chúng tôi, và theo sau họ là bác sĩ cấp cứu đang bước vội vã, trên tay bế một cậu bé khoảng tám tuổi, khắp thân bê bết máu từ đầu đến chân.

Chiếc xe cấp cứu thứ hai thì dừng lại cách chiếc xe thứ nhất một chút nhưng không ai vội đến gần và cũng không vội đưa ai ra khỏi xe. Bác sĩ chạy đến trao cậu bé cho các nhân viên dịch tễ của chúng tôi rồi bước đến chỗ tôi:

- Bé gái sáu tuổi bị chấn thương nặng các cơ quan bên trong vùng bụng, gãy xương hông, gãy chân trái, bầm tím nặng ở đầu. Bị chấn thương, mất máu trầm trọng.

- Còn cậu bé?

- Với cậu bé thì mọi thứ đều ổn. Chỉ có vài vết xước, thế thôi. Chỉ có thể là một phép lạ nào đó.

- Thế còn vết máu?

- Đó là máu của mẹ cậu bé. Cô ấy bị ngã lên người con. Họ đã không đưa đi. Cô ấy bị mất máu nhiều, vỡ nền sọ, dập xương chậu, toàn bộ các cơ quan ở dưới bụng dưới và bên sườn phải bị bỏng. Không thể giúp gì được nữa.

Trong khi anh ấy nói với tôi tất cả những điều này, cô bé đã được đưa vào phòng phẫu thuật và tôi chạy đi để chuẩn bị cho ca mổ. Điều đầu tiên mà tôi nhận thấy khi bước vào phòng này là việc không có máu được chuẩn bị để truyền.

- Máu đâu? - Tôi bực bội hét lên. - Có vẻ như các anh chị không biết con bé đang cần gì vậy.

Câu trả lời của cô y tá trưởng trợ giúp phẫu thuật khiến tôi đứng hình theo đúng nghĩa đen.

- Cô bé nhóm máu 1 (AB), loại này chúng ta không có và khắp cả thành phố cũng vậy, tôi đã gọi điện đến mọi nơi rồi.

Chúng tôi luôn gặp khó khăn với vấn đề về máu trong những ngày đó, hơn thế với nhóm máu này lại không có nhóm nào khác phù hợp. Khi bắt đầu ca phẫu thuật mà không có dù một chút máu dự trữ để truyền, chỉ có huyết tương thì thật là vô nghĩa và chúng tôi sẽ không rút ra. Cô bé đã bị mất máu rất nhiều và không thể chờ đợi, bé sẽ chết.

Thế là lúc đó tôi liền nhớ đến cậu bé. Nếu cậu ấy có cùng nhóm máu thì có thể nó sẽ đủ để bổ sung bước đầu cho lượng máu đã mất, rồi sau đó họ sẽ mang máu từ Pskov tới. Tôi ra lệnh:

- Ira, mau kiểm tra nhóm máu của thằng bé, nếu phù hợp thì lập tức đưa nó đến đây ngay.

Vài phút sau, cậu bé khi đó chỉ mới kịp được người ta rửa sạch một chút máu của mẹ trên người mình, đã có mặt trong phòng phẫu thuật. Tôi hỏi cậu ta:

- Cháu tên là gì?

- Nikita.

- Nikita, cháu nghe bác nói này. Em gái của cháu cần được phẫu thuật khẩn cấp, nhưng em cháu đã mất nhiều máu và để cứu em ấy, chúng ta cần máu của cháu. Cháu có sẵn lòng giúp đỡ em gái của mình không?

Cậu bé bối rối nhìn tôi và suy nghĩ vài giây.

- Không đau chút nào đâu - tôi nói thêm - mà có lẽ chỉ một chút xíu thôi.

Nikita, đã hoàn toàn trưởng thành theo cách nào đó, nhìn tôi và lặng lẽ gật đầu. Cậu bé được đưa đến một chiếc bàn nhỏ đặt ở góc phòng phẫu thuật và cô y tá nhanh chóng lấy máu từ cậu, với đủ mức mà không gây hại cho sức khỏe của cậu ta.

Khi thủ thuật này kết thúc, khuôn mặt Nikita xanh xao nhưng vẫn bình tĩnh, đột nhiên cậu hỏi:

- Bác sĩ, khi nào thì cháu sẽ chết?

- Tại sao cháu phải chết? - Tôi hỏi mà thấy khó hiểu.

- Chà, tất nhiên, các bác đã lấy máu của cháu, và không có nó thì con người không thể sống được.

- Nikita, chúng tôi đâu có lấy hết máu của cháu, mà chỉ lấy một phần nhỏ để đảm bảo an toàn tính mạng của cháu. Cháu sẽ cảm thấy chóng mặt trong một vài giờ, bây giờ cháu hãy ăn mấy viên socola, uống nước trái cây rồi mọi thứ sẽ qua.

Và lúc đó cậu bé đã bật khóc nức nở, còn chúng tôi thì bị sốc với những gì cậu đã nói, lặng lẽ nhìn cậu ta. Một trong hai cô y tá ngồi xuống cạnh cậu bé, âu yếm vuốt mái tóc xoăn của cậu và theo cách có thể, cô bắt đầu trấn an Nikita. Và khi cậu ngừng khóc và liên tục sụt sịt, cô đã hỏi cậu ta:

- Vì sao mà cháu lại đồng ý cho em gái máu của mình, nếu cháu nghĩ rằng sau đó cháu sẽ chết?

Nikita ngước đôi mắt còn ướt nhìn cô ấy và nói với vẻ quả quyết:

- Làm sao khác được ạ? Cháu là anh trai và luôn phải bảo vệ Olya, bất kể chuyện gì xảy ra. Cha cháu đã luôn dạy cháu như thế, và cha cháu là một quân nhân. Cha luôn nói - con là người bảo vệ và phải bảo vệ Olya và mẹ của con, và khi con lớn lên, gồm cả tất cả những người thân của con khỏi mọi rắc rối. Nghĩa vụ của mỗi người đàn ông là hy sinh mạng sống của mình cho những người mình yêu thương.

Trong khi cậu bé nói điều này, tất cả phụ nữ trong phòng phẫu thuật đều rưng rưng nước mắt. Ngay cả tôi, một người đàn ông đã qua trải nghiệm ở vùng Chechnya lần đầu tiên và đã nhìn thấy đủ mọi thứ ở đó, cũng thấy nghẹn ngào nơi cổ họng và phải nuốt xuống một cách khó khăn.

Cuộc phẫu thuật đã diễn ra rất lâu và rất khó khăn, nhưng chúng tôi đã cứu được cô bé. Và Nikita, trải qua đêm đầu tiên trên chiếc đi-văng trong phòng nhân viên đã nài nỉ để được ở lại trong phòng của Olya cho đến khi mà cha cậu bay đến, và cậu đã cố gắng hết sức để giúp em gái”./.

Truyện ngắn của Andrey Nikonov (Nga)

Andrey Nikonov là nhà văn người Nga. Ông vốn là nhà nghiên cứu cao cấp ngành khoa học kỹ thuật tại một trong những viện nghiên cứu St. Petersburg. Ông từng chia sẻ mình chưa bao giờ nghĩ đến việc viết lách, nhưng bước sang tuổi già, ông lại muốn kể cho mọi người nghe những gì mà mình và những người bạn thân của mình đã trải qua trong nhiều năm qua. Bởi thế, hầu hết các truyện ngắn của ông đều dựa trên những sự kiện có thật. Andrey Nikonov đã xuất bản hàng chục tác phẩm văn xuôi.

Bài liên quan
  • Tự khúc
    Rèm cửa, hạ xuống. Trước mỗi bàn trang điểm, chiếc đèn nhỏ phía trên lại được bật sáng; trong tấm gương, phản chiếu hình ảnh một cô gái đang kẻ lông mày, sửa lại tóc.
(0) Bình luận
  • Nắng mơ trong biệt thự hoang
    Tôi bị nàng hút đi từ lần thấy hình đại diện Facebook trôi đến. Khoảnh khắc lúc nắng rây xuống những ngón tay thon cầm lọn tóc che nửa phần môi đỏ khiến cho bức selfie ấy đẹp huyền hoặc.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Tản văn: Dịu dàng Hà Nội vào thu
    Phố trở mình giã từ mùa hạ. Tháng nghiêng mình nhẹ bước vào thu. Bàn chân muốn chùng chình nhịp bước. Gió se se chút lạnh giao mùa.
  • Nhạc sĩ Tuấn Phương: Lưu luyến những mảnh hồn quê
    Trong suốt cuộc đời sáng tác của mình, nhạc sĩ Tuấn Phương có khoảng 400 tác phẩm. Dù sáng tác ở đa dạng thể loại, nhưng khi nhắc đến ông, người yêu nhạc thường nhớ đến những ca khúc trữ tình như “Tình đất”, “Biển chiều”, “Bến sông xưa”, “Người ơi hãy về”… Có lẽ, điều gần gũi với người nghe hơn cả chính là những lời ca thủ thỉ về quê hương xứ sở, về nỗi nhọc nhằn của con người, về tình yêu đôi lứa. Tình đất và cũng là tình người, tình quê luôn thường trực trong các sáng tác của nhạc sĩ Tuấn Phương.
  • "Ký ức những năm tháng không quên" được tái hiện qua các tác phẩm mỹ thuật tiêu biểu
    Nhân dịp Quốc khánh 2/9, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (số 66 Nguyễn Thái Học, Ba Đình, Hà Nội) đã chính thức khai mạc triển lãm chuyên đề "Ký ức những năm tháng không quên". Triển lãm kéo dài từ nay đến ngày 08/9/2026, mở ra một hành trình trở về quá khứ qua góc nhìn mỹ thuật hiện đại.
  • Nhiều hoạt động “Vui Tết Độc lập” tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 29/8 đến 30/9/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (xã Đoài Phương, Hà Nội) tổ chức chuỗi hoạt động với chủ đề “Vui Tết Độc lập”, chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2026).
  • Để những giá trị di tích được gìn giữ và lan tỏa
    Di tích là những dấu tích vật chất và tinh thần gắn với lịch sử, văn hóa và đời sống cộng đồng. Trên cơ sở đó, Hà Nội vừa ban hành quy định mới về quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di tích, trong đó nhấn mạnh yêu cầu quản lý thống nhất, phân cấp rõ trách nhiệm, phát huy vai trò của cộng đồng và đẩy mạnh ứng dụng khoa học, công nghệ, chuyển đổi số trong công tác quản lý di tích.
  • Nâng cao kỹ năng làm du lịch cộng đồng tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Ngày 24/8, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội tổ chức Hội nghị triển khai về ứng xử văn minh du lịch và du lịch cộng đồng năm 2026.
  • Ra mắt phim điện ảnh “Hộ linh tráng sĩ - Bí ẩn mộ vua Đinh”
    "Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh" lần đầu ra mắt khán giả tại Ninh Bình, vùng đất gắn với câu chuyện và quá trình thực hiện bộ phim.
  • Đưa nghệ thuật cải lương đến gần công chúng Thủ đô
    Tối 23/8, tại sân khấu Nhà Bát Giác, phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội), chương trình “Biểu diễn nghệ thuật cộng đồng” của Nhà hát Cải lương Hà Nội đã mang đến cho người dân và du khách một đêm diễn đậm đà bản sắc văn hóa.
  • Những tác phẩm âm nhạc góp phần lan toả văn hóa Hà Nội
    Từ các ca khúc “Hà Nội mùa thu”, “Hoa sữa” đến những giai điệu của Charlie Parker, Miles Davis, Duke Ellington, Antonio Carlos Jobim... chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 23/8 tại Nhà Bát Giác đã đưa những thanh âm quen thuộc của Hà Nội bước vào không gian âm nhạc cộng đồng đầy tinh thần phóng khoáng và ngẫu hứng của jazz. Qua tiếng kèn của các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club và giọng hát của hai ca sĩ Thuỷ Bùi, Minh Thu, hình ảnh Thủ đô hiện lên vừa lãng mạn, vừa trẻ trung, cởi mở trong nhịp sống văn hóa đương đại.
  • Hà Nội chuẩn bị chuỗi hoạt động văn hóa, nghệ thuật chào mừng những ngày lễ lớn
    Thường trực Thành ủy Hà Nội thống nhất chủ trương tổ chức các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, tuyên truyền, chăm lo các đối tượng chính sách nhân dịp kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; đồng thời tổ chức 02 chương trình nghệ thuật đặc biệt chào mừng kỷ niệm 72 năm Ngày Giải phóng Thủ đô, hướng tới tạo không khí phấn khởi, vui tươi và khơi dậy niềm tự hào, khát vọng phát triển Thủ đô.
Người anh trai bé nhỏ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO