Hà Nội - một thoáng nhớ thương

Thuỳ Trang| 30/11/2022 14:27

Hà Nội – trái tim của Thủ đô, mảnh đất từng gây thương nhớ cho biết bao thế hệ ở khắp mọi miền tổ quốc của dải đất hình chữ S. Và tôi – một trong số những con người đó vẫn ngày ngày ngóng trông được một lần trở lại để sống trong bầu không khí ấp áp, thấm đượm tình người của Hà Nội thân thương.

11.jpg
Phố cổ Hà Nội (ảnh minh hoạ)

Lần đầu đặt chân đến Hà Nội tôi vẫn còn quá nhỏ để nhớ rõ nó trông như thế nào, ra làm sao chỉ có cái tình chan chứa của người Hà Nội vẫn cháy mãi trong tâm trí.

Tôi nhớ tới chú bộ độ Cụ Hồ trong chuyến xe bus đường dài từ bến xe Nước Ngầm đến đại học Sư Phạm, trong bộ quân phục phẳng phiu màu xanh lá mạ chú ôm tôi – một đứa nhóc đã được 10 tuổi trên một quãng đường thật dài do cha bị say xe không thể chăm sóc được. Chú không ngừng kể về những chuyện thú vị trong cuộc đời người lính, trong câu chuyện đó tôi như thấy được bao gian khổ hiểm nguy mà họ đã trải qua, nhưng khiến tôi ấn tượng nhất vẫn là nụ cười tỏa nắng cùng niềm tự hào sáng lấp lánh trong ánh mắt sáng ngời nhiệt huyết. Có lẽ từ giây phút đó mầm mống về một tình yêu kiên định với những chàng trai mang trên mình bộ quân phục cùng với vì sao sáng lấp lánh trên bờ vai đã được gieo rắc vào tâm hồn tôi. Để đến mãi sau này khi mấy mươi năm trôi qua tôi quyết định nên duyên với người lính Cụ Hồ vào một ngày đầy nắng trong veo.

Tôi nhớ đến xóm trọ sinh viên nghèo nơi mà hai cha con dùng làm nơi trú ngụ trong một tháng sinh hoạt ở Hà Nội. Nơi đó có những anh chị sinh viên vui tính nhiệt tình dù mới một lần gặp mặt nhưng dường như thân quen tự bao giờ. Các anh chị chỉ cho chúng tôi từng đường đi nước bước ở chốn Thủ đô sầm uất: quán nào ăn ngon mà rẻ, đi đường nào gần mà không bị tắc đường, chỗ nào đẹp, yên bình để hai cha con đi chơi vào lúc rảnh rỗi. Những ngày anh chị được nghỉ học lại chở tôi vi vu khắp con đường hoa sữa thơm ngào ngạt trên chiếc xe đạp cà tàng cứ kêu lên lọc cọc mỗi lần lên dốc, rồi lượn lờ quanh 36 phố phường mà ngỡ như là một ma trận không có điểm kết thúc, rồi dạo quanh chợ Đồng Xuân tranh thủ mua đồ giảm giá đẹp mà rẻ tiền về mặc tết. Và có lẽ tôi sẽ không quên được buổi tối cuối tuần khi ai ai cũng rảnh lại đưa chiếu ra sân trải ngồi giữa bầu trời đêm đầy sao hiếm hoi cùng nhau đánh bài ai thua phải ăn chuối. Chả là trong dãy trọ có một cụm chuối có mấy buồng trái nào trái nấy trong tươi chín mọng, mấy anh chị tăm tia bữa giờ nên hôm đó quyết định hạ xuống để đãi hai cha con, cũng làm cho cuộc vui thêm phần nhộn nhịp và có động lực chiến đấu. Kết quả cuối cùng luôn là tôi và chị Thủy – người nhỏ nhỏ con và thương tôi nhất về cuối do “kỹ thuật đánh bài không ai đỡ nổi” nhưng rồi dù là kẻ thua người thắng ai ai cũng được ăn một bữa chuối “cây nhà lá vườn” ngon miễn bàn. Sau này lớn lên tôi cũng đi học, cũng trở thành sinh viên của thành phố biển nhưng mà sao không cảm nhận được không khí ngày xưa cùng anh chị trong xóm trọ nghèo nàn. Một dịp tình cờ gặp lại chị Thủy trong Sài Gòn, giờ chị cũng đã ngoài 40, chững chạc trưởng thành hơn hồi đó nhưng sự nhiệt tình, tinh tế của mấy năm trước vẫn còn nguyên vẹn. Hai chị em ôn lại kỷ niệm cũ và tôi đã tự hứa sẽ phải trở lại một lần nữa thăm Hà Nội, trở lại xóm trọ xưa để sống lại quá khứ của một thời ngây ngô, non nớt.

12.jpg
Chợ Đồng Xuân

Tôi cũng nhớ về sự ngố ngố của dân tỉnh lẻ lần đầu ra thành phố và bác xe ôm thích quan họ. Ngày đó khi vừa bước ra khỏi cổng bệnh viện chuẩn bị ra về thì bác xuất hiện từ đâu lại đon đả chào mời.

-“Hai cha con đi đâu, lên xe bác chở đi.”

Cũng đã thấm mệt sau một ngày dài hai cha con vội vàng lên xe. Đi một đoạn thấp thoáng có người vẫy tay bên cạnh tô rụt rè giật giật góc áo bác.

-“Bác ơi người quen bác gọi kìa”.

Bác dừng xe lại nhìn quanh rồ xoa đầu tô cười xòa

“Không phải đâu con, họ xin đường đó.”

“Là sao ạ?” Với tinh thần học hỏi của một đứa trẻ tôi không ngừng hỏi những câu ngô nghê trên suốt cả quãng đường. Bác kiên nhẫn trả lời từng câu một, lâu lâu lại ca lên một câu quan họ bằng chất giọng trầm khàn không ăn nhập lắm với làn điệu mượt mà làm tôi phải bật cười khanh khách.

Rồi còn biết bao kỷ niệm ở hồ Gươm trên cầu Thê Húc khi tôi đến vừa khoác lên mình chiếc áo màu đỏ mới tinh tươm, những cụ rùa hàng trăm năm tuổi ì ạch lê tấm thân nặng nề của mình bơi dạo quanh hồ mặc cho bao ánh mắt trầm trồ xuýt xoa. Những con đường làm nên chất thơ của Hà Nội cứ mùa thu đến lại như được trải thảm vàng bởi lá cây rơi dày đặc lâu lâu điểm xuyến chút sắc trắng của cánh hoa từ đâu trôi lạc lại.

Có một ai đó đã nói những con người thân thiện, chan hòa sẽ tạo nên một vùng đất đáng sống. Chính những con người chân chất, mộc mạc nhiệt tình hiếu khách của mảnh đất này đã tạo nên linh hồn cho trái tim thủ đô, để những người lữ khách qua đường như tôi đây mãi vấn vương, tơ tưởng được lần nữa trở lại.

Hẹn một ngày không xa sẽ có một cuộc hội ngộ với nơi đây, với những con người đó. Hy vọng là vậy.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Thuỳ Trang. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Bài liên quan
  • Cẩm nang tôi - có Hà Nội lâu rồi
    Có một Hà Nội rộng dài văn hiến, sắc nước hương trời luôn níu giữ trái tim tôi. Tôi chẳng có gì dành tặng cho mảnh đất ôn nhu đẹp đẽ ấy ngoài tấm thịnh tình của một người tỉnh lẻ chân quê. Yêu thương này tôi muốn nói. Nỗi nhớ này tôi muốn gọi. Hà Nội của tôi, ''quốc hồn quốc tuý'' của dân tộc Việt Nam tôi. Tâm thế ''rồng cuộn, hổ ngồi'' đã trải qua bao biến cố thăng trầm theo dấu hài lịch sử.
(0) Bình luận
  • Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại
    Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.
  • Chợ Gạ quê tôi
    Chợ Gạ một tháng năm phiên/ Ngày ba ngày tám như chuyên đèo bòng/ Thuyền từ xứ Bắc xứ Đông/ Trên song đậu cạnh Bãi Non, Bãi Già... (Ca dao).
  • Mưa rơi ngõ nhỏ
    Ngõ nhỏ ấy quanh năm ẩm thấp. Những ngày nồm, tường rịn nước như mồ hôi người ốm. Hai căn nhà đối diện nhau, cửa lúc nào cũng khép hờ. Người trong ngõ quen gọi chủ nhà bên trái là Nhẫn, còn bên phải là Kiên.
  • Một khoảng trời Tết Hà Nội yên bình trong ngôi trường tôi
    Có một khoảng trời ở trường tôi giữa Hà Nội rất đỗi yên bình và xanh cao. Có một khoảng trời mà chúng tôi đã luôn nhớ, luôn thương những ngọt ngào bên lề phố xá ngày qua ngày vội vã. Nơi ấy, Trường Cao đẳng Thương mại và Du lịch Hà Nội (HCCT) chúng tôi mỗi khi xuân về đều mang hơi thở ấm áp dệt nên nhiều mùa xuân của đất trời, của lòng người và của những yêu thương gắn kết. Khoảng trời nhẫn nại, dệt muôn thăm thẳm yên bình. Đã có một ngày tôi viết những dòng văn thật xinh, thật nghĩa tình bằng niềm thương và nỗi nhớ về một mùa xuân xanh sum vầy, gắn kết nơi mái trường HCCT thân yêu, đổi mới và sáng tạo cùng Hà Nội.
  • Người Hà Nội mang ký ức Kẻ Chợ đi gìn giữ hồn làng xứ Huế
    Ngô Quý Đức từng dành ba tháng đi dọc miền trung để tìm hiểu các làng nghề, trước khi anh dừng bước ở Huế trong một năm qua nhằm hồi sinh liễn làng Chuồn, một dòng tranh dân gian nổi tiếng của Huế nhưng đã thất truyền hơn một thập kỷ qua.
  • Nhớ Tết ở khu gia đình Hà Nội thời chưa xa
    Chúng ta, ai cũng có những năm tháng không thể nào quên. Cho dù những năm tháng ấy cuộc sống chưa hẳn đã thật tốt, chưa no đủ dư thừa. Trong sự thiếu thốn triền miên về vật chất thì tình người, sự sẻ chia lại ăm ắp như bát nước đầy, để rồi in sâu vào tâm thức như một quãng đời đã được lập trình trong bản đồ số mệnh.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Ký ức tháng Tư
    Tháng Tư lại về. Với người lính, đó không chỉ là một tháng trong năm mà là tháng của ký ức, của những tiếng gọi từ quá khứ vọng về. Mỗi khi tháng Tư chạm ngõ, lòng chúng tôi lại dậy lên những âm thanh cũ: tiếng bước chân hành quân, tiếng võng kẽo kẹt giữa rừng, tiếng hát lạc trong gió núi. Và trên hết, đó là ký ức về ngày đất nước thống nhất - ngày mà bao máu xương, bao tuổi trẻ đã hóa thành niềm vui chung của dân tộc.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Tĩnh lặng
    Bình minh là khoảnh khắc bình yên nhất trong ngày. Sự chuyển động của thiên nhiên vào lúc này vượt qua mọi sự hiểu biết. Đó là một sự đổi mới. Tôi có cảm giác bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Mỗi ngày, tôi thường lê mình ra khỏi chiếc giường êm ái để tận hưởng vẻ đẹp lộng lẫy của bình minh. Nhưng hôm đó, mọi thứ trở nên đặc biệt vì có sự xuất hiện của cô ấy.
  • Phát triển văn hóa Việt Nam cần gắn chặt với quá trình chuyển đổi số quốc gia
    GS.TS Dương Xuân Ngọc – nguyên Phó Giám đốc Học viện Báo chí và Tuyên truyền cho rằng, để phát triển văn hóa Việt Nam theo đúng tinh thần Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị, thời gian tới, việc phát triển văn hóa Việt Nam cần gắn chặt với quá trình chuyển đổi số quốc gia, đẩy mạnh ứng dụng công nghệ số trong bảo tồn, sáng tạo và lan tỏa các giá trị văn hóa, xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh trên không gian mạng...
  • [Podcast] Âm nhạc cuối tuần - Số 13
    Từ không gian quen thuộc tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” không chỉ mang đến những buổi biểu diễn giàu cảm xúc, mà còn gợi mở những câu chuyện về Hà Nội nói riêng, đất nước Việt Nam nói chung qua âm nhạc, với những rung động rất riêng và đong đầy cảm xúc.
  • Hà Nội triển khai thực hiện Nghị quyết số 04-NQ/TW: Quyết liệt phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực
    Ngày 22/4/2026, đồng chí Nguyễn Trọng Đông, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Hà Nội ký ban hành Chương trình hành động số 11-CTr/TU nhằm cụ thể hóa Nghị quyết số 04-NQ/TW của Ban Chấp hành Trung ương khóa XIV, thể hiện quyết tâm chính trị cao trong tăng cường phòng, chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, xây dựng Đảng bộ và hệ thống chính trị Thủ đô trong sạch, vững mạnh.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội - một thoáng nhớ thương
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO