Truyện

Người anh trai bé nhỏ

Bích Nguyễn (dịch từ tiếng Nga) 15:59 25/09/2023

Câu chuyện này tôi được nghe kể từ người bác sĩ phẫu thuật từng có thời gian dài làm việc tại một bệnh viện của thị trấn nhỏ cách thành phố Pskov 100km. Câu chuyện đã làm cho tôi xúc động đến tận đáy lòng. Tôi sẽ cố gắng kể lại nó sao cho gần với nguyên gốc nhất.

tac-gia-andrey-nikonov.jpg
Tác giả Andrey Nikonov.

“Kết thúc những năm 90 đáng nhớ. Những gì bạn không nhận được tại bệnh viện, không hẳn là phải buông xuôi. Sáng sớm, tôi đang ngồi thiu thiu ngủ trong phòng nghỉ thì cô y tá chạy vào:

- Anh Iuri Mikhailovich, ra nhanh lên. Người ta sắp chở đến đây các nạn nhân của một vụ tai nạn giao thông: người mẹ và hai đứa con. Trên con đường ẩm ướt người mẹ đã mất lái, lao sang làn đường ngược chiều và đâm thẳng vào một chiếc xe tải.

Tôi chạy xuống phòng cấp cứu. Chỉ năm phút sau đã có hai chiếc xe cấp cứu chạy tới. Trên một chiếc cáng đang được đưa ra khỏi chiếc xe là một bé gái rất nhỏ được phủ một tấm vải đẫm máu lên đến cằm. Các nhân viên vệ sinh dịch tễ tiếp nhận rồi chạy đưa chiếc cáng đến chỗ chúng tôi, và theo sau họ là bác sĩ cấp cứu đang bước vội vã, trên tay bế một cậu bé khoảng tám tuổi, khắp thân bê bết máu từ đầu đến chân.

Chiếc xe cấp cứu thứ hai thì dừng lại cách chiếc xe thứ nhất một chút nhưng không ai vội đến gần và cũng không vội đưa ai ra khỏi xe. Bác sĩ chạy đến trao cậu bé cho các nhân viên dịch tễ của chúng tôi rồi bước đến chỗ tôi:

- Bé gái sáu tuổi bị chấn thương nặng các cơ quan bên trong vùng bụng, gãy xương hông, gãy chân trái, bầm tím nặng ở đầu. Bị chấn thương, mất máu trầm trọng.

- Còn cậu bé?

- Với cậu bé thì mọi thứ đều ổn. Chỉ có vài vết xước, thế thôi. Chỉ có thể là một phép lạ nào đó.

- Thế còn vết máu?

- Đó là máu của mẹ cậu bé. Cô ấy bị ngã lên người con. Họ đã không đưa đi. Cô ấy bị mất máu nhiều, vỡ nền sọ, dập xương chậu, toàn bộ các cơ quan ở dưới bụng dưới và bên sườn phải bị bỏng. Không thể giúp gì được nữa.

Trong khi anh ấy nói với tôi tất cả những điều này, cô bé đã được đưa vào phòng phẫu thuật và tôi chạy đi để chuẩn bị cho ca mổ. Điều đầu tiên mà tôi nhận thấy khi bước vào phòng này là việc không có máu được chuẩn bị để truyền.

- Máu đâu? - Tôi bực bội hét lên. - Có vẻ như các anh chị không biết con bé đang cần gì vậy.

Câu trả lời của cô y tá trưởng trợ giúp phẫu thuật khiến tôi đứng hình theo đúng nghĩa đen.

- Cô bé nhóm máu 1 (AB), loại này chúng ta không có và khắp cả thành phố cũng vậy, tôi đã gọi điện đến mọi nơi rồi.

Chúng tôi luôn gặp khó khăn với vấn đề về máu trong những ngày đó, hơn thế với nhóm máu này lại không có nhóm nào khác phù hợp. Khi bắt đầu ca phẫu thuật mà không có dù một chút máu dự trữ để truyền, chỉ có huyết tương thì thật là vô nghĩa và chúng tôi sẽ không rút ra. Cô bé đã bị mất máu rất nhiều và không thể chờ đợi, bé sẽ chết.

Thế là lúc đó tôi liền nhớ đến cậu bé. Nếu cậu ấy có cùng nhóm máu thì có thể nó sẽ đủ để bổ sung bước đầu cho lượng máu đã mất, rồi sau đó họ sẽ mang máu từ Pskov tới. Tôi ra lệnh:

- Ira, mau kiểm tra nhóm máu của thằng bé, nếu phù hợp thì lập tức đưa nó đến đây ngay.

Vài phút sau, cậu bé khi đó chỉ mới kịp được người ta rửa sạch một chút máu của mẹ trên người mình, đã có mặt trong phòng phẫu thuật. Tôi hỏi cậu ta:

- Cháu tên là gì?

- Nikita.

- Nikita, cháu nghe bác nói này. Em gái của cháu cần được phẫu thuật khẩn cấp, nhưng em cháu đã mất nhiều máu và để cứu em ấy, chúng ta cần máu của cháu. Cháu có sẵn lòng giúp đỡ em gái của mình không?

Cậu bé bối rối nhìn tôi và suy nghĩ vài giây.

- Không đau chút nào đâu - tôi nói thêm - mà có lẽ chỉ một chút xíu thôi.

Nikita, đã hoàn toàn trưởng thành theo cách nào đó, nhìn tôi và lặng lẽ gật đầu. Cậu bé được đưa đến một chiếc bàn nhỏ đặt ở góc phòng phẫu thuật và cô y tá nhanh chóng lấy máu từ cậu, với đủ mức mà không gây hại cho sức khỏe của cậu ta.

Khi thủ thuật này kết thúc, khuôn mặt Nikita xanh xao nhưng vẫn bình tĩnh, đột nhiên cậu hỏi:

- Bác sĩ, khi nào thì cháu sẽ chết?

- Tại sao cháu phải chết? - Tôi hỏi mà thấy khó hiểu.

- Chà, tất nhiên, các bác đã lấy máu của cháu, và không có nó thì con người không thể sống được.

- Nikita, chúng tôi đâu có lấy hết máu của cháu, mà chỉ lấy một phần nhỏ để đảm bảo an toàn tính mạng của cháu. Cháu sẽ cảm thấy chóng mặt trong một vài giờ, bây giờ cháu hãy ăn mấy viên socola, uống nước trái cây rồi mọi thứ sẽ qua.

Và lúc đó cậu bé đã bật khóc nức nở, còn chúng tôi thì bị sốc với những gì cậu đã nói, lặng lẽ nhìn cậu ta. Một trong hai cô y tá ngồi xuống cạnh cậu bé, âu yếm vuốt mái tóc xoăn của cậu và theo cách có thể, cô bắt đầu trấn an Nikita. Và khi cậu ngừng khóc và liên tục sụt sịt, cô đã hỏi cậu ta:

- Vì sao mà cháu lại đồng ý cho em gái máu của mình, nếu cháu nghĩ rằng sau đó cháu sẽ chết?

Nikita ngước đôi mắt còn ướt nhìn cô ấy và nói với vẻ quả quyết:

- Làm sao khác được ạ? Cháu là anh trai và luôn phải bảo vệ Olya, bất kể chuyện gì xảy ra. Cha cháu đã luôn dạy cháu như thế, và cha cháu là một quân nhân. Cha luôn nói - con là người bảo vệ và phải bảo vệ Olya và mẹ của con, và khi con lớn lên, gồm cả tất cả những người thân của con khỏi mọi rắc rối. Nghĩa vụ của mỗi người đàn ông là hy sinh mạng sống của mình cho những người mình yêu thương.

Trong khi cậu bé nói điều này, tất cả phụ nữ trong phòng phẫu thuật đều rưng rưng nước mắt. Ngay cả tôi, một người đàn ông đã qua trải nghiệm ở vùng Chechnya lần đầu tiên và đã nhìn thấy đủ mọi thứ ở đó, cũng thấy nghẹn ngào nơi cổ họng và phải nuốt xuống một cách khó khăn.

Cuộc phẫu thuật đã diễn ra rất lâu và rất khó khăn, nhưng chúng tôi đã cứu được cô bé. Và Nikita, trải qua đêm đầu tiên trên chiếc đi-văng trong phòng nhân viên đã nài nỉ để được ở lại trong phòng của Olya cho đến khi mà cha cậu bay đến, và cậu đã cố gắng hết sức để giúp em gái”./.

Truyện ngắn của Andrey Nikonov (Nga)

Andrey Nikonov là nhà văn người Nga. Ông vốn là nhà nghiên cứu cao cấp ngành khoa học kỹ thuật tại một trong những viện nghiên cứu St. Petersburg. Ông từng chia sẻ mình chưa bao giờ nghĩ đến việc viết lách, nhưng bước sang tuổi già, ông lại muốn kể cho mọi người nghe những gì mà mình và những người bạn thân của mình đã trải qua trong nhiều năm qua. Bởi thế, hầu hết các truyện ngắn của ông đều dựa trên những sự kiện có thật. Andrey Nikonov đã xuất bản hàng chục tác phẩm văn xuôi.

Bài liên quan
  • Tự khúc
    Rèm cửa, hạ xuống. Trước mỗi bàn trang điểm, chiếc đèn nhỏ phía trên lại được bật sáng; trong tấm gương, phản chiếu hình ảnh một cô gái đang kẻ lông mày, sửa lại tóc.
(0) Bình luận
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Tản văn: Những hàng thông lặng im
    Những hàng thông đã lặng im từ lâu lắm. Như từ hóa thạch, như từ lòng đất, như từ đại dương, những đại dương san hô mà loài người đã vô tình quên lãng. Thông như là sự hóa thạch của những trầm tích ấy. Những trầm tích mà hôm nay, ngày mai, bất cứ khi nào có thể lại sẽ reo ca trong lòng bạn. Này hỡi em yêu! Và đó là một sự nhiệm màu!
  • Ra mắt bộ sách kỹ năng giúp cha mẹ thấu hiểu và đồng hành cùng con
    Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật vừa ra mắt bạn đọc ba bộ sách: “Kỹ năng sinh tồn thông minh của trẻ”, “Tâm lý thiếu niên” và “Kỹ năng làm cha mẹ”. Mỗi bộ sách mang đến những kiến thức thiết thực, góp phần bồi đắp nhân cách, kỹ năng sống và xây dựng môi trường gia đình hạnh phúc.
  • Trao 3 giải Nhất tại Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh
    Tối 8/6, lễ bế mạc và trao giải Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh lần thứ 2 đã khép lại chuỗi hoạt động sôi nổi với sự tham gia của đông đảo nhà làm phim trẻ.
  • Xây dựng Hà Nội xanh hơn, thông minh hơn, hiện đại hơn
    Chiều 8/6 tại Hà Nội, UBND Thành phố Hà Nội đã long trọng tổ chức Hội nghị lãnh đạo các thành phố ASEAN năm 2026. Đây là sự kiện nằm trong khuôn khổ Diễn đàn Tương lai ASEAN 2026 do Việt Nam chủ trì tổ chức.
  • Những thanh âm làm giàu bản sắc Hà Nội
    Trong hơn một giờ đồng hồ, những giai điệu jazz quốc tế hòa quyện cùng các ca khúc Việt Nam quen thuộc đã tạo nên một không gian nghệ thuật mở đầy cảm xúc giữa trung tâm Thủ đô.
  • Phong Nha - Kẻ Bàng được UNESCO vinh danh là Khu Dự trữ sinh quyển thế giới
    Trong khuôn khổ Kỳ họp lần thứ 38 của Hội đồng Điều phối quốc tế Chương trình Con người và Sinh quyển thuộc UNESCO diễn ra tại thành phố Hernandarias, Cộng hòa Paraguay, Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng đã chính thức được UNESCO vinh danh là Khu Dự trữ sinh quyển thế giới.
  • Khai mạc Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh lần thứ 2 năm 2026
    Liên hoan phim ngắn Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ II năm 2026 với chủ đề "Vươn mình tỏa sáng" không chỉ là sân chơi dành cho các nhà làm phim trẻ mà còn đánh dấu bước tiến quan trọng trong chiến lược phát triển công nghiệp điện ảnh, hiện thực hóa các cam kết của Thành phố sau khi gia nhập Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO trong lĩnh vực điện ảnh.
  • Có một Hà Nội đầy thi vị trong những ngày đầu tháng 6
    Chiều 7/6, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club thực hiện sẽ mang đến một cuộc gặp gỡ đầy cảm xúc giữa Jazz và những ca khúc về Hà Nội. Điều đặc biệt là chương trình lần này gợi mở hình ảnh Thủ đô qua những dấu ấn của các mùa trong năm, từ “Có phải em mùa thu Hà Nội”, “Hà Nội mùa vắng những cơn mưa” đến “Hà Nội 12 mùa hoa”.
  • Công bố xếp hạng đình Liễu Cốc Thượng là Di tích cấp TP Huế
    Bảo tồn nhiều tư liệu, sắc phong cùng các giá trị văn hóa gắn với đời sống tâm linh, phong tục tập quán của người dân đã trải qua hơn 500 năm nên đình Liễu Cốc Thượng được xếp hạng Di tích cấp TP Huế.
  • Hà Nội tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt” cho 17 cá nhân
    Chủ tịch UBND Thành phố Vũ Đại Thắng đã ký ban hành Quyết định số 2822/QĐ-UBND ngày 5/6/2026 về việc tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt”.
Người anh trai bé nhỏ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO